Publicité

Đảng thì khiếp nhược, Nhà nước thì nhu nhược, Quốc hội thì bạc nhược

Đại Nghĩa (Danlambao) - Đã từ lâu CSVN vẫn rêu rao nêu cao chính sách đền ơn đáp nghĩa của họ nghe rất là thắm thiết, tuy nhiên mấy bà mẹ anh hùng, mẹ liệt sĩ bị bọn cường hào ác bá đuổi nhà cướp đất đi lang thang đầu đường xó chợ quanh năm suốt tháng khiếu kiện chẳng ai giải quyết. Quan trọng hơn là những liệt sĩ xả thân chống bọn bành trướng Bắc kinh bảo vệ Tổ quốc từ đất liền đến biển đảo cũng không được đảng và nhà nước làm lễ tưởng niệm ghi ơn. Có một lần đánh trống thổi kèn rêu rao:

“Trong cuộc làm việc với Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết, hiện Bộ ngoại giao Việt Nam đang lên kế hoạch tưởng niệm 40 sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (1-1974) và 35 năm sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (2-1979)…


Trong khi nhiều người tin rằng ngày 19-1-2014 hàng loạt các bài viết về sự kiện Hoàng Sa 1974 sẽ được hàng loạt tờ báo bung ra thì một điều bất ngờ xảy đến: hầu hết các tờ báo đột ngột ngừng việc đưa tin về sự kiện này từ 18-1”. (ĐanChimViet online ngày 19-1-2014)


Rốt cuộc, thì ra chủ tịch TC Tập Cận Bình qua đường dây nóng đã ra lệnh cho TBT CSVN Nguyễn Phú Trọng “dẹp” nên có chỉ thị từ Bộ chính trị yêu cầu các cơ quan báo chí nghiêm chỉnh tuân thủ “kỷ luật thông tin” trong tuyên truyền về Hoàng Sa và Chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979.


“Nguồn tin cũng cho biết nhiều khả năng trong cuộc điện đàm này phía Trung Quốc đã đưa ra yêu cầu và được ông Nguyễn Phú Trọng đồng ý về việc Việt Nam hủy bỏ chương trình tưởng niệm Hoàng Sa 1974 và Chiến tranh biên giới 1979 mà trước đó dự kiến thực hiện”. (ĐanChimViet online ngày 19-1-2014)


Sự kiện lịch sử chống quân xâm lược bảo vệ Biển, Đảo của người chiến sĩ VNCH đã được người dân Việt Nam trông đợi 40 năm và nay nhân dân đã chuẩn bị sẵn sàn để làm lể tưởng niệm những anh hùng vị quốc vong thân thì nhà nước CSVN không dám ra lệnh cấm nhưng đã hèn nhát cho người phá đám một cách thô thiển và ấu trĩ.


“Nhưng buổi tưởng niệm của huyện đảo Hoàng Sa đã bị hủy bỏ sau nhiều ngày chuẩn bị và nhận được ủng hộ về tinh thần cũng như tài chính của nhiều cá nhân và tổ chức. Nhưng chưa dừng ở đó. Buổi tưởng niệm của anh em No-U và các trí thức yêu nước cũng bị lực lượng an ninh dùng nhiều thủ đoạn phá đám từ trực tiếp tới gián tiếp…


Đã nhiều lần, để gây nhiễu, chính quyền cho dựng rạp ca hát, nhảy múa ở khu vực biểu tình. Lần này mấy chiếc máy khoan cắt đá đã hoạt động hết công suất dưới chân tượng Lý Thái Tổ. Nhiều công an, dân phòng với loa trong tay làm át tiếng của những người biểu tình”. (ĐanChimViet online ngày 19-1-2014)


Riêng cuộc Chiến tranh biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979 bọn CS đàn anh đã xua đại quân ô hợp dạy cho bọn CS đàn em một bài học để đời về tình đồng chí và lòng trung thành của người cộng sản.


“Sự kiện 17-2-1979, khi Trung Quốc đưa tới 600.000-700.000 quân tấn công trên toàn tuyến biên giới của Việt Nam, không thể diễn giải khác đi được, ngoài việc đây là cuộc chiến tranh xâm lược hay cuộc tấn công vào Việt Nam”. (SaiGonTiepThi online ngày 13-2-2014)


Qua cuộc chiến “Biên giới tháng Hai” đã lột trần được bộ mặt khát máu của bọn người đặc sệt trong đầu với lý tưởng Cộng sản, đồng chí láng giềng hữu nghị “môi hở răng cắn” thật là dã man qua lời kể của nhà báo Huy Đức cho chúng ta thấy:


“Tại Cao Bằng quân Trung Quốc phá sạch từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện.


Nếu như, ở Bát Xát, Lào Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng trong ngày 9-3, trước khi rút lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 21 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai.


Tất cả bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối”. (RFA online ngày 17-2-2009)


Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người “lính già” mãi ưu tư vì vận nước, trong việc đánh giá tầm quan trọng của “bài học” về tình đồng chí trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 như sau:


“Cuộc chiến tranh biên giới 1979 tuy ngắn ngủi nhưng tổn thất về người và tài sản của nhân dân và quân đội Việt Nam phải được gọi đích danh là nghiêm trọng nếu so lại cuộc chiến chống lại miền Nam kết thúc trước đó 4 năm”. (RFA online ngày 9-6-2014)


Ấy thế mà sự khiếp nhược của đảng CSVN đã ăn vào cân não, cựu Đại tá Phạm Đình Trọng người đã từ bỏ đảng nói rõ sự phẫn nộ của ông với cái đảng mà ông đã từng một thời phục vụ như sau:


“Phản bội người đã khuất. Phản bội người đang sống. Lạnh lùng câm lặng trước sự kiện lịch sử bi tráng viết bằng hàng vạn dòng máu Việt Nam yêu nước, nhà nước CSVN còn phản bội cả lịch sử Việt Nam…


Nhà nước CSVN hoàn toàn nhẫn tâm, vô cảm trước nỗi đau của hàng vạn gia đình Việt Nam mất người thân trong cuộc chiến giữ nước ở biên giới phía Bắc mới diễn ra 35 năm trước”. (DanLamBao online ngày 18-2-2014)


Nhà báo Tống Văn Công, nguyên TBT Báo Nhân Dân cũng tỏ sự phẫn nộ trước sự khiếp nhược của đảng CSVN, ông nói:


“Còn chúng ta thì 30 năm qua không dám kỷ niệm cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc của mình, không dám tuyên dương những anh hùng của mình. Tệ hại hơn là sự vô tâm đến nỗi đã có tờ báo viết bài ca ngợi Hứa Thế Hữu, tư lệnh cuộc chiến xâm lược biên giới, trên báo điện tử của Ban chấp hành Trung ương đảng”. (Boxitvn online ngày 7-6-2011)


Nước Việt Nam dưới thời cộng sản trị thì mọi việc đều bị bưng bít, thậm chí một cuộc chiến của nhân dân bảo vệ Tổ Quốc ở cấp vĩ mô mà cũng bị che đậy suốt 30 năm. Một cuộc chiến với người đồng chí phía Bắc đổ không biết bao nhiêu xương máu, ấy thế mà toàn dân Việt Nam vẫn không hay biết đó là cuộc chiến:


“Từ ngày 2-4 đến 28-4-1984, Trung Quốc đã cho quân tập trung pháo binh bắn phá khu vực Vị Xuyên. Trong suốt 26 ngày đêm Trung Quốc đã bắn tổng cộng 30.000 viên đạn pháo cối các loại vào các cao điểm phòng thủ của VN và lấn sâu vào lãnh thổ VN khoảng 2 km.


Cuộc tập kích bất ngờ cao điểm 1509 thuộc xã Thanh Thủy, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang có lẽ dã man nhất của quân đội TQ. Bất kể công pháp quốc tế về tội ác chiến tranh, lính Trung Quốc giết 3.700 bộ đội VN, dùng súng phun lửa đốt xác, đốt luôn cả thương binh còn sống vùi xuống mồ tập thể”. (RFA online ngày 9-6-2014)


Thiếu tướng QĐND Lê Duy Mật, nguyên Tư lệnh Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang năm 1979-1984 nêu lên thắc mắc của mình trong bức thư đề ngày 20-7-2014 gửi “các đồng chí lãnh đạo đảng CSVN” xin trích như sau:


“…các chính sách đối với gia đình liệt sĩ và những người chống xâm lược năm 1979-1984, chúng tôi đã nhiều lần đề nghị nhưng vẫn không được giải quyết, mà chỉ có những lời hứa hẹn xuông”. (ĐanChimViet online ngày 4-8-2014)


Theo Giáo sư Vũ Minh Giang, Phó chủ tịch Hội Sử học Việt Nam, nguyên thành viên Hội đồng Lý luận Trung ương đảng cho rằng sự cố tình vong ơn của đảng CSVN đã làm cho người dân Việt Nam đã không biết tới những sự hy sinh của những chiến sĩ vị quốc vong thân, họ đã lờ đi một trang sử bi thương của dân tộc, là một sự phản bội khiếp nhược.


“Song nhà sử học, nguyên phó Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, cũng nói với BBC rõ ràng trong mấy chục năm qua đã có những thiếu sót cần phải rút kinh nghiệm trong việc phản ánh các cuộc chiến tranh Việt-Trung này, mà hệ quả đã dẫn tới việc nhiều người, đặc biệt trong đó là các thanh niên, học sinh Việt Nam, không hề biết tới các cuộc xung đột như Chiến tranh biên giới ác liệt nổ ra hôm 17-2-1979, hay trận chiến đẫm máu ở Vị Xuyên hôm 12-7-1984 mới vài chục năm trước đây”. (BBC online ngày 27-7-2014)


Trung cộng sau khi đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong tay VNCH năm 1974 với sự cổ vũ của chính quyền Hà Nội nên năm 1988 chúng đã leo thang đánh chiếm quần đảo Trường Sa như Thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng đã hứa trong công hàm ngày 14-9-1958….


“Ngày 14-3-1988 trong một trận hải chiến ác liệt để giữ gìn biển đảo của Tổ quốc (3 bãi đá ngầm Gạc-ma, Len-đao và Cô-lin) 64 chiến sĩ kiên cường của chúng ta đã anh dũng hy sinh trước mũi lê và đạn pháo của quân xâm lược Trung Quốc. Lịch sử đã ghi lại rõ từng chi tiết…


Một sự kiện lịch sử đau thương và anh hùng như thế mà Trung ương đảng và chính phủ tuyệt nhiên không tổ chức kỷ niệm, giữa lúc đang cần động viên tinh thần đánh giặc cứu nước hơn lúc nào hết. Đã thế khi hội Cựu chiến binh ngành Dầu khí VN với sự ủng hộ của Tư lệnh Quân chủng Hải quân dự định tổ chức lễ vinh danh... thì cuối cùng nhận được tin sét đánh: thượng cấp không cho làm”. (Boxitvn online ngày 17-3-2012)


Mọi sự nhượng bộ nhục nhã của đảng CSVN với đảng CSTC bắt đầu từ khi bộ tam sên Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng sang chầu Bắc triều để xin được “làm thân khuyễn mã” trước làn sóng XHCN tan rã từ cái nôi Liên Xô, tuần tự tới Đông Âu và chỉ còn lại vài ba nước theo Tàu ăn bã mía. Nhà Ngoại giao Nguyễn Trung, nguyên Đại sứ VN tại Thái Lan đã lên tiếng trong bài “Hiểm họa đen” dài 26 trang đăng trong Bauxite VN online ngày 22-7-2014, lược trích:


“... đảng làm những việc đưa đến tai họa tày trời cho dân như việc ông đảng trưởng Nguyễn Văn Linh đem theo một nhóm đảng viên quyền lực và cố vấn đến Hội nghị Thành Đô ký kết với kẻ đồng cấp Trung Hoa những điều khoảng nhân nhượng làm cho Việt Nam mất hẳn tư thế, trở thành một chư hầu lệ thuộc, hay ông đảng trưởng Nông Đức Mạnh cũng sang Tàu ký kết với kẻ đồng cấp những hiệp định khai thác baixite ở Tây Nguyên gây nên hậu quả tồi tệ không lường…” (trang 1/26)


“Đảng CSVN đặt lợi ích quốc gia dưới lợi ích của đảng và của chế độ, trí tuệ thắp kém, sự lầm lẫn nghiêm trọng của ý thức hệ, sự khiếp nhược trước Trung Quốc, bị quyền lực mềm Trung Quốc lũng đoạn nghiêm trọng”. (trang 15/26)


Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang trong một bức thư yêu cầu đảng CSVN “Phải công bố các thỏa thuận ở Thành Đô cho nhân dân biết” có đoạn ông viết:
“Từ sau Hội nghị Thành Đô, cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc nước ta (17-2-1979) không được nhắc đến nữa, thậm chí những hoạt động của người dân tưởng niệm và vinh danh các liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến này hoặc các cuộc biểu tình yêu nước chống Trung Quốc xâm phạm biển đảo và sát hại ngư dân ta đều bị ngăn cấm và đàn áp”. (Boxitvn online ngày 5-8-2014)


Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng nói rõ:
“Từ cuộc gặp ô nhục ở Thành Đô, những người cộng sản khư khư ôm giữ lý thuyết cộng sản sai lầm và tội lỗi đã thật sự đặt cái gông Bắc thuộc lên đầu lên cổ dân tộc Việt Nam”. (ĐanChimViet online ngày 6-9-2012)


Đảng và nhà nước đã như vậy rồi, còn Quốc hội CSVN thì sao? Quốc hội Việt Nam gồm toàn những đại biểu đảng cử dân bầu do đó họ chỉ thi hành nghị quyết của đảng, đảng bảo sao họ làm vậy nếu làm bậy thì khóa sau đảng không cử nữa còn có nước về vườn đuổi gà cho vợ. Chuyện đại sự ở Biển Đông khi “đồng chí vĩ đại” đặt cái giàn khoan vĩ đại HD-981 ngay trong vùng biển của nước mình mà Quốc hội cũng không dám lên tiếng nửa lời.


“Cơ quan quyền lực tối cao sẽ không ra nghị quyết riêng về Biển Đông…Đại biểu Trương Trọng Nghĩa một lần nữa nhắc lại nguyện vọng này. Vị luật sư tin rằng ‘nhân dân sẽ rất thất vọng’ nếu Quốc hội kỳ này không ra nghị quyết về biển Đông”. (vnexpress online ngày 23-6-2014)


Không có gì nhục nhã cho bằng trong khi chuyện quốc sự như dầu sôi lửa bỏng thì ngày 15-7-2014 các báo mạng “lề phải” đưa tin: “Thường vụ QH tranh luận chuyện đội giá mì tôm sân bay”, đúng là bọn gia nô, ăn lương của dân đi làm chuyện bá láp. Chuyện của mình thì mình không dám làm để cho Quốc hội của “đế quốc Mỹ” làm, khi họ thông qua “nghị quyết 412 yêu cầu Trung cộng rút giàn khoan Hải Dương và các lực lượng bảo vệ ra khỏi vị trí tranh cãi hiện nay ở Biển Đông” thì mình lại hoan nghênh và năn nỉ họ làm mạnh hơn nữa, thật là khiếp nhược!


“Việt Nam và Philippines hoan nghênh việc Thượng viện Mỹ thông qua nghị quyết kêu gọi Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương và các lực lượng bảo vệ ra khỏi vị trí tranh cãi hiện nay ở Biển Đông…


Vietnamnet dẫn lời phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt Nam, Lê Hải Bình, ngày 11-7 cho biết Hà Nội hoan nghênh động thái của giới lập pháp Hoa kỳ”. (VOA online ngày 15-7-2014)


Những người lãnh đạo đảng CSVN đã u mê vì cần sự bao che để duy trì cái đảng đang trên đường rệu rã nên đã “quỳ xuống” khư khư ôm lấy “16 chữ vàng”, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã cảnh báo:


“16 chữ vàng” mà nhà cầm quyền Trung Quốc vẽ ra chỉ là trò giả hiệu. Nó chỉ là lá bùa dán vào miệng để bịt miệng Việt Nam, ‘để ăn cướp mà Việt Nam không được la làng’, ‘xẻo thịt, căn da Việt Nam cũng không kêu được’. Đáng tiếc là những nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn “Hữu nghị một chiều”. (ĐoiThoai online ngày 27-5-2010).

****************

Khi con Phượng Hoàng đã trụi lông, rũ cánh

Nhóm nhà giáo miền Nam (Danlambao) - Tràn lan trên khắp đất nước VN, từ thành thị đến thôn làng, từ trong các cơ quan công quyền đến hang cùng ngõ hẻm, chỗ nào cũng thấy đầy các khẩu hiệu: “Sống và làm việc theo tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh”! Trời ơi! Bộ đảng CS muốn toàn dân VN phải sống gian giả, bạo tàn và bán nước như HCM sao? Thời điểm này, từ trong nước cho đến toàn thế giới, ai cũng đều biết HCM như thế nào rồi! Các đảng viên CS thì càng rõ hơn, “cha già” của các ông bà ăn ở thế nào, có bao nhiêu vợ, bao nhiêu con, giết bao nhiêu người VN, thủ tiêu bao nhiêu phụ nữ sau khi ăn ở với họ có con, hại bao nhiêu đời các “thiếu nhi bác Hồ”! Cả những nạn nhân là người trong cuộc cũng đã vì uất ức, hận thù mà viết các bài “tự sự” về việc bị “bác” hại đời như thế nào, họ không thể cầm lòng dù để giữ danh dự cho chính mình! GƯƠNG để soi ắt phải trong sáng, chứ không thể là loại gương ố rỉ để nhìn vào đó mà sai lầm hay đi xuống hố! CẦN PHẢI XÓA BỎ NGAY KHẨU HIỆU: “SỐNG VÀ LÀM VIỆC THEO TƯ TƯỞNG ĐẠO ĐỨC HCM”!


I. Con Phượng hoàng “đỏ” đã rụng hết lông!


Gần cuối niên học 1974-1975, trường Trung Học cấp 2, 3 Hưng Đạo ở đường Cống Quỳnh SG, một trường tư thục lớn và có uy tín vào bậc nhất vùng Đông Nam Á, vị hiệu trưởng đương nhiệm đã triệu tập một buổi họp bất thường, gồm cả thảy gần 300 vị giáo sư đệ nhất và đệ nhị cấp của trường (lúc đó gọi là giáo sư chứ không gọi là giáo viên, vì giáo viên dành cho người dạy cấp 1), để loan báo một tin vô cùng hệ trọng: CS sẽ chiếm Sài Gòn, và miền Nam sẽ mất! Ôi! Một tin như trời sập! Đa số chúng tôi đều không thể tin! Tin làm sao được, khi miền Nam tự do đang sống trong an lành, ấm no, quân đội thì kiên cường bảo vệ Tổ Quốc, còn người dân thì vô cùng căm ghét và sợ hãi CS như một thứ ác quỷ tàn bạo! Nhưng ông Hiệu Trưởng đã chỉ vắn tắt: “Tôi thông báo sự thật với quý vị Giáo Sư của trường, để mỗi người tùy liệu, chứ tôi không thể giải thích!”. Thế ra ông Hiệu Trưởng đã biết trước sự thật này, nhưng tại sao ông và gia đình không chạy ra nước ngoài, trong khi ông có dư thừa khả năng về uy tín cũng như tiền bạc, ông là một giáo sư toán nổi tiếng, không chỉ trong nước mà cả ở nước ngoài, ông từng viết nhiều sách, và từng tham dự nhiều hội nghị về giáo dục của thế giới và của vùng Đông Nam Á. Càng lạ hơn là tới ngày chính quyền CS kêu gọi các nhà giáo chúng tôi trình diện tại trường, thì cũng có mặt ông, trong dáng bộ trầm tư và buồn rười rượi, để cho lũ phản bội và bọn chiến thắng sỉ nhục là “chủ trường cá mập”, là “vô đạo đức, cưỡng bức các nữ giáo viên”. Chúng tôi đã phản kháng bọn đó kịch liệt để bênh vực, ông vì biết ông là người tốt, trong khi ông vẫn ngồi câm lặng! Sau khi nghe được thông tin động trời đó, các GS chúng tôi vô cùng hoang mang lo sợ, mặc dù chúng tôi chỉ là người đi dạy học, nhưng CS thì thâm thù “bọn trí thức”, vì đối với chúng thì đó là những kẻ thù cứng đầu khó dạy, khó khuất phục!


Chúng tôi không dài dòng chuyện này, sẽ để dành cho dịp khác, và trở lại với vấn đề chính hôm nay: CS, con phượng hoàng đỏ đã rụng trụi bộ lông hào nhoáng, để hiện nguyên hình là một con ác quỷ!


Chúng tôi gọi là “con phượng hoàng”, vì CS luôn tự coi như vậy, và cũng không ít kẻ mù lòa đã nghe mà không nhìn, chỉ dùng tai chứ không dùng mắt, nên đã tin nó, để nó dẫn vào chỗ chết!


Sau khi vừa mất Sài Gòn, thì nhiều người đã mơ ngay đến ngày “phục hồi” lại miền Nam, vì nghĩ rằng sự “quái gở” này làm sao mà xảy ra được? Hàng ngày chúng tôi gặp nhau ở trường, thường với những gương mặt lầm lì ít trò chuyện, chỉ nhìn nhau nhếch mép hay cúi đầu, thỉnh thoảng có cơ hội riêng tư mới to nhỏ: “bao giờ thì giải phóng lại?”, “bao giờ thì bọn CS bị đánh tan?”. Câu trả lời của một vài người: “khi nào con phượng hoàng rụng tơi tả bộ lông hào nhoáng của nó!”. Cũng có nguồn dư luận nói việc Mỹ bỏ miền Nam là do kế hoạch của vị tướng độc nhãn Do Thái Mossé Dayan (tôi không chắc viết có đúng không, vì thời gian đã quá lâu!), mang tên “cuốn mùng cho muỗi chui vô”. Khi mọi người đều bị “muỗi CS” hút máu, thì sẽ cùng đập chết nó, còn bây giờ nhiều kẻ vẫn mơ tưởng CS, điển hình là một số trí thức, tu sĩ và sinh viên thân cộng cứ luôn quậy phá, trong đó có các ông Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đình Đầu, Huỳnh Tấn Mẫm, Hạ Đình Nguyên…!


Thế là trong tâm tư chúng tôi, những người còn ở lại trong nước, cứ mỏi mòn chờ đợi! Ba năm, năm năm, mười năm... qua đi, ánh lửa hy vọng cứ thụt lùi cuối đường hầm! Nhiều bạn đồng nghiệp của chúng tôi đã đi kinh tế mới, đi tù, vượt biên, thậm chí chết vì đói, vì ưu phiền, và không ít người chết cả vợ chồng con cái nhờ một nồi cháo có thuốc độc, để tự kết thúc cho cả một gia đình không còn phải kéo dài cuộc sống trong âu lo, sợ hãi, uất ức! Những cái chết như thế khiến chúng tôi đau đớn khôn cùng, nhưng cũng không thể đi tiễn đưa đồng nghiệp về nơi an nghỉ, vì bị nhà trường, chính quyền theo dõi và cấm tham dự những cái “CHẾT NGU”, họ đặt tên cho như vậy! Cứ thấy đất nước mỗi ngày một tan hoang, người dân mỗi ngày một nghèo đói khổ đau, bị cướp đất, cướp nhà, cướp tài sản, bị đánh tư sản, tiếng than oán, nguyền rủa CS mỗi ngày càng nhiều, và bộ mặt thật đầy gian ác xảo trá của họ mỗi ngày mỗi lộ rõ, lòng tin của người dân dần cạn kiệt, thì một mặt chúng tôi buồn phiền phẫn nộ, nhưng mặt khác lại tăng hy vọng vì “con phượng hoàng đã rụng lông tơi tả”, báo hiệu ngày tàn của nó! Nhưng mãi mà ngày chết của nó vẫn chưa đến trong sự trông đợi mòn mỏi của muôn lòng! Người ta nói nó vẫn còn ít lông, do những kẻ dùng nó làm bình phong thủ lợi, còn cố gắn lông giả cho nó để lừa các kẻ mù lòa! Chỉ có những người dân đen là khốn khổ!


Những sự thật phũ phàng đã dần được lộ rõ: việc “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” là cho Nga Tàu! Quá trình nô lệ hóa VN khởi đầu từ HCM, hắn kêu gọi: cần phải sớm sát nhập VN vào TQ! Rồi tuần tự các thế hệ CS sau tiếp nối, như lời cổ vũ của Trường Chinh kêu gọi dân ta không nên chữa bệnh theo Tây y, mà hãy chữa theo y học TQ, để tránh người dân tiếp cận, ảnh hưởng phương Tây. Trắng trợn nhất là Lê Duẩn phát biểu đầy tự đắc: “ta đánh chiếm miền Nam là đánh cho quốc tế vô sản, đánh cho Liên Xô, TQ”! Và cứ thế, Võ Nguyên Giáp dùng súng đạn TQ, Liên Xô, nhưng người thì là VN, để tạo nên cuộc chiến “nồi da xáo thịt”, cho thanh niên miền Bắc được “sinh Bắc tử Nam”, nhiều gia đình tan nát! Cuộc cải cách ruộng đất mà HCM theo lệnh của Mao đã giết hàng trăm ngàn người, lừa dân đen đấu tố chủ đất để cướp lại tài sản của họ hầu được chia chác, khiến dân làm tội ác, rồi một năm sau họ lại tiếp tục làm nông nô cho nhà nước CS, còn tệ hại hơn chủ điền cũ! Trận Mậu Thân mà mọi người dân miền Nam tự do đều biết rõ sự thật là cuộc tàn sát dân lành, của CS miền Bắc, đến nay với tài liệu được “giải mã” thì mọi người VN và cả thế giới đều cùng hiểu đúng như vậy! Những sự tuyên truyền lếu láo xảo trá: “miền Nam bị Mỹ Ngụy kìm kép, dân thì đói, gái miền Nam thì bán thân cho Mỹ”, khiến khi vừa vào tới Sài Gòn, nhìn thấy thành phố hoa lệ và văn minh, thì cán bộ cao cấp miền Bắc như bà Dương Thu Hương đã phải ngồi phệt xuống lề đường Tự Do mà nay gọi là Đồng Khởi,(Nam Kỳ Khởi nghĩa giệt Công Lý! Đồng Khởi đứng lên mất Tự Do!), để rồi ôm mặt khóc rằng bà và các đồng chí của bà đã bị CS lừa gạt, bà nói: “Một chế độ văn minh, tự do đã bị một chế độ lạc hậu, tàn ác và giả trá bức tử”! Những câu dân gian truyền miệng: “người Bắc nhận HÀNG, người Nam nhận HỌ”, cũng là cách đánh giá cuộc “giải phóng miền Nam”! Những nông dân miền Nam thì ruộng đất cò bay thẳng cánh, tư điền tư sản đầy rãy, trong khi toàn nông dân miền Bắc chỉ đi làm thuê cho hợp tác xã, miếng cơm manh áo không đủ no lòng ấm thân! Miền Nam “bị kìm kẹp mất tự do” đến nỗi trong các tiệm sách có đầy các sách Đông, Tây, kim cổ, nội, ngoại, cả những tác phẩm của các tác giả CS cũng tự do bày bán, trong khi miền Bắc thì các nhà văn nhà báo chỉ như ếch ngồi đáy giếng, vừa hé ra một chút tư tưởng tự do thì bị tiêu giệt, bị đấu tố, bị tù đày, như vụ “Nhân Văn Giai Phẩm”! Ngay cả việc HCM cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim để áp đặt chế độ CS ngoại lai lên VN, cũng đã rõ như ban ngày!

Sau đó là những cuộc CS tiêu diệt đẫm máu các nhà ái quốc. Các đảng phái khác từng tham gia chống thực dân Pháp, cũng bị đảng CS thủ tiêu để cướp công, tài liệu trên mạng internet có đầy! Việc gần 40 năm CS vét sạch tài sản quốc gia để trả nợ Liên Xô, TQ đã tài trợ vũ khí đánh miền Nam mà vẫn chưa đủ, đến nỗi phải cắt đất để trả, dân cũng biết! Thống nhất giang sơn rồi, CS “thể hiện chính sách” cướp đất, cướp tài sản, giết hại dân lành, đàn áp các tôn giáo, xử với dân như kẻ thù, và dần thực hiện âm mưu bán nước cho Tàu, đưa dân nước vào vòng nô lệ, mỗi ngày một lộ rõ trước mắt người dân và cả thế giới! Ấy thế mà đảng CS vẫn còn tiếp tục lừa bịp dân, cố tô vẽ, cố gắn bộ lông phượng hoàng cho con CÚ VỌ ăn thịt, khiến nhiều kẻ mê ngủ đến độ không thể mở mắt ra! Nhiều kẻ u mê còn cố tự lừa dối mình bằng cách dù chê bai chỉ trích chính quyền CS hiện tại, nhưng vẫn ca tụng tên đại bịp HCM, Võ Nguyên Giáp là những bậc thánh! Chúng tôi tự hỏi, những người trí thức CS, những đảng viên CS kỳ cựu họ muốn gì, mà không chịu nhìn vào sự thật, để cứ lừa mình và lừa dân bằng luận điệu “cụ Hồ là người yêu nước, người lãnh đạo tài ba, người CS chân chính, cái sai chỉ là đám hậu duệ về sau đã không đi theo đường lối của bác, của đảng”? Họ có biết chủ nghĩa TAM VÔ của CS: VÔ GIA ĐÌNH, VÔ TỔ QUỐC, VÔ TÔN GIÁO không nhỉ? Vô gia đình thì bọn người CS tự bỏ rồi, chỉ có tên Trường Chinh đấu tố cha mẹ ruột, còn bây giờ thì đảng viên CS đang nuôi dưỡng, bảo vệ gia đình, thân nhân của họ hầu gây bè cánh để không phản bội nhau, bằng xương máu của dân, bằng tài sản của nước! Còn “vô tổ quốc”, chỉ có “quốc tế vô sản” là trên hết, thì làm sao bảo rằng CS yêu nước? Và “vô tôn giáo”, không có linh hồn, không sợ tội, từ loài khỉ mà ra, nên tội gì mà họ chả dám làm, vì họ đã mất hết lương tri, lương năng! Ấy thế mà nhiều “trí thức CS”, “lão thành cách mạng” vẫn còn mê sảng không nhận ra!

Các vị không đủ tỉnh táo để nhận diện sự thật, hay vì tư lợi, địa vị, sự an toàn, và vì “sổ hưu” mà các vị vẫn nhắm mắt? Như vậy có phải câu nói thời danh: “Tin theo CS là không có cái đầu, làm theo CS là không có trái tim”, là để áp dụng cho các vị không? Hỡi những “trí thức mà không thức, chỉ ngủ”, hãy mở mắt, mở miệng dùm cho dân nhờ, đừng một mặt lên án, một mặt chống đỡ cho cái đảng cướp quái đản này, khi nó đã rơi bộ mặt giả, để lộ nguyên hình là loài cú cáo, yêu ma! Các vị mà cứ lảm nhảm ca ngợi “ông cụ”, “bác Hồ kính yêu”, “cha già dân tộc” của các vị, là các vị giết dân, hại nước đó! Kể cả những người gốc gác CS nhưng đã hồi tâm phản tỉnh, đang đấu tranh cho nền tự do của dân tộc như các ông cựu đại tá Bùi Tín, LS Cù Huy Hà Vũ, GS Huệ Chi..., mà vẫn còn một niềm “kính trọng ông cụ và đại tướng Giáp”, thì thật là một sự khó tưởng tượng nổi, và đáng ân hận biết bao! Các vị không sợ sau này lịch sử chứng minh rằng HCM là Hồ Tập Chương người Hẹ bên Tàu, hay thiếu tá Hồ Quang của “quân đội nhân dân TQ” được Mao gài vào để thi hành nhiệm vụ đưa VN trở thành huyện lỵ của Tàu, thì lúc đó các vị sẽ ăn nói thế nào? Thiết nghĩ cùng lắm cái BIẾT của các vị, dù có thân cận mấy với HCM, thì cũng chỉ là giây lát, nghe một số câu tuyên bố lừa gạt của tên Hán gian này, nhưng chính hắn lại là người đưa dân tộc VN vào tròng nô lệ Tàu! Các vị hãy đọc thêm những tài liệu của thế giới về thực chất cái chiến tích Điện Biên Phủ giả tạo của ông Giáp, nhất là những tài liệu kín đã được bộc bạch: đại thắng Điện Biên Phủ là công của... Tàu, do Tàu điều khiển chứ không phải do nhà Võ tướng của VN, một võ tướng mà không hề được học hỏi, đào luyện từ các trường võ bị, quân sự, vốn chỉ là một thầy giáo dạy sử. Có thể ông thày sử này là người yêu nước, nhưng cầm quân và điều quân trong trận mạc đối đầu với những võ tướng được đào tạo bài bản của Pháp, thì dĩ nhiên không thể là vị “quan văn” này, chính vì thế mà ông Giáp có biệt danh là “đại tướng nướng quân”! Đừng cố gắng bộ lông hào nhoáng giả tạo cho con cú nữa, cũng đừng vì chút sĩ diện từng xuất thân là “hàng khanh tướng CS”, mà ngại cái danh đó không còn, nếu cái “triều đại đảng” bị sụp đổ! Sự “thủy chung một lòng” dành cho những loại thần tượng giả trá là điều không buộc, và không bảo vệ được uy tín của những “thức giả”, ngược lại SỰ THẬT SẼ GIẢI THOÁt CHÚNG TA, chứ không phải SỰ GIẢ sẽ làm điều đó! Đây là một suy nghĩ chân tình chứ không hề có ác ý đối với những vị mà dân đang cần có họ trong cuộc đấu tranh dành tự do này!


II. Vai trò “quyết định” của giàn khoan HD 981 trong việc “giải mã sự thật về csvn


Thật đau lòng khi đã có người mở lời “cám ơn giàn khoan HD 981” của Tàu đã vào đục khoét hải phận của VN, hoặc “tiếc rằng giàn khoan không ở lại lâu hơn nữa”...! Họ có lý khi nói vậy, vì sự hiện diện “ăn cướp” của cái giàn khoan, đã khiến Tàu cộng tung lên đủ thứ “bằng chứng” hầu bênh đỡ cái “chủ quyền” gian trá của nó trên hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa, được bọn chóp bu CS miền Bắc công nhận là của nó, được ví như hai kẻ cắp bán đổi đồ gian, mà cả cái bộ chính trị của CSVN không hề mở miệng để nói một câu “đính chính”, vì có “chính” đâu mà “đính”! Mở miệng là mắc quai, và từ đó tội ác bán nước của đảng CSVN từ kẻ chóp bu đến các đảng viên thế hệ kế, trước sau lớn bé “cùng một chủ trương, đường lối”: BÁN NƯỚC CẦU VINH, PHẢN LOẠN, TỘI ĐỒ, được toàn thế giới biết! Những tài liệu được Tàu cộng bạch hóa khác nào như những gáo nước sôi chúng tạt vào mặt đảng CSVN, khiến họ rát rúa mà không dám kêu ca, khiến họ bị lột trần như nhộng giữa người dân, mà không biết che đậy thế nào, cuối cùng họ trơ thổ địa, không ngượng ngùng! Các tài liệu làm bằng chứng bọn Tàu đưa ra:


- Trước nhất Tàu cộng cho tung tài liệu nói HCM là tên chệt Hồ Tập Chương, người Hẹ, một dân tộc ở Tàu, rồi HCM thật sự là thiếu tá Hồ Quang trong “quân đội nhân dân TQ”, và được tình báo Hoa Nam cài cắm vào để lãnh đạo đảng CSVN. Như vậy toàn đảng CSVN từ trước đến giờ là nô lệ trực tiếp của Tàu!


- Kế đến, là Hán gian HCM đã từng bước thực hiện chỉ thị của Mao Trạch Đông để “Hán hóa” VN: đầu tiên hắn đem cờ của tỉnh Phúc Kiến làm quốc kỳ của VNCS, và dần dần biến nước VN thành quận huyện của Tàu, bằng cách kêu gọi và ra lệnh cho đảng CS hãy sớm sát nhập VN vào TQ!


- HCM nhận lệnh của Mao, chỉ thị cho Trường Chinh mở cuộc đấu tố người nông dân miền Bắc VN, và tàn sát hàng trăm ngàn người, mang tên là “cải cách ruộng đất” năm 1954!


- HCM ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký công hàm năm 1958 công nhận 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ của VNCH, là của Tàu!


- HCM ra lệnh cho Lê Duẩn in trong sách địa lý lớp 9, xuất bản năm 1974, công nhận HS và TS là thuộc Tàu, là vành đai bảo vệ Hoa Lục!


- Rồi năm 1988, 1990, những tên CS như Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười... đã ký kết ở hội nghị Thành Đô để sát nhập VN thành quận huyện của Tàu, trễ nhất là năm 2020!


- Và liên tiếp những năm gần đây, những tên CS bán nước như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh, Tô Huy Rứa, Lê Thanh Hải... đua nhau dâng lãnh thổ cho Tàu cộng, cúi rạp mình làm tay sai cho kẻ ngoại xâm và bán đứng Tổ Quốc cho giặc phương Bắc! Hàng mấy chục ngàn cây số vuông ở vùng biên giới phía Bắc của VN đã nằm trong đất của Tàu: thác Bản Giốc, ải Nam Quan, và bao nhiêu núi rừng của VN nay do Tàu làm chủ, chưa kể biển đảo, 90% các dự án khai thác và xây dựng đất nước, CSVN đã giao cho Tàu để chúng vừa lấy tiền, vừa phá tan đất nước! Và khắp nơi từ Nam chí Bắc, các khu phố Tàu mọc lên, cùng với những cảng biển quan trọng đang do Tàu quản trị như cảng Vũng Áng, hay vùng Tây Nguyên trọng yếu chúng giao cho Tàu khai thác bauxite và chiếm lĩnh, biến thành khu tự trị của Tàu mà người Việt không thể bén mảng! Khi giàn khoan của bọn cướp vào khoan xới trong lãnh hải của VN, toàn dân phẫn nộ, thì bọn lãnh đạo CSVN im hơi, hay tuyên bố bá láp như tên bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh nói: chuyện TQ gây hấn như chuyện “xích mích trong gia đình”, rồi sẽ “êm hòa”, còn Nguyễn Chí Vịnh thì nói “tình hữu nghị Việt Trung vẫn tốt đẹp”! Toàn dân yêu cầu nhà nước VN đưa Tàu cộng ra tòa án quốc tế, thì chính quyền CS không dám đưa, dù cả thế giới ủng hộ VN, và bằng chứng chủ quyền thì đầy đủ! Đã thế, những người dân biểu tình chống TQ thì chúng cấm cản; những nhà ái quốc lên tiếng phản đối TQ xâm lược thì chúng bắt tù, hành hạ, có người chết rũ tù, có người bị chúng đầu độc rồi cho về nhà chết, như nhà giáo Đinh Đăng Định hay anh Huỳnh Anh Trí mới đây! Tóm lại, đảng CSVN với chủ trương đường lối thống nhất trên dưới, trước sau, từ HCM đến các thế hệ CS nối dõi: TOÀN RẶT MỘT PHƯỜNG BÁN NƯỚC HẠI DÂN, chà đạp non sông do tiền nhân đã dày công xây dựng, bảo vệ bằng bao xương máu! Động lực bán nước thì có khác, HCM nô lệ hóa VN có động lực là do Tàu, vì Tàu, có thể hắn là một tên Tàu, còn đám hậu duệ CS thì động lực là do chính chúng, vì túi tham và sự đê hèn khiếp nhược của chúng. Toàn đảng bám vào Tàu, làm tay sai một cách ô nhục hèn hạ cho bọn Tàu cộng để bảo vệ miếng ăn, cái ghế! Động lực nào thì đó cũng là những kẻ phản quốc, tội đồ của dân tộc ta!

III. Đảng csvn hãy ngừng lừa dối dân, vì bộ mặt thật đã lộ rõ
Nói gian dối là để nhằm lừa đảo người không hiểu biết, để mình được lợi hay để chạy tội cho mình. Nhưng hành động nói gian sẽ tự động chấm dứt, cần chấm dứt khi sự thật đã được bộc bạch! Nếu còn tiếp tục nói gian, ắt hẳn sẽ phản tác dụng, bị vạch mặt, và bị lãnh nhận những hậu quả khôn lường từ những người từng bị lừa dối! Thưa các ông bà “đảng”! Cái đảng CS của các ông bà đã hết thời rồi, nó đã “muốn nằm” rồi chứ không phải là “muôn năm” nữa! Nều cần có một “đảng” phù hợp cho các ông bà, thì đó là “đảng tư sản đỏ” chứ không còn là CS, hay chính xác hơn, đó là “đảng cướp có dấu mộc”!


Ngày nay, tất cả chân tướng, sự thật về bản chất của chủ nghĩa CS, cũng như chân tướng của những người CS đã lộ tẩy, đặc biệt là những tay CS gộc tại VN, từ HCM đến các hậu duệ CS. Cái bản chất, phẩm chất thật của các người, các người là ai, trình độ đến đâu, các người đã gây những tội ác gì cho dân, đã phá đất nước như thế nào, và đặc biệt các người đã bán nước ra sao, thì không còn ai là không tỏ tường, chỉ có điều người thì thẳng thừng phản kháng, kẻ thì âm thầm, người đã tỏ bày thái độ, và kẻ còn câm nín chờ đợi thời cơ chín mùi mới hành động, nhưng lòng căm phẫn của toàn dân thì đồng bộ, và vô cùng mãnh liệt, nó như một ngọn núi lửa, không, một dãy núi lửa đang âm thầm hoạt động, chờ giờ phút tảng đá bịt miệng nổ tung, sẽ long trời lở đất, và các ngọn lửa, những dòng nham thạch tiêu giệt sẽ trào lên thật khủng khiếp, để vùi lấp toàn bộ thế lực thù địch với dân tộc, là chính những tên CS tội đồ của lịch sử, của toàn dân VN, vì các người đã lừa dối, đã đè nén, đã gian hùng và hung bạo với cái đất nước này, dân tộc này hàng gần một thế kỷ nay, đã phá tan đất nước, đã đưa dân tộc đến tận cùng của sự nghèo đói, lạc hậu, cuộc sống không còn ra người vì bị tước đoạt toàn bộ tài sản vật chất và tinh thần! Không ngọn bút nào tả siết, không tòa án nào luận đủ các tội lỗi của các người! Kẻ sống và người chết, người của quá khứ, hiện tại và tương lai, cả anh linh tổ tiên dân Việt, tất cả nạn nhân của các người, không ai là không oán thù các người, trừ những đồng bọn từng đi theo đóm ăn tàn của các người! Tội của các người trời không thể dung, đất không thể tha, mà lưới trời thì lồng lộng, các người trốn ở đâu cho thoát? Các người cũng đừng trách Trời không dủ lòng thương các người! Chính vì thương xót các người, thương cái linh hồn của các người mà Ngài đã tạo nên, Ngài đã để cho các người tồn tại hàng 80 năm trời để hy vọng các người hồi tâm, cải tà quy chánh, mà các người đâu có thèm, lại càng gieo tai họa thêm cho người dân!

“CS chỉ tồn tại được trong sự giả trá!”, đó là một câu thời danh xuất phát từ một người gốc CS.

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :