"Chính quyền Ghana chê TQ , vậy mà mấy ông to đầu lãnh đạo VN lại đội lên đầu của mình để mà thờ , hễ ai nói tới chưa cần đụng tới thì cũng phải bị kiếm chuyện cho đi tù , làm người dân VN nói riêng , các nước CS nói chung thật là khốn nạn , cuộc sống như là nô lệ , không có quyền chọn lựa như các nước khác , giống như một con vật không hơn , không kém " .
"TQ chưa hết lăm le xâm chiếm các nước ĐôngNamÁ. Bây giờ còn lăm le xâm nhập Châu Phi để bành trướng khai thác quặng mỏ ... !
TQ đi đến đâu cũng gặp phải sự chống đối của nhân dân của các nước này !
Từ sự căm ghét, bất mãn sẵn có, nên những di dân lậu từ Trung Cộng qua đây làm việc dĩ nhiên là phải bị các cơ quan an ninh, cảnh sát Phi Châu ghét bỏ, đối xử dã man, tàn bạo để trả thù. "
"Trung Quốc là Nhà nước Đại Hán nên cách hành xử qui mô quốc tế đánh cắp
- Bóc lột khai thác dã man vô tội vạ tài nguyên tại các nước châu Phi
- tại châu Mỹ La Tinh, tại Lào,
- tại Miến Điện nhưng gần đây đã thông minh thấy đại họa HÁN HÓA xâm lăng đã chuyển đỏi rút ra khỏi quỹ đạo chư hầu và về với mô hình Dân chủ phương Tây
- tại Việt Nam ( khai thác TÂY NGUYÊN bau xit , 10 TỈNH ỦY phía bắc cho thuê rừng giá bèo rẻ mạt cho TÀU trong khi đó 1979 cha anh hiến dâng xương máu bảo vệ TỪNG GỐC CÂY) "
" Ngay chính quyền Ghana cũng đang ý thức và tống cổ bọn Đại Hán
Giấc mơ của sự giàu có trong một vùng đất xa xôi đã bị đão lộn đối với hàng trăm thợ mỏ vàng của Trung Quốc tại Ghana.
Ít nhất 169 người trong số họ đã bị tập trung bởi chính quyền Ghana trong tháng này, họ bị cáo buộc đột nhập vào Ghana hay cư ngụ quá thời hạn cho phép để khai thác vàng trái phép tại một trong các vùng mỏ vàng giàu nhất châu Phi.
Thợ mỏ Trung Quốc đang trên đường trốn chạy tại Ghana - Chasing a Golden Dream, Chinese Miners Are on the Run in Ghana Adam Nosstiter và Yiting Sun (The New York Times)/Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) lược dịch - (10 tháng sáu 2013) - Dakar, Senegal -
Những người may mắn đã trốn trong các trại ca cao và trong các công ty của người Trung Quốc làm chủ, sống sót với khoai và nước, di chuyển nơi lẫn trốn liên tục và run sợ trước triển vọng bị phát hiện bởi các lực lượng an ninh của Ghana. Những người không may mắn bị đánh đập, bị cướp và bị gom lại bởi binh lính Ghana.
Giấc mơ của sự giàu có trong một vùng đất xa xôi đã bị đão lộn đối với hàng trăm thợ mỏ vàng của Trung Quốc tại Ghana. Ít nhất 169 người trong số họ đã bị tập trung bởi chính quyền Ghana trong tháng này, họ bị cáo buộc đột nhập vào Ghana hay cư ngụ quá thời hạn cho phép để khai thác vàng trái phép tại một trong các vùng mỏ vàng giàu nhất châu Phi.
“Chúng tôi không có thức ăn, không có nước uống, không dám ngủ,” một người phụ nữ nhập cư Trung Quốc nói trong lúc đang trốn tránh chính quyền Ghana tại một nông trại ca cao vào cuối tuần trước, và cho biết thêm rằng còn có hơn 100 người khác cũng sợ bị bắt đang lẫn trốn. Cô nói rắng bây giờ nhóm người này đã bỏ phải lẫn trốn một lần nữa, và họ hy vọng sẽ thoát và trở về nước an toàn. “Mọi người đang cố kiếm một cách nào đó để quay về lại Trung Quốc.”
Các cuộc càn quét hàng loạt đã tiêm một vị đắng vào một mối quan hệ song phương rất quan trọng cho Ghana, mà nước này xem Trung Quốc là một trong những đối tác kinh tế quan trọng nhất. Ghana có dầu và các loại khoáng sản giá trị khác, và các chuyên viên người Trung Quốc đang bận rộn xây dựng các tòa nhà của các cơ quan văn phòng Bộ của chính phủ, một con đập thủy điện khổng lồ và thậm chí cả một sân vận động.
Nhưng đi sâu thêm vào thành phần kinh tế thấp hơn, công nhân Trung Quốc - thợ ống nước, thợ điện, người bán hàng nhỏ - cũng đã tự mình tìm cách gia nhập vào câu chuyên thành công tại Tây Phi để đào xới vùng đất này, nhiều người trong số họ chạy trốn tình trạng nghèo khổ tại quê nhà.
Các lỗ trủng đầy ô nhiễm hiện nay nằm rải rác ở nông thôn Ghana phát sinh từ các mỏ có quy mô nhỏ đã chứng minh quá nhiều cho các cơ quan chính phủ, mà vào cuối tuần qua họ đã đồng ý thả những người di dân bị bắt giữ miễn là họ rời khỏi Ghana. Hơn 200 người khác đã tự nguyện trình diện, và chính quyền Ghana tiếp tục áp lực mạnh, với một lực lượng đặc nhiệm chống khai thác bất hợp pháp “vẫn còn hoạt động”, Michael Amoako-Atta, phát ngôn viên của cơ quan nhập cảnh Ghana cho biết.
Được thúc đẩy bởi sự oán giận cùng khắp của dân chúng Ghana đối với những người thợ mỏ Trung Quốc, các nhân viên an ninh Ghana đã đột kích cá doanh trại, hầm mỏ và khách sạn, bất cứ nơi nào người nhập cư tập trung. Những người di dân Trung Quốc nói rằng cách thức làm việc của an ninh Ghana không được nhẹ nhàng.
“Các binh sĩ đã đập vỡ các cửa sổ và xong vào phòng của tôi,” vợ của một thợ mỏ nói, kể lại về một cuộc đột kích ban đêm vào ngày 02 tháng 6 tại một khách sạn ở thị trấn khai thác vàng của Dunkwa. Họ hét với tôi “ đi! đi! đi! “và” nhanh! nhanh! nhanh! “người phụ nữ nói, bà chỉ cho biết họ của bà là Huang. “Họ thậm chí còn đánh tôi.”
Các binh sĩ đã không chỉ đơn giản là tìm cách bắt giữ, cô nói. “Họ không hỏi có phải chúng tôi là thợ mỏ vàng hay không”, cô nói. “Trước tiên họ lấy tất cả tiền mặt. Nếu họ tìm thấy chìa khóa xe, họ tra hỏi chiếc xe nào là của tôi và họ cứ lái xe đi.”
Cô cho biết cô đã được đưa đến một nhà tù địa phương nhưng đã tìm được cách lo tiền để được thả. Những người khác đã được chuyển đến một trung tâm giam giữ ở Accra, thủ đô của Ghana, nhưng cô cho biết cô đã quyết tâm ở lại Ghana “bởi vì tôi là một nữ doanh nhân.”
Các cuộc càn quét đã làm dấy lên nỗi sợ hãi trong người di dân Trung Quốc và giận dữ tại Trung Quốc, với hơn một triệu lời nhận xét về chủ đề này xuất hiện trên tại một blog phổ biến. Các quan chức Trung Quốc cho biết họ đã phái nhân viên đến các khu mỏ để điều tra, trong khi các quan chức ở Quảng Tây, khu vực của Trung Quốc mà nhiều người thợ mỏ gọi điện về nhà, đã kêu gọi người dân không đi đến Ghana. Đại sứ quán Trung Quốc đã đồng ý trả tiền thế chân, tiền phạt vi phạm luật nhập cư, chi phí trở về nước cho rất nhiều thợ mỏ.
“Chúng tôi đã ẩn trốn trong các nông trại ca-cao trong ba ngày”, Shi Jian, một thợ mỏ 34 tuổi đến từ tỉnh Quảng Tây ở miền nam Trung Quốc cho biết. “Không có thức ăn, vì vậy chúng tôi chỉ ăn khoai”
“Khi cảnh sát quân đội (quân cảnh) đến, trước nhất họ tịch thu bất cứ vật gì có giá trị mà họ có thể lấy - vàng, tiền mặt,” ông Shi cho biết. “Sau đó, họ tưới dầu diesel, mà chúng tôi dự trử đề chạy các máy phát điện, và đốt cháy tất cả các máy đào đất và các căn trại của chúng tôi.”
Một cuộc đi bộ lén lút dài xuyên qua các bụi rậm trong một đêm hãi hùng vượt thoát đến được khu nhà máy của một công ty Trung Quốc làm chủ tại Obuasi mà họ đã che chở ông với các nhà chức trách Ghana. “Chúng tôi chạy thật vội vang đến công ty này vào ban đêm như những con chuột khi chúng chạy băng qua đường phố.”
Những người khác mô tả họ đã co ro với nhau trong một nhóm lớn, hy vọng sẽ tránh bị phát hiện.
“Không có chút nghỉ ngơi nào”, người phụ nữ trốn trong một nông trại ca cao cho biết vào cuối tuần trước. Lo sợ bị trả thù, cô chỉ cho họ của mình, Li, và thở thật sâu khi bà mô tả tình trạng khó khăn của mình. “Chúng tôi phải liên tục di chuyển sang một địa điểm mới trong nông trại ca cao sau mỗi giờ bởi vì chúng tôi không muốn dân làng thấy chúng tôi.”
Bây giờ, cô ấy nói, nhóm của cô không còn hy vọng ở lại Ghana, và rời khỏi nông trại ca cao vào tối thứ Sáu để tìm đường đi tới thủ đô - và cuối cùng trở lại Trung Quốc.
“Bây giờ chúng tôi không yêu cầu bất cứ điều gì”, cô nói. “Chỉ cần để cho chúng tôi về lại Trung Quốc một cách an toàn.”
Một số người chỉ mới bắt đầu hoạt động khai thác mỏ. Với các cuộc tấn công này, họ đã mất hết tất cả mọi thứ, họ nói.
“Tôi vừa đến làm việc trên khu vực này chỉ được hai tháng thì xảy ra vụ tấn công này. Tôi thậm chí không sản xuất được bất kỳ một số lượng vàng nào, và bây giờ tôi không còn bất cứ thứ gì, “Pan Huarong, người đã lẩn trốn kể từ ngày 20 tháng năm, khi biết được tin một cuộc tấn công sắp xảy ra, đã nói . Như những người khác, anh hầu như không có thời gian để thu nhặt một vài bộ quần áo trước khi bỏ chạy.
Các nhà phân tích ở Ghana cho biết chính phủ có rất ít sự lựa chọn ngoài việc phải hành động chống lại những người thợ mỏ bất hợp pháp. Việc chuyển nhượng quyền khai thác khoáng sản, về mặt lý thuyết, được kiểm soát bởi chính phủ, và có nhiều cáo buộc rằng người Tàu sử dụng người dân Ghana như tấm bình phong để nhảy vô tham gia khai thác quặng mỏ với quy mô nhỏ mà người nước ngoài bị cấm làm tại Ghana.
“Tình trạng này cùng với sự bất bình của dân chúng Ghana về tình trạng hoạt động phá hoại môi trường mà thủ phạm tham gia chủ yếu là người Trung Quốc và một số người Ấn Độ”, ông Emmanuel Gyimah-Boadi, giám đốc điều hành của Trung tâm Phát triển Dân chủ ở Accra. “Dân chúng đã thật bất bình, và đã áp lực chính phủ phải có hành động cụ thể.”
Những người di dân cho rằng chính quyền địa phương đã chấp nhận sự hiện diện của họ, với cái giá phải trả.
“Tim tôi đập rối tung lên mỗi ngày,” Lan Qihua, một thợ điện từ Quảng Tây đã đến Ghana vào tháng Chín cho biết. “Cảnh sát, quân đội, họ đến mỗi ngày. Đôi khi còn có các đối tác người Ghana, bảy hoặc tám người với nhau, vung dao phay và đòi tiền. Rất nhiều lần, tôi hoàn toàn bị kiệt sức, như là không có đủ oxy trong không khí.”
Những người di dân chỉ trích đại sứ quán Trung Quốc ở Ghana đã không làm nhiều hơn để bảo vệ họ. “Chúng tôi gọi đại sứ quán”, ông Shi cho biết. “Họ nói với chúng tôi:” Tất cả các người đều là nhập cư bất hợp pháp, sao mà bây giờ còn dám gọi chúng tôi? “
.Bây giờ, nguyện vọng duy nhất của nhiều người Trung Quốc là rời khỏi Ghana. Luo Mingjun, 35 tuổi, nói rằng ông từng làm việc trong một nhà máy ở Yiwu, tỉnh Chiết Giang, nhưng ông chủ của ông làm chủ một mỏ vàng ở Ghana đã gửi ông tới làm việc ở đó vào cuối năm ngoái. Ông và 10 thợ mỏ Trung Quốc khác đã trốn thoát khỏi khu vực khai thác vào ban đêm, ông nói, không thể lấy lại đồ đạc của họ đã để trong phòng trọ của họ tại Dunkwa.
“Tôi cảm thấy rất không an toàn vì tính cách bạo lực mà chính quyền Ghana đã thi hành pháp luật của họ,” ông nói, “vì vậy tôi rất muốn quay trở lại Trung Quốc.”
Adam Nossiter tường thu ật từ Dakar, và Yiting Sun từ Accra, Ghana. Chris Stein đã góp phần tường thuật từ Accra.
Nông dân Tây Nguyên khốn đốn vì người TQ lừa mua rễ tiêu
Nhóm phóng viên tường trình từ VN (RFA) - Trong những năm gần đây, trồng hồ tiêu trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của người nông dân Tây Nguyên, đặc biệt, hai tỉnh Gia Lai và Đắc Lắc, sản phẩm tiêu sọ và tiêu đen chiếm lĩnh hầu hết thị trường. Chưa kịp vui vì nguồn thu nhập sung mãn từ hồ tiêu, người nông dân Đắc Lắc, Gia Lai đang phải đối diện với nguy cơ nợ nần bởi người Trung Quốc đã bắt đầu dùng thủ đoạn mua rễ hồ tiêu để làm thuốc với giá hời, có rất nhiều chủ vườn phải điêu đứng vì chuyện này.
Bán hay không cũng chết
Một người nông dân Ê Đê tên Việt là Nguyễn Thị Hồ, sống ở buôn EaSup, Đắc Lắc, than thở với chúng tôi rằng bà đã mất nguyên một vườn hồ tiêu gần một hecta vì trót dại nghe lời người Trung Quốc, nhưng đáng sợ hơn người Trung Quốc vẫn là những tên cò người Việt Nam bấu lưng Trung Quốc vì đồng tiền bát gạo đã dẫm đạp lên lương tri, đến từng nhà lừa phỉnh bà con đồng bào thiểu số, nói ngon nói ngọt để mua rễ tiêu với giá ban đầu là hai, ba trăm ngàn đồng, sau đó là hai mươi ngàn đồng trên một kí lô, bán lại cho thương lái Trung Quốc với giá gấp đôi, gấp ba lần.
Dây hồ tiêu có hình dáng và kiểu sống cũng giống như dây trầu, trồng bằng nhánh và sống bám vào một trụ vôi hoặc thân cây để ra trái, rễ phân bố trên khắp thân trụ và dưới lòng đất, chính vì dây hồ tiêu sinh rễ rất nhanh và rậm nên mùa mưa, việc lấy đi một ít rễ của nó là việc cần thiết để kích thích tiêu ra nhiều hoa trái. Đánh vào tâm lý này, ban đầu, thương lái Trung Quốc nhờ những cò Việt Nam đến từng nhà gạ mua những bao rễ bỏ đi trong quá trình làm cỏ với giá rất cao, từ một trăm ngàn đồng đến ba trăm ngàn đồng trên mỗi ký. Mà trung bình, mỗi gốc tiêu, khi làm cỏ, người ta phải cắt tỉa bớt ít nhất cũng vài ba lạng rễ nhằm kích thích cây ra nhiều trái, một vườn tiêu cả mấy chục ngàn gốc tiêu, nếu thu gom hết rễ bỏ đi, số tiền thu được là khá lớn.
Các chủ vườn tiêu đua nhau thu gom rễ để bán. Nhưng không dừng ở đó, ngay trong thời điểm tiêu chuẩn bị ra hoa, các thương lái Trung Quốc quay trở lại, tìm mua rễ tiêu với giá ba trăm ngàn đồng trên một ký lô, lúc này, chỉ còn một cách duy nhất là tìm cách cắt tỉa bớt rễ tiêu để bán. Nhiều chủ vườn đã thuê nhân công về cắt tỉa rễ tiêu, chất thành cả vài ba chục bao trước sân. Chờ người Trung Quốc đến.
Một chủ vườn hồ tiêu khác tên Thành, ở Buôn Hồ, than thở rằng ông đã nghi ngại bị Trung Quốc lừa ngay từ đầu nên quyết định chỉ bán rễ tiêu bỏ đi trong vụ làm cỏ chứ không lấy thêm rễ trong lúc tiêu ra hoa, mặc dù nghe mức giá cao ngất như vậy, ông cũng ham lắm nhưng thấy sợ bị họ lừa giống như chuyện trứng cút ở Sài Gòn, ốc bươu vàng ở miền Trung và nuôi hải ly, nuôi đỉa trên cả nước những năm gần đây.
Nhưng, cuối cùng, ông lại trở thành nạn nhân nặng nhất trong vụ mua bán rễ hồ tiêu này, cả vườn tiêu của ông bị kẻ trộm đào rễ, mãi cho đến khi lên thăm vườn, thấy tiêu bị héo, ông vẫn chưa biết là vườn tiêu bị trộm, ông tìm đủ loại thuốc trị nấm để bơm. Càng bơm, tiêu càng mau chết, cho đến lúc chế nước, cho ăn phân, ông mới giật mình nhận ra cả vườn tiêu đã bị đào rễ một cách rất tinh vi, kẻ trộm đã móc sạch phần rễ, chôn gốc vào vị trí cũ trong những đêm trời mưa để vừa xóa dấu vết dễ dàng lại vừa an toàn cho chúng vì tiếng mưa đã lấn át tiếng bước chân cũng như tiếng cuốc xẻng va vào đất.
Nghiệt nỗi, gần ba tháng sau, thương lái Trung Quốc vẫn không quay trở lại, cả hàng núi rễ hồ tiêu vất vưởng khắp các bờ rào, chờ mãi, không thấy họ đến nữa, bà con nông dân lại mang ra ủ làm phân để bón cho vụ tiêu sắp tới. Trong khi đó, hàng loạt các vườn tiêu bị mất mùa do suy nhược, nhiều vườn bị chết từng lớp vì kẻ trộm đào cẩu thả. Ông Thành chép miệng, nói rằng đụng tới thương lái Trung Quốc, người nông dân tin cũng chết mà tin nhưng không cẩn thận cũng bị hại như ông. Họ quá nguy hiểm.
Chính quyền làm ngơ?
Một người nông dân khác, ở Buôn Hồ, Đắc Lắc, yêu cầu giấu tên, ông nói rằng vấn đề hồ tiêu bị chết ở Tây Nguyên là do sự quản lý quá lỏng lẻo của chính quyền địa phương, trong khi một người Việt Nam trước đây muốn đi đâu hoặc ở đâu trong nước cũng đều phải đăng ký tạm vắng, tạm trú, có bà con đến nhà thăm, ở lại chơi vài hôm mà không đến trình báo công an thì bằng gì đêm đó cũng có an ninh đến nhà xét hỏi, thậm chí bắt người bà con về đồn, nói chung là đủ kiểu… Trong khi đó, người Trung Quốc nghênh ngang đi ngoài đường, lùng sục từng nhà mua trễ hồ tiêu, thậm chí còn bắt mối với cò Việt Nam để vào tận các buôn sâu tìm mua, làm hại bà con nông dân, mà chẳng có an ninh nào hỏi han, mặc cho họ tung hoành như chốn không người. Ông nghi ngại những thương lái Trung Quốc đã đút lót cho chính quyền địa phương để bôi trơn công việc.
Ông cho biết thêm, mùa hồ tiêu năm nay, sản lượng tiêu bị tụt dốc đáng kể và giá nông sản như tiêu, cà phê hay hạt điều đều bị rớt còn 50% đến 70% giá năm ngoái. Trong khi đó, phần lớn nông sản của Việt Nam trong vài năm trở lại đây đều xuất khẩu theo đường tiểu ngạch sang Trung Quốc, mức giá cho nông sản Việt Nam và chất lượng sống của người nông dân hoàn toàn phụ thuộc vào họ. Họ luôn tìm cách làm cho thị trường và người sản xuất ở Việt Nam bị rối loạn để cuối cùng phải bán tháo sản phẩm cho họ. Kết cục, người Trung Quốc được lợi, chỉ có nông dân là chịu thiệt thòi tất cả.
Với phần lớn người dân Tây Nguyên bây giờ, hai chữ Trung Quốc làm họ liên tưởng đến sự lừa phỉnh và chơi ác, họ thấy ớn sợ. Nhưng chính quyền địa phương thì không có thái độ gì trước việc làm mưa làm gió của người Trung Quốc trên đất Tây Nguyên. Mùa khô sắp đến, những gốc hồ tiêu sẽ trơ trọi vì thiếu rễ, thiếu nước, nông dân đang đối diện với nguy cơ mất mùa kỉ lục!
From : RFA ,Dân lam bao,.....
_ http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/chinese-traders-cheat-vn-farmers-un-06072013103148.html