Publicité

Vì sao 'dân ta không được học sử ta'?

Chiều ngày 19/2/2014, trong hội nghị giữa chính phủ với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu: “Đảng, Nhà nước không bao giờ quên công lao của đồng bào chiến đấu, hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến chống xâm lược ngày 17/2/1979.”

Song ông biện luận cho sự kiện nhà nước không tổ chức tưởng niệm bằng câu nói:

 Ngoại giao Việt Nam“Chúng ta làm gì cũng phải tính lợi ích cao nhất của đất nước.”

Lời phát biểu của ông chắc chắn không đáp ứng được lòng mong ước của cử tri cả nước, và bất nhất với lời phát biểu trước đây của ông trước công chúng.

Những hoạt động tưởng niệm là một hoạt động mang tính nhân văn, đạo đức, lịch sử và văn hóa của một quốc gia có chủ quyền độc lập thì tại sao lại không có tính lợi ích cho đất nước?

Ngoại trừ là sức ép áp đặt từ Trung Quốc lên trên Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam và được cho là không có lợi cho giới cầm quyền hiện nay.

 

Trung thành với sự thậtTấm gương Nhật Bản và Mỹ thì khác.

Tuy hai nước này là đồng minh cùng ký kết hợp tác an ninh quân sự, nhưng hằng năm Nhật Bản vẫn tổ chức lễ tưởng niệm và đưa vào lịch sử về trận quyết tử Trân Châu Cảng - ngày tang thương Mỹ ném bom nguyên tử tại Nagasaki và Hiroshima.

Lịch sử bắt buộc Mỹ, Nhật và cả thế giới phải thừa nhận sự thật không thể chối cãi. Và người Mỹ còn dựng lại bộ phim điện ảnh trận đánh Trân Châu Cảng với một cách nhìn khách quan dù đó là thất bại bi thảm đối với họ.


"Người Mỹ còn dựng lại bộ phim điện ảnh trận đánh Trân Châu Cảng với một cách nhìn khách quan dù đó là thất bại bi thảm"
Nhìn lại lịch sử nước ta, “Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu“ - một khoảng thời gian thật dài mà cả dân tộc phải thống khổ dưới ách đô hộ của các triều đại phong kiến Trung Quốc.

Nhiều cuộc khởi nghĩa nổi dậy đánh đuổi giặc ngoại xâm gìn giữ giang sơn xây dựng nhà nước có Quốc hiệu Văn Lang, Vạn Xuân nhưng vẫn không có được độc lập chủ quyền thật sự. Lịch sử gọi đó là thời kỳ Bắc thuộc.

Ngàn năm về trước, vua chúa Trung Hoa vẫn xem Việt Nam là là một đơn vị hành chính và cử các quan thái thú qua cai trị, khai thác bóc lột của cải đem về nước.

Mãi cho đến năm 938, khi Ngô Quyền đại thắng quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, xây dựng triều vương, thì thời kỳ Bắc thuộc mới kết thúc và mở ra kỷ nguyên mới cho nền độc lập chủ quyền của nước ta.

Từ đó về sau, song song bên cạnh các triều đại Tống, Mông Nguyên, Minh, Mãn Thanh của Trung Quốc là triều đại nhà Đinh, Lê, Lý, Trần, Hồ, Hậu Lê. Trước sức mạnh quân sự và âm mưu xâm chiếm của Trung Quốc, các vua nước ta vẫn giữ sự hiếu hòa, đối ngoại mềm dẻo nhưng không đánh mất chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ.

Toàn dân vẫn đồng lòng hợp sức phù vua đánh bại các cuộc xâm lược của kẻ thù. Chủ quyền đất nước và độc lập dân tộc vẫn được bảo tồn trước sức mạnh của Trung Quốc qua các triều đại phong kiến.

Đó cũng là di sản quí báu mà các bậc tiền nhân cha ông ta hy sinh máu xương để lại cho hậu thế. Lịch sử bắt buộc phải ghi nhận. Trong tinh thần đó, cuộc hải chiến Hoàng Sa 1974, Trường Sa 1988 và cuộc chiến biên giới Việt- Trung 1979 cũng không thể ngoại lệ vì đó cũng là ba cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đất nước.

Không được học sử ta?


Ca nhạc và diễn kịch tại Huế về lịch sử Việt Nam

Nhưng bài học lịch sử đó hiện không được giảng dạy một cách trung thực và đầy đủ ở Việt Nam.

Con tôi là học sinh lớp 7 nhưng rất mơ hồ về lịch sử Việt Nam qua các triều đại phong kiến.

Có một lần bé hỏi tôi: ”Ba ơi! Tại sao ba gọi nhà Đường, Hán, Tống, Nguyên, Minh, Mãn Thanh là giặc Tàu? Thế Tàu, Trung Quốc với các nhà Đường, Hán... liên quan gì với nhau? “.

Đó cũng là một trong những lý do có chuyện các em học sinh Bấm xé đề cương ăn mừng ngay tại trường khi nghe tin môn lịch sử không đưa vào đề thi tốt nghiệp PTTH ngày 29/3/2013 tại Trường THPT Nguyễn Hiền, Sài Gòn.

Nếu không vì những quyền lợi chính trị chi phối, lịch sử luôn là môn học được coi là ưa thích đối với học sinh, nếu viết đúng chính sử.

Nhưng nay, môn lịch sử trở thành bộ công cụ tuyên truyền có định hướng của Đảng như cố tình xóa nhòa đi những danh nhân, chứng tích hào hùng của bề dày lịch sử chống Trung Quốc.

"Mỗi quốc gia có quyền hành xử quyền hạn của riêng mình, trong đó có quyền bảo vệ sự thật lịch sử của mình"
Chủ quyền độc lập của một quốc gia là không những chủ quyền biên cương, lãnh hải về địa lý mà còn chủ quyền về chính trị, kinh tế, văn hóa, dựa trên các hiệp ước quốc tế, Hiến chương Liên Hiệp Quốc.

Mỗi quốc gia có quyền hành xử quyền hạn của riêng mình, trong đó có quyền bảo vệ sự thật lịch sử của mình.

Nếu Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản vì sợ ảnh hưởng của Trung Quốc trên phương diện ngoại giao hoặc bị lệ thuộc mà cấm đoán, hoặc không dám hoạt động tưởng niệm ngày 17/2/1979, không dám đưa sự kiện đó vào bộ môn lịch sử nhà trường thì xem như tự đánh mất dần một phần chủ quyền độc lập trước bá quyền Trung Quốc.

Lợi ích đất nước, không thể dựa trên sự nhượng bộ yếu hèn khiếp nhược như thế, vì sự nhượng bộ lần này sẽ kéo theo nhiều lần nhượng bộ khác để rồi mất dần dần.

 

From :BBC

Bài viết thể hiện quan điểm của bạn Hồng Trung, thành viên Đảng Vì Dân.

 

 

 

Tay sai Trung Cộng ở Việt Nam? 
Ngày 16 tháng 02 năm 2014, tại Thủ đô Hà Nội đã có những lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam bị lên án “ô nhục”, “hèn hạ” và “tay sai ngọai bang”. Họ cũng là những người bị cáo buộc đã đạo diễn  hai cuộc nhảy múa vô liêm sỉ để chà đạp lên xương máu của 60,000 quân-dân đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung Cộng xâm lược 35 năm trước đó.


Nhưng họ là ai?


Không ai biết tên người giấu mặt, nhưng ở Việt Nam việc gì cũng phải do 16 người của Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam quyết định. Ngoài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu còn có 15 người khác xếp hàng theo thứ tự: Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang, Bộ trường Quốc phòng Đại tướng Phùng Quang Thanh, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh, Bí thư Thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa, Bí thư Thành uỷ Thành phố Hà Nội Phạm Quang Nghị, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Ngô Văn Dụ, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung ương Đinh Thế Huynh, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Bí thư Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và  Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân.

 


TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI?


Trong số 16 người, ai cũng chia sẻ trách nhiệm của mình nhưng có 4 người được coi có  nhiệm vụ chủ chốt trong quyết định tổ chức “nhảy múa lố bịch và phản bội” để phá  buổi  truy điệu 60,000 người đã hy sinh trong cuộc chiến biên giới chống Trung Cộng xâm lược.


Họ là các ông Nguyễn Phú Trọng, Phạm Quang Nghị, Trần Đại Quang và Đinh Thế Huynh.


Tại sao? Bởi vì việc gì của đảng, dù lớn hay nhỏ có liên quan đến Trung Cộng cũng phải được bàn thảo và chấp thuận bởi Bộ Chính trị. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người có tiếng “thân Bắc Kinh” có quyết định sau cùng.


-Người thứ hai, ở chức vụ Bí thư Thành uỷ Thành phố Hà Nội ông Phạm Quang Nghị, phải được báo cáo từ cấp dưới và tán thành cho áp dụng các kế họach của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội. Không thể ông không biết gì về việc cho công an trá hình công nhân thực hiện “màn kịch cắt đá thi công” tại tượng đài Lý Thái Tổ ngày 19/01/2014 để phá lễ 40 năm kỷ niệm và tri ân 74 Chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong trận chiến chống Quân Trung Cộng cưỡng chiếm  Hòang Sa ngày 19/01/1974.


Vào dịp kỷ niệm 35 năm cuộc chiến chống xâm lăng của Trung Cộng qua 6 Tỉnh biên giới ngày 17/02/1979, thành phố Hà Nội đã cho dựng lên một sân khấu chỉ để choáng chỗ, nhằm ngăn chặn buổi tưởng niệm dự trù diễn ra sáng ngày 16/02 trước tượng đài Lý Thái Tổ và dựng cái thứ 2 tại khu vực tượng đài Cảm Tử gần đó để chận đứng mọi dự tính  đến  tưởng niệm của dân.


Ngoài vật liệu để ngổn ngang tại cả hai nơi, thành phố Hà Nội đã  đem đến một số người ăn mặc hở hang, phô diễn áo quần dạo phố ăn chơi và đòan viên Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh mặc áo  đồng phục xanh nhảy múa vô văn hóa theo điệu nhạc chói tai phát ra từ các  máy phóng thanh mở lớn với các bài hát Con Bướm Xuân, Cha Cha Cha, Trống Cơm!


Riêng bài “Con Bướm Xuân” của Hồ Quang Hiếu, theo Nhà báo tự do Thùy Trang đã sao chép sang tiếng Việt từ bài hát nguyên thủy “Trung Quốc Chính Nghĩa” của Trung Cộng ra đời cách nay 30 năm, đã từng được Ca sỹ nổi tiếng Kim Khánh của Trung Hoa trình bày.


Như vậy, có phải chính quyền Thành phố Hà Nội và Ban Tuyên giáo đảng muốn chà đạp lên xương máu của những người đã nằm xuống, hay có dụng ý nào khác  khi sử dụng bài hát này ?


Nhưng những “con thiêu thân” nhảy múa điên loạn này là lọai người nào, từ đầu đến mà đã bị người dân lên án “bỉ ổi, đê tiện” hay có người còn gọi là “trò khỉ của đám đười ươi,trong thành phố”?


Nhà báo Xã hội (Blogger) Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu) cay đắng viết: “Kịch bản nhảy nhót đàng điếm của bọn sồn sồn và nhí nhố của lũ choai choai chắc chắn hài lòng Trung Quốc gấp bội lần kịch bản bắt về trại Lộc Hà hỏi cung qua quýt cho hết thời gian rồi thả về... Kẻ bán rẻ tài nguyên còn nhìn thấy, kẻ bán rẻ con người cũng dễ nhìn thấy. Nhưng kẻ bán tinh thần, văn hóa dân tộc rất khó nhận. Cũng như kẻ xốc nách bạn quẳng lên xe buýt cũng dễ nhận thấy, nhưng kẻ bắt tâm hồn của bạn mang đi rất khó nhận ra... Bởi chúng nham hiểm hơn những kẻ xốc nách bạn rất nhiều. Bạn có nhận ra điều ấy trong ngày chủ nhật vừa qua?”


Nhà báo tự do JB Nguyễn Hữu Vinh cũng viết khinh miệt từ Hà Nội: “Rồi hôm nay, họ dùng những đám đàn bà trơ trẽn, thô bỉ đáng kinh tởm mà không biết xấu hổ đứng nhảy nhót, dạng háng dạng chân trước mặt vua Lý nhằm chiếm chỗ người tưởng niệm với những bó hương, những cành hoa và những băng nhỏ ghi ơn các anh hùng Liệt sĩ đã bỏ mình vì Tổ Quốc trên biên giới trong cuộc chiến 2/1979 trên tay.”


Người thứ ba có trách nhiệm là Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang. Ông đã cho phép Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung - Giám đốc CATP Hà Nội huy động hàng trăm công an, cảnh sát chìm nổi đến chụp hình, quay phim, phóng loa phá rối, dồn ép, nói năng hồ đồ, giở giọng phản bác chụp mũ người dân yêu nước để phá  tan buổi lễ như  họ đã phá lễ kỷ niệm 40 năm (19/01/1974 – 19/01/2014)  Hòang Sa bị Trung Cộng cưỡng chiếm. 


Hôm 16/02/2014 một số công an Hà Nội còn giả dạng “nhân dân tự phát”  toan cướp đi các bó hoa tưởng nhớ có hàng chữ "17/2 - Nhân dân không quên" đã được đặt ở Tháp Bút đền Ngọc Sơn, sau khi đoàn biểu tình bị ngăn chặn ở đền Lý Thái Tổ .


Báo chí tự do cũng đã thu vào ống kính hình ảnh và tiếng nói của cán bộ tuyên truyền sặc mùi “phù Trung chống Việt” Trần Nhật Quang khi ông ta phải đối đầu với đòan người biểu tình đang hô “Đả đảo Trung Quốc xâm lược”, “Đả đảo tay sai bán nước”.


Cán bộ Quang nói như con vẹt vừa ra khỏi lớp tuyên huấn: “Mục đích của các ngươi là gì? Các ngươi muốn thúc đẩy Việt Nam đối đầu với Trung Quốc. Để Trung Quốc thù địch Việt Nam. Để Trung Quốc cấm vận Việt Nam".


"Trung Quốc cấm vận Việt Nam thì nền kinh tế Việt Nam sẽ có phần bị suy giảm, đời sống nhân dân có phần bị sụt xuống. Để nhân dân bất mãn, để nhân dân theo các ngươi. Để đưa các ngươi lên cầm quyền".


Có người hỏi lại: “Ai lên cầm quyền ?”, nhưng Quang không trả lời rồi bạnh hàm nói tiếp:


"Cái giã tâm của các ngươi cực kỳ nhâm hiểm và độc ác".


Chen giữa tiếng “loa kèn” của Quang là những tiếng cười khinh bỉ khúc khích của người biểu tình.


Trần Nhật Quang còn hạch hỏi người dân tại sao không đòi tưởng niệm các chiến sỹ đã hy sinh trong cuộc chiến biên giới Tây nam giữa Việt Nam và Cao Miên (Quân Khmer đỏ) từ 1977 đến 1978 mà lại đòi kỷ niệm cuộc chiến biên giới Việt-Trung?


Đi bên cạnh Quang là 2 cán bộ cò mồi trẻ hơn, người trước kẻ sau cùng đội mũ an toàn, đã nhắc ông ta nói thêm về “giải phóng” và việc đòi tưởng nhớ công lao bảo vệ Tổ quốc của các chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến chống Trung Cộng ở Hòang Sa năm 1974.


Thế là cán bộ Quang được trớn nói liều: “Cái ngày mà bọn bán nước Ngụy Sài Gòn đánh nhau với bọn cướp Trung Quốc. Cái ngày mà hai bọn cướp đấy đánh nhau để tranh ăn thì các ngươi lại kỷ niệm. Nhục nhã chưa?".


Rất tiếc không ai hỏi lại Quang: “Vậy chứ “bọn cướp Trung Quốc” năm 1974 và “bọn giặc Trung Quốc" năm 1979 ở biên giới và bây giờ ở Biển Đông có khác nhau không?"


Sau đó, Quang lại lên giọng giống hệt như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và nhiều Lãnh đạo khác, kể cả Thượng tướng Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh  khi họ đem lá bài “cần ổn định” để dọa người biểu tình rằng: "Đất nước cần phải được bình yên để mà xây dựng và phát triển, đừng có mà quấy phá!"


- Người thứ bốn phải gánh trách nhiệm là Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung ương Đinh Thế Huynh. Ông Huynh cũng đã từng nói trong một số lần về chuyện “đất nước cần ổn định để phát triển”, hay “mọi việc đã có đảng lo” khi có dân nổi lên biểu tình chống Trung Cộng. Ông cũng là người đã chỉ thị cho các Ban Tuyên giáo không để cho báo chí đăng những  bài viết “nhạy cảm” làm  phương hại đến mối giao hảo Việt-Trung.


Nhiều bài viết đụng chạm đến Trung Cộng ở Hòang Sa, trên Biển Đông và chung quanh cuộc chiến biên giới 1979 đã bị gỡ xuống sau khi đăng.


Ông Huynh còn có trách nhiệm trong việc ra lệnh cho các báo “chính thống” như Nhân Dân, Quân đội Nhân dân, Sài Gòn Giải Phóng, Tạp chí Cộng sản, Tạp chí Tuyền Giáo, Tạp chí Dân Vận không được viết hay đăng các bài nói về trận chiến Hòang Sa trong lần kỷ niệm 40 năm 19/01/2014.


Một số báo “ngọai ngạch” như ViệtnamNet, Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động, Giáo dục Việt Nam, Dân Trí, Dân Việt v.v… cũng được lệnh phải “hạ nhiệt” các bài viết về trận chiến về Hoàng Sa và chiến sỹ VNCH khi gần đến ngày kỷ niệm.


Tình hình báo chí trong  lần kỷ niệm 35 năm cuộc chiến chống xâm lược Trung Cộng 17/02/1979 cũng không thay đổi. Các báo “chính thống” ngậm miệng như thóc ngâm. Có một số báo “ngoài luồng” được đăng lai rai theo dạng phỏng vấn hay hồi ký về cuộc chiến biên giới, tiêu biểu như  các báo Dân Việt, VietNamExpress, VietNamNet, Petrotimes (báo Năng Lượng), Người Cao Tuổi, Diễn đàn Công nhân, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Tiền Phong, Một Thế Giới v.v…


Từ Hà Nội, Nhà báo tự do JB Nguyễn Hữu Vinh nhận xét về “thái độ  quay lưng” của các báo “chính thống” như thế này: “Những ngày này, những tờ báo mạo danh nhân dân như: Nhân Dân, Quân đội Nhân Dân, Hà Nội mới và hàng trăm tờ báo, Đài truyền hình dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng CS, đã không nửa lời nhắc đến các anh. Trớ trêu thay, chính những tờ báo này lại là những tờ báo kêu gào mạnh nhất, hối thúc mạnh nhất khi đưa các anh ra chiến trận để rồi bỏ mình trên đó. Trớ trêu và độc ác hơn, những tờ báo này giờ đã trở thành mũi tên xung kích chống lại chính người dân, chính đồng đội các anh, gia đình, bạn bè và anh em của các anh, những người muốn đất nước tiến bộ, muốn dân tộc trường tồn và đó cũng là mục đích của sự hy sinh của các anh.”


Người thứ năm “có trách nhiệm liên đới” làm giảm tình thần yêu nước trong hai lần kỷ niệm Hòang Sa và chiến tranh 1979 là Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân. Ông  Nhân còn là  Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung.


Trong thời kỳ giữ chức Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo năm 2006, không ai nghe thấy ông  Nhân thắc mắc tại sao sách giáo khoa của Việt Nam không hề ghi hai cuộc chiến Trung Cộng chiếm Hòang Sa và cuộc chiến xâm lược biên giới năm 1979.


Tại “Đại hội đại biểu toàn quốc Hội hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc nhiệm kỳ V ngày 10/07/2012, ông Nhân nói rằng:“Tình hữu nghị truyền thống lâu đời giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc là tài sản quý báu của nhân dân hai nước”.


Ông khẳng định: “Hai nước đã xây dựng quan hệ hợp tác đối tác chiến lược toàn diện theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt”, và “mong muốn, trong nhiệm kỳ tới, Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc sẽ quán triệt phương châm quan trọng này trong các hoạt động cụ thể của mình để góp phần củng cố và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước”.


Lời tuyên bố của ông Nhân đưa ra vào đúng thời kỳ Trung Cộng gia tăng đàn áp và giết hại các ngư dân Việt Nam trên Biển Đông khiến dư luận trong dân rất bất mãn.


Phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, và  “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” là những chữ của Trung Cộng trao cho Việt nam thi hành. Phía Trung Cộng chưa bào giờ giữ lời hứa “sống hòa bình” với Việt Nam, nhưng Lãnh đạo Việt Nam không dám chống lại các hành động làm hại Việt Nam của Trung Cộng.

 


CÁC ÔNG THANH- DŨNG – SANG THÌ SAO?


Người thứ sáu là Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng phải chịu trách nhiệm đã “vô ơn bạc nghĩa” không hương khói cho những người lính đã hy sinh tại 6 Tỉnh dọc biên giới Việt-Trung trong suốt 10 năm kháng chiến chống quân xâm lược Trung Cộng từ ngày 17 tháng 02 năm 1979 đến tháng 9 năm 1989, sau các trận đánh đẫm máu tại Huyện Vị Xuyên, Tỉnh Hà Giang.


Từ 35 năm qua các Binh đòan từng tham chiến ở biên giới không có bất cứ việc làm nào để tưởng niệm các đồng đội hay trả ơn các gia đình tử sỹ nhân ngày 17/2.


Chẳng những thờ ơ như thế mà Tướng Thanh  còn “nịnh bợ” Trung Cộng  tại buổi lễ  “kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc (1-8-1927/1-8-2012)” tại Hà Nội hôm 28/07/2012: “QĐND Việt Nam luôn luôn mong muốn đất nước Trung Quốc anh em phát triển hòa bình, thịnh vượng và có vai trò quan trọng trong việc giữ gìn hòa bình, ổn định ở khu vực và trên thế giới…Trong những năm tới, hòa bình, hữu nghị hợp tác trong khu vực và trên thế giới vẫn là xu thế lớn. Nhưng, các thế lực thù địch vẫn tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động diễn biến hòa bình; lợi dụng các hoạt động dân chủ, nhân quyền, tôn giáo nhằm xóa bỏ chế độ XHCN, chia rẽ quan hệ hữu nghị Việt – Trung, đang đặt ra những khó khăn, phức tạp mới cho Đảng, Chính phủ, nhân dân và quân đội hai nước”.


Có lẽ chưa bị Trung Cộng “dạy cho bài học thứ hai” nên ông Thanh chưa hãi sau 1979, hay nghĩ  cứ “co như giun” sẽ có ngày ông được đãi ngộ?


Đến phiên người thứ Bảy là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Khi có người nhắc đến  biến cố Trung Cộng chiếm Hòang Sa năm 1974 thì ai cũng nghe ông nói “phải kỷ niệm” ở buổi họp với Hội Khoa học Lịch sử ngày 30/12/2013.


Ông Dũng nói: “Phải kỷ niệm. Nhưng kỷ niệm thế nào để ổn định. Rồi còn biên giới Tây Nam thế nào. Chứ không phải Bộ Chính trị không quan tâm”.


Trong số ra ngày 30/12/2013 báo Thanh Niên online viết: “Thủ tướng cũng cho biết hiện Bộ Ngoại giao đang soạn thảo đề án kỷ niệm sự kiện: biên giới phía Bắc, Hoàng Sa. “Kỷ niệm thế nào cho vừa đạt yêu cầu đối nội, vừa đạt yêu cầu đối ngoại. Đó cũng là lợi ích của nhân dân. Bộ Chính trị rất quan tâm đến việc kỷ niệm này”.


Đến ngày 18/01/2014, Huyện Hoàng Sa của Thành phố Đà Nẵng nhận được lệnh phải hủy bỏ buổi lễ tri ân và hướng về Hoàng Sa. Tại Đền Lý Thái Tổ ở Hà Nội vào sáng ngày 19/01/2014, Công an đội lốt công nhân đem đá đến cưa chơi cho bụi bay tung toé để phá lễ tưởng niệm 74 Chiến sỹ Hải quân Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh tại Hòang Sa. Một đội ngũ Công an, dân phòng và côn đồ khỏang chừng 400 người đã bao vây, không chế đòan người chừng 200 người biểu tình chống Trung Cộng bằng cách la lối “ra khỏi nơi thi công” qua máy phóng thanh cực mạnh chĩa thẳng vào mặt mọi người, kể cả các Phóng viên báo chí người nước ngòai!


Thủ tướng Dũng nín thinh


Rồi ngày 17/02/2014  cũng “lạnh nhạt” qua đi im rơ sau màn nhảy nhót “cực kỳ phản động” của  đám “người Việt lạ dòng” diễn ra trước mắt Tượng Vua Lý Thái Tổ.


Bỗng dưng đến ngày 19/02 (2014) ông Dũng lại nói  vuốt đuôi như “đinh đóng cột” rằng: "Đảng, Nhà nước không bao giờ quên công lao của đồng chí, đồng bào chiến đấu, hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến tranh biên giới xâm lược của Trung Quốc."


Thủ tướng của CSVN đã nói như thế tại cuộc họp với Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam.


Báo Lao Động viết thêm: “Tại cuộc họp nói trên, nhiều thành viên Hội đồng tư vấn của Ủy ban T.Ư MTTQ VN đã khuyến nghị dư luận đang trông chờ một quan điểm chính thống, sau khi xuất hiện nhiều bài viết, ý kiến về cuộc chiến tranh biên giới phía bắc ngày 17.2.1979 trong thời gian qua.


Trước các ý kiến trên, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định: “Đảng, Nhà nước không bao giờ quên sự kiện này, và công lao của các đồng chí đồng bào đã chiến đấu trong cuộc chiến tranh chống xâm lược 1979”.


Thủ tướng Chính phủ cho biết, hiện tất cả các liệt sĩ hy sinh đều được quy tập ở các nghĩa trang để hương khói tưởng nhớ. "Song kỷ niệm thế nào để có lợi nhất cho đất nước. Bộ Chính trị đã nghe 2 phiên về đề án biên giới phía bắc và Trường Sa-Hoàng Sa. Bộ Chính trị chỉ đạo chặt chẽ về các vấn đề này, với tinh thần vì lợi ích cao nhất của đất nước, chứ Đảng, Chính phủ, đất nước và dân tộc Việt Nam không sợ ai. Chúng ta đã có đề án, phân công nhiệm vụ cụ thể về vấn đề này" .


Nhưng “chỉ đạo chặt chẽ” của Bộ Chính trị là làm gì mà chưa thấy thi hành, hay đến bao giờ mới thi hành?


Phải chăng vì phải đặt lợi ích Việt-Trung lên “tầm cao chiến lược” mới, phải luôn luôn vì “đại cục” và phải giữ lời hứa thi hành nghiêm chỉnh phương châm 16 chữ và 4 tốt theo lệnh của Trung Cộng là “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”? 


Còn Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng có trách nhiệm gì quanh hai chuyện tưởng niệm Hòang Sa và cuộc chiến biên giới 1979 không?


Cả hai ông đều “miệng ngậm hột thị”. Riêng ông Hùng thì phải trả lời nhân dân tại sao Quốc hội có tới 500 Đại biểu mà không thấy ai, dù chỉ một người, dám mở mồm nói được đôi điều yêu nước cho  mát ruột các anh linh chiến sỹ và thân nhân 60,000 người đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung Cộng ở biên giới?


Tại sao lại “lạnh như tiền” đến thế, hỡi những người Cộng sản Việt Nam? Hay là vì, như tiết lộ của Thiếu tướng Nguyên Đại sứ CSVN tại Bắc Kinh Nguyễn Trọng Vĩnh tiết lộ: “Tại Hội nghị Thành Đô, do phía ta nhu nhược bị phía TQ áp đặt. Từ đó, họ tùy tiện can thiệp vào nội bộ ta, ép ta về nhiều mặt, lấn ta, phá kinh tế của ta... Họ ngăn ta không được nhắc đến cuộc xâm lược của họ tháng 2/1979…”  nên 60,000 quân-dân Việt Nam vẫn chưa được thanh thản an giấc ngàn thu ?


Vậy Nguyên Tổng Bí thư đảng Đỗ Mười, đang còn sống tại Hà Nội là người cùng đi Thành Đô (Tỉnh Tứ Xuyên) với Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Cố vấn Phạm Văn Đồng dự họp với Tổng Bí thư-Chủ tịch Nhà nước Trung Cộng Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng có giám trả lời tướng Vĩnh không, hay sẽ giữ mãi nỗi hận lịch sử này đến cuối đời?

From : Phạm Trần
danlambaovn.blogspot.com

 

 

 

Lãnh đạo CSVN là người Việt Nam hay người Tàu?
Lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam đã hành động ngược với quyền lợi của Tổ quốc về Quần đảo Hoàng Sa nên có nghi vấn trong nhân dân muốn biết họ là người Việt hay người Tầu?


Sau đây là những lý do đã gây ra thắc mắc:


Thứ nhất: Nếu họ là người Việt thì tại sao họ lại cấm Ủy ban nhân dân huyện Hoàng Sa tổ chức “Chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa”, dự trù diễn ra vào lúc 19h00 ngày 18/01/2014 tại Công viên Biển Đông, thành phố Đà Nẵng?


Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Hoàng Sa, ông Đặng Công Ngữ, đã phải hủy bỏ vào giờ chót vì chính quyền Trung ương ở Hà Nội sợ đụng chạm đến Trung Cộng.


Theo một số tài liệu thì Hà Nội không muốn truy điệu và tri ân 74 chiến sỹ của Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh khi chống lại cuộc cưỡng chiếm Hoàng Sa của quân Trung Cộng ngày 19/01/1974 vì sợ bị Bắc Kinh lên án “lật lọng”. Lý do: Trung Cộng đã nắm được bằng chứng từ năm 1956 chính quyền Cộng sản Việt Nam lúc ấy là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã “lỡ mồm” thừa nhận Hoàng Sa và Trường Sa (Trung Cộng gọi là Tây Sa và Nam Sa) là của Trung Cộng!


Bách Khoa toàn thư viết: “Theo thông tin từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ngày 15 tháng 6 năm 1956, tức khi đang là Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Ung Văn Khiêm đã nói với đại diện lâm thời của lãnh sự quán Trung Quốc tại Việt Nam, Lý Chí Dân, rằng: "Căn cứ vào tư liệu của phía Việt Nam, về mặt lịch sử thì quần đảo Tây Sa và Nam Sa nên là một phần lãnh thổ của Trung Quốc".


Ai cũng biết vào thời điểm năm 1956 hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc quyền kiểm soát của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam. Vậy Ung Văn Khiêm có quyền gì và đã căn cứ vào đâu mà ăn nói quàng xiên như thế để gây họa cho Việt Nam bây giờ?


Thứ hai: Tại sao nhà nước CSVN không biện giải nổi mỗi khi Trung Cộng trưng ra các tài liệu:


- Công hàm ngày 14/09/1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng nhìn nhận chủ quyền của Trung Cộng trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.


- Bản đồ của Cục Đo đạc & Bản đồ VN (của miền Bắc, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, VNDCCH) từ 1964 đã ghi Tây Sa và Nam Sa là tên của Trung Cộng gọi hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa


- Tuyên bố ngày 09/05/1965 của chính phủ VNDCCH nhìn nhận “một phần của lãnh hải của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong quần đảo Tây Sa của Trung Quốc nằm trong “vùng chiến sự” của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ.”


Phía CSVN lúng túng vì họ biết đã lỡ “há miệng mắc quai” và không dám minh bạch với nhân dân mỗi khi có ai muốn tìm hiểu cho ra lẽ. Một số báo của đảng, tiêu biểu như báo Đại Đoàn Kết của Mặt trận Tổ Quốc, ít viên chức ngoại giao và một vài Đại biểu Quốc hội có kiến thức về lịch sử như Đại biểu, sử gia Dương Trung Quốc thì cũng chỉ đưa ra những lập luận “bảo hoàng hơn vua”, không soi sáng được tận nguồn gốc của những hành động và lời nói đã “tác hại nghiêm trọng” cho chủ quyền lãnh thổ và biển đảo của Việt Nam.


Thứ ba: Tại sao trước 24 giờ kỷ niệm 40 năm trận chiến chống Trung Cộng ở Hoàng Sa ngày 19/01/2014 của Hải quân VNCH thì Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng CSVN đã ra lệnh cho tất cả các báo lề đảng phải “ngưng” không được đăng thêm bài nói về Hoàng Sa nữa. Lệnh ngưng này là chỉ thị của Bộ Chính trị đảng CSVN hay áp lực từ Trung Cộng?


Trước lệnh này, một số báo “không thuộc dòng chính thống của đảng” như Thanh Niên, Giáo dục Việt Nam, VietnamNet, Tuổi Trẻ v.v... đã đăng nhiều bài nói về lịch sử trận chiến Hoàng Sa và ca tụng sự hy sinh bảo vệ Tổ Quốc của các chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa.


Hàng ngàn độc giả, trí thức và dân thường kể cả nguyên Giám đốc Học viện Hải quân - Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nguyên Tư lệnh Quân khu 4 và nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ Tiến sỹ Trần Công Trục đã lên tiếng yêu cầu Nhà nước phải “trân trọng và phải tôn vinh tinh thần yêu nước và hy sinh của những người lính VNCH chống ngoại xâm.” Nhà nước lặng thinh.


Các báo “chính ngạch” gồm Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Sài Gòn Giải Phóng, Tạp chí Cộng sản, Tạp chí Tuyên giáo, Tạp chí Dân Vận, Quốc phòng Toàn Dân v.v... đều không đả động gì đến biến cố Hoàng Sa!


Như vậy là đảng CSVN đã “không cùng đồng hành vì chính nghĩa với dân tộc”. Họ đã chống lại nguyện vọng muốn bảo vệ Tổ quốc của dân và làm nhụt chí đấu tranh, yêu nước của thế hệ trẻ Việt Nam.


Thứ bốn: Vậy thì có lẽ không cần phải thắc mắc tại sao Công an Hà Nội đã có những hành động “thiếu văn hóa” và “không có giáo dục của Thánh hiền Việt Nam” khi họ bày trò “cắt đá thi công giả vờ” và mở loa phóng thanh cực mạnh để phá buổi lễ tưởng niệm 40 năm Hoàng Sa bị Trung Cộng cưỡng chiếm và ngăn cản người dân tri ân 74 Chiến sỹ VNCH tại Tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội ngày 19/01/2014.


Trong số trên 400 Công an có anh Nguyễn Tuấn Khiên, phó đồn Công an phường Tràng Tiền đã giả làm công nhân cầm máy cắt đá xiên xẹo cốt làm bụt mù để đuổi người dân ra khỏi khu vực Tượng đài Lý Thái Tổ. Nhưng liệu anh có biết cấp chỉ huy của anh đã chủ mưu làm cho anh xấu mặt hay anh đã cố ý hành động để giúp cho Trung Cộng bảo vệ lập luận chủ quyền Hoàng-Trường Sa là của họ?


Bằng chứng về anh “công nhân đội nón cối” tên Khiên này đã được Blogger Nguyễn Lân Thắng cho biết: “Lại thêm một phát hiện: Đồng chí cầm máy cắt đội mũ cối không phải là công nhân... đồng chí ấy tên là Nguyễn Tuấn Khiên, phó đồn công an phường Tràng Tiền... điện thoại của đồng chí ấy là: +849120998888.”


Trường hợp anh Công an Khiên và những Công an vác loa đi quanh la hét vào mặt người dân, kể cả vào mặt một nữ Nhà báo nước ngoài khi bà muốn phỏng vấn Tiến sỹ Nguyễn Quang A có phải bị lên án là họ đã “bôi nhọ” văn hóa Việt Nam để làm lợi cho Trung Cộng hay phải lôi các cấp chỉ huy của họ ra trước “tòa án lương tâm” để trả lời cho hành động của mình?


Hãy nghe một số trí thức của Thủ đô Hà Nội ghi lại “trò phá đám rẻ tiền” cuộc truy điệu yêu nước như sau:


Tiến sỹ Đào Tiến Thi: “Ngó vào “công trình đang thi công” thì chỉ thấy mấy anh thợ đang xẻ đá. Những hòn đá nhỏ, có hòn chỉ lớn hơn nắm tay một chút và chẳng rõ xẻ như thế để làm gì. (Cho đến cuối buổi, khi người đi mít tinh đã về thì cuộc “thi công” cũng ngừng luôn và mấy cục đá xẻ lung tung đó càng tố cáo cái trò lố không che đậy được ai)...


... Tôi nói nỗi buồn đau lớn nhất của tôi là nghĩ về dân tộc Việt Nam, từ một dân tộc anh hùng, hôm nay đã trở thành một dân tộc hèn nhát...”


Giáo sư Nguyễn Huệ Chi: “Một tốp thợ đá đang chia nhau ngồi lầm lỳ cưa xẻ những phiến đá lớn nhỏ xung quanh tượng đài (mà chốc sau, khi đã vãn cuộc tôi đi quanh nhìn ngó mới biết các phiến đá họ cưa chỉ là cưa để lấy bụi nên ném vương vãi khắp nơi, hằn sâu lằn ngang lằn dọc như những chú chó đá há miệng cười trong truyện cổ tích, đến là khôi hài). Thì ra đám bụi bốc lên rất cao che mờ cả bức tượng mà vừa đến đầu đường tôi cứ tưởng là khói hương nghi ngút, chính là đám bụi đá do những người thợ đá “hành nghề không đúng lúc” này đây. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau: một mưu kế đáng gọi là “kịp thời” nhưng cũng đáng gọi là “cùng kế” của đám bộ máy chức năng, cốt để cản trở buổi lễ mà họ cầm chắc là sẽ rất xúc động - mà sự xúc động của lòng dân thì chính là điều bất lợi với nhà cầm quyền nếu nó được tổ chức trọng thể.”


Tiến Sỹ Nguyễn Quang A: “Chứng kiến cảnh chướng tai gai mắt do công an (tôi tin những người mặc thường phục hôm đó cũng là công an mặc thường phục để che mắt thiên hạ) gây ra trong buổi tưởng niệm 40 năm Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa, nhưng tôi đã không nhắc đến sự kiện đau lòng và ô nhục vào buổi sáng đó trong bữa cơm tối với phó thủ tướng Vương quốc Bỉ, một giáo sư về luật hiến pháp và nhân quyền...”


Nhà giáo Phạm Toàn của nhóm Cánh Buồm: “Thấy cái anh gọi loa đó cứ quanh quẩn gần bên, tôi nói đùa, “anh là người Tàu phải không? Quảng Đông hay Quảng Tây?” Mọi người cười ồ lên. Anh ta đi sang nhóm bên cạnh tôi. Nghe có tiếng người hỏi anh ta, “hôm nay anh được trả mấy trăm?” Có anh còn rút ra tờ năm trăm ngàn giơ trước mặt anh ta nữa. Không nghe thấy lời nói đùa, chỉ thấy tiếng cười rộ.”


Song song với sự tức giận và khinh bỉ việc làm của Chính quyền, người dân Hà Nội đã nói thay cho hàng triệu người khác vào sáng ngày 19/01/2014 trước Tượng đài Lý Thái Tổ bằng những khẩu hiệu và lời hô yêu nước, tri ân các chiến sỹ của cả 2 bên chiến tuyến đã bỏ mình vì Tổ quốc.


Hàng chục bó hoa trắng có hàng chữ “Hoàng Sa-Việt Nam” đã được dựng dưới chân Tượng Vua Lý Thái Tổ trong khi hàng trăm người dân và dân oan từ các nơi đổ về đã hô to với những cánh tay vung lên trời cao “Hoàng Sa-Việt Nam-Trường Sa-Việt Nam!”

 

 

Các biểu ngữ lớn nhỏ bày tỏ lòng biết ơn các chiến sỹ đã hy sinh cho Tổ quốc và chống “tay sai Trung Cộng” cũng đã được dương cao, mặc cho những tiếng loa hò hét phá phách của Công an:


“Tưởng nhớ những người con yêu của Tổ Quốc đã ngã xuống trong cuộc chiến đấu chống quân Trung quốc xâm lược tại biên giới phía Bắc-Biên giới Tây Nam, tại Hoàng Sa & Trường Sa”.


“Phong trào dân oan tri ân các anh Trường Sa-Hoàng Sa”.


“Tổ Quốc Ghi Công - Đời đời nhớ ơn các Anh hùng bảo vệ Hoàng Sa 19/1/1975 - Hình Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trường HQ-10 Nhật Tảo”.



Như vậy khi người dân đã đứng về phía đối lập với đảng và nhà nước để nói lên những điều biết ơn những con dân nước Việt đã nắm xuống cho mình được sống và Tổ quốc được trường tồn thì tại sao lãnh đạo của đảng CSVN lại ngăn cấm dân chống ngoại xâm để làm lợi cho ngoại bang?


Đó là lý do tại sao Việt Nam không dám kiện Trung Cộng ra trước Tòa án Quốc tế đã xâm chiếm biển đảo của mình như Chính phủ Phi Luật Tân đã làm, phải không?


Cả cái Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất của Nước có 500 Đại biểu mà không thấy ai dám “đứng về phía dân” xuống đường đòi lại biển đảo và truy ơn những liệt sỹ đã bỏ mình trong các cuộc chiến chống Tầu xâm lược thì họ đại diện cho dân ta hay dân Trung Cộng? 

  

 From : Dân lam bao ( ??? )

 

 

 

  Phó thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải đổ tiền tỷ xây nghĩa trang cho 'liệt sỹ Trung Quốc'
Những người Trung Quốc được PTT Tàu Hoàng Trung Hải chỉ đạo xây “nghĩa trang liệt sỹ” đã “giúp” Việt Nam “làm đường” như thế nào?


Lê Anh Hùng - Ngày 18.1.2014, blog Lê Anh Hùng đã đăng bài “Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải chỉ đạo xây ‘nghĩa trang liệt sỹ’ 25 tỷ cho 52 người Trung Quốc”. Bài viết đã thu hút được sự quan tâm của rất nhiều độc giả.


Theo Đài PT-TH Điện Biên (trang mạng “lề đảng” duy nhất đưa tin về việc xây dựng nghĩa trang này trước khi sớm gỡ xuống) thì “nghĩa trang người Trung Quốc tại thị xã Mường Lay là nơi yên nghỉ của 52 liệt sỹ đã hy sinh trong thời kỳ Trung Quốc giúp Việt Nam xây dựng tuyến đường Hữu nghị 12 vào những năm 1967–1972”.


Thông tin trên khiến độc giả không khỏi “băn khoăn” là không hiểu những “liệt sỹ” kia đã từng giúp Việt Nam làm đường như thế nào?


Việc tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi này quả thực không dễ, bởi từ trước đến nay nhà cầm quyền Việt Nam vẫn luôn tránh đề cập đến sự hiện diện của quân đội Trung Quốc trên đất Việt Nam.


Tuy nhiên, mặc dù phía Việt Nam luôn tìm cách che dấu nhưng Trung Quốc thì đã công khai chuyện này từ lâu. Ngày 16.5.1989, lần đầu tiên Trung Quốc thừa nhận đã gửi 320.000 lính chiến đến Việt Nam để chiến đấu chống lại lực lượng Mỹ và đồng minh Nam Việt Nam (nguồn:Reuters). Và 52 “liệt sỹ” đã giúp Việt Nam làm đường nói trên nằm trong số 320.000 “quân tình nguyện” này.


Nghĩa trang Trung Quốc ở thị xã Mường Lay


Mới đây, tác giả Hoa Bảy có bài “Trung Quốc, Việt Nam, ai nợ ai?” được đăng trên một loạt trang mạng. Bài viết này đã giúp giải đáp phần nào câu hỏi mà nhiều độc giả còn “thắc mắc” ở trên:


...Nếu kể cho rạch ròi thì nhiều thứ TQ “giúp” đã gây hại, trước mắt và về lâu về dài. Chẳng hạn, đưa quân sang giúp làm đường (do TQ đòi đưa quân sang đánh “giúp”, VN phải lảng tránh bằng cách nhờ giúp làm đường) thì tàn phá môi trường, cảnh quan (trong đó có việc đặt mìn tiêu huỷ “hòn đá Liễu Thăng” [Xin dẫn thêm một vài ví dụ trong trăm ngàn ví dụ: ở Côn Sơn, nơi ẩn cư của Trần Nguyên Đán và Nguyễn Trãi, họ đã đào xuyên ngang dọc quả núi thành đường hầm, hiện cửa vào bị bít, không ai biết họ làm gì trong đó. Nhiều di tích như di tích An Sinh, nơi gần đây mới xây đền thờ các vị vua Trần, hết thảy tượng đá thời Trần đều bị phạt cụt đầu hoặc bắn vào bụng. Ở Ngọa Vân am, không những tháp Phật Hoàng đựng xá lị hoàng đế Trần Nhân Tông và tháp Đoan Nghiêm cổ kính cao lừng lững bị đào rỗng ruột, toàn bộ bài vị trong tháp bị đập cho tan nát, tấm bia Trịnh Căn cho lập để kỉ niệm một lần ông đưa con trai và con gái trèo núi lên chiêm bái vị anh hùng cũng bị đập thành ba bảy mảnh, mà 13 ngọn tháp đứng theo một hàng thẳng tắp chạy thoai thoải xuống phía Tây Nam cách nhau chừng 50 mét một đều bị phạt ngang, phía dưới có một đường hầm lộ thiên đào thông tháp nọ với tháp kia. Họ định phá long mạch của nhà Trần lừng lẫy chiến công chống giặc Bắc, cũng tức là phá long mạch của Việt Nam chăng?]), khai thác trộm của cải, thăm dò ngầm tài nguyên, địa thế...


Chừng đó thôi cũng đủ cho thấy là liệu nhân dân Việt Nam có nên "đời đời nhớ ơn" các "liệt sỹ" Trung Quốc hay không. (Việc Trung Quốc lợi dụng “giúp” Việt Nam “làm đường” để lấn chiếm lãnh thổ bằng cách di dời cột mốc biên giới cũng đã được nhiều người nhắc đến.)


Cả văn hoá phương Đông lẫn phương Tây đều coi trọng chuyện mồ mả cho người đã khuất. Và có lẽ chẳng mấy ai trên đời lại muốn nằm lại ở nơi “đất khách quê người” cả.


Chẳng thế mà người Mỹ luôn sốt sắng trong việc tìm kiếm hài cốt lính Mỹ mất tích ở Việt Nam, dù chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, còn Việt Nam thì vẫn đang huy động nhiều sức người sức của cho công cuộc tìm kiếm và quy tập hài cốt của hàng trăm nghìn người đã ngã xuống ở chiến trường miền Nam, cũng như trên đất Lào và Campuchia, mà chưa xác định được nơi chôn cất để trao trả cho thân nhân của họ.


Chính vì thế, việc Trung Quốc không chịu đưa số hài cốt với danh tính cụ thể nói trên về nước rõ ràng là có ý đồ chính trị, nhất là khi đích thân ngài Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải lại chỉ đạo chi hơn 25 tỷ VNĐ tiền thuế của nhân dân để làm nghĩa trang hoành tráng cho 52 “liệt sỹ” kia, để rồi đến lúc, chẳng hạn, hình ảnh dưới đây sẽ lặp lại với “nghĩa trang liệt sỹ Trung Quốc” đó

 

 From :Lê Anh Hùng
http://leanhhungblog.blogspot.com/2014/01/nhung-nguoi-trung-quoc-uoc-ptt-tau.html

 

 

Tấm gương chiếm đất ở Georgia và Crimea

Bảng hiệu tiếng Trung Quốc xuất hiện ngày càng nhiều tại các nhà hàng ở khu vực ven biển thành phố Đà Nẵng
Chiều 2/4, tại Hội nghị Thành ủy Đà Nẵng lần thứ 15, trước tình trạng người Trung Quốc có mặt tại Đà Nẵng ngày càng nhiều trong thời gian qua, kéo theo đó là tình trạng bảng hiệu tại các nhà hàng ở khu vực ven biển sử dụng tiếng Trung Quốc, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng - Trần Thọ chỉ đạo quyết liệt xử lý tình trạng bảng hiệu tiếng Trung Quốc và kiểm soát lượng người Trung Quốc ở Đà Nẵng.

 

Ông Trần Thọ cho biết, người Trung Quốc tràn vào thành phố ngày càng đông. Số lượng khách quốc tế đến Đà Nẵng có đến 90% là người Trung Quốc...
Trước đó, từ cuối năm 2013, UBND thành phố Đà Nẵng đã có văn bản hỏa tốc yêu cầu Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì, phối hợp với UBND các quận, huyện thường xuyên kiểm tra các biển hiệu, các dòng chữ viết trên các công trình có ghi bằng tiếng nước ngoài không đúng với quy định xuất hiện ngày càng nhiều trên địa bàn Thành phố.

UBND thành phố Đà Nẵng yêu cầu phải xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm, đặc biệt là việc viết bằng chữ nước ngoài không đúng với quy định tại Điều 18, Điều 34 Luật Quảng cáo; các dòng chữ viết trên các công trình bằng tiếng nước ngoài không đúng với quy định.

 

Người Hoa ở rải rác khá đông trên thế giới, nhất là ở Đông Nam Á, và sau tấm gương chiếm đất ở Georgia và Crimea do Moscow thực hiện, Đông Nam Á đang hết sức cảnh giác với những kiều dân Trung Hoa đó. Một động thái đáng nghi ngờ nào của Bắc Kinh cũng sẽ đem lại bất lợi cho khối Hoa kiều hải ngoại.

Tuy nhiên trong vùng Đông Nam Á nơi đáng lo nhất là Việt Nam. Xứ sở này hiện đã có rất đông người Hoa sinh sống hợp pháp và bất hợp pháp, và có những khu vực gần như lãnh địa của Trung Quốc, nhân viên an ninh của chính quyền Việt Nam cũng khó lòng ra vào tự do, nhất là ở những khu vực trọng điểm chiến lược như Tây Nguyên, duyên hải miền Trung, và trung du, thượng du miền Bắc. Một khi Trung Quốc thấy có đủ thời cơ để thực hiện kế sách như ở Crimea, chính quyền Việt Nam, trong xu thế hiện nay, khó lòng có thể phản ứng thích đáng và hữu hiệu.

 

From :VOVVN ,......

 

 

 

 

 

 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :