Publicité

Đài TQ nói về 'nhập khẩu' phụ nữ Việt

Kênh truyền hình tiếng Anh ở Trung Quốc, BON, vừa có phóng sự về  thị trường "nhập khẩu" cô dâu Việt Nam trong mục Góc người tiêu dùng.

Cái giá để cưới một cô dâu Việt Nam là rẻ mạt đối với đàn ông Trung Quốc so với cưới một cô dâu cùng quốc tịch, kênh này nhận định.
Chưa thấy giới chức Việt Nam có phản ứng gì về phóng sự nhìn nhận các cô dâu như hàng hóa này.

 

‘Ế ẩm’Phóng sự có độ dài 4’30" với tựa đề ‘Đàn ông Trung Quốc nhập khẩu cô dâu Việt Nam’ được phát vào thứ Sáu ngày 9/8 trong chương trình ‘Góc người tiêu dùng’ của kênh BON, tự nhận là kênh tiếng Anh tư nhân đầu tiên ở Trung Quốc.

Theo BON, hiện nay Trung Quốc có đến 11 triệu đàn ông chưa lấy vợ trong độ tuổi từ 30 đến 39.

Những người thuộc dạng này được xã hội Trung Quốc gọi là ‘độc thân ế ẩm’ (leftover singles).

Do sức ép từ gia đình phải lấy vợ, những người đàn ông 'ế ẩm' này phải ra nước ngoài để tìm cô dâu, đặc biệt là ở Việt Nam, Đài BON nhấn mạnh.

Lý do Việt Nam trở thành một quốc gia xuất khẩu cô dâu được đàn ông Trung Quốc ưa chuộng là vì ở đây ‘cứ 3 đàn ông thì có đến 5 phụ nữ’, theo phóng sự.

"Chỉ cần bỏ số tiền mua vài chiếc Iphone là có thể mua được cô dâu Việt. Các nhà môi giới này thậm chí còn cung cấp dịch vụ hậu mãi phòng khi cô dâu bỏ trốn. Quá hời."

Công dân mạng Trung Quốc
Tuy nhiên, lý do chính là ‘chênh lệnh giá quá lớn’ giữa cô dâu Việt Nam và cô dâu Trung Quốc.

Theo đó, chi phí để cưới vợ ở Trung Quốc có thể lên đến hơn 300.000 Mỹ kim, tức gần 6 tỷ đồng Việt Nam, trong khi để cưới một cô dâu Việt thông qua môi giới, đàn ông Trung Quốc chỉ cần bỏ ra chưa tới 5.000 Mỹ kim, tức khoảng 100 triệu đồng.

Một số cư dân mạng Trung Quốc mỉa mai về điều này, phóng sự của BON dẫn.

Một người viết: “Chỉ cần bỏ số tiền mua vài chiếc Iphone là có thể mua được cô dâu Việt. Các nhà môi giới này thậm chí còn cung cấp dịch vụ hậu mãi phòng khi cô dâu bỏ trốn. Quá hời.”

Một người khác bình luận: “Khi có con thì đứa trẻ này có thể nói được ngoại ngữ miễn phí. Thậm chí đi học ngoại ngữ còn đắt hơn (chi phí cưới cô dâu Việt).”

‘Tự tin hơn’
Đàn ông Trung Quốc khó lấy vợ ở quê nhà do chi phí đắt đỏ
Phóng sự giới thiệu trường hợp một người thợ hồ ở Trùng Khánh, thành phố lớn nhất ở miền Tây Trung Quốc, vốn đang làm passport để sang Việt Nam tìm vợ.

Người đàn ông không rõ tên họ này cho biết anh ta không đủ tiền để cưới vợ ở các thành phố lớn của Trung Quốc vì anh ta đến từ nông thôn.

“Tôi nghĩ con gái Trung Quốc bây giờ quá say mê vật chất,” anh nói, “Tôi cảm thấy mặc cảm khi đi chơi với con gái thành thị.”

“Tôi muốn có một người vợ Việt Nam trẻ đẹp. Con gái Việt Nam sẽ giúp tôi cảm thấy tự tin hơn.”

Chi phí để cưới một cô dâu Việt – bao gồm tiền đám cưới, tiền trả cho nhà gái và lệ phí nộp cho nhà môi giới – tất cả cộng lại vẫn quá rẻ, BON cho biết.

Theo đó, trước đám cưới, chú rể Trung Quốc sẽ trả cho nhà gái khoảng vài trăm đô la.

Còn tiệc cưới ở Việt Nam chỉ tốn khoản 2.000 đô la. Đám cưới xong, chú rể được phép đưa cô dâu về Trung Quốc.

Một công dân mạng bình luận: “Tôi nghe nói nhiều gia đình ở Việt Nam chỉ đòi có 100 đô la. Mặc dù vậy, 100 đô đã là một số tiền lớn đối với họ.”

"Hôn nhân là phải có tình yêu. Hai vợ chồng sẽ phải ăn đời ở kiếp với nhau. Đằng này là sự kết hợp không có tình yêu giữa những người thậm chí còn không nói chuyện được với nhau."

Công dân mạng Trung Quốc
“Đám cưới ở Việt Nam trên thực tế cũng giống như ở Trung Quốc. Khác biệt duy nhất là mức sống ở Việt Nam thấp hơn, còn ở Trung Quốc con gái chỉ đòi nhà đòi xe.”

Buôn người?Chỉ riêng tại thành phố Long Nham, tỉnh Phúc Kiến, trong những năm vừa qua đã tiếp nhận trên 2.000 cô dâu Việt, phóng sự cho biết.

Những cô dâu được các nhà môi giới chọn chỉ trong độ tuổi từ 18 đến 25. Các nhà môi giới dạng này nhan nhản ở trên mạng và ngoài thị trường.

Đa phần các cô dâu Việt này một chữ tiếng Hoa bẻ đôi cũng không biết.

Cũng theo BON, tỷ lệ cô dâu Việt bỏ trốn lên đến 25%. Những cô dâu nào vẫn gắn bó với chồng thì phải ở cùng chồng ở Trung Quốc ít nhất 5 năm thì mới được xem xét quyền cư trú lâu dài, còn không hàng năm phải đi xin lại thị thực.

Nhiều người dùng Internet thì nhận ra rằng các cuộc hôn nhân xuyên biên giới này thực chất là hành động ‘buôn người’.

Một người nhận định: “Hôn nhân là phải có tình yêu. Hai vợ chồng sẽ phải ăn đời ở kiếp với nhau. Đằng này là sự kết hợp không có tình yêu giữa những người thậm chí còn không nói chuyện được với nhau.”

 

 

VẤN NẠN BUÔN NGƯỜI
Theo Luật Nhân quyền trên thế giới có thể tạm định nghĩa buôn người là một dạng thương mại bất hợp pháp nhằm mục đích thu lợi bất chính. Nạn nhân của tội buôn người thường là phụ nữ và trẻ em bị lạm dụng tình dục hay lao động cưỡng bức, một dạng nô lệ thời hiện đại. Đây là "ngành công nghiệp" tội ác có mức độ phát triển nhanh nhất trên thế giới, cùng với buôn lậu vũ khí đứng hàng thứ hai về quy mô, chỉ sau buôn bán ma túy.
 
Các đối tượng bị bắt giữ trong đường dây buôn người

Chuyện buôn người (human trafficking) là vấn nạn của các nước nghèo, dân trí thấp, luật pháp kém, quyền con người không được đảm bảo. Nạn buôn phụ nữ, trẻ em ở đâu cũng có nhưng ở Việt Nam lại khá phổ biến. Cảm tưởng như bọn giang hồ đang hoạt động ở chốn không người. Những gia đình ở các vùng cao, là vùng có nhiều em xinh xắn, thường là những nơi các em ít được học hành, là nơi thuộc tầm ngắm của bọn buôn người, hay nói đúng hơn là bọn cướp người, các vụ mất tích xảy ra nhiều lắm. Điều vô lương tâm đó thậm chí còn xảy ra từ trong các gia đình khi cha mẹ sẵn sàng bán con mình. Cần hiểu rằng khi đứa trẻ sinh ra đã là một công dân của xã hội và xã hội phải có trách nhiệm với đứa trẻ chứ không phải chỉ phó thác riêng cho các gia đình.
Có rất nhiều đường dây có tính cạm bẫy đang dăng ra chờ sẵn những con mồi không chỉ là trẻ em, mà còn là phụ nữ từ những gia đình yếu thế, dễ bị tổn thương do ( nghèo đói, nhận thức thấp). Đối tượng là phụ nữ trong đường dây môi giới hôn nhân bất hợp pháp. Tình trạng hôn nhân không tình yêu hoặc là một thứ tự bán mình, thể hiện sự tuyệt vọng của “một bộ phận không nhỏ” chị em ta, khá phổ biến như ở miền Tây Nam bộ. Chừng nào còn việc phụ nữ phải đi tự “bán mình” như vậy thì hai chữ “độc lập” của đất nước cần phải xem lại, vì đó là một thể loại khác của thân phận nô lệ. 

Ở các nước tiên tiến, khi có những vụ việc gây tổn thất về con người là giới cầm quyền có ngay những biện pháp ứng phó. Nhiều lần đến Úc và các nước phương Tây, tôi đã được chứng kiến, nghe các câu chuyện có thực, các bé gái từ khi đi mẫu giáo đã được các cô bảo mẫu dạy dỗ những kỹ năng phòng tránh tình huống bị dụ dỗ như là không lên xe người lạ, không nhận kẹo, nhận quà của người lạ, không đi theo người lạ, đại loại như thế. Trẻ em được dạy các kỹ năng an toàn, kỹ năng sống từ khi mới khoảng ba tuổi. Đứa trẻ nào cũng phải thuộc bài học “dừng lại, nhìn, lắng nghe và suy nghĩ ” trước khi qua đường. Ba tuổi đã có cảnh sát đến trường mẫu giáo giảng dạy về an toàn, thuộc số điện thoại của cảnh sát (ở Úc là 000, ở Mỹ là 911). Trẻ em dưới sáu tuổi bao giờ cũng có người lớn ở bên cạnh dù ở bất cứ đâu. Trẻ em dưới 12 tuổi luôn phải trong tầm mắt của người lớn. Chỉ cần thấy trẻ em bị bỏ một mình, sẽ có người qua đường tự giác đến hỏi han, giúp đỡ. Bố mẹ để trẻ em ở nhà, hoặc để trẻ em nhỏ trên ô tô một mình có thể bị báo cảnh sát và bị phạt rất nặng. Chính vì vậy, tai nạn cho trẻ em rất hiếm khi xảy ra. Càng ít việc xâm hại tình dục đối với trẻ em.

 

 

Một người mẹ Việt Nam kêu cứu cho con gái bị bán sang Trung Quốc

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120917-mot-nguoi-me-viet-nam-keu-cuu-cho-con-gai-bi-ban-sang-trung-quoc

Hai chính quyền Trung Quốc và Việt Nam đều xác nhận nạn buôn người và đặc biệt là phụ nữ Việt Nam bị bán sang Trung Quốc càng ngày càng tăng. Theo số liệu chính thức từ 2007 đến 2011, trên toàn quốc có 5 600 nạn nhân bị rơi vào tay đường dây buôn người tăng gấp ba lần so với 6 năm trước.

 
Trong sáu tháng đầu năm có 226 vụ bị phát hiện liên quan đến 438 nạn nhân. Từ một tháng nay, tại Nghệ An có tin cho rằng đồn biên phòng 519 huyện Quế Phong tiếp tay với đường dây buôn người. Gia đình của nạn nhân Trần Thị Hoa gửi đơn cầu cứu với Chủ tịch Trương Tấn Sang và các cấp chính quyền tố cáo tình trạng « thông đồng » trong một đường dây buôn phụ nữ. RFI đặt câu hỏi với bà Trần Thị Lan, thân mẫu của cô gái bất hạnh

 

 

Báo Trung Quốc viết về cô dâu Việt

Cưới cô dâu Trung Quốc bị nói là "tốn kém hơn" cô dâu Việt
Báo Trung Quốc có bài nói về tình trạng nam giới ở tỉnh Hà Nam muốn cưới cô dâu Việt Nam vì 'rẻ hơn cô dâu Trung Quốc'.

Các báo China Daily và Global Times bằng tiếng Anh hôm thứ Hai 29/7 đều đăng lại bài của tờ Thời báo Kinh tế Hà Nam, nói trong sáu năm qua, tại huyện Lâm Cơ, thành phố Lâm Châu, tỉnh Hà Nam, có 23 phụ nữ Việt Nam lấy chồng làm nghề nông ở địa phương.

Tờ báo địa phương cho rằng tài chính là một yếu tố quan trọng vì "lấy phụ nữ Việt Nam thường rẻ hơn lấy phụ nữ Trung Quốc".

Báo này dẫn chứng một người đàn ông địa phương, họ Lưu, lấy vợ Việt năm 2011.

Ông này chi khoảng 30.000 Nhân dân tệ (tương đương 4.800 đôla Mỹ) để cưới vợ, trong khi nếu lấy vợ cùng quê sẽ mất ít nhất 100.000 tệ, hơn gấp ba lần.

Không những ít tốn kém hơn, mà cô dâu Việt Nam còn được ca ngợi là "chăm chỉ và có khả năng giữ quan hệ tốt trong gia đình".

Lần đầu tiên có người lấy vợ Việt ở Lâm Châu là vào năm 2007, sau đó điều này thành trào lưu. Các phụ nữ Việt Nam lấy chồng ở đây được nói đã định cư yên ổn và có bạn bè.

Một số cô dâu Việt đã học chút ít tiếng Trung trước khi sang Trung Quốc.

Tuy nhiên hiện họ gặp khó khăn là phải xin thị thực ba tháng một lần khi chưa có đăng ký thường trú nhân.

Báo Trung Quốc nói phụ nữ nước ngoài lấy chồng Trung Quốc phải được ít nhất 5 năm và phải sống ở Trung Quốc thời gian đó mới có thể xin giấy phép thường trú.

Hôn nhân Trung-Việt khá phổ biến những năm gần đây tuy chưa có thống kê chính thức là bao nhiêu cặp.

Báo Trung Quốc đã từng phản ánh tình trạng "mua cô dâu Việt".

Nạn buôn bán phụ nữ sang Trung Quốc để làm vợ đàn ông nước này cũng đang gây quan ngại .

 

 

 Kênh truyền hình tiếng Anh ở Trung Quốc (BON) vừa có một phóng sự về thị trường "nhập khẩu" cô dâu Việt Nam - Nhưng mỉa mai và cay đắng, như một món hàng, vì vậy nó nằm trong chuyên mục “Góc người tiêu dùng”!?.
Cái giá để cưới một cô dâu Việt Nam là rẻ mạt đối với đàn ông Trung Quốc so với cưới một cô dâu cùng quốc tịch, kênh này nhận định.

 

Phóng sự của Đài BON, (Blue Ocean Network), cũng cho rằng phụ nữ Việt giúp nam giới Trung Quốc tìm lại giá trị đàn ông của bản thân.
Chưa thấy giới chức nhà nước, đảng CSVN có phản ứng gì về phóng sự nhìn nhận các cô dâu như hàng hóa này


Từ Phóng sự của Đài BON, TQ: “Ế ẩm”:
Phóng sự có độ dài 4’30" với tựa đề ‘Đàn ông Trung Quốc nhập khẩu cô dâu Việt Nam’ được phát vào thứ Sáu ngày 9/8 trong chương trình ‘Góc người tiêu dùng’ của kênh BON, tự nhận là kênh tiếng Anh đầu tiên ở Trung Quốc.
Theo BON, hiện nay Trung Quốc có đến 11 triệu đàn ông chưa lấy vợ trong độ tuổi từ 30 đến 39. Những người thuộc dạng này được xã hội Trung Quốc gọi là ‘độc thân ế ẩm’ (leftover singles). Do sức ép từ gia đình phải lấy vợ, những người đàn ông 'ế ẩm' này phải ra nước ngoài để tìm cô dâu, đặc biệt là ở Việt Nam, Đài BON nhấn mạnh.


Lý do Việt Nam trở thành một quốc gia xuất khẩu cô dâu được đàn ông Trung Quốc ưa chuộng là vì tại Việt Nam ‘cứ 3 đàn ông thì có đến 5 phụ nữ’, theo phóng sự.
"Thay vì chỉ cần không bỏ một số tiền mua vài chiếc Iphone là có thể mua được cô dâu Việt. Các nhà môi giới thậm chí còn cung cấp dịch vụ hậu mãi phòng khi cô dâu bỏ trốn. Thật là quá hời."


Tuy nhiên, lý do chính là ‘chênh lệnh giá quá lớn’ giữa cô dâu Việt Nam và cô dâu Trung Quốc. Theo đó, chi phí để cưới vợ ở Trung Quốc có thể lên đến hơn 300.000 Mỹ kim, tức gần 6 tỷ đồng Việt Nam, trong khi để cưới một cô dâu Việt thông qua môi giới, đàn ông Trung Quốc chỉ cần bỏ ra chưa tới 5.000 Mỹ kim, tức khoảng 100 triệu đồng.


Một số cư dân mạng Trung Quốc mỉa mai về điều này, phóng sự của BON dẫn.
Một người viết: “Chỉ cần bỏ số tiền giá trị bằng vài chiếc Iphone là có thể mua được cô dâu Việt. Các nhà môi giới này thậm chí còn cung cấp dịch vụ hậu mãi phòng khi cô dâu bỏ trốn. Quá hời.”


Một người khác bình luận: “Khi có con, để đứa trẻ này có thể nói được ngoại ngữ thì tiền đi học ngoại ngữ còn đắt hơn (chi phí cưới cô dâu Việt).”

 

Đàn ông Trung Quốc khó lấy vợ ở quê nhà do chi phí đắt đỏ
Phóng sự giới thiệu trường hợp một người thợ hồ ở Trùng Khánh, thành phố lớn nhất ở miền Tây Trung Quốc, vốn đang làm passport để sang Việt Nam tìm vợ.
Người đàn ông không rõ tên họ này cho biết anh ta không đủ tiền để cưới vợ ở các thành phố lớn của Trung Quốc vì anh ta đến từ nông thôn.
“Tôi muốn có một người vợ Việt Nam trẻ đẹp. Con gái Việt Nam sẽ giúp tôi giải tỏa nhiều thứ và tự tin hơn.”


Chi phí để cưới một cô dâu Việt – bao gồm tiền đám cưới, tiền trả cho nhà gái và lệ phí nộp cho nhà môi giới – tất cả cộng lại vẫn quá rẻ, “BON” cho biết.
Theo đó, trước đám cưới, chú rể Trung Quốc sẽ trả cho nhà gái khoảng vài trăm đô la.
Còn tiệc cưới ở Việt Nam chỉ tốn khoản 2.000 đô la. Đám cưới xong, chú rể được phép đưa cô dâu về Trung Quốc.
Một công dân mạng bình luận: “Tôi nghe nói nhiều gia đình ở Việt Nam chỉ đòi có 100 đô la. Mặc dù vậy, 100 đô đã là một số tiền lớn đối với họ.”


"Hôn nhân là phải có tình yêu. Hai vợ chồng sẽ phải ăn đời ở kiếp với nhau. Đằng này là sự kết hợp không có tình yêu giữa những người thậm chí còn không nói chuyện được với nhau, thì liệu đó có gọi là hôn nhân!?"
“Đám cưới với phụ nữ Việt Nam trên thực tế, dù gán ép, cũng giống như ở Trung Quốc. Khác biệt duy nhất là mức sống ở Việt Nam thấp hơn, còn ở Trung Quốc con gái chỉ đòi hồi môn nhà lầu xe hơi.”


Buôn người trá hình và Bán thân cầu thực!?

Trang tiếng Anh của Hoàn Cầu báo tức Global Times hôm 29/5/2012 nói đến một công ty ở Côn Minh chuyên tổ chức ‘mua chung’ (group purchase) để cung cấp cho đàn ông Trung Quốc.
Với giá từ khoảng 4700 đến 6300 USD, họ có thể kiếm được “một cô dâu Việt Nam hấp dẫn, tuổi từ 18 đến 25”.


Bài báo viết rõ người ta có thể “đặt qua bưu điện” cô dâu Việt Nam hoặc “mua” từ một công ty ở Vân Nam. có địa chỉ mạng Ynxn1314.com đóng ở thành phố Côn Minh, bài báo trích nguồn quốc tế nói từ 2005 - 2010 có tới 133 nghìn phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoại, chủ yếu: TQ, Hồng Kong, Đài Loan, Hàn Quốc.


Chỉ riêng tại thành phố Long Nham, tỉnh Phúc Kiến, trong năm vừa qua đã tiếp nhận trên 2.000 cô dâu Việt, phóng sự cho biết.
Những cô dâu được các nhà môi giới chọn chỉ trong độ tuổi từ 18 đến 25. Các nhà môi giới dạng này nhan nhản ở trên mạng và ngoài thị trường.


Đa phần các cô dâu Việt này một chữ tiếng Hoa bẻ đôi cũng không hề biết.
Cũng theo BON, tỷ lệ cô dâu Việt bỏ trốn lên đến 25%. Những cô dâu nào vẫn gắn bó với chồng thì phải ở cùng chồng ở Trung Quốc ít nhất 5 năm thì mới được xem xét quyền cư trú lâu dài, còn không hàng năm phải đi xin lại thị thực.


Nhiều người dùng Internet thì nhận ra rằng các cuộc hôn nhân xuyên biên giới này thực chất là hành động ‘buôn người’.(VOA). “Hôn nhân là phải có tình yêu. Hai vợ chồng sẽ phải ăn đời ở kiếp với nhau bằng đạo lý nhân nghĩa. Đằng này là sự kết hợp không có tình yêu giữa những người thậm chí còn không nói chuyện được với nhau.thì phải gọi đó là hành vi gì? ” – Ngay cả muôn loài súc vật cũng không có hành vi nghịch lý mạt hạng này!


Nhìn quanh khu vực khối Asean, có quốc gia nào mà số phận phụ nữ phải bi đát như thế này không? - Đó là “giá trị” nhân cách, phẩm giá mà sau 4000 văn hiến Việt Nam, tại thời điểm này, thế kỷ văn minh 21 của nhân loại – Chỉ duy nhất – Chế độ CSVN đã mang lại cho phụ nữ Việt Nam.

 

 

 

From : BBC,Tô Văn Trường(nguoi lot gach),RFI,Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) .....

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :