Publicité

Với sự kiện HD 981, những tiếng nói yêu cầu ‘thoát Trung’, dù đã vang lên từ lâu nhưng ít nhận được sự quan tâm đầy đủ, giờ đây trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Những phê phán về ảo tưởng ‘đồng minh Ý thức hệ’ giữa Hà Nội và Bắc Kinh đã được nhiều người cảnh báo.

Tuy nhiên, sâu xa hơn, hệ lụy trực tiếp của “Đồng minh ý thức hệ’ không chỉ là những lơ là trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, điều đáng lo ngại là Việt Nam đang lệ thuộc lớn vào đối thủ nguy hiểm nhất của mình về Mô hình Phát triển, thứ tạo nên nền tảng quyết định tương lai lâu dài của dân tộc Việt Nam.
Những người Việt Nam quan tâm đến Trung Quốc, dù bị chi phối đến đâu bởi lòng tự tôn dân tộc, cũng không thể không nhận thấy những tương đồng căn bản giữa Việt Nam và Trung Quốc trong cả cấu trúc và tổ chức hệ thống chính trị, xã hội lẫn đường lối và chính sách phát triển kinh tế hay nói rộng ra là Mô hình Phát triển đất nước trong giai đoạn vừa qua.
Có thể giới lãnh đạo Việt Nam  ngây thơ tin tưởng quá mức vào những người ‘đồng chí’,  Hà Nội vẫn đang nhìn về Bắc Kinh như nơi cung cấp chủ yếu những kinh nghiệm về phát triển đất nước.

 

"Những quyền căn bản của công dân và quyền con người nói chung, do đó khó có điều kiện được bảo vệ trong hệ thống tư pháp này"
Mục đích đến hai bên không mấy khác nhau: tăng trưởng kinh tế bằng mọi giá nhằm bảo vệ tính chính danh và duy trì vị thế độc tôn chính trị của Đảng cầm quyền.

Hậu quả trước mắt đã rõ ràng, chủ quyền lãnh thổ đã và đang bị xâm hại và đe dọa; hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập thị trường Việt Nam và Hà Nội đang lo lắng chuyện bị Bắc Kinh trả đũa về kinh tế.

 

Các hội đoàn chính thức trong hệ thống chính trị- cánh tay nối dài của Đảng Cộng Sản là các tổ chức chính trị xã hội, được gọi là tổ chức quần chúng, hoạt động với ngân sách được cung cấp từ nhà nước.

Các tổ chức xã hội dân sự khác chưa có được vị trí pháp lý chính thức và vẫn là đối tượng nghi kỵ của chính quyền.

Hệ quả của mô hình chính trị và tổ chức nhà nước đó, như Đảng Cộng Sản hai nước đều thừa nhận là tính minh bạch thấp, tham nhũng tràn lan, và sự yếu kém của chính phủ cả ở cấp Trung ương và địa phương.

Hệ thống Chính trị Trung Quốc, như phân tích của nhà nghiên cứu Lý Thành (Cheng Li), lộ rõ những vấn đề nan giải: đó là nạn bè phái và chia rẽ trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao; Chính quyền với năng lực yếu kém trong lúc các nhóm lợi ích càng lúc càng lớn mạnh...

 

Muốn vượt lên trên Trung Quốc, Việt Nam cần một mô hình phát triển vượt trội hơn.

Khó khăn rất nhiều, nhưng cơ hội vẫn còn đó, vì với quy mô dân số ít hơn nhiều và mức độ đồng nhất xã hội cao hơn, việc khởi động và chèo lái một cỗ máy phát triển như Việt Nam sẽ đi nhanh hơn là cỗ xe khổng lồ, phân mảnh và phức tạp như Trung Quốc.

Hơn thế nữa, việc một Trung Quốc đang bị cả thế giới soi xét với con mắt dè chừng đầy nghi kỵ cũng là lợi thế không nhỏ cho Việt Nam.

 

đây là thời điểm không thể tốt hơn để Việt Nam có thể đổi mới Mô hình Phát triển và thoát khỏi hoàn toàn quỹ đạo ảnh hưởng của Trung Quốc.

Một cuộc đổi mới toàn diện, tất nhiên sẽ không né tránh những đổi mới về chính trị, bởi hệ thống chính trị là cấu thành quan trọng nhất của mọi mô hình phát triển, quyết định sự thành bại của mô hình đó.

 

 

Trung Quốc chưa bao giờ muốn Việt Nam mạnh

Sự thực TQ chi phối Việt Nam ... học tập, trải nghiệm của nhiều cơ quan của Việt Nam đều sang Trung Quốc…

Với việc đặt giàn khoan ở biển Đông, Trung Quốc cho rằng đó là thời cơ của họ. Tại vì bên ngoài những đối thủ của họ như Mỹ, các nước phương Tây đang có nhiều vấn đề phải lo như vấn đề Ukraine.

Trung Quốc nghĩ rằng việc họ kéo giàn khoan, cũng như bao lần trước Việt Nam sẽ phản ứng yếu ớt

 

Việc kéo giàn khoan này cũng là dịp để Trung Quốc muốn "nhắc nhở" Việt Nam. Sau thời điểm 30.4.1975, Tổng bí thư Lê Duẩn đã không theo Trung Quốc nên Trung Quốc đã có một số trả đũa như cắt chi viện hay ủng hộ Pôn Pốt chiếm đảo Thổ Chu của Việt Nam, tạo ra chiến tranh biên giới Tây Nam. Họ muốn nhắc nhở sẽ cho Việt Nam "một bài học" tương tự như vậy.

Việc Trung Quốc đang xâm phạm khu đặc quyền kinh tế của mình. Chúng ta cần khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Khi kiện ra tòa thì Trung Quốc sẽ phải đối mặt với luật pháp quốc tế. Nếu anh bất chấp tuân thủ luật pháp thì về lâu dài thế giới sẽ không ai chấp nhận anh cả.

Ngược lại hành động không tuân thủ luật pháp của Trung Quốc sẽ khiến thế giới, các nước mạnh ủng hộ Việt Nam.

Song song đó Việt Nam cần tìm mọi cách phát triển kinh tế mạnh như Nhật Bàn, Hàn Quốc, Singapore… để tránh bị lệ thuộc. Khi kinh tế mạnh lên, không phụ thuộc vào ai thì tự nhiên mình thoát thôi. Lúc đó việc hợp tác giữa hai bên trên cơ sở hai bên đều có lợi trên quan hệ sòng phẳng chứ không lệ thuộc.

 

Không chỉ là cơ hội cho Việt Nam thoát Trung mà còn là cơ hội để các nước cùng chung mối nguy Trung Quốc sẽ liên minh, liên kết với nhau. Việt Nam sẽ không bao giờ cô đơn trong cuộc đối đầu với Trung Quốc.

Hiện nay có nhiều nước đề nghị liên minh an ninh biển với Việt Nam, trong đó đáng chú ý nhất là Nhật Bản và Ấn Độ. Đây là hai nước từ trước đến nay luôn ở thế đối trọng với Trung Quốc mà Việt Nam cần quan tâm. Hai nước này đủ sức để đương đầu với Trung Quốc.

 

Việt Nam nên tận dụng cơ hội để thoát Trung, không bị lệ thuộc vào Trung Quốc ở tất cả các mặt, trong đó có kinh tế để xây dựng một đất nước hùng mạnh.

Đây là cơ hội ngàn năm có một, Việt Nam không nên bỏ qua. Thoát Trung là thời cơ tạo ra nội lực mạnh, cả dân tộc đoàn kết thành một khối. Khi đó, lòng yêu nước của mỗi người Việt Nam sẽ trở thành kỹ năng dẫn tới những suy nghĩ, hành động thiết thực, có lợi cho đất nước, dân tộc, thu hút được nhiều thành phần cùng tham gia.

Có độc lập tự chủ về kinh tế thì sẽ có độc lập về chính trị. Không còn mơ hồ gì nữa, Trung Quốc thực sự muốn biến Việt Nam thành thuộc quốc. Họ luôn tìm cách gây khó dễ, chèn ép người Việt ta từ nông dân đến chủ quyền biển đảo. Chúng ta nhất định phải nhanh chóng bày tỏ thái độ không và không bao giờ chấp nhận điều này.

Nếu chúng ta vào được Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Hiệp định này không có Trung Quốc tham gia. Chúng ta cần để các nước tin tưởng Việt Nam không phải là sân sau của Trung Quốc, họ không còn lo ngại nữa, thì việc Việt Nam vào TPP không còn khó khăn.

Nếu Việt Nam không trở nên hùng cường thì không chỉ Trung Quốc, mà nhiều quốc gia khác sẽ tìm cách xử ép chúng ta.
 

Cần gấp rút bài trừ cách sản xuất, nuôi trồng, chế biến và sử dụng, buôn bán các sản phẩm nông, ngư nghiệp và hàng tiêu dùng độc hại của Trung Quốc. Các địa phương ven biển cho đến các trường đại học phải có cơ sở nghiên cứu biển đảo, gắn với quảng bá chủ quyền Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông.

Mỗi người dân Việt Nam nếu cùng đồng lòng yêu nước trong xây dựng và sáng tạo, thì một vài thập niên nữa Việt Nam sẽ khác hoàn toàn . 

 

 

VN  không cần phải thoát đi đâu cả .....

Không chỉ muốn thoát khỏi tầm ảnh hưởng về kinh tế, hay về chính trị , rất nhiều tiếng nói yêu cầu Việt Nam thoát Trung về văn hoá.

Theo họ, khước từ văn hoá Trung Quốc, tức là khước từ gốc gác của văn hoá Việt, là điều cấp thiết nhất để Việt Nam trở nên hùng mạnh và thịnh vượng.

Nếu ông Lý Quang Diệu có theo dõi cuộc tranh luận sôi nổi này của người Việt, hẳn ông ta phải nhăn mũi khó chịu. Trong cuộc đời hoạt động chính trị của mình, ông đã quảng bá không mệt mỏi cho “những giá trị châu Á”, được nuôi dưỡng chính từ những triết lý của Đạo Khổng, và coi con đường cá nhân chủ nghĩa của phương Tây, đặc biệt là của Mỹ, là đi vào chỗ tắc.

Ngoài ông Diệu, cơ man các công trình nghiên cứu kinh tế phát triển cũng cho rằng sự thành công của bốn con rồng Á châu (Singapore, Hàn Quốc, Đài Loan và Hong Kong) là do đóng góp của văn hoá Khổng giáo: tôn trọng trật tự, kỷ luật, hy sinh cá nhân vì lợi ích tập thể.

Singapore đã đưa Khổng giáo vào trong chương trình giáo dục phổ thông tới tận thập kỷ 90 của thế kỷ trước, tức là trong toàn bộ 30 năm cất cánh của họ. Các tập đoàn lớn của Hàn quốc dùng các giá trị Khổng giáo trong các khoá đào tạo lãnh đạo của mình.

Không cần tới ví dụ của các con rồng châu Á người ta cũng có thể thấy là “ngông nghênh”, “hành dân”, “tham nhũng”, “chạy chức chạy quyền” không phải đặc tính của Khổng giáo, hay của bất cứ một văn hoá nào khác, mà là đặc tính của một nền quản trị quốc gia bị thất bại.

Sự thành công thì có nhiều con đường, Bắc Âu, Bắc Mỹ hay Đông Á, nhưng sự thất bại thì bao giờ cũng có hình thù giống nhau. Tham nhũng ở Phillipines thì cũng có hình dạng như ở Pakistan hay ở Việt Nam, cho dù văn hoá của các nước này là Công giáo, Đạo Hồi hay Khổng giáo.

 

Văn hoá không bị đứt gãy, chỉ có thể có khi người dân đọc được những tư liệu cổ của nước mình... đạo Khổng được dạy trong một môi trường giáo dục có tự do ngôn luận và tự do học thuật, bên cạnh các văn hoá khác, mà không bị bắt cóc bởi các mưu đồ chính trị (như đang xảy ra ở các Viện Khổng tử của Trung Quốc hoạt động ở Mỹ).

 

Mục tiêu lớn nhất của các nhà cách tân Việt Nam đầu thế kỷ 20 là khắc phục tinh thần “dị ngoại”, nghĩa là ghét cái khác mình, của người Việt, để người Việt có thể hiểu được phương Tây, làm việc cùng phương Tây, và trở nên hiện đại như phương Tây.

Việt Nam của thế kỷ 21 nằm trọn vẹn trong một thế giới phẳng. Nhân lực, vốn tài chính, các sản phẩm văn hoá, di chuyển xuyên quốc gia theo sự điều khiển của bàn tay thị trường toàn cầu.

 

 

Xem :

 

Trung Quốc chỉ muốn có chư hầu ... Trước bá quyền , VN chủ trương đơn thương độc mã “trung lập” bằng chính sách “ba không” ?!

 

 

 

Sách lược giữ Nước của VN ( nếu Khổng minh Gia cát tái thế ) : ngoài dựa lưng Mỹ, Nhật, Ấn ,... trong Dân chủ Pháp quyền Dân là gốc rễ hậu thuẫn.

 

 

 

 

 

 

From : BBC ,( Dang hoang Giang )............

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :