40 năm Hoàng Sa bị tạm chiếm: Nỗi đau và lòng yêu nước
http://www.anninhthudo.vn/thoi-su/40-nam-hoang-sa-bi-tam-chiem-noi-dau-va-long-yeu-nuoc/531762.antd
Thế là đã 40 năm, một phần da thịt nước ta đã lưu lạc nơi kẻ ngoại, 40 năm Hoàng Sa và sau này một phần Trường Sa đã trở thành nỗi đau nhức nhối trong tâm can mỗi người dân Việt. Nơi ấy có xương máu cha ông nghìn năm nằm lại, nơi ấy, trong mỗi trang sử suốt dọc chiều dài dựng nước và giữ nước đều ghi rõ là phên dậu trước biển của dân Việt. Vậy mà 40 năm, sau trận hải chiến do những kẻ xâm lấn, một phần biển đảo của chúng ta đã bị tạm chiếm, tấm phên dậu hở hang đã làm mất ngủ bao đêm của những thức giả.
Vào những ngày đầu năm 1974, lợi dụng chúng ta đang bận rộn trong cuộc đấu tranh thống nhất nước nhà, thế lực bành trướng đã đem quân tấn công quần đảo Hoàng Sa. Với lực lượng vượt trội, chúng đã chiếm quần đảo. 74 chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong trận chiến anh dũng này.
Còn nhớ, chỉ sau ngày Hoàng Sa bị chiếm đóng có 5 năm, trong cuộc chiến phía Bắc, đứng ở bên này cầu Khánh Khê, chiến sĩ Phạm Văn Hoàng binh nhất thuộc Trung đoàn Tây Sơn chỉ sang bên kia đồi: Không đuổi được những kẻ xâm lược ra khỏi đất nước tôi sẽ không về Hà Nội nữa. Anh đã góp phần đuổi giặc ra khỏi biên cương nhưng anh vẫn không về, anh nằm lại sau một cuộc chiến và để lại thân thể cũng như linh hồn trấn giữ ải Bắc. Với những Anh hùng giữ đảo Hoàng Sa và sau này những Anh hùng hy sinh giữ đảo Trường Sa, tôi cũng nghĩ như vậy. Thể xác và linh hồn họ đã ở lại đó, trở thành những thổ công thổ địa không để cho những kẻ tạm chiếm yên ổn một phút, một giây. Những linh hồn họ cũng nhắc nhở những người sống món nợ lịch sử, món nợ tổ tông khi một phần đất nước chưa được thu hồi về một mối.
Thật sự, chúng ta, từ trẻ nhỏ đến người già, từ người dân bình thường đến các nhà lãnh đạo mọi thời kỳ, không ai quên Hoàng Sa, Trường Sa. Có thể thế và lực cũng như những thời cơ chưa đến để chúng ta thu hồi một phần biển đảo về quê hương, nhưng mãi mãi Hoàng Sa và Trường Sa vẫn là một phần đất nước, một phần máu thịt trong mỗi người dân Việt. Nhưng để trả món nợ lịch sử này còn quá nhiều việc để làm. Những con tàu, những cỗ máy chiến tranh dẫu có hiện đại đến đâu cũng không đủ cho mọi cuộc chiến giải phóng và giữ nước, nếu không có nhân dân đồng lòng và một bộ chỉ huy sáng suốt, quyết chiến vì tổ quốc, vì nhân dân.
Chúng ta cần nhận rõ âm mưu xâm chiếm của những kẻ đang tạm chiếm một phần da thịt đất nước. Họ không dễ dàng từ bỏ những gì đã dùng vũ lực cưỡng chiếm được. Vì vậy chúng ta vừa phải kiên trì vừa phải kiên quyết, không lùi bước dẫu là nửa phân, dẫu trên chiến trường hay trên bàn đàm phán. Nhận rõ bản chất của những kẻ tạm chiếm, biết rõ âm mưu của họ là tiền đề thắng lợi.
Nhưng lớn hơn, và quyết định hơn đó là phải có một chiến lược bồi dưỡng sức dân. Bồi dưỡng lòng yêu nước, lòng quyết tâm trả nợ tổ tông thu hồi từng tấc đất Tổ quốc, bồi dưỡng sức mạnh nhân dân bằng sự phát triển kinh tế với những chính sách an sinh xã hội trong một xã hội pháp quyền. Hiến pháp mới với những tiến bộ nhất định là một cơ hội để Đảng và Nhà nước thực hiện những chính sách mới bồi dưỡng sức dân. Hãy khơi dậy trong mỗi trái tim lòng yêu nước mình, trách nhiệm với lịch sử mình, với những người đi trước.
Hãy vinh danh những người con yêu nước Việt đã hy sinh để bảo vệ đất nước, hãy ghi nhớ ngày chúng ta như rụng mất bàn tay, như mất một phần thân thể. Ghi nhớ món nợ này, để tìm cách trả nợ non sông. Hãy như binh nhất Phạm Văn Hoàng, năm 1979 bên cầu Khánh Khê biên giới phía Bắc: Không thu hồi Hoàng Sa và một phần Trường Sa không thể sống bình thường.
Hoàng Sa - CSVN Chịu nhục để tồn tại?
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)
Nếu nói vong bản là mất gốc thì nó hoàn toàn đúng với các “chóp bu” CSVN, chứng minh sau trận hải chiến Hoàng Sa và suốt 40 năm qua cho đến tận ngày nay.
Sự im lặng như đồng loã từ chối vinh danh tưởng niệm 74 chiến sĩ QL/VNCH đã hoà máu xương vào lòng biển mẹ trong một cuộc đối đầu không cân sức với bọn xâm lược TQ để bảo vệ Hoàng Sa, đích thị không thể nào nói khác hơn đó là hành vi hèn mạt “vong bản” của nhà nước, đảng CS VN này .
Với bọn bành trướng xâm lược, không đoái hoài đến công pháp quốc tế ngang nhiên mang quân đội xâm nhập lãnh hải bắn giết hàng trăm chiến sĩ đồng bào, chiếm đóng bất hợp pháp biển đảo Hoàng Sa có chủ quyền của Việt Nam rồi tự đắc xây dựng nên một TP/Tam Sa trương cờ đại hán tung bay lồng lộng.
“Hoà khí,đại cục 6 sao” biến Hoàng Sa VN thành Tam Sa TQ
Vậy mà quan niệm “văn hoá đảng” của các chóp bu CSVN gửi đến toàn đảng toàn dân biện minh cho rằng để giử tình “hoà khí” không nên vinh danh hay lập đài tưởng niệm những “chiến sĩ trận vong” đã kiên cường anh dũng hy sinh trên biển để chống lại quân thù xâm lược trong trận chiến ấy. Hoà khí ngoại giao phải song phương và dù có bình đẳng cũng chỉ là hàng thứ yếu, danh dự quyền lợi tổ quốc mới là tầm cao tối thượng, hoà khí trong thân phận tôi tớ lệ thuộc là ngụy biện nhược tiểu, đớn hèn.
Đúng chưa? một thứ “văn hoá đảng” vong bản hèn mạt, vô trách nhiệm khi lạnh lùng chà đạp máu xương chiến sĩ đồng bào để như cổ vũ cho “đồng chí” quân thù, hầu trong mong cho sự sóng còn của bầy đàn đảng CS chứ không vì danh dự của tổ quốc nhân dân .
Sao không nhìn sang quốc gia Nhật Bản . Cùng sắc dân châu Á, thuần văn hoá Đông phương như Việt Nam.
Không cần quan tâm, gạt qua một bên những phản đối và đe doạ hậu quả chính trị kinh tế có thể có của Bắc Kinh, ngày 26/12 Thủ Tướng Nhật Bản ông Shinzo Abe điềm nhiên đến thăm ngôi đền Yasukuni nơi thờ tự hàng triệu linh vị chiến sĩ, tướng lãnh quân đội trận vong của nước Nhật.
Không chỉ riêng vị thủ tướng này mà trước đó hàng loạt các thủ tướng Nhật Bản tiền nhiệm khác cũng đã đến viếng thăm, bỏ ngoài tai các “răn đe” của Trung Quốc, tiêu biểu bất khuất nhất là cựu thủ tướng Junichiro Koizumi, người đã viếng ngôi đền tổng cộng sáu lần liên tục trong nhiệm kỳ (2001, 2002, 2003, 2004, 2005 và 2006) mà không đoái hoài đến sự đe doạ chính trị của CSTQ.
Thủ tướng Koizumi
Nhìn dáng đi cương quyết của cựu thủ tướng Koizumi và nhất là thủ tướng Shinzo Abe cúi thấp đầu cung kính trước linh vị hàng triệu liệt sĩ trận vong Nhật Bản ở đền Yasukuni mới thấy cực kỳ là xấu hổ, nhục nhã thay cho các “chóp bu” CSVN, một cái đền thờ cho 74 chiến sĩ QL/VNCH (trận Hoàng Sa) và 64 chiến sĩ QĐND (trận đảo Gạc Ma), anh dũng hy sinh đền nợ nước mà 40 năm qua cũng “không dám” làm để tôn vinh. Dù đó là đạo lý là nhân bản là nguyên tắc bất khả từ của mọi nhà nước, quốc gia, thể hiện lòng tri ân với anh hùng liệt sĩ!. Toàn dân chua chát xấu hổ phải bật cười: Họ - các chóp bu CSVN - sợ cái gì vậy?.
Cùng một bản chất của sự việc nhưng khác biệt về nhân cách phẩm giá là quá lớn, như hai phạm trù: “anh hùng quân tử và phường mạt hạng tiểu nhân".
Trong khi khá đông linh vị tử sĩ Nhật Bản trong đền Yasukuni đúng hay sai đều có lỗi “xâm lược” với các quốc gia Đông Nam Á trong đệ II thế chiến, tuy nhiên họ như tiền nhân hy sinh vì tổ quốc trong trái tim nhân dân Nhật nên người dân vẫn kính trọng tôn thờ, mà ngay cả thủ tướng cũng không cần một nguyên thủ khác, nước lớn hơn, phải “dạy bảo”khôn dại về điều này.
Ngược lại 138 chiến sĩ hai miền Nam Bắc Việt Nam họ đương đầu trực diện chống lại kẻ thù xâm lược vị quốc vong thân một cách oanh liệt, bất khuất là những tấm gương sáng chói cho cả dân tộc tự hào soi theo thì bị chế độ CSVN hắt hủi, hương khói lạnh lùng. Thật là hèn mạt, họ sợ tôn vinh những chiến sĩ quả cảm của Việt Nam ấy sẽ làm buồn lòng, phật ý kẻ xâm lược? Quan thầy “đồng chí” của họ, sẵn sàng vứt bỏ liêm sỉ, hy sinh danh dự máu xương của dân tộc, đồng chí, đồng bào mình vì vinh hoa, vì lợi ích sống còn của một nhóm người, một đảng phái.
Toàn dân chúng ta phải liệt họ - các chóp bu CSVN này, là loại người gì trong cộng đồng dân tộc Việt Nam chung bọc trứng Âu Cơ?
Càng buồn cười hơn trong “tinh thần vong bản” ấy của họ khi trước đó, ngày 05/11/2013 Báo Đất Việt của CSVN đưa tin Trưởng Ban Tổ chức Thành uỷ, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Đà Nẵng, ông Bùi Văn Tiếng tuyên bố: "Sang năm, đúng vào ngày 19/1/2014, chúng tôi sẽ tổ chức ngày nhắc nhở 40 năm Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép và sẽ có một số hoạt động quan trọng!"(1)
Và mới đây - Tại cuộc gặp mặt giữa Thủ tướng Chính Phủ và Hội Khoa học Lịch sử ngày 30.12, Ông Thủ tướng “X” cho biết “Chính phủ lên kế hoạch kỷ niệm 40 năm sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (1974) và 35 năm sự kiện tháng 2 năm 1979 - chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc. Ông Thủ tướng còn chỉ đạo đưa các sự kiện này vào sách giáo khoa”. (2)
Nhưng chiều cùng ngày 30/12/2013 bản tin này trên báo Thanh Niên Online và Việt NamNet có trích lời ông Thủ tướng về vấn đề nói trên đã bị gỡ xuống.(3)
Từ đó cho chúng ta thấy - Hoàng Sa sau 40 năm, cái “tinh thần” vong bản hèn nhát vô đạo từ các “Thái thượng hoàng” CSVN cũng di truyền lại cho các “thế tử” cháu con kế thừa hôm nay để tiếp tục phủ phục trong ô nhục dưới chân đại hán mong chờ được che chở, hay nương tay, cho lầu son gát tía, cặn bã vinh hoa, được tồn tại với chế độ CS độc tài toàn trị này dù điều đó mang lại những nổi nhục muôn đời khiến nhân cách phẩm giá của quốc gia không thể lớn lên cùng thiên hạ.
Hoàng Sa - Trường Sa có còn của Việt Nam?
Phạm Trần (Danlambao)
Ngày 19/01/2014 đánh dấu 40 năm Trung Cộng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam và đến ngày 14/03/2014 lính Trung Cộng vẫn tiếp tục chiếm giữ 8 đảo đá ngầm ở Trường Sa trong 26 năm nhưng Nhà nước và Quân đội Cộng sản Việt Nam chưa có bất cứ hành động nào để đòi lại, ngay cả việc kiện Trung Cộng ra trước Tòa án Quốc tế cũng không dám làm thì chủ quyền lãnh thổ có còn không?
Tìm câu trả lời không khó. Sau đây là những bằng chứng Nhà nước CSVN đã thuần phục Trung Cộng theo phương châm 16 chữ vàng “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần 4 tốt “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”:
- Thứ nhất, Nhà nước cấm dân không được tổ chức tưởng niệm các chiến sỹ và đồng bào đã bỏ mình trong 2 trận chiến chống quân Trung Cộng xâm lăng và giết hại trên 40,000 quân và dân trong cuộc chiến tranh biên giới thứ nhất từ 17-02 đến 18-03-1979 và cuộc chiến thứ 2 từ 1984 đến 1986 ở Vị Xuyên (Hà Tuyên), nay là Tỉnh Hà Giang.
Nhưng tại sao học trò Việt Nam không được Bộ Giáo dục và Đào tạo cho học về cuộc chiến này?
Trong sách giáo khoa môn Sử lớp 12, họ chỉ viết 10 dòng về cuộc chiến đẫm máu năm 1979 mà không nói gì đến cuộc chiến thứ hai ở Vị Xuyên.
Cuốn sách có đến 11 tác giả, đứng đầu bởi ông Phan Ngọc Liên, Tổng Chủ biên chỉ ghi lại có vỏn vẹn như sau:
“Bảo vệ biên giới phía Bắc: Hành động thù nghịch chống Việt Nam của tập đoàn Pôn Pốt được một số nhà lãnh đạo Trung Quốc lúc đó đồng tình ủng hộ. Họ còn có những hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị của nhân dân hai nước như: cho quân khiêu khích dọc biên giới, dựng lên sự kiện “nạn kiều”, cắt viện trợ, rút chuyên gia. Nghiêm trọng hơn sáng 17- 2- 1979, quân đội Trung Quốc huy động 32 sư đoàn mở cuộc tiến quân dọc biên giới nước ta từ Móng Cái (Quảng Ninh) đến Phong Thổ (Lai Châu).
Để bảo vệ lãnh thổ Tổ quốc, quân dân ta, trực tiếp là quân dân sáu tỉnh biên giới phía Bắc, đã đứng lên chiến đấu. Đến ngày 18- 3- 1979, quân Trung Quốc rút khỏi nước ta.” (Trang 207, Lịch sử 12, Nhà Xuất bản Giáo dục Việt Nam, tháng 01 năm 2012)
Thương vong nhân mạng và thiệt hại vật chất của phía Việt Nam trong cuộc chiến này như thế nào? Tại sao giấu đi, với mục đích gì?
Và tại sao lại không nói gì đến cuộc chiến đẫm máu từ 1984 đến 1990 buộc quân Việt Nam phải rút khỏi tại cao điểm 1.502 (Núi Đất hay Lão Sơn) ở huyện Vị Xuyên (Tỉnh Hà Giang).
- Thứ hai, Việt Nam đã bị ép nhượng đất cho Trung Cộng như thế nào trong các cuộc đàm phán phân định ranh giới lãnh thổ hai nước.
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh từ 1974 đến 1989 nói: “Đánh ta năm 1979 một mặt gạt bỏ sự hàm ơn của ta đối với những giúp đỡ trước đây của nhân dân Trung Quốc, mặt khác tự phơi bày ý đồ vụ lợi trong sự viện trợ cho ta. Khi không đạt được thì trở mặt... Năm 1984, Trung Quốc huy động một Trung đoàn với hỏa lực mạnh liên tục tấn công bắn giết phân đội quân ta đóng giữ cao điểm 1.502 (Núi Đất hay Lão Sơn) ở huyện Vị Xuyên, cuối cùng chiếm lấy cao điểm ấy làm điểm quan sát từ xa, nhòm vào nội địa ta. Ở biên giới phía Bắc nước ta từ trước đến nay, dân hai bên đã có những việc xâm canh, xâm cư, dân ta cũng có một số điểm xâm canh sang đất Trung Quốc, diện tích không đáng kể, dân Trung Quốc xâm canh, xâm cư sang nước ta tại rất nhiều điểm, tổng diện tích khá lớn. Trong đàm phán phân định biên giới, Trung Quốc luôn nêu lên “phân định theo hiện trạng”, tranh luận qua lại, Trung Quốc luôn nêu “nhân nhượng lẫn nhau vì đại cục (?), cuối cùng Trung Quốc vẫn ăn hơn thì mới chịu. Thác Bản Giốc vốn của ta nay họ chiếm đứt được một nửa. Xưa Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Nam Quan, trước nay ta vẫn nói đất nước ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, sau đàm phán, biên giới nước ta tụt lùi xuống mãi đến chợ Tân Thanh, đối diện đã là trụ sở hải quan của Trung Quốc...” (17- 03- 2010, Bauxite Viet Nam).
Như vậy rõ ràng Việt Nam đã mất một phần đất “không nhỏ” về tay Trung Cộng, rõ rệt là phần đẹp nhất của Thác Bản Giốc.
Thứ ba, đảng CSVN đã âm thầm chấp nhận sự chiếm đóng bất hợp pháp của quân đội Trung Cộng trên 8 đảo đá ngầm họ chiếm của Việt Nam trong trận chiến ở quần đảo Trường Sa ngày 14/03/1988, quan trọng nhất là các bãi Colin, Len Đao và Gạc Ma. Có 64 binh sỹ Việt Nam đã thiệt mạng trong cuộc chiến chống quân xâm lược này.
Nhà nước Việt Nam đã không có bất cứ hành động nào chiếm lại mà còn để cho Trung Cộng tự do đưa tầu võ trang của Hải Quân đến kiểm soát an ninh trong khu vực. Các tầu Hải giám và Kiểm ngư của Trung Cộng còn tự do bảo vệ hàng trăm tầu đánh cá của ngư dân Trung Cộng đền đánh bắt tự do trên vùng biển Trường Sa. Trung Cộng còn thiết lập các khu vực nuôi cá ở Trường Sa mà Việt Nam không dám phản đối hay phá bỏ.
Trung Cộng còn ngang ngược đơn phương ban hành lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông mỗi năm khoảng 3 tháng, bắt đầu từ tháng Năm. Năm 2013, Bắc Kinh đã ra lệnh cấm đánh bắt từ ngày 16/5 đến 01/8/2013 gây thiệt hại cho ngư dân Việt Nam và công khai vi phạm vào vùng biển của Việt Nam.
Wu Zhuang, Giám đốc Cục Thủy sản Biển Đông thuộc Bộ Nông nghiệp Trung Quốc nói với Tân Hoa Xã của Trung Cộng rằng: “Việc thúc đẩy tuần tra ngư nghiệp thường xuyên xung quanh quần đảo Trường Sa là ưu tiên hàng đầu trong việc thực thi luật ngư nghiệp.”
Việt Nam, như thường lệ chỉ biết “phản đối bằng nước bọt” cho có lệ.
Các anh hùng Hoàng Sa là ai?
Thứ bốn, vì sợ mất lòng Trung Cộng, Nhà nước CSVN không dám nhìn nhận và ghi ơn 74 Quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa từ ngày 17/01 đến 19/01/1974.
Trung Cộng đã từ chối không nói chuyện về Quần đảo Hoàng Sa với Việt Nam mà lãnh đạo Việt Nam không dám phản đối để tiếp tục theo đuổi phương châm “vừa là đồng chí vừa là anh em” với Trung Cộng.
Ngay đối với 64 chiến sỹ Quân đội Nhân dân hy sinh ở Trường Sa, nhà nước không dám tổ chức lễ tưởng niệm trong phạm vi lớn cả nước mà chỉ để cho Hải Quân tổ chức hạn chế và không dám nói thẳng lính và tầu chiến của Trung Cộng đã tấn công chiếm đảo của Việt Nam.
Mãi đến ngày 31/12/2013, Hải quân Việt Nam mới dám nói đích danh Trung Cộng đã đem quân chiếm một số bãi đá ngầm của quần đảo Trường Sa.
Báo Tuổi trẻ Online tường thuật: “Tàu Hải quân Việt Nam khi qua khu vực các đảo Gạc Ma, Len Đao, Cô Lin thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam luôn tổ chức lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong sự kiện 14.3.1988 - chống Trung Quốc xâm chiếm quần đảo thuộc chủ quyền Việt Nam..
... Trong diễn văn của mình, thượng tá Ngô Duy Đỗ, Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn Trường Sa, Trưởng đoàn công tác, nhấn mạnh: “Ở vùng biển này, cách đây gần 26 năm đã diễn ra trận chiến đấu quyết liệt, quả cảm của cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn 146- Trường Sa anh hùng, của các tàu HQ 604, HQ 605, HQ 505, Trung đoàn công binh 83 chống lại cuộc tấn công trắng trợn, bất ngờ của Hải quân Trung Quốc… Trường Sa và Hoàng Sa từ lâu là lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc ta trên biển Đông nhưng đối phương đã đưa lực lượng lớn xuống quần đảo Trường Sa, ngang nhiên dùng vũ lực chiếm giữ trái phép một số bãi đá ngầm của ta, gây nên sự kiện 14.3.1988, làm cho tình hình càng thêm căng thẳng, phức tạp”.
Ai cũng biết tình hình phức tạp và có nguy cơ bùng nổ chiến tranh ở Biển Đông là do Trung Cộng gây ra nhưng phía đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam thì vẫn cổ võ việc dùng “biện pháp hòa bình” để giải quyết xung đột.
Câu sáo ngữ này, từ 40 năm qua đối với Hoàng Sa và 26 năm đối với Trường Sa chỉ như “đàn gẩy tai trâu” vì Trung Cộng đã tăng cường binh lính và tầu chiến để thi hành “chiến lược biển” của Chủ tịch nước Tập Cận Bình ở Biển Đông. Trung Cộng cũng “chủ quyền hóa” vùng biển “đường Lưỡi Bò” chiếm 85% diện tích Biển Đông bằng cách tổ chức chính quyền cơ sở ở Tam Sa (Hoàng Sa (của Việt Nam), Trung Sa (gồm bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough cùng vùng biển xung quanh tranh chấp giữa Trung Cộng và Phi Luật Tân) và Trường Sa (của Việt Nam).
“Thiện chí hòa bình” của nhà nước Việt Nam đối với tranh chấp biển đảo với Trung Cộng, chỉ phản ảnh tính “nhu nhược” của một nhà nước có chủ quyền bởi vì Việt Nam có thể kiện Trung Cộng ra trước Tòa án Quốc tế như Phi Luật Tân đã làm ngày 22/01/2013 theo Luật Biển năm 1982.
Nhưng việc Việt Nam không dám kiện Trung Cộng như Phi Luật Tân là một bằng chứng khác chứng minh Lãnh đạo Việt Nam rất sợ hãi Bắc Kinh như đã chứng minh trong thỏa hiệp “hợp tác cùng phát triển” ở Biển Đông sau chuyến thăm Hà Nội 2 ngày (13- 15/10/2013) của Thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường (Li Keqiang).
Tuyên bố chung Hà Nội đã đem thắng lợi cho Trung Cộng vì thực tế đã xác nhận chính sách nhất quán từ xưa đến nay của Trung Cộng vẫn là làm theo chỉ đạo của Lãnh tụ Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping) đưa ra từ năm 1979, đó là: “chủ quyền thuộc Trung Quốc, gác tranh chấp, cùng khai thác”
Lập trường này, một lần nữa đã được Chủ tịch Nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình lập lại với Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Cộng trong phiên họp ngày 30/7/2013 tại Bắc Kinh.
Ông Tập Cận Bình lưu ý các Ủy viên Bộ Chính trị rằng “Trung Quốc phải kiên trì phương châm "chủ quyền thuộc Trung Quốc, gác lại tranh chấp, cùng nhau khai thác" để thúc đẩy các hoạt động hợp tác hữu nghị cùng có lợi (trên các vùng biển tranh chấp, tức Biển Đông và Biển Hoa Đông).” (Theo Báo Giáo dục Việt Nam, 01/08/2013)
Thứ Năm, Nhà nước Cộng sản Việt Nam tìm mọi cách ngăn chận không cho người dân biểu tình phản đối Trung Cộng đàn áp, bắn giết ngư dân Việt Nam trên Biển Đông; xâm chiếm biển đảo của Việt Nam và còn lùng bắt những ai viết bài chống Trung Cộng là những việc làm phản tuyên truyền và chỉ có lợi cho Bắc Kinh.
Nếu đảng và chính phủ Việt Nam tin rằng chống Trung Cộng chỉ là cái cớ để người dân và các “thế lực thù địch” lợi dụng chống đảng và chống nhà nước nhằm gây mất ổn định để lật đổ chính quyền, xóa đảng thì việc đảng bị nhân dân xa lánh là điều tất yếu.
Tư duy xuyên tạc và chụp mũ này của đội ngũ những người làm công tác tư tưởng và bảo vệ an ninh cho đảng đã chia rẽ thay vì đoàn kết và gây thêm hận thù thay vì hòa giải với nhân dân là một sai lầm chính trị chỉ làm lợi cho kẻ thù.
Đảng CSVN hãy trả lời
Vì vậy, lãnh đạo đảng và nhà nước hãy can đảm trả lời cho dân biết:
- Tại sao đảng không dám suy tôn 74 anh hùng liệt sỹ Việt Nam Cộng Hòa đã đổ máu hy sinh bảo vệ lãnh thổ của Tổ Quốc tại Hoàng Sa tháng 01/1974?
- Phải chăng đảng và nhà nước, sau 38 năm thống nhất đất nước, vẫn còn hận thù 74 liệt sỹ Việt Nam Cộng hòa để gia đình họ bị vô ơn, bạc nghĩa chỉ vì 40 năm trước đây họ không phải là lính Cộng sản?
Cuộc sống cô quạnh, thiếu thốn không có chỗ ở của Bà Huỳnh Thị Sinh, góa phụ Trung tá VNCH Ngụy Văn Thà, chỉ huy Hộ tống hạm Nhật Tảo HQ- 10 đã hy sinh tại Hoàng Sa là một bằng chứng của sự vô ơn này.
- Tại sao hàng năm Nhà nước không dám tổ chức lớn các buổi tưởng nhớ đến công lao của 64 liệt sỹ Quân đội Nhân dân bỏ mình tại Trường Sa tháng 03/1988?
- Tại sao Nhà nước lại cấm dân không được tổ chức truy điệu đồng bào và chiến sỹ đã hy sinh trong 2 cuộc chiến biên giới chống Trung Cộng xâm lăng từ 1979 đến 1990?
- Tại sao dân biểu tình chống các hành động chiếm đóng lãnh thổ Việt Nam của Trung Cộng lại bị công an đàn áp dã man?
- Tại sao, cho đến năm 2013, lịch sử “bây giờ” về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vẫn chưa được viết vào sách giáo khoa để dậy cho học sinh và sinh viên?
- Tại sao lại có những sách dậy trẻ mầm non xuất bản có cờ Trung Cộng và có hình Việt Nam với hình “lưỡi bò” ở Biển Đông mà lại không có, hoặc có nhưng rất nhỏ về 2 Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa?
- Tại sao nhiều khu đất “bờ xôi ruộng mật”, nhiều vùng đất chiến lược quốc phòng và nhiều vùng biển “hái ra bạc khạc ra tiền” đã “rơi” vào tay người Hoa?
- Tại sao lại có nhiều Phố Tầu và Làng Tầu được phép mọc lên giữa làng xóm hiền hòa Việt Nam?
- Tại sao các Công trường, Nhà máy do người Hoa làm chủ lại là những “mật khu” bất khả xâm phạm đối với người Việt Nam ngay trên lãnh thổ của tổ tiên mình?
- Tại sao hàng triệu người Việt không có công ăn việc làm mà nhiều chục ngàn người Hoa lại được thong dong đưa vào Việt Nam lấy mất công việc của công nhân bản xứ?
- Tại sao Nhà nước có dư Công an và Côn đồ đi bảo vệ các Nhóm lợi ích và Chủ đầu tư để đàn áp dân chống cưỡng chế đất đai hay đi khiếu kiện đòi công bằng thì lại thiếu lực lượng an ninh đi lùng bắt số người Hoa cự ngụ bất hợp pháp trên lãnh thổ Việt Nam, và để cho Thương lái người Hoa tiếp tay phá hoại nền Nông nghiệp của Việt Nam?
- Và sau cùng, tại sao Việt Nam lại để cho Trung Cộng “ăn sâu, bám rễ” vào dự án khai thác Bauxite ở Tây Nguyên để bây giờ thua lỗ đã trông thấy trước mắt mà tương lai vẫn còn mù mịt tăm hơi?
Tất cả những thắc mắc này đều có liên quan đến chủ quyền và quyền tự hào dân tộc. Chúng cũng chứa tiền lẫn mồ hôi, nước mắt của người dân mà Đảng và Nhà nước có hay?
Trước những nỗi đau ấy của dân thì ai là người có bản lĩnh trong Lãnh đạo Việt Nam có thể cho dân biết đến bao giờ mới có ngày trở về với Tổ quốc của Hoàng Sa và những phần đảo Trường Sa bị Trung Cộng chiếm đóng, hay sẽ chẳng bao giờ?
Phan Châu Thành danlambaovn :
http://danlambaovn.blogspot.fr/2013/10/toan-bo-lanh-tho-viet-nam-an-bai-trong.html
Tôi có ông bạn học hiện làm cấp tướng trong hải quân VN, trong một buổi nhậu bạn bè với nhau cách đây gần năm ở HN, tôi hỏi hắn:
“Nếu bây giờ TQ tấn công trên biển, quân của cậu chống được bao lâu?” Hắn cười: “Chắc là chưa đến ba ngày?!”
Tôi ngạc nhiên: “Sao chết nhanh vậy?” Hắn lại cười: “Không phải chết, mà là chạy. Thời đại này ai dại gì chết cho ai?!”
“Đấy là cậu nói về lính hay sĩ quan các cậu?”
“Cả hai, nhưng sĩ quan chạy trước rồi lính mới chạy. Lính không dám chạy trước, chỉ trốn thôi. Sĩ quan mới chạy!”
Tôi thắc mắc: “Tại sao thế? Sĩ quan tinh thần cao hơn và phải làm gương cho lính cơ mà?”
“Ừ, nhưng sĩ quan lại biết mình toàn nói dối và thấy cấp trên cũng toàn nói dối, và ai cũng biết chết thì mình chịu, thắng thì là chiến công của sếp, tội gì chết thế!”
Chúng tôi cười xòa, coi đó là câu chuyện cười nói cho vui, vì ông bạn trong Bộ tổng tư lệnh ở HN, nó đâu có phải ra trận. Nhưng nó cũng không cần phải mua vui với tôi, nó nói có phần nhiều là thật. Thế nên tôi không quên được.
Một bữa khác cách nay khoảng nửa năm, trong chuyến xe đêm từ Sài gòn đi Nha Trang, tôi nằm cạnh anh lính trẻ trả phép ra Cam Ranh. Tôi hỏi chuyện ăn ở sinh hoạt của lính nghĩa vụ ngoài đó, cậu thật thà:
“Cháu mới đi mấy tháng, nhờ có người quen chạy cho nên không phải đi vùng xa hay đảo, chỉ ra Cam Ranh thôi, được về phép đều đặn, nếu biết quà cáp cho sĩ quan còn được kéo dài phép…”
“Thế sĩ quan có về phép thường xuyên không?”
“Sĩ quan của bọn cháu toàn sĩ quan chuyên nghiệp, gia đình họ ở Cam Ranh và Nha Trang luôn, họ đâu cần về phép, và họ có thể về nhà bất cứ lúc nào họ muốn, họ sướng lắm!”
Thế họ có ăn chung với các cháu không?”
“Không, họ có tiêu chuẩn riêng cao gấp mấy lần lính bọn cháu! Họ ăn ở riêng.”
“Thế tiêu chuẩn lính bọn cháu thế nào?”
“Chúng cháu được 35 ngàn đồng ngày. Thế là cao đấy chú ạ, vì chúng cháu gần Ban chỉ huy Vùng. Mấy thằng bạn cháu đóng quân ở xa kêu khổ lắm, chỉ có 28 ngàn đồng ngày thôi…”
“Sao lại 28 ngàn thôi?!” Tôi xót xa nhẩm tính: lính của mình (công nhân và kỹ sư của tôi) ở công trường cảng Vân Phong này được ăn 80 nghìn đồng/ngày mấy năm nay, vừa tăng lên 100 nghìn ngày do giá cả lên, mà tôi vẫn thương chúng khổ, gầy và đen, bắt chúng
cố ăn, và lo chúng bỏ về Sài gòn, thế mà chiến sĩ của ta…
Tôi lại đi lạc đề muốn nói rồi. Ý của tôi là, chỉ chuyện ăn ở thôi thì lính của ta cũng thiếu sức chiến đấu rồi, chưa nói đến tinh thần chiến đấu và niềm tin vào cấp trên.
Giờ nói về chủ đề chính, đó là bảo vệ lãnh thổ. Xin kể câu chuyện thứ ba. Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh
tuyến).
Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường
lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân
và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!
Câu chuyện thứ tư. Đơn vị chúng tôi tham gia rất nhiều công trình lớn dọc biển miền Trung, lắp ráp các thiết bị kỹ thuật hiện đại (rất ít khi là đồ TQ). Từ Dung Quất đến Vũng Áng, Vân Phong… Nhưng ở đâu chúng tôi cũng thấy các đơn vị TQ đấu thầu và thắng thầu
thi công phần các cầu cảng. Họ chỉ quan tâm và bỏ mọi giá để nhận phần việc đó dù rất nhiều đơn vị VN làm được, nhưng các nhà thầu VN phải lè lưỡi bỏ ra cho họ vì giá của họ quá thấp… Sau đó họ luôn quây kín cả một vùng biển và bờ biển lớn người khác không
được vào để họ thi công trong suốt nhiêu năm trời. Và họ thường là đơn vị làm kéo dài các dự án lớn nhưng không ai làm gì được. Khui họ thi công xong chúng tôi mới lên lắp thiết bị và không ai biết bên dưới và bên trong những khối bê tông cầu cảng lớn đó có những
gì. Chúng tôi thường đùa nhau: ngày đầu tiên TQ đánh VN họ sẽ cho nổ tung tất cả những cầu cảng trị giá vài chục đến vài trăm triệu đôla này (có thể cặp mạn những con tàu lớn đến 150.000-300.000dwt)… hoặc họ sẽ khống chế chúng để làm điểm đổ quân tuyệt vời
cho họ, ở Dung Quất, Vân Phong, Vũng Áng và nhiều nơi nữa phía Bắc và Nam, nhất là Kiên Giang cũng sắn sàng…
Câu chuyên thứ năm. Tôi về quê ngoại Quảng Ninh, ra Hạ Long gặp mấy thằng bạn cũ, trong đó có thằng đại gia chuyên san đất lấp biển bán nền, giầu không để đâu hết tiền, luôn khoe có đội xe máy húc ủi đào đông như quân nguyên, đã phá không biết bao đồi núi,
lấp biết bao bờ vịnh san hô và sú vẹt để bán trên giấy, từ Quảng yên đến Hải Hà… Gặp nó tôi bảo:
- “Tội phá hoại môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long của mày phải đem ra bắn!”
- Nó cười khẩy: “Bắn tao hơi khó! Mày phải bắn hết các bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh và các huyện thị Quảng Ninh này đi đã!” Rồi nó quàng vai người ngồi cạnh: “A, cả thằng này nữa, giám đốc Sở tài nguyên Môi trường mà…” Tôi nhăn mặt nghĩ: Đúng thật,
nếu muốn bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử long mà tôi yêu quí, tôi sẽ phải bắn gần hết các bạn học cũ của mình, vì chúng nó làm quan chức kín cả cái tỉnh quê ngoại của tôi rồi…
Tôi phán tiếp:
“Mày còn một tội lớn nữa! Mày đem xe máy lên Tiên Yên, Ba Chẽ (hai huyện núi biên giới) làm đường từ biên giới xuống cho bọn Ba Tàu sau này tấn công mình lần nữa. Lần trước nó tấn công không có đường xuống, tự vệ dân quan còn cản được. Lần này chỉ mấy giờ
là xe nó chạy đến Hạ Long này, lại có cầu bãi chấy rồi, Công chúng mày to quá!”
Thằng đại gia xẹp hẳn xuống lẩm bẩm: “Đéo mẹ bọn Tàu! Chúng nó còn không chịu trả tiền công cho tao nữa! Đau quá!” (Đó là nó chửi mấy công ty Đài loan thuê rừng 50 năm rồi thuế nó làm đương lên “trồng rừng”. Đường làm xong lên các đỉnh núi biên giới, không
trả tiền và rừng tất nhiên cũng không…).
Và câu chuyện cuối cùng. Tôi đưa con trai lên Tây Nguyên chơi, mới đây thôi, để nó biết Tây Nguyên là thế nào. Một số đoạn đi qua đường Hồ Chí Minh mới làm lớn mà vô cùng hoang vắng, thằng bé rất ngạc nhiên hỏi: “Bố, sao mình làm đường lớn đẹp dài mà không
có người đi thì làm gì vậy?” Tôi thở dài chua chát “Bố chịu!” Chả lẽ nói ra ý nghĩ thật của mình: “Bố sợ rằng người ta làm đường để sau này TQ đánh VN sẽ dễ chiếm và không chế Tây Nguyên và rồi cả đất nước này?”
Sau chuyến đi Tây Nguyên về, tôi đùa với con trai: “Con ơi, hãy học tiếng Anh giỏi để du học rồi ở lại đó luôn, như chị con vậy đó. Bằng không, hãy học tiếng Tàu! Nước mình sắp thay quốc ngữ rồi!”
Vâng, ý của tôi là thế đó. Người Việt nam, chính quyền Việt Nam hiện nay đã chuẩn bị sẵn sàng địa thế và mọi cửa ngõ Lãnh thổ quốc gia để TQ tràn vào dễ dàng nhất. Tinh thần quân đội và sức chiến đấu thì rất bạc nhược rồi, cảnh giác thì… chĩa súng vào dân rồi.
Các chiến sĩ Trung Hoa cứ yên tâm mà đến!
Đất nước này dường như đã có chỉ đạo bàn giao nhẹ nhàng để sát nhập vào TQ?
Chỉ còn một điều: Liệu dân Việt ta có chịu thế hay không?
From : Dân lam bao ,.....