Huỳnh Thục Vy (Danlambao) :" Những cuộc biểu tình không chỉ để biểu tỏ lòng yêu nước, gây sức ép cần thiết lên chế độ để họ có những hành động giải quyết trước tình hình biển đảo đất nước bị Trung cộng xâm lăng; mà còn tạo những cơ hội tốt để người dân Việt Nam tập sống như những công dân mạnh mẽ. Nhà cầm quyền quá sợ hãi đám đông nên họ tìm mọi cách trấn áp dù những cuộc biểu tình chỉ tập trung những người yêu nước đơn thuần hay có cả những nhân vật đối lập. Trong khi tất cả chúng ta đều căm phẫn lẫn hồi họp chờ đợi không biết Trung cộng sẽ tiếp tục có những động thái xâm lược nào tiếp theo, và Nhà cầm quyền đang toan tính những gì. "
Cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân Hà Nội sáng nay, Chúa Nhật 5 tháng Tám, đã bị dẹp tan khi vừa khởi sự, một số đông người bị bắt lên xe chở về một trại phục hồi nhân phẩm.
Nguyễn Văn Ngoan " tại sao ở Việt Nam lại có hiện tượng này xảy ra, tại sao nhân dân tôi lại khổ như thế này. Đi biểu tình thể hiện lòng yêu nước mà lại bị đàn áp, khủng bố, bắt bớ." Khi anh ấy hô lên như vậy thì bị lực lượng an ninh bắt.
TẠI SAO HỌ BẮT BA TÔI ?
Trung quốc chiếm Hoàng sa
Họ im lặng
Trung quốc chiếm Trường sa
Họ im lặng cúi đầu
Trung quốc đưa hàng chục ngàn tầu xuống biển Việt nam
Họ nói “Tri ân” bạn vàng 4 tốt
Trung quốc tàn độc cho vết dầu loang xâm lược
Chiếc lưỡi bò bá quyền tanh tưởi
Liếm trên màu xanh quê hương tôi
Tiết độc tố hàng ngàn đời
Vào những chiếc đầu quen nô lệ
Để hôm nay
Ba tôi xuống đường vì không thể làm thinh
Không thể im lặng, cúi đầu và nói hai chữ “Tri ân” mà bội tình Đất nước.
Thét lên với lòng uất nghẹn
Hoàng sa của Việt nam
Trường sa của chúng ta những người mang dòng máu Việt
Trời ơi,
Hôm nay họ không im lặng cúi đầu.
Nghênh ngang tràn xuống phố
Đàn lũ bủa vây đàn lũ bắt Người
Họ bắt Ba tôi “Phục hồi nhân phẩm” cho Lòng yêu nước
Họ lùng bắt các bác, anh, chị biểu tình
Chỉ vì họ lo sợ
Mất lòng Bắc kinh
Họ đã chọn rồi
Quyền, tiền của Bắc kinh thay vì Dân tộc
Họ đã chọn rồi
Muôn đời nô lệ
Im lặng
Cúi đầu
Một lựa chọn chưa từng có trên đất nước này
Sự lựa chọn ô nhục không thể rửa
Trong sử xanh.
Mai Xuân Dũng 05/8/2012
Đừng bịt miệng dân_truongduynhat 06 August 2012
Nhà tù trại giam là dành cho những kẻ phản quốc chứ không phải để nhốt dân chúng biểu tình bày tỏ lòng yêu nước. Súng ống đạn dược là để ngăn chặn quân xâm lược chứ không phải để chĩa về phía nhân dân.
Khi hết đảo Hoàng Sa đến một phần Trường Sa đã mất, khi ngư dân liên tục bị đuổi bắt cướp đoạt trên chính vùng biển của tổ quốc, khi hơn 2 vạn tàu cá Trung Quốc mở màn chiến dịch “biển người trên biển” ùn ùn tràn xuống biển Đông, khi cái lưỡi bò Trung Hoa đã liếm ngoạm gần hết biển Đông thì họa xâm lăng đã cận kề, không còn gì phải im lặng nữa.
Đảng và nhà nước im thì hãy cho dân nói. Xin đừng bịt miệng dân. Nhà tù trại giam là dành cho những kẻ phản quốc chứ không phải để nhốt dân chúng biểu tình bày tỏ lòng yêu nước. Súng ống đạn dược là để ngăn chặn quân xâm lược chứ không phải để chĩa về phía nhân dân.
Hãy để dân lên tiếng. Hãy để người dân bày tỏ thái độ. Trên thế gian này, có dân tộc nào, có thời khắc nào lại mỉa mai cay đắng hèn nhục đến mức phải gọi bọn cướp đất, cướp biển đảo của mình là thằng “bạn tốt”?
“Tại sao Trung Quốc họ cứ ngang ngược lấn tới như vậy mà nhà nước Việt Nam cũng như hệ thống chính trị của Việt Nam lại im lặng? Đây là một việc không thể chấp nhận được, nếu không nói đây là nỗi nhục nhã của cả một dân tộc vốn có truyền thống kiên cường chống ngoại xâm… Nếu nói biểu tình chống Trung Quốc là sai thì còn gì đất nước này nữa … Thậm chí có nhiều đảng viên nói, nếu ký tên là vi phạm 19 điều cấm của đảng, thì họ sẵn sàng ra khỏi đảng” (Luật gia Lê Hiếu Đằng)
Lòng dân sục sôi. Trong khi từ Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng đến Bộ Ngoại giao, Quốc phòng đều im lặng. Chỉ thấy mỗi một ông Chủ tịch hội nghề cá lên tiếng.
Sự im lặng khiến dân chúng nổi giận. Không biết dùng lòng dân làm sức mạnh nội lực chống thù, thì sớm muộn lòng căm giận từ dân chúng đáng ra phải hướng vào kẻ thù sẽ quay ngược chĩa về phía… đảng!
Hãy để dân lên tiếng. Đừng bịt miệng dân!
Hãy lắng nghe lời Bà Triệu từ nghìn xưa vọng lại “Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình dưới biển Đông”.
Hãy để tiếng hô vang của triệu người như một chấn động sơn hà, dội sóng biển Đông.
Hãy để dân lên tiếng. Đừng bịt miệng dân!
Sách Giáo khoa dành cho các cháu nhi đồng, người lớn : Đảng và nhà nước lại tiếp tục thể hiện sự né tránh, sợ hãi, hèn nhát ?
http://ygiao.blogspot.fr/2012/08/sach-tieng-viet-lop-3-ke-thu-cua-hai-ba.html
Lãnh đạo TP HCM đã giải quyết như thế nào về đề nghị ngày 27/7/2012 của 42 công dân Thành phố? – Những ghi nhận bước đầu _Lê Hiếu Đằng Ngày 4 tháng 8, 2012
http://boxitvn.blogspot.fr/2012/08/lanh-ao-tp-hcm-giai-quyet-nhu-nao-ve-e.html
Ngày 27/7/2012, 42 công dân TP HCM gửi văn bản đề nghị Thành ủy Đảng Cộng sản ViệtNam, HĐND, UBND TP HCM có chủ trương để Mặt trận Tổ quốc Thành phố và các đoànthể, tổ chức thành viên tổ chức để nhân dân Thành phố biểu tình chống những hành động gây hấn, khiêu khích và xâm lấn Biển Đông của nhà cầm quyền Trung Quốc gần đây; trong trường hợp lãnh đạo Thành phố không có chủ trương thì nhân dân TP thực hiện quyền hiến định của mình sẽ tự đứng ra tổ chức cuộc biểu tình với mục tiêu nói trên.
Sau khi gửi văn bản, chúng tôi chờ đợi thái độ và việc xử lý của lãnh đạo TP như thế nào trước việc làm công khai, minh bạch và hợp với nguyện vọng của quần chúng đang sôi sục trước những hành động không thua gì bọn cướp biển của nhà cầm quyền Trung Quốc, nhất là mới đây, chúng xua hơn 23.000 tàu cá (không loại trừ có vũ trang) tràn ngập Biển Đông; trong đó, có “đoàn tàu gần 300 chiếc của tỉnh Quảng Tây sẽ đánh bắt cá ở vịnh Bắc bộ” (báo Tuổi Trẻ ngày thứ Bảy 04/8/2012 đưa tin theo Tân Hoa Xã), xâm phạm nghiêm trọng lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, trong đó có ngư trường truyền thống của ngư dân Việt Nam, đẩy ngư dân Việt Nam vào hoàn cảnh nguy hiểm, khốn khó trăm bề trong mưu sinh mà không được bảo vệ.
Nhưng điều làm chúng tôi kinh ngạc là thay vì lãnh đạo TP. HCM nghiên cứu nghiêm túc văn bản nói trên và tổ chức đối thoại công khai với 42 công dân của TP thì họ lại hù dọa bằng cách cho công an, các viên chức Đảng, chính quyền địa phương đến nhà một số người ký tên để “điều tra” hoặc mời đến cơ quan nhà nước để “làm việc”. Các vị lãnh đạo TP HCM lại phạm một sai lầm lớn vì không đánh giá được những con người đã ký tên vào văn bản đó là ai.
Đó là vị học giả uy tín vang danh cả nước Nguyễn Đình Đầu, người có những cống hiến nổi bật trong nghiên cứu về Biển Đông, về địa bạ các tỉnh, v.v.; người mặc dầu tuổi cao, sức yếu, đã đi đầu trong cuộc biểu tình chống nhà cầm quyền Trung Quốc ngày 05/6/2011. Đó là những Hồ Ngọc Nhuận, Hồ Ngọc Cứ đã lăn lộn đấu tranh trong nghị trường Sài Gòn chống độc tài, quân phiệt, trên mặt trận báo chí đối lập, tiến bộ… Đó là giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, gần 80 tuổi, mặc dầu mắc phải bệnh hiểm nghèo nhưng vẫn xông pha đi đầu trong các cuộc biểu tình gần đây. Đó là những linh mục tiến bộ đi theo đường hướng Công đồng Vatican II, đó là những giáo sư, tiến sĩ, những giảng viên đại học dũng cảm và đáng kính, đó là các nhà văn, nhà báo, là các công thương gia, các cựu sinh viên đã được trui rèn qua lửa đỏ của cuộc đấu tranh trong phong trào đô thị trước 1975, đã từng bị bắt, bị lưu đày ra Côn Đảo, có người đã bị tòa án vùng III chiến thuật lên án tử hình…
Những con người đã kinh qua thử thách, chiến đấu chẳng lẽ đi sợ trò “rung cây nhát khỉ” kia sao? Công an và các viên chức Đảng, chính quyền địa phương đưa ra các câu hỏi đã được sự chỉ đạo thống nhất như: Chữ ký đó có phải là của anh/chị hay không? Ai đưa ký? Ai soạn thảo văn bản? Cuối cùng, họ đề nghị rút tên và “khuyên” nếu có biểu tình thì không nên tham gia. À ra thế! Các vị đã ký tên thẳng thừng đập lại: Biểu tình chống xâm lược mà sai à? Các anh chị là người Việt Nam hay người Trung Quốc? Kẻ cướp đã vào sân nhà và ngấp nghé vào nhà (thực tế là đã vào nhà rồi từ Lạng Sơn đến Cà Mau, từ Tây Nguyên đến các vùng rừng núi khác…) sao nỡ khoanh tay ngồi yên? Tổ tiên ta đâu có hèn nhát như thế đâu? Sợ không làm thì để dân làm chớ? Dân là gốc mà các vị quên rồi sao? v.v. Tất cả đều tỏ thái độ dứt khoát không rút tên. Riêng với số vị là đảng viên, trong đó có người 40, 50 tuổi Đảng, đã thẳng thắn nói rõ không vi phạm điều lệ Đảng, mà chính người đưa ra 19 điều cấm, trong đó có cấm đảng viên tham gia ký tên tập thể, mới xuyên tạc điều lệ Đảng, đứng trên hiến pháp và luật pháp để tước quyền công dân của đảng viên. Như vậy là bất hợp pháp. Có vị đảng viên khẳng khái nói nếu vì việc tôi ký tên mà khai trừ Đảng, tôi sẵn sàng chấp nhận nhưng tôi công bố lý do bị khai trừ Đảng là vì tôi chống lại hành động gây hấn, bành trướng của nhà cầm quyền Trung Quốc. Vậy Đảng này là đảng của ai? Của Việt Nam hay của Trung Quốc?
Công bằng mà nói, các nhân viên công an và quan chức đều có thái độ hòa nhã, vui vẻ. Có nhiều anh em trẻ thanh minh: “Cháu cũng vì nhiệm vụ mà làm thôi”. (Ở Hà Nội, thủ đô của cả nước, cách hành xử không được như vậy: ông Nguyễn Thế Thảo – Chủ tịch UBND TP – đã có những lời lẽ mà trong bài viết mới đây, Hạ Đình Nguyên đánh giá là của một sai nha tầm thường. Đúng là một vết hoen ố không đời nào rửa được!!!).
Đến đây, tôi nhớ lại một kỷ niệm. Sau 1975, giới Công giáo Thành phố có một bài hát rất cảm động: “Trước khi là người Công giáo, tôi đã là người Việt Nam”. Khi các nữ tu ra Hà Nội hát, Thủ tướng Phạm Văn Đồng nghe đã rơm rớm nước mắt. Đối với các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam cũng vậy. Trước khi trở thành người đảng viên Cộng sản, tôi đã là người Việt Nam. Các đảng phái, các tổ chức chính trị là hữu hạn, có sinh rồi có diệt khi không còn phù hợp nữa. Chỉ có Tổ quốc Việt Nam, đất nước Việt Nam, con người Việt Nam là trường tồn mãi mãi. Không có một thế lực tham tàn, đen tối nào có thể hủy diệt được. Đó là chân lý. Vì vậy, ngày nay, người Việt Nam chân chính là phải đặt quyền lợi, sự sống còn của đất nước lên trên hết. Tất cả vì độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam. Tất cả vì tự do, hạnh phúc cho nhân dân. Đó là sự thôi thúc của lương tâm và trách nhiệm công dân./.
Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch một lần nữa lên án hành động của chính quyền Việt Nam bắt giữ người biểu tình yêu nước là vi phạm các cam kết của Hà Nội với quốc tế về tôn trọng nhân quyền và quyền tự do chính trị của công dân.
Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực Châu Á thuộc Human Rights Watch nhận xét rằng nhà nước cộng sản Việt Nam đang nhanh chóng tụt hậu ở khu vực Đông Nam Á về vấn đề nhân quyền. Ông Robertson nói:
“Câu hỏi lớn đang được đặt ra là các nhà cấp viện quốc tế tài trợ cho Việt Nam còn giữ im lặng bao lâu nữa trước tình trạng chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục đàn áp những người thực thi quyền tự do ngôn luận và quyền tự do bày tỏ quan điểm của công dân chỉ trích các chính sách của nhà nước.”
Ông Nguyễn Văn Hải bị bắt từ năm 2008 với tội danh trốn thuế, đến ngày 19/10/2010 thì mãn hạn nhưng tiếp tục bị giam cho đến tận bây giờ.
Ông Phan Thanh Hải bị bắt vào tháng 10/2010 trong khi bà Tạ Phong Tần bị bắt trong tháng 9/2011.
Một số quốc gia phương Tây, trong đó có EU và Hoa Kỳ, đã chỉ trích Việt Nam mạnh mẽ về việc bắt giữ các blogger bất đồng chính kiến.
Nhân ngày Tự do Báo chí Quốc tế 3/5, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã ra tuyên bố kêu gọi các nước công nhận và tạo điều kiện cho các nhà báo độc lập.Trong tuyên bố, ông Obama nhắc tới trường hợp của blogger Điếu Cày.
"Cùng lúc chúng ta lên án việc giam giữ trong thời gian gần đây các nhà báo như Mazen Darwish, một người ủng hộ tự do ngôn luận hàng đầu ở Syria, và kêu gọi trả tự do cho họ ngay lập tức, chúng ta không được quên những người khác như blogger Điếu Cày, người bị bắt giữ vào năm 2008 trùng với cuộc trấn áp hàng loạt đối với báo chí công dân ở Việt Nam, hay nhà báo Dawit Isaak là người bị chính phủ Eritrea giam riêng trong hơn một thập kỷ mà không kết án chính thức."
Trong thông cáo báo chí về vụ bà Đặng Thị Kim Liêng tự thiêu, Đại sứ quán Hoa Kỳ cũng nhắc lại tuyên bố của ông Obama:
“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam thả tất cả ba người này ngay lập tức và, như Tổng thống Obama đã nói nhân Ngày Tự do Báo chí Thế giới, hãy có những bước đi cần thiết để tạo ra một xã hội mà các nhà báo có thể tự do hoạt động mà không bị sợ hãi.”
Bà Dương Thị Tân, vợ cũ của ông Nguyễn Văn Hải, nói ông vẫn khẳng định mình không có tội.Bà nói sau lần hoãn xử trước đây: "Tội danh Tuyên truyền chống nhà nước chỉ là cái cớ để kết tội những người cất tiếng nói chỉ trích mà thôi" .
From : boxitvn , danlambao,Voa,....