Ban phát quyền lực, quyền lợi không phải là giải pháp chính trị khôn ngoan
Le Nguyen( danlambaovn )-Ban phát quyền lực, quyền lợi không phải là giải pháp chính trị khôn ngoan
Câu chuyện “cắt đất, phong tước” cho cán bộ đảng viên cộng sản bắt đầu từ lúc mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa phá sản, chết lâm sàng buộc đảng cộng sản phải “đổi mới hay là chết” với các khẩu hiệu kinh tế nhiều thành phần... kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa... Thực chất đổi mới kinh tế chỉ là khẩu hiệu mang màu sắc tuyên truyền chính trị của đảng CSVN. Đổi mới chỉ là trở lại cách làm ăn sinh sống theo truyền thống phát triển kinh tế tự nhiên của xã hội loài người và khẩu hiệu đổi mới kinh tế của đảng cộng sản, đích thực chỉ là trở lại cách làm kinh tế “kiểu cũ”, là che giấu thất bại không thể chối cãi của nền kinh tế chỉ huy, mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa.
Có lẽ hô hào đổi mới của đảng CSVN không chừng con nít còn biết là bịp bợm. Vì không ai là không biết, kể cả “dân ngu khu đen” cũng biết nhờ vào cách làm kinh tế kiểu cũ nên người dân thoát cảnh ăn độn bo bo, mì chín, rau cỏ... vượt qua nguy cơ chết đói và sau một thời gian ngắn đời sống người dân có khá hơn, người dân đã không còn thiếu thốn nhu yếu phẩm, hàng tiêu dùng, lại còn dư thừa lúa gạo xuất cảng, bơm sức sống vào nền kinh tế chỉ huy xã hội chủ nghĩa đã chết lâm sàng. Chính sự hiệu quả khi thực hiện kinh tế truyền thống, phù hợp với bản chất con người, tạo cơ hội cho nguyên tổng bí thư Đỗ Mười vênh váo, hô hoán không biết ngượng mồm rằng: “...Có đảng cộng sản mới có đổi mới...”
Rồi cũng từ lúc đảng cộng sản thực hiện cái gọi là đổi mới đã gần ba thập kỷ người dân Việt Nam và cán bộ, quan chức, đảng viên đảng cộng sản được gì, mất gì?
Có lẽ mọi người đều thấy sau nhiều chục năm đổi mới người dân Việt Nam không còn nguy cơ chết đói “hàng loạt” do mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa của những năm chưa “đổi mới” gây ra. Bên cạnh điều được vừa đề cập, là người dân Việt Nam vẫn nằm ở ngưỡng cận nghèo khá đông và có nguy cơ sẽ trở về ngưỡng nghèo đói bất cứ lúc nào, nếu không có sự viện trợ nhân đạo, xóa đói giảm nghèo của các tổ chức từ thiện ngoài chính phủ lẫn của các chính phủ dân chủ giàu mạnh, của cộng đồng nhân loại khắp nơi trên thế giới.
Riêng cán bộ, quan chức đảng viên được đảng cộng sản ban bổng lộc, quyền hạn có thể nói là vô giới hạn để mua chuộc lòng trung thành trong thời kỳ được gọi là đổi mới và tiếp diễn cho đến tận ngày nay đã đổ đốn, sinh ra nhiều biến chứng hết thuốc chữa, chỉ có một loại thuốc để giải thoát tổ chức cho cán bộ, quan chức đảng cộng sản và chế độ là “độc dược” mà thôi!
Những quyền lực, quyền lợi mà người dân ai cũng biết như các cán bộ được cấp siêu xe, vô tư tiêu cực để xây nhà siêu sang, được đảng làm ngơ cho suy thoái đạo đức với siêu mẫu chân dài và được hưởng ưu đãi siêu quyền lực đứng trên, đứng ngoài luật pháp để ăn cướp của dân, ăn cắp của nước, tranh nhau xẻ thịt quốc gia như băng đảng lưu manh sống ngoài vòng pháp luật.
Điển hình là các cán bộ, đảng viên “hồng hơn chuyên” được cơ cấu vào các vị trí béo bở lãnh đạo các tập đoàn kinh tế nhà nước, được chỉ định, đề bạt làm quan đầu tỉnh, thành phố với quyền sinh sát vô giới hạn như các lãnh chúa của thời quân chủ phong kiến xa xưa. Song song đó là việc thăng cấp tiến chức cho các đảng viên trong ngành công an, quân đội – hai bệ đỡ thanh gươm và lá chắn bảo vệ sự lãnh đạo độc tài, toàn trị của đảng.
Đến hôm nay hậu quả của việc ban phát bổng lộc, thăng cấp tiến chức, cấp đất phong hầu bừa bãi trong thời kỳ đổi mới cho cán bộ, đảng viên của đảng CSVN giống như thời quân chủ độc tài chuyên chế thực hiện nhằm mua chuộc sự trung thành của thuộc hạ, bảo vệ chế độ chứ không chú trọng đến chuyên môn, tài năng và chính tầm nhìn thiển cận, ngu muội của lãnh đạo đảng, đi ngược tiến trình tiến hóa của nhân loại là nguyên nhân gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng, không thể khắc phục cho dân cho nước như đã, đang tồn tại trên đất nước Việt Nam.
Cụ thể là các tập đoàn kinh tế “mũi nhọn” của nhà nước được đảng thúc bách vươn ra biển lớn đã bị các đảng viên lãnh đạo “suy thoái đạo đức, lối sống...” xẻ thịt làm cho tan nát, vỡ vụn. Song song với sự sụp đổ, chìm đắm không sủi tăm của hàng loạt các tập đoàn Vina, là các ngành kinh tế quốc phòng, các mặt hàng xuất cảng chiến lược nông, thủy, hải, sản bị các cái đầu không óc “hồng hơn chuyên” thiếu hiểu biết. Nếu không nói là ngu dốt về nguyên tắc vận hành của nền kinh tế thị trường được đảng tưởng thưởng, đặt để vào các vị trí lãnh đạo đầu ngành thừa tham, dư dốt, kém tài tranh nhau giành giật thị phần vô nguyên tắc lẫn gây ra khủng hoảng thừa, trở thành miếng mồi cho các doanh nhân cáo già của nền kinh tế tự do nuốt gọn, khiến cho nông dân điêu đứng trong vòng luẩn quẩn, đi đâu cũng trở về chốn cũ “được mùa mất giá, được giá mất mùa”.
Bên cạnh đó là sự điều hành, lãnh đạo yếu kém mọi mặt, mọi ngành như giáo dục, y tế, luật pháp, thuế khóa, nhân dụng... rơi vào tình trạng hỗn loạn do hối lộ, tham nhũng, lãng phí hoành hành mất kiểm soát bởi do đảng ban phát thả lỏng khiến cho bằng thật học giả tràn lan, tiến sĩ, giáo sư, bác sĩ... không năng lực chạy đầy đường, bệnh viện xuống cấp trầm trọng. Xuống cấp từ y đức đến điều kiện vệ sinh tối thiểu cũng không được bảo đảm nhưng tình trạng đúc lót phong bì, phong bao để được phục vụ y tế tốt hơn là rất phổ biến, cùng với việc nhận thức rừng rú vô luật pháp, vô chính phủ ai cũng nghĩ mình là vua trong đầu óc cán bộ đảng viên cộng sản không còn là cá biệt.
Không khó để nhận ra ý đồ xấu của đảng CSVN là họ vô tư phong hàm tướng cho ngành công an, quân đội rất không bình thường cũng như việc họ phong chức phó cho các ban bệ trực thuộc chính phủ cũng rất bất thường, nhất là cách họ tiến cử cán bộ, đảng viên ưu tú “cung ứng” nhân sự làm cảnh cho việc bầu bán nhân sự làm đại biểu của cơ quan quyền lực cao nhất nước là quốc hội, cũng rất tầm thường. Không kể là có không ít ông bà đại biểu quốc phát ngôn linh tinh, thiếu trí tuệ lẫn có biểu hiện của người bệnh tâm thần! Tất cả những việc đảng CSVN thực hiện trong thời kỳ gọi là đổi mới và tiếp diễn cho đến hiện nay đều không ngoài mục đích giữ lấy độc quyền lãnh đạo nhà nước, xã hội của đảng.
Qua mấy thập kỷ đổi mới hay là chết và lập lại “phương án” ban phát bổng lộc, cắt đất phong hầu để mua lòng trung thành của cán bộ đảng viên, bảo vệ độc quyền lãnh đạo chính trị như các ông vua ở thời đại quân chủ, đi ngược trào lưu tiến hóa chính trị của xã hội loài người đã diệt vong trong quá khứ.
Thời nay là thời đại dân chủ mọi giải pháp đều phải hướng đến thiết chế chính thể dân chủ nhưng lãnh đạo đảng CSVN vì thiếu trí tuệ, tầm nhìn nên tái diễn sai lầm chính trị như vua chúa xa xưa, cứ nghĩ rằng “cắt đất phong hầu” cho tay chân thuộc hạ là có thể muôn năm trường trị. Thế nhưng thực tế lịch sử đã chứng minh, ban phát bổng lộc, cắt đất phong hầu... không phải là giải pháp tối ưu, nó không mang lại hiệu quả trong cai trị mà còn gây ra nhiều hỗn loạn, biến tướng để lại hậu quả nghiêm trọng không thể khắc phục như mọi người đều thấy hậu quả “...suy thoái đạo đức, xã hội băng hoại, đất nước tan nát...” đã, đang xảy ra trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
**********
Công chức lười nhác lại ham làm lãnh đạo?
Rất nhiều vị khách la cà tán gẫu tại quán cà phê trong giờ làm việc là cán bộ, công chức nhà nước
Bức xúc trước tình trạng người có năng lực chê cơ quan nhà nước, người kém năng lực lại gia tăng trong khu vực nhà nước đã làm gia tăng con người hành chính sáng cắp ô đi, tối cắp ô về, ĐB Đỗ Văn Đương (TP.HCM) đưa ra câu hỏi khá hóc búa:
“Vì sao số công chức tận tâm với công việc và sáng tạo trong công tác ngày càng ít nhưng số công chức lười nhác, chỉ một dạ hai vâng, lại ham muốn trở thành lãnh đạo ngày càng nhiều? Đây có phải là nguyên nhân chính làm gia tăng bộ máy hành chính, cũng là nguyên nhân của tội phạm tham nhũng?” - ĐB Đỗ Văn Đương, TP.HCM hỏi và đề nghị Bộ trưởng đưa ra giải pháp.
“Đây là một câu hỏi cũng rất khó”, Bộ trưởng Nguyễn Thái Bình nói và chỉ ra nguyên nhân của thực trạng này là do sử dụng cán bộ, công chức, viên chức chưa đúng với phẩm chất, trình độ, năng lực của từng người. Hơn nữa cơ chế thưởng, phạt chưa nghiêm trong khi chế độ đánh giá chưa đổi mới gắn với trách nhiệm của người đứng đầu. Ngoài ra, ông Bình cho rằng chế độ tiền lương và chế độ đãi ngộ chậm được cải thiện cùng với việc tuyển dụng chưa đáp ứng được nhiệm vụ, chưa thực sự tuyển được người có năng lực, có tâm huyết cũng là nguyên nhân dẫn đến nghịch lý nêu trên.
Từ đó Bộ trưởng Bình đưa ra giải pháp như đổi mới cơ chế đánh giá theo nguyên tắc cấp trên đánh giá cấp dưới; xây dựng nghị định về trọng dụng, đãi ngộ người có tài; thực hiện chế độ miễn nhiệm, chuyển vị trí công tác.
From : Phap luat ,........