MỘT VỊ THIẾU TƯỚNG YÊU CẦU TÔNG KẾT CUỘC CHIẾN 1979 – 1984 VÀ CÔNG KHAI THỎA HIỆP THÀNH ĐÔ.
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc
Hà Nội ngày 20 tháng 07 năm 2014
Kính gửi : Đ/C Tổng Bí thư BCHTW Đảng
Các đ/c Uỷ viên Bộ Chính Trị
Các đ/c Uỷ viên Ban Bí thư TW Đảng
Các đ/c ủy viên Trung ương Đảng khóa XI.
Tôi là: Lê Duy Mật – Thiếu tướng – Nguyên Phó Tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân khu 2 và Tư lệnh Mặt trận 1979-1984 (Hà Giang) thay mặt một số đảng viên xin được nêu thắc mắc và kiến nghị như sau:
Cuộc chiến tranh biên giới 1979 – 1984 cũng là một trong những cuộc chiến đẫm máu vô cùng đau thương trong lịch sử nước ta. Đây là cuộc chiến tương tự các cuộc chiến Bạch Đằng,Chi Lăng, Đống Đa, nhưng tại sao đã qua 30 năm mà cuộc chiến này vẫn không được tổng kết, đúc rút kinh nghiệm phục vụ cho mục tiêu bảo vệ Tổ quốc cấp thiết trước mắt, Việc tổng kết này vô cùng cần thiết và sẽ rất hữu ích khi mà đối tượng chiến đấu vẫn là một, khi mà quân xâm lựợc đang cận kề chứ không xa xôi như trong các cuộc chiến chống Pháp, chống Mỹ. Bên cạnh đó các chính sách đối với gia đình liệt sĩ và những người chống xâm lược năm 1979 – 1984, chúng tôi đã nhiều lần đề nghị nhưng vẫn không được giải quyết ,mà chỉ có những lời hứa hẹn xuông.
Phải chăng có một nguyên nhân mà chúng tôi săp nêu lên sau đây.
Chúng ta đều biết mọi tiêu cực trong xã hội hiện nay từ Trung Quốc gây ra, khiến cho nước ta sản xuất lẹt đẹt, lạc hậu, đã thế, họ lại còn có những lời sỉ nhục đôi với cả dân tộc ta: “Việt Nam là con hoang, loại vô liêm sỉ, phải cho thêm vài bài học”. Vậy mà, lãnh đạo ta không hề có một phản ứng nào!
Rồi khi bọn xấu trà trộn trong đám biểu tình được xúi giục phá phách gần 1000 nhà máy của Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore, Trung Quốc, thì công an lúc đó làm ngơ, sau đó mới xuất hiện, chỉ xử lý qua loa và xin lỗi xin đền bù thiệt hại cho họ. Trong khi đó Tung Quốc đâm phá gần 30 tàu, thuyền của chúng ta thì không quyết liệt đòi bồi thường, mà chỉ “nhẹ nhàng” lên án.
Khi có hiện tượng bất thường nho nhỏ về dân sự thì lập tức nửa đêm đại sứ của Việt Nam ở Bắc Kinh bị gọi đến để nhận thư phản kháng, còn khi Trung Quốc gây hại cho ta thì chỉ có cán bộ Bộ Ngoại giao Việt Nam đến gặp cơ quan Lãnh sự Trung Quốc tại Hà Nội để giao công hàm phản kháng .
Lạ lùng nhất là tỉnh ủy Quảng Đông mà lại ngang nhiên gửi công văn cho Bộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu phải thực hiện 16 việc phải làm. Một thái đọ trịch thượng ,coi thường nước ta rất vô lễ mà ta vẫn chịu đựng.
Trung Quốc tự tiện cho giàn khoan vào xâm nhập lãnh hải Việt Nam bất chấp mọi ý kiến phản đối của nhân dân ta và dư luận các nước lên án. Khi rút đi, họ tuyên bố là do họ đã xong việc. Trung Quốc làm như vậy mà ta vẫn khen Trung Quốc là bạn tốt,16 chữ vàng và 4 tốt. Đến nỗi dư luận thế giới cũng phải ngạc nhiên về thái độ quá ư nhu nhược của chúng ta.
Ngạc nhiên hơn là Nhà nước đàn áp những người biểu tình chống xâm lược ở trong nước mà chỉ khuyến khích biểu tình ở nước ngoài.
Chẳng lẽ một dân tộc Việt Nam anh hùng đã ba lần chiến thắng Nguyên Mông, đã có Điện Biên phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu mà nay lại hèn kém như vậy sao! Chúng tôi cho rằng nguyên nhân sâu xa là ở Thỏa hiệp Thành Đô ngày 4/9/1990 của một số vị lãnh đạo. Chúng tôi chưa rõ thực hư thế nào mà chỉ biết sau này những hiện tượng tiêu cực xảy ra đã thể hiện nội dung của bản Thỏa hiệp đó. Xin trích một đoạn Thỏa hiệp Thành Đô: “ Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh , như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây….
Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên , và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.”. (Hết trích) (1) .
Vì vậy, chúng tôi yêu cầu trong hội nghị TW này Bộ chính trị , Ban Bí thư cần công bố các văn bản của Thỏa hiệp Thành Đô, để chứng minh thực hư thế nào. Nếu Thỏa hiệp Thành Đô là đúng như vậy thì rõ ràng là một bản thỏa hiệp rất nguy hiểm cho đất nước như là phản bội Tổ Quốc. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Hội nghị TW xem xét và ra tuyên bố phản bác bản thỏa hiệp đó, chấn chỉnh lại tổ chức, kỷ luật những người đã ký và những người thực hiện sau này. Có như vậy Đảng ta mới thực sự là một Đảng chân chính, dám nhận khuyết điểm, dám công khai khuyết điểm như Bác Hồ đã nói: “Một Đảng mà không dám nhận khuyết điểm, công khai khuyết điểm là một Đảng hỏng”.
Theo điều lệ Đảng (điều 3 khoản 3), Đảng là của nhân dân lao động, Đảng của toàn thể đảng viên vì vậy chúng tôi có quyền yêu cầu phải công khai các hoạt động của những người lãnh đạo để dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra như trong các Nghị quyết TW đã đề ra .
Trên đây là những kiến nghị tâm huyết và bức xúc của đảng viên. Tôi mong rằng: Bộ chính trị, Ban bí thư nên tôn trọng ý kiến của các đảng viên cơ sở và thực hiện các việc nói trên .Tóm lại là :
1- Tổng kết cuộc chiến tranh chống quân xâm lược năm 1979, thực hiện chính sách qui tập mồ mả ghi công các anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh chống quân xâm lược cũng như bao cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc trước đây của dân tộc ta, tổ chức kỷ niệm trọng thể hàng năm.
2- Công khai bản Thỏa hiệp Thành Đô tháng 9/1990 để toàn dân, toàn Đảng biết được thực hư và ra tuyên bố để giải thích các hiện tượng tiêu cực. Thỏa hiệp Thành Đô là thứ ung nhọt đang di căn khắp cơ thể đất nước ta .
Nguy cơ mất nước đang là sự thật, mong các đồng chí có lương tâm, vì sự nghiệp của tổ quốc mà thực hiện cho được. Nếu ở Hội nghị Trung ương X này không ra được bản tuyên bố thì yêu cầu đưa vào chương trình Đại hội Đảng bất thường hoặc Đại hội 12 .
Chúng tôi chờ mong hồi đáp của các đồng chí.
Kính
Thiếu tướng Lê Duy Mật
**************
Tàu cộng quỷ quái, sao lại nhịn nhục?!
Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Quỷ quái là gì, cần định nghĩa khái quát để ý nghĩa của đề tài được xác định rõ ràng hơn: “Quỷ và quái nói chung, có mưu mô quỷ quyệt và hành động quái ác”. Khi Tàu cộng (Trung cộng: TC) đưa giàn khoan HD-981, xâm phạm thềm lục địa Việt Nam (VN) thì một số quan chức Cộng Sản Việt Nam (CSVN) bị lộ tẩy “ăn cơm nước Nam làm quan cho Tàu”, người đứng đầu nhà nước là Nguyễn Phú Trọng vì sợ sệt hay nghĩ mình là “đứa con hoang” của giặc Tàu, nên không dám bàn bạc cách chống giặc mà im thin thít, nhưng lại lú lẫn xin yết kiến tên đầu sỏ giặc Tàu là Tập Cận Bình, nhưng bị chúng từ chối! Hèn tướng Phùng Quang Thanh đang giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng, thế mà vào trưa ngày 31-5-2014, tại Hội nghị Đối thoại Shangri-La ở Singapore, giặc xâm phạm cương thổ chưa đánh đã hàng, hèn tướng phát biểu: “Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi”. Thế nên, cuồng vọng của Tàu cộng muốn chiếm Biển Đông được thuận lợi hơn và cũng từ đấy Ủy viên Quốc vụ viện TC là Dương Khiết Trì đã la rầy đảng CSVN nặng nề: “Thúc giục đứa con hoang đàng trở về nhà”.
I- Vì sao Tàu cộng xâm phạm Biển Đông?:
Gọi là Biển Đông vì biển ở tại phía đông Việt Nam. Biển Đông còn gọi là Bể Đông hay Đông Hải là một phần của Thái Bình Dương, với diện tích khoảng 3.500.000 km vuông. Nước Việt Nam giáp giới với Biển Đông từ bắc đến cả bờ nam nên ở vào một vị trí rất quan trọng ở Á Đông. Nước ta, biển ta quan trọng như vậy nên nhà Thái dịch Lý Đông A (1920-1946) đã căn dặn đồng bào Việt: “Chúng ta hãy quay về mình xem hình thể của tự mình. Đất ta là đất cơ sở của Thái Bình Dương, trung tâm của Đông Nam Á, tư lệnh đài của quốc tế, được ta thì tiến lên xưng bá loài người, lui về tự thủ muôn thuở, bất cứ trên chính trị, quân sự, kinh tế, chiến lược, văn hóa đều đứng vào thiên hiểm của trung tâm. Cho nên tự phần ta nên hiểu: đời nay nếu ta muốn sống phải hết sức mạnh mà ta hững hờ thì tất diệt...”.
Nước ta, biển ta quan trọng như vậy nên Tàu cộng mong muốn chiếm VN hơn bất cứ nước nào khác. Vì sao? Vì VN liềnranh với nước Tàu, Tàu sẽ xóa biên cương dễ dàng, vì VN có Biển Đông rộng mênh mông mà ở đấy có dầu khí dồi dào, ở đấy Tàu cộng đang khao khát làm chủ Biển Đông, Thái Bình Dương, để có nơi dụng võ, để cân bằng tiềm lực hải quân với Hoa Kỳ. Nên VN đối với ý đồ tham lam và bành trướng của Tàu cộng thì quan trọng hơn khu tự trị Tân Cương và Tây Tạng mà Tàu đã chiếm được.
II- Vì sao, Tàu cộng mưu mô quỷ quái chiếm Biển Đông lại lo ngại?!
Giàn khoan HD 981 của Tàu cộng xâm phạm thềm lục địa VN, chúng dùng mưu mô quỷ quái trong kế “Vô trung sinh hữu” (trong cái không có tạo ra cái có), TC tạo ra một hiện tượng giả để làm rối loạn đối phương, từ chỗ không có thật biến thành có thật, khi thấy có điều kiện thuận lợi sẽ chiếm giữ. Và kế “Dương đông kích tây” (hô hoán bên đông tấn công bên tây) gây sự chú ý về giàn khoan mà mục đích chính là xây dựng căn cứ quân sự nổi tại đảo Gạc Ma và vùng chung quanh, nhân đấy thử nhìn chính quyền CSVN và thế giới tự do phản ứng thế nào?! Thế rồi TC tuyên bố hoàn tất việc thăm dò đầu khí và bị bão Rammasun (bão Thần sấm) nên rút giàn khoan về Hải Nam sớm hơn dự tính cả tháng, bởi lý do nào TC rút giàn khoan?. Có rất nhiều lý do, nhưng người viết nghĩ tựu trung trong ba (3) lý do chính:
1- Thế giới tự do đã lên án TC gây căng thẳng ở Biển Đông, đặc biệt Nhật Bản thông qua chính sách xuất khẩu vũ khí vào tháng 4-2014, và vào tháng 6-2014 được quy chế quyền phòng ngự chung, TC lo ngại đã lên tiếng phản đối gay gắt, còn Nga lo lắng việc cạnh tranh về xuất khẩu vũ khí từ Nhật Bản?. Trong khi đấy, Hoa Kỳ vào ngày 10-7-2014, Thượng viện đã đồng thuận Nghị quyết S.RES.412, về Biển Đông yêu cầu TC trả lại nguyên trạng trước ngày 1-5-2014. Và Nghị quyết S.RES.412, cũng lên án TC gây căng thẳng ở Biển Hoa Đông về việc đơn phương áp đặt Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ), từ ngày 23-11-2013, vì đây là hành động vi phạm công ước về hàng không dân dụng. Ngoài ra, Trung cộng lo ngại “Khối Siêu Quyền Lực Ẩn Danh” của Hoa Kỳ và Thế Giới, nên TC không thể tiếp tục hung hăng ở Biển Đông, phải rút giàn khoan để tìm mưu gian chước quỷ khác!.
2- Chính trong nước Tàu không ổn định, vì thời gian gần đây, Đảng Cộng sản Tàu đã gây rối ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, trong khi tại nước này khó khăn chồng chất, như: Tham nhũng tràn lan, ô nhiễm môi trường sống, thực phẩm không an toàn, phong trào đòi tự do dân chủ ở Hồng Kông. Những ngọn đuốc sống Tây Tạng cũng đã gây cho nhà cầm quyền TC bị đảo điên. Còn về Pháp Luân Công, họ lại bị chính quyền độc tài TC cưỡng chế ngoài vòng pháp luật như bắt giữ tùy tiện, cưỡng bức lao động, bị hành hạ và tra tấn cho đến chết... nên họ chống lại chính quyền TC quyết liệt. Đáng ngại hơn những cuộc nổi dậy của khu tự trị người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương mà phong trào “Hồi Giáo Cực Đoan” đã kêu gọi “Thánh chiến” chống Bắc Kinh, đang gây cho xã hội nước Tàu bất ổn định.
3- Đảng Cộng sản Tàu cộng dù thâm độc và hung hăng, nhưng cũng phải xem xét thân phận của chính mình, vì trên thế giới chỉ còn bốn nước theo chủ nghĩa Cộng sản, nước Cộng sản Cuba thì ở xa, hai nước Cộng sản đàn em là Việt Nam ở phía nam và Bắc Hàn ở phía đông là vòng đai bảo vệ đảng Cộng sản Tàu. Khi giàn khoan HD 981 xâm phạm thềm lục địa VN, nhân dân VN phản đối quyết liệt khắp nơi, đã gây cho chính quyền CSVN lúng túng, vì lẽ đàn áp biểu tình chống ngoại xâm thì lộ tẩy “ăn cơm nước Nam làm quan cho Tàu”?. Còn không đàn áp biểu tình thì lo sợ quan thầy Tàugiận và những cuộc biểu tình đông đảo, quyết liệt có thể gây cho chế độ độc tài CSVN lung lay, một khi đảng CSVN không còn thì TC như cây trơ trọi cành?!
III- Ngẫm nghĩ công và tội:
Quê hương ta bị hiểm họa quân xâm lược Tàu từ xưa đến nay, Tiền nhân chúng ta: Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, vua Quang Trung... đã gìn giữ quê hương đánh đuổi ngoại xâm tan tác, kẻ mang tiếng bán nước cầu vinh là Lê Chiêu Thống cũng chưa làm mất một tấc đất của quê hương, nhưng Đảng CSVN vào ngày 30-12-1999, gọi là phân định lại biên giới Việt-Trung, VC đã cắt nhượng cho Tàu cộng khoảng 700 km vuông, thuộc đất của các tỉnh Hà Giang, Lạng Sơn... Ngày 25-12-2000, chính quyền VC, cắt nhượng tiếp vùng vịnh Bắc Bộ của VN cho Tàu cộng, khoảng 11,000km vuông?!. Từ đấy, những người yêu nước, không thể im lặng khi Tổ quốc lâm nguy, mà phải vùng vẫy tranh đấu chống quân Tàu xâm lấn VN, lại bị chính quyền bán nước VC bắt giam người yêu nước: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, nhạc sĩ Việt Khang, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha...
Lại cũng “Kẻ bán nước, xét xử người yêu nước”, gọi là cái tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An, trong hai ngày 8 và 9-1-2013, gọi là xét xử 14 thanh niên Công giáo: Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, Lê Sơn, cô Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Nguyễn Đình Cương, Nguyễn Văn Duyệt, Nguyễn Văn Oai, Nông Hùng Anh, Nguyễn Xuân Anh, Hồ Văn Oanh, Thái Văn Dung, Trần Minh Nhật, Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc và chị Đặng Ngọc Minh. Không thể khuất phục trước bọn Việt gian bán nước; lòng yêu nước kiên trung thôi thúc, những thanh niên yêu nước này đã dám đứng lên dõng dạc hô to: “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam và Đả đảo Trung Quốc xâm lược”.
IV- Không thể nhịn nhục quân ngoại xâm?!
Lòng dân đang sôi sục hừng hực bởi kẻ thù truyền kiếp Phương Bắc đã/đang lấn chiếm nước ta, biển ta và tức tối Đảng CSVN vẫn lú lẫn ôm khư khư chủ nghĩa Marx-Lenin đã lỗi thời lạc hậu mà chính Liên bang Xô Viết là cái nôi của Cộng sản đã vứt bỏ chế độ Cộng sản trên 20 năm (từ tháng 12 năm 1991). Thế nên, mới xuất hiện những người yêu nước: Nguyễn Văn Hải, nhạc sĩ Việt Khang, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha... đấu tranh quyết liệt mong vẹn toàn bờ cõi. Và gần đây vào ngày 28-7-2014, một thành phần cựu đảng viên Cộng sản, gồm có 61 người đã viết Thư ngỏ gửi: “Ban Chấp hành Trung ương và Toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam”, thẳng thắn nói rằng: “Là người chủ đất nước, nhân dân có quyền được biết và phải được biết sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Đô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế v.v… Việc cần thiết và cấp bách hiện nay là phải nhanh chóng kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế nhằm phát huy thế mạnh chính nghĩa của nước ta”.
Trong một đoạn khác viết: “Giới lãnh đạo Trung Quốc từ lâu đã theo đuổi mưu đồ đặt nước ta vào vị thế lệ thuộc, phục vụ lợi ích của Trung Quốc. Sau Hội nghị Thành Đô năm 1990 đến nay, Việt Nam đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với Trung Quốc, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới. Gần đây, trong bối cảnh quốc tế phức tạp, Trung Quốc có nhiều hành vi leo thang mới trong mưu đồ xâm lược và bá chiếm Biển Đông, coi Việt Nam là mắt xích yếu nhất cần khuất phục trước tiên. Thực tế bóc trần cái gọi là ‘cùng chung ý thức hệ xã hội chủ nghĩa’ chỉ là sự ngộ nhận và ‘4 tốt, 16 chữ’ chỉ là để che đậy dã tâm bành trướng. Cho đến nay, thế lực bành trướng Trung Quốc đã đi được những bước quan trọng trong mưu đồ biến Việt Nam thành “chư hầu kiểu mới” của họ”.
Nhìn chung, các cựu đảng viên đảng CSVN đã yêu cầu chính phủ CSVN đang đi theo chủ nghĩa Cộng sản là sai lầm, và kêu gọi chính phủ CSVN phải dứt khoát từ bỏ chế độ độc tài đảng trị, sớm chuyển sang thể chế dân chủ thật sự, dù muộn màng nhưng tôi nghĩ rằng sẽ được nhiều người tán thành.
Cuối cùng, người viết nghĩ rằng hầu hết người Việt, ai cũng nhớ lời dặn dò của minh quân Trần Nhân Tông: “Các ngươi chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình quyền nói một đàng làm một nẻo. Cho nên họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra nơi biên ải. Các việc trên khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn: Tức là họ không tôn trọng biên giới quy ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các ngươi phải nhớ lời Ta dặn: Một tấc đất của Tiền Nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.
Ngẫm nghĩ lời dặn dò thâm thúy của Tiền nhân, chúng ta làm sao quên được, nhưng nhớ lời dặn dò sâu sắc của Tiền nhân chưa đủ, mà thực hiện được lời dặn dò ấy mới đáng quý?!
From : QLB , DLB ,........