Đảng CSVN và những ngày đang tới của dân tộc Việt
Dân Da Vàng (Danlambao) - Tương lai Việt nam không phải do Mỹ, hay Trung cộng quyết định mà do chính toàn dân Việt Nam quyết định, đảng viên CSVN là những người trong số đó. Đảng viên CSVN sẽ làm gì trong những ngày tới, khi mà những dân lành đã nhìn thấu mấy chữ "Đảng CSVN" là gì? Những đảng viên có còn muốn mang nhãn hiệu "đảng viên Cộng sản" hay không? và một xã hội dân chủ, tự do đang chờ đợi để VN bước vào... có thể đảng viên Cộng sản là người sau cùng bước vào nó?...
Trong giới hạn của một bài viết ngắn, tôi chỉ muốn nêu lên vài điểm chính yếu trong suy nghĩ khi đọc Bức thư ngỏ của 61 đảng viên CSVN.
Bức thư có nói đến đảng CSVN đã dẫn dắt dân Việt đi vào con đường sai lầm, vậy những sai lầm này là sai lầm gì?
Kark Marx (1818 1883): trong Das Kapital, dẫn giải chủ nghĩa Tư bản sẽ bị tự hủy và sẽ thay vào đó là một hệ thống không tài sản tư hữu (mỗi người sẽ vô sản), và tài sản chung được tập trung quản lý, hoạt động kinh tế được tập trung kế hoạch. Hệ thống này được gọi là "Cộng sản".
Hoạt động kinh tế ở giai đoạn sơ khai con người trao đổi hàng hóa, sản phẩm làm được và tập hợp nhau thành một dân tộc hay một nước. Rồi đồng tiền được phát triển cho sự dễ dàng trong trao đổi. Hoạt động kinh tế trong thời đại "sử dụng đồng tiền trong trao đổi với nhau", việc đối diện với làm sao có tiền để mua những thứ mình cần có hàng ngày hay bán đi những thứ mình làm ra là ở mỗi người, được quyết định tự ở mỗi cá nhân, hay trong một nhóm cùng sản xuất như hãng, xưởng có ban quản lý hãng xưởng kế hoạch.
Tập trung kế hoạch kinh tế (central plan) của chủ nghĩa Cộng sản được nêu lên đưa đến mỗi người không cần phải nghĩ ngợi mình phải mua gì, làm gì, bán gì. Trung ương quốc gia hay Trung ương của loài người (trong quốc tế CS) sẽ kế hoạch, quyết định cho mỗi người. Vì vậy những phiếu thẻ ăn hay có vật dụng tiêu xài được cấp phát không, thay vì phải dùng tiền mua; và hãng xưởng, phương tiện sản xuất, đất đai là những công ty quốc doanh, dưới sự quản lý, kế hoạch của một nhóm người trung ương.
Nhìn như vậy, ta thấy trong thế giới Cộng sản mỗi cá nhân sẽ không cần vận dụng cái đầu của mình, làm gì, ăn gì, xài gì. Mọi thứ sẽ do Trung ương của Cộng sản quyết định và chỉ thị. Mọi người chỉ việc làm theo như vậy.
Trung ương của Cộng sản là ai? Là đảng Cộng sản.
Thế giới chúng ta sống, mỗi một nơi ngay cả trong một nước có những yếu tố ảnh hưởng đến kinh tế (việc sản xuất, việc làm ra sản phẩm tiêu dùng, việc trao đổi sản phẩm làm ra, việc tiêu thụ). Những yếu tố đó là:
1. Thời tiết: Cơ quan dự báo thời tiết có thể dự báo chính xác trong vài tuần ở mức chính xác nào đó (30% 90%) như chúng ta đã biết trong thực tiễn.
Ở mỗi nơi những cơn lốc, bão, động đất đến bất ngờ mùa màng thất thu hay thu hoạch thành công khó mà tiên đoán trước. Làm thế nào sự tập trung kế hoạch có thể nhìn thấy, dự trù, và nhanh chóng có phương hướng giải quyết thích ứng cho việc thay đổi trong sản xuất, trong việc tiêu thụ một cách đúng đắn? Vì phải qua 1 hệ thống báo cáo từ nhiều cấp đẳng rồi mới tới trung ương. Tại trung ương cần thời gian để tìm hiểu thấu đáo rồi ra chỉ thị tìm phương cách giải quyết, xem xét những phương cách giải quyết, chọn lọc phương cách rồi mới có quyết định. Trung ương chỉ là một nhóm người trên hàng tỷ người ngồi chờ đợi. Và phải làm hàng tỷ quyết định, trong khi hàng tỷ cái đầu không cần suy nghĩ không cần rèn luyện chỉ cần chờ chỉ thị. Và hiểu biết của những người trong nhóm Trung ương có thể bằng hiểu biết của dân địa phương sống bao đời tại nơi có vấn đề phải giải quyết để có thể đưa ra phương án thích hợp như chính dân sống lâu đời tại địa phương đó không?
Như vậy tập trung kế hoạch của chủ nghĩa Cộng sản là một sai lầm trên phương diện môi trường sống của con người.
2. Mỗi một biến động nào đó trong chuỗi sản xuất, sự tiêu dùng, hay chính trị, phong trào,... ở một nơi sẽ kéo theo những biến động ở những hoạt động sản xuất, tiêu dùng khác. Sự biến động này, khó mà có thể nắm bắt sẽ như thế nào một cách toàn diện trong cái bản kế hoạch hữu hạn hàng năm của Trung ương.
Như vậy sự tập trung kế hoạch của chủ nghĩa Cộng sản sai lầm vì không thể linh hoạt đối phó cho toàn diện những biến động trong chuỗi hoạt động của tập đoàn, quốc gia, trong toàn thế giới (trong Quốc tế Vô sản).
3. Nhu yếu phẩm được phát không, thu thập nào để Trung ương có thể có những gì đem phát không trong quan điểm Karl Marx? Hãng xưởng quốc doanh làm ra lợi tức đem đến thu nhập cho Trung ương. Trong thực tế điều hành những hãng xưởng quốc doanh không đem lại được lợi tức. Vì những lý do: kế hoạch không thích ứng, hàng hóa không chất lượng, không linh hoạt theo những thay đổi của môi trường, mánh mung, hối lộ, để biến cái chung thành cái riêng trong tập đoàn quốc doanh.
Chủ nghĩa Cộng sản sai lầm được chứng minh qua thực tế, qua sự thua lỗ và phải bù vốn cho sự thua lỗ của công ty quốc doanh. Tại VN, sự buông ra cho tư nhân quản lý và chờ đợi một ngày để quốc doanh trở lại dưới cái gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa vì XHCN phải đi qua sự quá độ của tư bản rồi mới vào Cộng sản được như lý luận của CSVN là một sự mị dân, mị đảng viên CS để vẫn tiếp tục duy trì đảng CS khi mà trong thế giới nhiều quốc gia Cộng sản đã từ bỏ nó khi thực tế cho thấy sự sai lầm của chủ nghĩa.
4. Bản ngã con người: yêu thương, ganh ghét, kiêu ngạo, sợ hãi...
Đối với thành phần bị trị:
Dân lành là những người không xu hướng bạo động. Sống và làm như một con người có văn hóa trong xã hội con người. Muốn họ phải làm theo chỉ thị của Trung ương có hai cách: quyến dụ, hay đàn áp. Cả hai sẽ đưa đến một thế hệ những người dân ngu ngốc vì những tuyên truyền trong cái gọi là "định hướng thông tin"; thực tiễn là bóp méo sự thật để tôn vinh giới thống trị. Từ sự ngu ngốc không biết sự thật đi đến sự ỷ lại trông chờ mọi thứ vào "Trung ương chỉ thị". Dân bị trị hoàn toàn là những con cừu có thể đem lên thớt bất kỳ lúc nào. Hơn nữa những con cừu nào cảm nhận mình sắp bị làm thịt có phản ứng thì dùng "đàn áp" để dẹp tan phản đối. Dân bị trị lâu dần đã trở thành những con người bạc nhược, luôn trong phập phồng hãi sợ, sợ hãi không có cơm ăn, sợ hãi việc làm bị mất, sợ hãi tập đoàn thống trị.
Chủ nghĩa Cộng sản sai lầm vì đã tạo ra một khối dân bị trị (ngu ngốc ?), với sự sợ hãi dưới đàn áp bằng bạo lực.
Đối với thành phần thống trị (trung ương):
Nhóm thống trị là đảng Cộng sản cho mình là trí tuệ tối cao để dẫn dắt dân lành đi vào thế giới lý tưởng của con người, tự suy nghĩ này là sự "kiêu ngạo", bất kỳ những gì ngược lại với cái đường hướng vẽ sẵn của cha đẻ ra thế giới lý tưởng này đều là phản động, từ đó đưa đến sự ngu ngốc cực độ như sự mê tín. Từ "kiêu ngạo" đến bịt tai, bịt mắt để không thấy bao người chết chóc, đói khổ trong những bước dẫn dắt của thành phần thống trị đưa đến sự tàn bạo, bất nhân; chỉ biết có "đảng quyền" mà không thể nào hiểu nỗi "nhân quyền" là gì cả. Chà đạp lên "nhân quyền" đưa đến cái nhìn về thành phần thống trị như một hình ảnh của đảng phái vô nhân đạo trong con mắt của những dân tộc sống trong chủ nghĩa dân chủ tự do trên thế giới. Như VN trước họa xâm lăng của TC, VN đang bị câu hỏi: VN có xứng đáng để được sự giúp đỡ của phương Tây, của các nước dân chủ tự do không?
Với độc quyền thống trị, không người phản biện sửa sai: Yêu người nào, tôi cấp phiếu ăn tốt hơn, nhiều hơn cho người đó (hay trong thực tiễn ai hối lộ thì sẽ có giấy cho phép, không hối lộ thì không có cơm ăn). Hối lộ nhiều hay ít, ít hơn hay không hối lộ thì đi vào nhóm của dân oan, thắt cổ tự tử, hay tự hủy diệt dần. Xã hội VN hiện trạng là một bức tranh điển hình.
Có hối lộ thì thuế đóng sẽ ít hơn, có hối lộ thì sẽ được giấy phép sản xuất, có hối lộ thì có thể mua bằng cấp, đất rừng biển VN. Hối lộ như một bài học vỡ lòng đúng đắn của người dân Việt nam, và những người thiết tha mua rừng đất biển VN.
Đất rừng biển Việt Nam dần dần sang tay Trung cộng trong bao năm nay trong sự đồng ý của đảng CSVN. Những gì trong bóng tối CSVN đã làm... đang dần được phô bài bởi TC. Theo Chủ nghĩa Cộng sản là sai lầm, chủ nghĩa Cộng sản đã đưa đảng viên Cộng sản VN trở thành những tội đồ dân tộc: Bán nước cho Trung Cộng.
Tại sao Đảng Cộng sản vẫn còn tồn tại tại VN khi mà đa số đảng viên về hưu đã không còn thiết tha gì với CNXH?
Giai cấp thống trị của VN, đảng CSVN ỷ lại vào TC cho những sách lược: đàn áp dân, mị dân, ngu dân,... và sự tồn tại khởi đầu cũng như kết thúc của đảng CS là ở quyết định của TC. Khi TC vẫn còn cần sự tồn tại này thì nó vẫn còn hiện diện trên đất Việt.
Sau bao thập niên dưới chế độ thống trị của Cộng sản, làm to lên con số những người dân bạc nhược, ỷ lại trông chờ người thống trị bảo sao tôi làm vậy, không cần suy nghĩ, không cần biết những người thống trị đang làm gì? chỉ thấy những hào nhoáng trước mắt như ánh đèn màu trên đường phố, những cuộc vui hoan lạc trong vũ trường, những khách sạn mọc lên,..., và đơn giản cho hành động của sự sống là muốn gì thì "hối lộ". Năng lực của người dân Việt có được bao nhiêu?
Trước họa xâm lăng của TC, hay còn có thể gọi là họa diệt vong vì con số quá lớn người dân Việt như những con cừu chờ ngày đem bán hay lên thớt không có một năng lực gì, không còn khả năng suy nghĩ để nhận biết mình có thể làm gì để bảo tồn dân tộc mình, để dân Việt có thể ngẩng cao đầu trên thế giới. Đảng CSVN, do vậy vẫn còn tồn tại đến nay, dù người Việt đa số đã thấy họa diệt vong của dân tộc Việt từ bao lâu nay rồi.
Một tia sáng le lói nhóm lên giữa những người Việt thức tỉnh, là những can trường của những nhóm XHDS, tranh đấu cho dân chủ tự do, cho nhân quyền.
Tại sao dân chủ, tự do, và nhân quyền cần có trên đất Việt mới có thể giúp người Việt thoát khỏi họa diệt vong?
1. VN trong con mắt quốc tế sẽ là quốc gia chân chính, là một quốc gia cần được sự giúp đỡ, và xứng đáng được sự giúp đỡ thoát khỏi họa xâm lăng.
2. Người dân Việt tại hải ngoại sống trong những quốc gia dân chủ, tự do mới có thể thấy sự đúng đắn cho những hy sinh trong kết hợp cùng dân Việt trong nước chống lại sự xâm lăng của TC.
3. Mô hình của một nước VN dân chủ, tự do, với nhân quyền là một mô hình phát huy năng tài, gạn lọc thoái hóa, đầy tính nhân đạo:
a. Thu nhập/Chi tiêu quốc gia công khai có đảng đối lập theo dõi kiểm soát, cũng như dưới con mắt kiểm soát của toàn dân.
b. Mọi người dân có quyền ứng cử. Sự tuyển cử, quyết định vận mệnh quốc gia nằm trong lá phiếu của dân. Người dân yêu nước cần phải động não trong quyết định cho lá phiếu của mình.
c. Ba quyền phân lập: Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp. Giúp thoát khỏi tình trạng luật rừng như hiện tại trong Hiến pháp "dưới sự chỉ đạo của đảng CS"; quốc hội do đảng đề cử đảng viên để dân bỏ phiếu bầu. Từ đó quốc hội hay các cơ quan khác chỉ là 1 của cái "Trung ương". Bộ óc của đảng viên không cần hoạt động, chỉ theo chỉ thị của Trung ương và Trung ương thì ngay cả cũng không cần động não, chờ chỉ thị của TC.
d. Thông tin tự do là phương tiện để người dân có thể có cái nhìn đúng đắn trong phán đoán cho tất cả quyết định của mình, đưa đến sự đúng đắn cho lá phiếu bầu, sự đúng đắn trong hành động cụ thể.
e. Quân đội Việt nam, công an Việt nam dưới sự chỉ đạo của chính quyền được dân bầu, không dưới sự chỉ đạo của đảng phái chính trị. Quân đội Việt nam phục vụ cho tổ quốc Việt nam, công an Việt nam là bạn dân, bảo vệ người dân, hành động theo luật pháp, không phải là phục vụ cho đảng phái, theo chỉ thị của đảng như hiện trạng của Việt nam. Một đảng phái thắng cử sẽ rời khỏi vị trí của chính quyền sau 4 năm tại chức, nhưng quân đội và công an mãi mãi vẫn là người phục vụ cho tổ quốc VN, không vì đảng phái thất cử mà bị chết theo đảng phái.
f. Sự an sinh xã hội: khi Ngân sách quốc gia được công khai, được kế hoạch đúng đắn, hệ thống thuế và chi tiêu cho an sinh xã hội, học đường, quốc phòng là yếu tố làm an lòng dân.
Từ những điểm chính yếu này, người Việt sẽ nhanh chóng hồi phục lại những cần thiết để có thể chống ngoại xâm.
Tại sao đảng Cộng sản VN đã nhận thức chủ nghĩa Cộng sản là sai lầm, tìm cách thay đổi, và bây giờ thì xã hội hầu như đi vào một thể chế chuyên chế tư sản đỏ mà người trong đảng vẫn muốn mang nhãn hiệu "đảng viên Cộng sản VN"? vẫn không muốn bỏ đi cái nhãn hiệu này và đeo vào cái nhãn hiệu mới, chẳng hạn như "đảng độc tài tư sản đỏ bán nước"?
Giờ đây, internet đã mở đường cho thông tin đa chiều đến người dân VN, cái gọi là "thông tin định hướng" của "đảng độc tài tư sản đỏ", không còn nơi đứng của nó. Những người chưa có thể tiếp cận được internet vẫn còn cần những giúp đỡ của người thức tỉnh trước để nắm bắt kiến thức mình cần phải có cho một dân tộc đang đối diện ngoại xâm.
Những tổ chức XHDS manh nha đang thực hành những gì mà bản "Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền" đề cập đến và chính quyền của một quốc gia trong Liên Hiệp Quốc phải cam kết thực hiện nó. Công an hay đảng viên Cộng sản vẫn còn u mê cố tình đàn áp họ thay vì cần phải khuyến khích toàn dân thực hành "Quyền con người" để bảo vệ dân tộc Việt nam truớc họa xâm lăng. Những người u mê này là tội đồ phản quốc đang chặn lại những bước đi lên của người Việt, và cũng chính là tự bôi nhọ lấy gương mặt của chính mình, một "kẻ chó săn" cho TC thay vì là ở cương vị "bạn dân" như công an ở những quốc gia dân chủ, tự do khác.
Tương lai Việt nam không phải do Mỹ, hay Trung cộng quyết định mà do chính toàn dân Việt nam quyết định, đảng viên CSVN là những người trong số đó.
Đảng viên CSVN sẽ làm gì trong những ngày tới, khi mà những dân lành đã nhìn thấu mấy chữ "Đảng CSVN" là gì? Những đảng viên có còn muốn mang nhãn hiệu "đảng viên Cộng sản" hay không? và một xã hội dân chủ, tự do đang chờ đợi để VN bước vào... có thể đảng viên Cộng sản là người sau cùng bước vào nó?
*******************
Độc quyền chân lý và những sai lầm - bài học từ quá khứ
(VNTB) Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu đảng viên, hệ thống Đảng cứng nhắc từ trung ương tới địa phương đã hầu như khống chế đời sống chính trị quốc gia. 90 triệu dân chỉ với một đảng chính trị độc tôn rõ ràng dễ đưa tới một Trung tâm độc quyền phát ra chân lý, theo cách nói của GSTS Dương Phú Hiệp - nguyên Tổng thư ký Hội đồng lý luận Trung ương.
Hai cuộc khủng khoảng
Ngược dòng lịch sử, ngay khi các binh đoàn bách chiến bách thắng của Quân đội Nhân dân trở về Thủ đô Hà Nội, nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, hình thành sau cuộc kháng chiến tám năm chống thực dân Pháp và Hiệp định Genève 1954, đã sớm phải đón nhận hai cuộc khủng khoảng nội chính nặng nề: một ở nông thôn và một ở thành thị.
Cuộc khủng hoảng ở nông thôn là do sai lầm cải cách ruộng đất thất học của nhà nước. Nhớ lại những năm 1954, khi Đảng hô hào phóng tay phát động quần chúng làm Cải cách ruộng đất tiêu diệt trí- phú- địa- hào. Rồi sau đó đảng bảo là sai. Các trí thức giật mình sửng sốt. Nhưng rồi bị Đảng thuyết phục rằng sai lầm là nhất thời, thắng lợi là căn bản, họ lại lẽo đẽo theo Đảng, dùng uy tín của trí thức lôi kéo nhân dân vào những phong trào lẩm cẩm, thậm chí phản khoa học, như cấy dày để tăng sản lượng lúa, cắt đuôi, cắt tai, cắt tuyến giáp trạng của lợn cho lợn mau lớn, tăng năng suất vận tải bằng một xe kéo nhiều rơ-moóc… Kịp tới khi những cánh đồng cấy dày chỉ cho rơm chứ không cho thóc, những con lợn bị cắt đuôi, cắt tai, cắt tuyến giáp trạng lăn đùng ra chết, những chiếc xe tải kéo nhiều rơ-moóc hỏng hàng loạt thì họ lại ngã ngửa ra lần nữa, chợt thấy Đảng chẳng hề là trí tuệ và lương tâm thời đại như báo Đảng quảng cáo, mà chỉ là một mớ tạp pí lù những kiến thức chắp vá học mót ở những thầy mo bên Tàu.
Cuộc khủng hoảng ở thành thị miền Bắc Việt Nam sau hiệp định Giơ-ne-vơ là do phản kháng của giới trí thức. Biểu hiện rõ ràng nhất của sự phản kháng này là phong trào Trăm hoa đua nở, hay phong trào Nhân văn – Giai phẩm. Giai đoạn bừng nở ngắn ngủi và đầy sáng tạo này sẽ được trình bày trên những nét cơ bản và đặt trong bối cảnh lịch sử - chính trị của nó. Cơ quan ngôn luận của phong trào này là Nhân Văn, một tờ báo văn hóa, xã hội do Phan Khôi làm chủ nhiệm và Trần Duy làm thư kí toà soạn, cùng với tạp chí Giai Phẩm, hình thành nên nhóm Nhân Văn–Giai Phẩm.
Cuộc trấn phản diễn ra ở miền Bắc Việt Nam giai đoạn đó (1965-1968 ) là bản sao của cuộc trấn phản trong và sau Đại cách mạng văn hóa vô sản ở Trung Quốc.
Trong tình hình đất nước đang có chiến tranh, người ta giới hạn mục tiêu trong sự vô hiệu hóa một số ủy viên Bộ Chính trị và ủy viên Trung ương có khả năng thế chỗ ban lãnh đạo đương thời một khi xảy ra biến động. Đòn mạnh hơn được giáng xuống những người cộng sản ở cấp thấp hơn. Tất cả các nhà văn đích thực của Việt Nam thời ấy đều bị chính quyền trả thù một cách hẹn hạ, nhiều người đi tù mà không có án. Nguyễn Tuân đã nói về Trường Chinh – người ra lệnh vùi dập phũ phàng phong trào thơ ca tự do nói riêng và thói vơ đũa cả nắm của cơ quan kiểm duyệt văn học nghệ thuật Việt Nam sau này nói chung như sau: “Nếu trong vườn hồng có sâu thì ta phải chịu khó mà bắt bằng tay, từng con một. Đổ ụp cả đống thuốc trừ sâu vào đấy thì chết cả vườn hồng. Rồi sẽ thấy: qua đợt đánh phá này không biết bao giờ nền văn nghệ Việt Nam mới ngóc đầu dậy được!”.
Một số ít đảng viên cộng sản đã nhận ra sai lầm này đối với văn học dân tộc. Chẳng hạn như ông Bùi Công Trừng, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa III, Thứ trưởng Bộ Kinh tế Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Nhà nước đã từng nhận xét: “Ở đời dốt nát với hiểu biết như nước với lửa. Họ dốt (tức các nhà lãnh đạo), đã thế lại không chịu học, thánh nhân phải học sao còn là thánh nhân, thành ra đã dốt lại càng dốt thêm. Dốt ghét giỏi là lẽ thường tình. Trí thức nước mình còn khổ, chừng nào thằng dốt còn đè đầu thằng giỏi. Cái đó là bi kịch không phải của một mình nước ta mà của tất cả các nước xã hội chủ nghĩa”.
.
Độc quyền chân lý = Tử vong
Những người cộng sản thiếu học không hiểu rằng mục đích cuối cùng của cách mạng vô sản, theo Mác, không phải chỉ nhằm giải phóng thân phận nô lệ của người vô sản, mà là giải phóng con người nói chung, nhằm “đưa con người từ vương quốc tất yếu qua vương quốc tự do”. Nhưng Mác không biết xã hội đó tổ chức như thế nào, nên hình dung xã hội tương lai của ông là không tưởng.
Đánh vào những người cộng sản chủ trương dân chủ hóa xã hội, xóa bỏ chế độ toàn trị, là thủ tiêu chỗ dựa tinh thần của trí thức, thủ tiêu ý chí đấu tranh của trí thức, đặt trí thức vào đúng vị trí Đảng muốn: vị trí của thằng hầu. Charles Fourniau, nhà sử học Pháp có nhiều công trình nghiên cứu về Đông Nam Á, đã từng chiến đấu bên cạnh nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc 1946-1954, trong một hội thảo bàn tròn vào cuối thập niên 70 đã huỵch toẹt ra rằng:”Trung Quốc,Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Kam-pu-chia là những xã hội cùng chung một mô hình, chỉ khác nhau ở cấp độ mà thôi”.
Lịch sử của Việt Nam hiện đại trong sách giáo khoa ngày nay, là sự lãng quên tập thể có mục đích do Đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành và cách diễn giải lịch sử theo quan điểm phục tùng ý thức hệ. Đó là điều không thể chấp nhận được của môn khoa học đòi hỏi tính khách quan.
Kẻ nguy hiểm cho xã hội chính là kẻ tự cho là mình biết phải sống thế này, thế kia và ai không sống theo hắn thì hắn bảo đó là kẻ xấu và phải dùng vũ lực để loại bỏ. Đó gọi là độc quyền chân lý. Ông tổ của chủ nghĩa cộng sản, Karl Marx bảo rằng độc quyền trong tất cả mọi lĩnh vực đều là phản tiến hóa,, nhưng ông lại đề xuất mô hình nền chính trị độc quyền. Đây là mâu thuẫn nội tại rành rành của chủ nghĩa Marx- Lê nin Tệ sùng bái cá nhân và mị dân là người bạn đồng hành của nạn độc quyền chân lý. Hết thảy Lê-nin và Stalin ở Nga Sô, Mao Trạch Đông ở Trung Sô, Hồ Chí Minh ở Việt Nam, Kim Nhật Thành ở Bắc Triều Tiên đều được bộ máy tuyên truyền nâng lên quá đáng. Ở những đất nước này, lãnh tụ phải là "thiên tài của các thiên tài".
Ở cấp thấp hơn, các cán bộ cộng sản luôn được giới thiệu là có bằng cấp thạc sỹ, tiến sĩ nhưng không hề đọc thông viết thạo bất kỳ ngoại ngữ nào, và câu nói cửa miệng của họ khi dân hỏi là “việc này cần phải nghiên cứu” rồi tất cả rơi vào lặng im. Đến khi tầng lớp trí thức trong dân phát hiện được tội lỗi của mấy ông này và học vấn của các ông cũng chẳng có gì xuất chúng thì chính quyền buộc phải dùng mọi cách ra sức để bịt miệng vì đã lỡ suy tôn lãnh tụ quá mức không rút lại được nữa. Xã hội Trung Quốc và Việt Nam ngày nay, nạn đạo văn và bằng cấp giả hoành hành phá nát đạo học của dân tộc.
Một đất nước tiến bộ phải là một đất nước có những tiếng nói từ nhiều tầng lớp nhân dân. Khi xã hội không có tiếng nói phản biện thì không thể vươn tới độc lập- tự do- hạnh phúc. Con người phải sống thành thực, nhất là những vị lãnh tụ. Phải luôn luôn học hỏi chứ đừng ra sức quảng cáo cho trí tuệ và cười trừ cho sai lầm của mình.
Người Nhật có câu nói rất hay: Chính các ông quan mới là những người cần phải học hỏi nhiều nhất. Một khi ai đó độc quyền chân lý, vỗ ngực bảo rằng chỉ anh ta biết đường đi thì anh ta sẽ không nghe những người chỉ đường thành tâm và rơi xuống hố.
From : DLB , VNTB ,........
http://danlambaovn.blogspot.fr/2014/08/ang-csvn-va-nhung-ngay-ang-toi-cua-dan.html