Bao nhiêu ông Trần Văn Truyền mới bằng một Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc?
Làm một phép toán so sánh giữa ông Trần Văn Truyền và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ thấy ngay nhiều điểm giống nhau đến bất ngờ, có khác chăng là ở mức độ tầm vóc và quy mô. Nhớ câu chuyện chuột và bình của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng gần đây sẽ thấy ngay nếu ông Trần Văn Truyền là con “chuột nhắt” đã ra khỏi hang (về vườn) thì ông Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ắt hẳn phải là một con “chuột cống” vẫn còn nằm trong cái bình quý (đương chức và còn tham vọng quyền lực), vấn đề là làm sao đánh được con chuột cống này mà không làm “vỡ bình” như chính lời Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc từng mạnh miệng kêu gọi tại kỳ họp thứ 7, Quốc hội khóa 13, ngày 12/6/2014 vừa qua: “Có bao nhiêu ông cán bộ của chúng ta có số tài sản lớn, câu hỏi này chỉ có thể qua thanh tra, qua sự việc thì mới phát hiện một cách đầy đủ. Tôi hy vọng rằng, nhân dân cùng với các cơ quan chức năng sẽ làm tốt công việc phát hiện này trong thời gian tới!”. Thử so sánh qua một số điểm giống nhau nhưng khác biệt về đẳng cấp giữa hai ông:
1. Phát ngôn và việc làm của 2 vị đầu ngành về chống tham nhũng
Cả hai ông Trần Văn Truyền và Nguyễn Xuân Phúc đều là các lãnh đạo đầu ngành về công tác chống tham nhũng: Ông Truyền là nguyên Tổng Thanh tra chính phủ còn ông Phúc cũng là nguyên Phó Tổng Thanh tra chính phủ, đương kim Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng. Hãy xem so sánh những phát ngôn để đời của hai vị lãnh đạo “chống tham nhũng” này:
Xem ra phát ngôn của Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng Nguyễn Xuân Phúc còn đanh thép hơn nhiều so với ông Trần Văn Truyền
Đó là phát ngôn, còn thực tế thì sao? Hãy so sánh khối tài sản tính theo bất động sản của hai vị lãnh đạo “chống tham nhũng”:
Ông Trần Văn Truyền sở hữu căn biệt thự cùng 4 căn nhà gỗ đặc biệt ở xứ tỉnh Bến Tre, rộng trên 16.000m2 ước tính 24 tỷ riêng tiền đất; 1 căn nhà 300m2 được cấp hồi làm bí thư tỉnh ủy; 1 nhà 200m2 trước cổng chùa Bạch Vân; 3 cơ ngơi ở khu đô thị 5 sao Phú Mỹ Hưng, TP Hồ Chí Minh, do người thân quản lí.
Nhà đất có liên quan đến ông Trần Văn Truyền ước tính trị giá chưa tới 100 tỷ
Còn khối bất động sản của Phó Thủ tướng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng Nguyễn Xuân Phúc thì lại ở đẳng cấp quốc tế ước tính nhiều nghìn tỷ mà ông Truyền khó có thể so sánh:
Tài sản (tính theo bất động sản) của ông Trần Văn Truyền xem ra vẫn còn khiêm tốn lắm lắm so với khối bất động sản nhiều nghìn tỷ của Phó Thủ tướng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng Nguyễn Xuân Phúc
Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có cái mưu mô xảo quyệt, khéo léo che đậy nằm trong bản chất nên khối tài sản nghìn tỷ của ông chẳng ai biết đến. Mãi cho đến thời điểm này mới được nhân dân phát hiện như lời ông hô hào và "hy vọng”: “…hy vọng nhân dân và các cơ quan chức năng phát hiện!” khi trả lời chất vất đại biểu quốc hội tại kỳ họp thứ 7 (12/6/2014) vừa qua.
2. Bổ nhiệm cán bộ ồ ạt trước khi rời nhiệm sở
Ông Trần Văn Truyền trước khi nghỉ hưu đã chỉ đạo Vụ Tổ chức Cán bộ (do ông Ngô Văn Cao là Vụ trưởng) dồn dập tuyển dụng nhân sự một cách ồ ạt. Trong vòng 5 tháng (từ 3/2011 đến 8/2011), ông Truyền đã ký quyết định bổ nhiệm hàng loạt cán bộ cấp vụ, trong đó nhiều người không có quy hoạch.
Nhưng so với ông Nguyễn Xuân Phúc thì hành động gấp gáp này của ông Truyền hãy còn “non”, ngay từ khi chạy được vào Bộ Chính trị (tháng 1/2011), ông Bộ trưởng, Chủ nhiệm Nguyễn Xuân Phúc đã bắt đầu tính toán để lại mạng lưới chân rết của mình tại Văn phòng Chính phủ. Chỉ trong 10 ngày, ông đã ký hàng loạt các quyết định về bổ nhiệm cán bộ:
- Ngày 5/1/2011, ông đã ký các quyết định số 01, 02, 03 và 05/QĐ-VPCP bổ nhiệm:
•Ông Tô Văn Tuấn (Phó Tổng biên tập Báo Công Thương, Bộ Công Thương) giữ chức Phó Tổng Biên tập Cổng Thông tin điện tử Chính phủ;
•Bà Hoàng Thị Thu Hiền và bà Cao Nhật Quang giữ chức Phó phòng Công báo;
•Bà Hoàng Thị Hà (nhân viên nhà khách 37 Hùng Vương) về làm chuyên viên Văn phòng Công đoàn.
- Ngay sau đó, ngày 10/1/2011, ông lại ký hàng loạt quyết định số 46, 48/QĐ-VPCP, từ số 51 đến 61 và 71/QĐ-VPCP bổ nhiệm:
•Ông Đặng Duy Hưng (nhân viên nhà khách 108 Nguyễn Du) giữ chức Phó Chủ Nhiệm Nhà khách 108 Nguyễn Du;
•Bà Nguyễn Thị Thúy (chuyên viên) giữ chức Phó Trưởng phòng Phòng Lưu trữ, Vụ Hành chính;
•Ông Nguyễn Trọng Dũng giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Đổi mới doanh nghiệp;
•Ông Lưu Văn Sáu giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Kinh tế tổng hợp;
•Ông Phạm Vũ Hùng giữ chức Phó Giám đốc Trung tâm Hội nghị quốc tế;
•Bà Cao Thị Lệ giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Tổ chức hành chính nhà nước và Công vụ;
•Ông Nguyễn Văn Hòa giữ chức Vụ trưởng thuộc Vụ Quan hệ quốc tế;
•Ông Nguyễn Thanh Hải giữ chức Vụ phó Vụ Quan hệ quốc tế;
•Ông Tạ Công Hoan, ông Nguyễn Đình Hào và bà Vũ Thị Mai giữ Hàm Vụ phó Vụ Tổ chức hành chính nhà nước và Công vụ;
•Ông Đậu Xuân Cảnh và bà Nguyễn Thị Mỹ Dung giữ Hàm Vụ phó Vụ Khoa giáo - Văn xã;…
- Và ngay trước khi rời chức Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, ngày 6/5/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc tiếp tục ký thêm hàng loạt các quyết định bổ nhiệm:
•Ông Nguyễn Trọng Dũng (trước đó đã được ông Phúc bổ nhiệm Phó Vụ trưởng Vụ Đổi mới doanh nghiệp trong quyết định ngày 10/1/2011) tiếp tục được ông Phúc cho giữ chức Vụ trưởng, hất cẳng bà Nguyễn Kim Toàn (đang là Vụ trưởng vụ này) về làm giúp việc Ban Chỉ đạo Đổi mới và Phát triển doanh nghiệp;
•Ông Trương Hồng Dương (chuyên viên) giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Pháp luật;
•Bà Nguyễn Thanh Thủy (Phó phòng Thi đua Khen thưởng) giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ;
•Ông Nguyễn Hữu Lâm (chuyên viên) giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Địa phương;
•Ông Lê Vũ Bình giữ chức Phó Vụ trưởng Vụ Nội chính;
•Ông Nguyễn Quốc Hùng và và ông Vũ Quang Lâm giữ chức Phó Giám đốc Trung tâm Hội nghị quốc gia;
•Và hàng loạt quyết định thăng Hàm Vụ trưởng cho: Bà Nguyễn Thị Xa (Vụ Tổ chức cán bộ); ông Đào Trọng Trường (Vụ Nội chính) và ông Nguyễn Văn Vy (Vụ Kinh tế ngành). Hàm Vụ phó cho: ông Lê Hồng Minh (Vụ Kinh tế ngành); bà Nguyễn Lệ Thủy (Vụ Pháp luật); ông Nguyễn Văn Hiền, bà Nguyễn Ngọc Quỳnh và ông Trịnh Anh Tuấn (Vụ Kinh tế ngành);
Qua đó có thể thấy ông Truyền dại khi bổ nhiệm cán bộ trước khi nghỉ hưu còn ông Phúc "khôn" hơn vì có những bước chuẩn bị kỹ lưỡng và quan trọng là ông chưa nghỉ hưu mà leo lên vị trí cao hơn nên chẳng ai dám ý kiến gì, dù hệ thống cán bộ ông để lại là quả đắng cho người kế nhiệm.
Dù sao thì ông Trần Văn Truyền cũng đã nghỉ hưu, mối họa ông để lại cho nhân dân cũng không lớn lắm nhưng còn ông Phó Thủ tướng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng Nguyễn Xuân Phúc thì vẫn còn đang đương chức và có khả năng tiến xa hơn nữa nhờ các nhóm lợi ích sân sau, nhất là đại gia Hoa kiều Đặng Văn Thành và cả yếu tố Trung Quốc như độc giả đã biết. Đây mới là thực sự là nhân tố hút cạn máu Nhân dân, thậm chí là mất nước, một lần nữa khẩn thiết đề nghị Ban Nội chính TW, Ủy ban Kiểm tra TW vào cuộc!
Được biết, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang chạy bạc mặt khắp nơi, từ gặp các Ủy viên Trung ương, Đại biểu Quốc hội đến các vị lão thành cách mạng để giải trình, giải thích nhằm bảo vệ cái gọi là “tín nhiệm” mà ông tưởng rằng ông đang có. Theo ý của Nhân dân kính đề nghị Phó Thủ tướng đừng chạy nữa, chỉ tốn thời gian, sức khỏe, ngân sách nhà nước và cả chi phí riêng của gia đình mà ông đã cố gắng thu vén từ bấy lâu. Chỉ cần Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị Ủy ban Kiểm tra TW thành lập ngay 4 đoàn kiểm tra: 1 đoàn kiểm tra ở miền bắc, 1 đoàn miền trung, 1 đoàn miền nam và 1 đoàn qua Mỹ kiểm tra và sau đó công bố cho Nhân dân biết ngay trên Cổng thông tin Chính phủ là mọi chuyện sẽ rõ!
************
Đơn Tố cáo Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc của tập thể cán bộ Văn phòng Chính phủ
Chân dung Quyền lực
Ban biên tập nhận được đơn thư tố cáo của ông Mai Văn Lâm, thay mặt một số cán bộ Văn phòng Chính phủ tố cáo các hành vi, thủ đoạn của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Xin đăng nguyên văn nội dung lá đơn và bản scan đính kèm để độc giả tham khảo:
Ông Nguyễn Xuân Phúc, người cũng bị tố cáo việc mua chuộc lá phiếu uy tín tại kỳ họp Quốc hội vừa qua
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
ĐỘC LẬP-TỰ DO-HẠNH PHÚC
***********
Hà Nội, ngày 01 tháng 12 năm 2014
Kính gửi: Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng;
Ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang;
Ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng;
Ông Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh;
Ông Trưởng ban Tổ chức TW Tô Huy Rứa.
Thời gian gần đây, dư luận trong Văn phòng Chính phủ đưa tin có rất nhiều đơn thư phản ánh một số việc làm không đúng, vi phạm nguyên tắc, phẩm chất đạo đức của ông Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Chúng tôi nghĩ rằng, không có lửa thì làm sao có khói và còn nhiều việc làm của ông Nguyễn Xuân Phúc chỉ có những cán bộ lâu năm ở Văn phòng Chính phủ mới biết được. Là một cán bộ có nhiều thâm niên ở Văn phòng Chính phủ, phục vụ nhiều đời lãnh đạo Chính phủ, nhưng tôi chưa thấy một ai lại giảo hoạt như ông Nguyễn Xuân Phúc. Ngay từ thời còn làm lãnh đạo Văn phòng Chính phủ, khi họp công khai, phát biểu với báo chí, ông Nguyễn Xuân Phúc luôn miệng nói rằng: Văn phòng Chính phủ cần phải đổi mới, trình ngay, trình sớm, không được tiêu cực, không có chỗ cho tiêu cực…, nhưng kỳ thực khi gặp riêng thì ông Nguyễn Xuân Phúc lại dặn các dự án lớn, dự án quan trọng (bản chất là dự án nhiều tiền), chưa có ý kiến ông Phúc thì chưa được trình Thủ tướng. Điều đó có nghĩa là doanh nghiệp, chủ đầu tư dự án chưa “chào” ông Nguyễn Xuân Phúc thì đừng có mơ là được trình lên Thủ tướng. Thời gian đó, đi đâu mọi người, từ các bộ, ngành, doanh nghiệp đâu đâu cũng kêu Văn phòng Chính phủ cửa quyền, ngâm dự án, lên Thủ tướng ký rất nhanh, còn Văn phòng Chính phủ thì giữ rất lâu… Thực ra chúng tôi bị mang tiếng oan, chứ có được gì đâu, cùng lắm là được vài phong bì nhỏ, đủ tiền đổ xăng đi làm, chứ cặp lớn, cặp bé đều đổ vào nhà ông Nguyễn Xuân Phúc rồi. Chúng tôi bức xúc lắm, nhưng chẳng dám phát biểu gì, vì đ/c Phúc đã thù ai thì thù rất dai, ghét ai thì người đó không còn tiền đồ gì nữa, nên đành nhắm mắt cho qua, lo giữ cho được việc làm để lấy lương nuôi gia đình mình mà thôi.
Sang nhiệm kỳ mới, đáng lẽ với vị trí là Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, thì ông Nguyễn Xuân Phúc phải là người sát cánh nhất với Thủ tướng để lãnh đạo Chính phủ điều hành hoạt động của đất nước. Nhưng không, ông Phúc chẳng làm gì cả, để mặc Thủ tướng chèo chống trong khi kinh tế-xã hội đất nước muôn vàn khó khăn. Không những thế, ông Phúc còn nói rằng: Thủ tướng phải chịu trách nhiệm về khó khăn của đất nước, phải có ai đó bị kỷ luật…, còn ông Phúc thì liên tục tổ chức thăm, làm việc với các bộ, ngành, tỉnh, thành. Anh em cán bộ trẻ của Văn phòng Chính phủ cứ than vãn, không hiểu Phó Thủ tướng Phúc đi gì nhiều thế, chẳng có nội dung làm việc gì, phát biểu toàn những điều đao to, búa lớn, nhưng rỗng tuếch, khổ cán bộ ở dưới không biết viết báo cáo, kết luận như thế nào, nhưng chúng tôi thì hiểu rõ mục đích của ông Phúc đâu phải làm việc mà cần nội dung, chủ yếu là đi vận động để lên Thủ tướng mà thôi.
Gần đây, ông Phúc có vẻ rất đắc thắng, nói rằng mình có phiếu tín nhiệm cao nhất Chính phủ, hơn cả Thủ tướng, uy tín cao trong nhân dân. Nhưng chúng tôi có mù đâu, ai mà chẳng biết tối nào nhà ông Phúc cũng sáng đèn chạy phiếu tín nhiệm Quốc hội, đến ông già về hưu ở Nam Đồng còn biết thì làm sao cán bộ Văn phòng Chính phủ chúng tôi không biết? Rồi ông Phúc kể công là bao nhiêu việc khó của Chính phủ, như giải phóng mặt bằng, khiếu kiện… đều do ông Phúc làm hết, Thủ tướng chỉ đi cắt băng khánh thành, khởi công, nhận phong bì. Thỉnh thoảng gặp riêng chúng tôi, ông Phúc hứa hẹn: anh em ủng hộ mình nhé, khóa tới, anh làm Thủ tướng sẽ quan tâm đến các chú, không quên một ai. Chúng tôi nghe xong cũng chẳng biết nói gì, chỉ biết thầm nghĩ: Anh làm Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ đã làm khổ các bộ, ngành, cơ quan, doanh nghiệp và cán bộ, công chức, viên chức Văn phòng Chính phủ rồi, anh mà làm Thủ tướng thì đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam không biết còn khổ như thế nào?!
Nói về ông Phúc, chúng tôi còn rất nhiều tư liệu, không thể nói hết ở đây được. Xin khất đến lần sau, chúng tôi sẽ báo cáo các vị lãnh đạo về các doanh nghiệp làm sân sau cho ông Phúc như Đặng Văn Thành (Thành Sacombank), Võ Văn Hồng (Hồng “Bến Thành”), Hương “Bắc Á”, Phạm Công Danh (Danh “Thiên Thanh”)… và cũng mong các vị lãnh đạo giữ bí mật tuyệt đối cho chúng tôi, chúng tôi thì cũng chẳng còn tiền đồ gì, gì sắp đến tuổi nghỉ hưu rồi, nhưng dù sao chúng tôi vẫn còn gia đình, còn công danh, sự nghiệp của con cái. Rất mong các lãnh đạo lưu tâm đến điều chúng tôi phản ánh./.
Thay mặt một số cán bộ Văn phòng Chính phủ
Mai Văn Lâm
http://chandungquyenluc.blogspot.com.au/2014/12/don-to-cao-nguyen-xuan-phuc.html
Nguồn: Internet./ Chân dung Quyền lực
Xem :
Gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhận bao nhiêu Cổ phiếu, Cổ phần của đại gia Hoa kiều Đặng Văn Thành?


