Tăng "quyền nhục hình” cho công an?
Phạm Chí Dũng Nhà báo Tự do từ Tp HCM (Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam)
Công an phường xã có quyền “tiến hành kiểm tra, xác minh ban đầu” là nội dung quan trọng nhất và cũng khiến gây tranh cãi nhiều nhất trong giới đại biểu Quốc hội và chuyên gia pháp luật chưa đến nỗi hoàn toàn vô cảm.
Nội dung đầy tính “sáng tạo” trên nằm trong khoản 2 Điều 25 của Dự thảo Luật tổ chức cơ quan điều tra hình sự, theo đó ngoài quy định công an xã, phường, thị trấn, đồn công an, trạm công an có các quyền tiếp nhận tố giác, tin báo về tội phạm, lập hồ sơ, phân loại và chuyển ngay tố giác, tin báo về tội phạm xác định có dấu hiệu tội phạm…, công an xã, phường còn được tăng quyền tiến hành một số hoạt động điều tra ban đầu.
Tản quyền hóa và nạn “tự tử”
Tình hình tội phạm và tệ nạn xã hội gia tăng đột biến trong những năm gần đây trên khắp các vùng đất nước chắc chắn là một trong những nguồn cơn chính yếu để Bộ Công an và sở công an các tỉnh thành tìm cách “tản quyền”.
Thế nhưng trong một nền hành chính mà nạn “trên bảo dưới không nghe” ngày càng tồi tệ, tình trạng tản quyền hóa đã lan tràn từ lâu, với quyền năng sinh sát nằm trong tay một đội ngũ công an phường xã rất thiếu được đào tạo bài bản nhưng lại thừa thãi tinh thần “kiêu binh”. Hệ lụy quá bất tương xứng như thế đã dẫn tới hậu quả một số công an viên và dân phòng ấu trĩ về kinh nghiệm đến mức không thuần thục ngay cả thủ đoạn… đánh người.
Cái chết của một người đàn ông có tên là Ngô Thanh Kiều trong đồn công an ở Phú Yên vào năm 2012 do bị đánh vào chỗ hiểm là một điển hình của rất nhiều điển hình về điều mà cộng đồng quốc tế lên án cảnh sát Việt Nam sử dụng nhục hình.
Nạn nhục hình càng đáng được ghi khắc vào những năm gần đây. Cùng với hiện tượng nổi lên ngày càng nhiều tiêu cực của ngành công an Việt Nam, những cái chết được mô tả là “tự mình giết mình” cũng nối tiếp nhau sinh thành. Hàng loạt vụ việc được công an địa phương báo cáo là “tự treo cổ” đã xảy ra: Nguyễn Công Nhựt ở trụ sở công an thuộc Bình Dương, anh H. cũng ở trụ sở công an thuộc Bình Dương Bình Dương, Bùi Thị Hương ở trụ sở công an thuộc Bình Phước, Đỗ Văn Bình ở trụ sở công an thuộc Đà Nẵng, Đặng Trung Trịnh ở trụ sở công an thuộc Hải Dương…
Đặc biệt từ năm đầu 2013, khi Tổ chức Ân xá quốc tế lần đầu tiên đặt chân đến Việt Nam tính từ thời điểm năm 1975 và báo chí “lề trái” quật khởi tính phản biện, cho đến nay có ít nhất 15 cái chết do “tự tử” trong đồn công an bị giới truyền thông phát hiện.
Chính bởi thực trạng quá tối tăm như thế, khi Dự thảo Luật tổ chức cơ quan điều tra hình sự được đưa ra thảo luận, các đại biểu quốc hội đã phải đặc tả về một nguyên nhân sâu xa khiến người dân sợ hãi về dự thảo này: tại các trụ sở của công an xã, huyện liên tiếp xảy ra những vụ chết người mà nguyên nhân đều “rất khó hiểu, khó tin và khó chấp nhận”.
Cảnh sát và dân phòng bị cáo buộc bạo lực với dân
Cả nước là “cơ quan cảnh sát điều tra”Nhiều chuyên gia pháp luật cũng cho rằng nếu đưa lực lượng công an xã vào điều tra ban đầu là rất nguy hiểm. Lý do là ngoài việc tìm ra tội phạm, việc bảo mật thông tin ban đầu là vô cùng quan trọng.
Việc này công an xã khó đáp ứng được và sẽ có nhiều tiêu cực phát sinh như tuồn thông tin ra ngoài, bao che tội phạm… gây khó cho cơ quan cảnh sát điều tra điều tra sau này. Một sự thật là khi quyền lực của “quan xã” càng cao bao nhiêu thì việc quản lý càng gặp khó khăn bấy nhiêu.
Vào lần này, điểm bổ sung và đặc biệt khác với Pháp lệnh công an xã năm 2008 chính là việc công an phường xã có quyền “tiến hành kiểm tra, xác minh ban đầu” trong Dự thảo Luật tổ chức cơ quan điều tra hình sự.
“Nếu công an phường, xã được tham gia điều tra, chắc chắn sẽ có thêm nhiều người bị đánh bầm dập lúc xét hỏi” – phần đông dư luận người dân lập tức phản ứng gay gắt khi dự thảo trên còn e ấp phía sau tấm rèm buông nơi tĩnh phòng quốc hội.
Ngay Kiểm sát viên cao cấp Võ Văn Thêm, Phó Viện trưởng Viện Phúc thẩm 3 của Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao cũng phải thừa nhận: “Hiện chưa có nước nào trên thế giới lại đưa công an xã, phường… vào lực lượng điều tra. Mục tiêu của dự luật là tinh gọn đầu mối, song chia nhỏ như thế này đang làm phức tạp, tạo ra nhiều lỗ hổng hơn”.
Còn câu hỏi mà người dân phóng ra là cơ chế để quản lý lực lượng tác nghiệp công an phường xã sẽ được thực hiện như thế nào khi chưa có sự chuẩn bị về nhân lực, phương pháp và các biện pháp giám sát cũng như các chế tài cần thiết?
"Cơ chế để quản lý lực lượng tác nghiệp công an phường xã sẽ được thực hiện như thế nào khi chưa có sự chuẩn bị về nhân lực, phương pháp và các biện pháp giám sát cũng như các chế tài cần thiết?"
Tuy thế và như thường lệ, cơ quan pháp luật Quốc hội vẫn không thể thỏa mãn được những vấn đề vừa ẩn chứa tính quan liêu vừa ngoài tầm kiểm soát của họ. Dù có thể “thông cảm” với tình trạng vừa quá tải vừa muốn né tránh trách nhiệm của các cơ quan công an cấp trung ương và cả cấp tỉnh thành, nhưng mặt bằng văn hóa và nghiệp vụ quá kém cỏi của lớp công an phường xã là không thể biện minh được cho cơ chế đùn đẩy chức trách trong nội bộ.
Một khi đã được tăng quyền và kế thừa truyền thống quá tản quyền về hoạt động giám sát, đương nhiên sẽ xảy ra tình trạng quân hồi vô phèng ở không ít địa phương và đối với không ít công an viên. Thay vì truy bắt tội phạm, sẽ không thiếu trụ sở công an phường xã biến thành cơ quan cảnh sát điều tra giả hiệu.
Một số công an viên có thể lạm dụng và cả lợi dụng quyền điều tra ban đầu của mình để “bắt cóc” công dân nhằm mục đích trả thù riêng tư hoặc làm tiền. Tệ nạn “mãi lộ công đường” trong ngành công an cũng do đó sẽ chỉ có tiến chứ không thể lùi…
Xem thường Công ước chống tra tấn?14/3/2014 - đúng vào ngày tưởng niệm cái chết của đảo Gạc Ma sau cuộc đánh úp của hải quân Trung Quốc, tại một hội nghị tổng kết việc thi hành Bộ luật hình sự năm 1999, đại diện Bộ Công an đã tống đạt một đề nghị hết sức chuyên biệt về chuyên chính vô sản: để đáp ứng toàn diện, đầy đủ hơn yêu cầu trong tình hình hiện nay, bộ luật Hình sự sửa đổi sắp tới cần nghiên cứu hình sự hóa nhiều hành vi nguy hiểm cho xã hội đang xảy ra trong thời gian qua như: tổ chức lập hội trái phép, kêu gọi xóa bỏ hoặc thay đổi Hiến pháp…
Lời tống đạt trên chắc chắn càng làm khó cho danh thể vốn khá úa tàn của Nhà nước Việt Nam trước Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc.
Tổng quan, Bộ Công an đã tích tụ đến 4 kiến nghị trái ngược và xúc phạm lòng dân chỉ trong vòng một năm qua. 3 kiến nghị trước thuộc về “quyền nổ súng” dành cho cảnh sát cơ động để “trấn áp bạo loạn”, “báo chí phải tiết lộ nguồn tin” dành cho báo giới và “hình sự hóa xử lý hội đoàn” dành cho xã hội dân sự.
Nếu yêu cầu thứ tư về “tản quyền” cho công tác điều tra ban đầu của công an phường xã được Quốc hội lặng gật nhẹ bẫng như đã từng nhất trí tuyệt đối cao về Hiến pháp sửa đổi 2013, tương lai nhục hình nhiều khả năng sẽ đột biến gia vị ở rất nhiều vùng miền, trong đất nước mà một nhà thơ đã mô tả “Thơ tôi khóc lệ rơi hình chữ S”.
Nhiều cái chết “mình tự giết mình” sẽ còn xảy ra vào những tháng ngày tới, trong khi Bộ Công an và Bộ Ngoại giao vẫn thản nhiên “tiếp tục triển khai hội nghị về Công ước chống tra tấn của Liên hiệp quốc” như một sự làm vì.
****************
Nhức nhối những vụ “nạn nhân tự giết mình” ở trụ sở công an
(PLO) – Trái với ý kiến của Bộ công an trong dự thảo mới, trao thêm quyền cho công an xã, phường… tiến hành một số hoạt động điều tra ban đầu, đa số đại biểu Quốc hội, chuyên gia pháp luật tỏ ra e ngại, còn người dân thì khá… hoảng sợ.
Như Pháp Luật TP.HCM đã phản ánh, ông Trương Quốc Hưng (Vụ Pháp chế - Bộ Công an) cho biết: “Khi xảy ra tội phạm, công an xã, phường… là nơi gần dân nhất, sát dân nhất nên giao cho họ một số nhiệm vụ điều tra cơ bản trên là điều nên làm”.
Thế nhưng, trái với sự hồ hởi của cơ quan soạn thảo luật, nhiều chuyên gia cho rằng nếu đưa lực lượng công an xã vào điều tra ban đầu là rất nguy hiểm. Lý do là ngoài việc tìm ra tội phạm, việc bảo mật thông tin ban đầu là vô cùng quan trọng. Việc này công an xã khó đáp ứng được và sẽ có nhiều tiêu cực phát sinh như “tuồn” thông tin ra ngoài, bao che tội phạm… gây khó cho cơ quan CSĐT điều tra sau này.
Một sự thật là khi quyền lực của “quan xã” càng cao bao nhiêu thì việc quản lý càng gặp khó khăn bấy nhiêu. Nhưng, một nguyên nhân sâu xa khiến người dân “sợ hãi” dự thảo này là do thời gian gần đây, các trụ sở của công an xã, huyện liên tiếp xảy ra những vụ chết người mà nguyên nhân đều rất khó hiểu, khó tin và khó chấp nhận.
Những vụ "tự mình giết mình"
Ngày 15-2-2012, anh Nguyễn Công Nhựt, thủ kho tại công ty Kumho đóng trên địa bàn tỉnh Bình Dương, bị nghi ngờ liên quan đến một vụ trộm tài sản công ty, đã treo cổ chết tại trụ sở công an huyện Bến Cát chỉ sau một ngày bị bắt giữ tại đây.
Ngày 20-12-2012, nghi can H. có dấu hiệu sử dụng ma túy, bị công an phường Tân Đông Hiệp, thị xã Dĩ An bắt về trụ sở. Sáng hôm sau, cán bộ phát hiện anh H. treo cổ chết bằng dây thắt lưng.
Trụ sở công an phường Tân Đông Hiệp, nơi anh H. tự tử
Một trong những cái chết ở trụ sở công an gây chấn động dư luận là trường hợp bà Bùi Thị Hương (42 tuổi, quê quán Hải Phòng) hồi tháng 3-2014.
Trước đó bà Hương bị công an phường Tân Đồng mời lên trụ sở làm việc vì nghi ngờ đến một vụ mua bán vàng bất chính. Trong lúc làm việc với công an, bà Hương xin đi vệ sinh. 20 phút sau không thấy bà Hương quay lại, công an phường ra ngoài kiểm tra thì phát hiện bà Hương đã chết trong tư thế treo cổ bằng áo gió trên cửa phòng tạm giữ.
Tuy nhiên, những cái chết này sau đó qua khám nghiệm tử thi người ta thấy rằng có nhiều dấu hiệu cho thấy nạn nhân đã bị đánh đập trước khi chết. Người nhà bà Hương cho biết trên cơ thể bà có vết bầm tím bất thường.
Mới đây nhất, nạn nhân Đỗ Văn Bình (18 tuổi) cũng bị kết luận tự sát tại nhà tạm giam Công an Huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng. Thi thể nạn nhân ngoài vết bầm ở cổ còn nhiều vết khác trên cơ thể, các đầu ngón tay, ngón chân đều bầm tím hết và khô.
Trong các vụ tự tử này, câu hỏi mà người ta đặt ra là vì sao có thể chết dễ dàng ở trụ sở công an như vậy? Tuy nhiên, gần như chưa bao giờ gia đình nạn nhân cũng như dư luận nhận được câu trả lời thuyết phục. Bởi lẽ tất cả chứng cứ đều nằm trong tay công an!
Bị đánh, trả về và… chết
Vụ án ông Đặng Trung Trịnh (32 tuổi), chết ở trụ sở công an xã Tiên Động, huyện Tứ Kì, Hải Dương hôm 28-11-2009 là một trong những vụ điển hình của việc bị đánh đến tử vong ở đồn công an nhưng ban đầu không được xác nhận.
Trong vụ này, công an kết luận nạn nhân chết do… xơ gan nên chỉ trả người về mà không khởi tố vụ án. Thế nhưng, kết quả giám định pháp y huyện cho thấy anh Trịnh bị gãy rạn xương sườn, có dấu hiệu bị đánh. Văn phòng điều tra công an huyện ra quyết định khởi tố vụ án, nhưng với tội danh "bắt giữ người trái pháp luật," chứ không phải tội “gây chết người”.
Tương tự, ông Nguyễn Văn Long (50 tuổi) bị tố cáo tội cưỡng bức, bị bắt tại trụ sở công an xã Bom Bo, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Khi vợ ông Long đến thăm chồng thì thấy ông này mình mẩy đã bầm dập. Ông nói: “Bị đánh dữ quá, chắc không sống nổi”. Quả thật, hôm sau ông tử vong.
Công an trả lời ông Long tự sát, nhưng gia đình đã quyết tâm làm cho ra lẽ. Trước kết luận của phòng kỹ thuật hình sự công an tỉnh Bình Phước: “Nạn nhân có bị ngoại lực tác động vào vùng đỉnh chẩm gây bầm tụ máu... tử vong do xuất huyết nội sọ”, VKS đã khởi tố vụ án “giữ người trái pháp luật”.
Ngoài ra còn có vụ bốn công an xã Kim Nỗ trong quá trình lấy lời khai đã đánh nghi can Nguyễn Mậu Thuận (56 tuổi) tử vong, bị đưa ra xét xử về tội giết người nhưng phiên tòa sơ thẩm đã trả hồ sơ để điều tra bổ sung.
Gia đình ông N.H.T.
Mới đây nhất, nghi can N.H.T. (43 tuổi) bị bắt quả tang trộm cắp tài sản và bị mời về trụ sở công an thôn Xuân Hòa, xã Phú Xuân, huyện Krông Năng, Đắk Lắk. Tại đây, ông T. bị công an viên Lê Viết Hùng tát nhiều cái vào mặt, gãy răng, ngã đập đầu vào thành ghế và nền nhà hai lần, bị khóa nhốt lại trong trụ sở và tử vong vào hôm sau khi đang trên đường đi cấp cứu.
Nếu trao quyền, ai sẽ quản lý?
Trên đây không phải là những vụ việc lẻ tẻ mà còn rất nhiều những nạn nhân khác đã bị bắt, bị đánh và chết như vậy ngay trong trụ sở của công an xã…
Đó là lý do mà bạn đọc Pháp luật TP.HCM thẳng thắn nêu ý kiến: “Nếu công an phường, xã được tham gia điều tra, chắc chắn sẽ có thêm nhiều người bị đánh bầm dập lúc xét hỏi”.
Chính những người làm luật cũng nhận thấy sự bất hợp lý của dự thảo này. Kiểm sát viên cao cấp Võ Văn Thêm, Phó Viện trưởng Viện Phúc thẩm 3 VKSND Tối cao, nêu ý kiến: "Hiện chưa có nước nào trên thế giới lại đưa công an xã, phường… vào lực lượng điều tra. Mục tiêu của dự luật là tinh gọn đầu mối song chia nhỏ như thế này đang làm phức tạp, tạo ra nhiều lỗ hổng hơn.”
Các cựu công an viên xã Kim Nỗ bị dẫn giải ra tòa
Sự e ngại không chỉ đến vì những “thành tích” khá “rùng rợn” trên, mà căn bản là bởi trình độ của công an cấp xã từ trước đến nay vẫn luôn còn là một hạn chế chưa được khắc phục. Nhiều công an viên cấp xã, phường chưa tốt nghiệp phổ thông, thiếu đào tạo nghiệp vụ, thiếu hiểu biết pháp luật và không có nhận thức đúng đắn về chức năng, quyền hạn của mình.
Thêm một vấn đề đáng lo nữa là cơ chế để quản lý lực lượng này tác nghiệp sẽ thực hiện như thế nào khi mà chưa có sự chuẩn bị về nhân lực, phương pháp và các biện pháp giám sát cũng như các chế tài cần thiết.
Cho đến khi nào cơ quan soạn thảo dự luật trả lời được những câu hỏi trên thì mới có thể biến dự thảo này thành một quy định có lợi thực sự, không chỉ cho công tác điều tra tội phạm mà còn tạo được sự tin tưởng trong dư luận.
***************
Human Rights Watch : Cần thúc ép Việt Nam Tôn trọng Nhân quyền
Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng Australia cần vận dụng cuộc đối thoại nhân quyền Australia-Việt Nam sắp tới để thúc ép chính phủ Việt Nam thực hiện những bước cải thiện cụ thể và hữu hình bảng thành tích tồi tệ về nhân quyền của mình. Trong đó phải bao gồm các hành động như khẩn trương phóng thích toàn bộ tù nhân chính trị và chấm dứt hạn chế các quyền tự do ngôn luận, nhóm họp, lập hội và tự do tôn giáo.
Cuộc đối thoại nhân quyền lần thứ 11 sắp tới giữa hai quốc gia là lần đầu tiên đối với nội các chính phủ của Thủ tướng Tony Abbott, được ấn định sẽ diễn ra tại Hà Nội vào ngày 28, kèm theo các sự kiện bên lề vào ngày 29 và 30 tháng Bảy năm 2014.
“Australia cần minh xác rằng Việt Nam phải đáp ứng được các nghĩa vụ quốc tế về nhân quyền của mình, nếu muốn được nhìn nhận như một đối tác quốc tế có trách nhiệm,” bà Elaine Pearson, Giám đốc phụ trách Australia của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Qua cuộc đối thoại này, hai bên nên cùng xác lập rõ ràng những mốc cụ thể cần cải thiện trong các lĩnh vực chính như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do lập hội.”
Bộ Ngoại giao và Thương mại Australia đã tuyên bố rằng các cuộc đối thoại song phương về nhân quyền là một cơ chế quan trọng để chuyển tải các quan ngại về nhân quyền của Australia một cách thường xuyên và có hệ thống, đồng thời là một phương tiện khả dĩ thực hiện việc trao đổi thẳng thắn về những vấn đề nhạy cảm.
Trong bản phúc trình dài 7 trang gửi tới Bộ Ngoại giao và Thương mại Australia, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền khuyến nghị Australia cần thúc ép chính phủ Việt Nam đạt được những tiến bộ trong ba lĩnh vực chính được quan tâm nhiều nhất, là tù nhân chính trị, cản trở quyền tự do tôn giáo và cưỡng ép lao động trong các trung tâm cai nghiện ma túy.
Hiện có khoảng 150 đến 200 nhà hoạt động và bloggers đang phải ngồi tù ở Việt Nam chỉ vì đã thực hành các quyền cơ bản của mình. Trong sáu tháng đầu năm 2014, chính quyền Việt Nam đã phóng thích một số tù nhân chính trị, trong đó có Cù Huy Hà Vũ, Đỗ Thị Minh Hạnh, Lư Văn Bảy, Nguyễn Hữu Cầu, Nguyễn Tiến Trung và Vi Đức Hồi. Tuy nhiên, trong cùng thời kỳ này, có thêm ít nhất 14 nhà hoạt động hoặc phê phán chính quyền bị kết án tù, trong đó có các blogger nổi tiếng Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào. Tháng Năm, chính quyền bắt thêm một blogger nổi tiếng nữa, Nguyễn Hữu Vinh (bút danh Anh Ba Sàm) và trợ lý, cô Nguyễn Thị Minh Thúy rồi truy tố họ theo điều 258 của bộ luật hình sự về tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước.”
Trong năm 2013, Việt Nam đã áp dụng những điều luật hà khắc như “tuyên truyền chống nhà nước” (điều 88 bộ luật hình sự); tham gia các “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” (điều 79); “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” (điều 87); và “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước: (điều 258) để truy tố và bỏ tù ít nhất 65 blogger và nhà hoạt động ôn hòa.
“Ngoài đối thoại với các nước phương Tây, chính quyền Việt Nam cũng cần tổ chức đối thoại với chính các công dân của mình, dù các ý kiến của họ có khác ý chính quyền, thay vì cứ bắt giữ và bỏ tù để buộc họ im tiếng,” bà Pearson nói. “Chính quyền Việt Nam cần nhận thấy rằng mình không thể giải quyết các vấn nạn to lớn về chính trị và xã hội của đất nước bằng việc bỏ tù những người lên tiếng chỉ trích chính quyền.”
Theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, Australia cần yêu cầu Việt Nam phóng thích ngay lập tức tất cả các tù nhân chính trị, đặc biệt cần quan tâm đến những người đang gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe để họ được chăm sóc y tế đầy đủ. Vào tháng Tư năm nay, chỉ một thời gian ngắn sau khi được đặc xá và phóng thích khỏi nhà tù, blogger Đinh Đăng Định qua đời ở tuổi 51. Vào tháng Bảy, Huỳnh Anh Trí qua đời ở tuổi 42 chỉ sáu tháng sau khi mãn hạn 14 năm tù.
Cần quan tâm khẩn cấp đến nhà hoạt động Phật giáo Hòa Hảo Mai Thị Dung, người được báo là đang ốm nặng, bị liệt cả hai chân, mắc chứng sỏi mật và nhiều chứng bệnh khác. Những nhà hoạt động khác cũng có tin là đang gặp vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe gồm có các nhà hoạt động tôn giáo Ngô Hào, Nguyễn Văn Lía, Mục sư Nguyễn Công Chính và Linh mục Nguyễn Văn Lý, nhà vận động quyền lợi đất đai Hồ Thị Bích Khương, các blogger Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Đặng Xuân Diệu.
Australia cũng cần kêu gọi Việt Nam thực hiện các cam kết tôn trọng quyền tự do ngôn luận, lập hội, nhóm họp và tôn giáo, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Hành động bác bỏ các khuyến nghị trọng yếu về nhân quyền của Việt Nam trong phiên Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát mới đây trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ở Geneva thể hiện sự thiếu thiện chí cải thiện thành tích nhân quyền của mình.
Việt Nam cũng cần chấm dứt việc lạm dụng trong các trung tâm cai nghiện ma túy, nơi những người bị cho là có sử dụng thuốc gây nghiện bị quản chế tới nhiều năm mà không qua một quy trình pháp lý thích hợp, bị buộc lao động cưỡng ép mà không được trả lương hoặc được trả mức lương rất thấp, và bị các cán bộ trung tâm tra tấn và ngược đãi. Nghiên cứu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho thấy hạt điều và một số hàng hóa khác được sản xuất bằng sức lao động bị ép buộc trong các trung tâm cai nghiện đã tìm đường vào dây chuyền cung cấp của các công ty xuất khẩu, rồi từ đó được bán ra các nước ngoài, trong đó có Australia.
“Australia cần kêu gọi Việt Nam đóng cửa các trung tâm cai nghiện, phóng thích những người bị quản chế và tạo điều kiện cho họ cai nghiện tại cộng đồng,” bà Pearson nói. “Nếu Australia để cho Việt Nam có một cuộc đối thoại dễ dãi về nhân quyền, chính quyền Việt Nam sẽ có rất ít lý do để thay đổi thói quen đàn áp của họ.”
Để xem thêm các tin, bài của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền về Việt Nam, xin truy cập:
http://www.hrw.org/vi/asia/vietnam
Muốn có thêm thông tin, xin liên hệ:
Ở Sydney, Elaine Pearson (tiếng Anh): +61 400 505 186; hay email: elaine.pearson@hrw.org. Theo dõi trên Twitter @PearsonElaine
Ở Boston, Phil Robertson (tiếng Anh, tiếng Thái): +1-917-378-4097; hay email: robertp@hrw.org. Theo dõi trên Twitter @Reaproy
Ở San Francisco, Brad Adams (tiếng Anh): +1-347-463-3531; hay email adamsb@hrw.org. Theo dõi trên Twitter @BradAdamsHRW
Ở Washington, DC, John Sifton (tiếng Anh): +1-646-479-2499 (di động); hay email: siftonj@hrw.org. Theo dõi trên Twitter @johnsifton
From : BBC ,Phap luat,.Ba Sam......