Chọn lựa duy nhất của dân tộc Việt Nam
http://www.ijavn.org/2014/07/vntb-chon-lua-duy-nhat-cua-dan-toc-viet.html
(VNTB) Căng thẳng trên Biển Nam Trung Hoa, tức Biển Đông Nam Á cao thêm một nấc sau khi Bắc Kinh đưa giàn khoan HD-981 vào hoạt động trong Vùng Đặc quyền Kinh tế Việt Nam từ 2 tháng 5 năm 2014.
Bắc Kinh tự ý rút giàn khoan về gần đảo Hải Nam vào 15 tháng 7, trước thời hạn dự trù 1 tháng làm cho tình hình căng thẳng trên Biển Nam Trung Hoa chùng xuống đôi chút theo chiến thuật "căng chùng, chùng căng" cố hữu của chủ nghĩa Đại Hán.
Trung Cộng nói vì bão, do đã hoàn tất việc thăm dò dầu hoả nên cần thời gian để nghiên cứu các dữ kiện, số liệu thu thập trước khi quyết định sẽ làm gì tiếp theo. Quyết định của Bắc Kinh nhằm ngăn Việt Nam theo chân Phi Luật Tân mà kiện ra trước các Toà án Quốc tế và kéo Hà Nội vào bàn đàm phán song phương để phá vỡ chủ trương quốc-tế-hoá tranh chấp Biển Đông.
Việt Nam hân hoan vì đã hành động khôn ngoan, tránh được xung đột quân sự nên cùng với cộng đồng quốc tế tạo sức ép buộc Trung Cộng phải thoái lui.
“Lý tưởng tương thông”
Nhưng, nguồn gốc tranh chấp và xung đột trong khu vực vẫn sừng sững, đe doạ các quốc gia duyên hải Đông Nam Á như Việt Nam, đòi hỏi những biện pháp ngăn ngừa hữu hiệu.
Việt Nam nằm trong khâu yếu nhất của chiến lược “cường quốc đại dương” xuất phát từ con đường “Giấc mơ Trung Hoa Vĩ đại” được Chủ tịch Tập Cận Bình đẩy mạnh kể từ khi lên cầm quyền vào năm 2013 trong điều kiện Chính phủ Barack Obama nói nhiều làm ít.
Với “Sơn thuỷ tương liên, Lý tưởng tương thông, Văn hoá tương đồng, Vận mệnh tương quan” do Giang Trạch Dân ban cho vào tháng 11 năm 1991, có nghĩa “Sông núi gắn liền, Cùng chung lý tưởng, Hoà nhập văn hoá, Có chung định mệnh” được đảng Cộng sản Việt Nam khái quát thành “Láng giềng hữu nghị, Hợp tác toàn diện, Ổn định lâu dài, Hướng tới tương lai” như chiếc thòng lọng buộc vào cổ dân tộc Việt Nam.
Bắc Kinh muốn “đập” Phi Luật Tân một trận để dằn mặt, nhưng chạm phải Hiệp ước Phòng thủ Hỗ tương Mỹ-Phi và sự khôn ngoan, quyết đoán của Tổng thống Benigno Aquino III vì dám kiện Trung Cộng ra trước Toà án Trọng tài về Luật Biển năm 1982. Aquino thừa nhận Phi Luật Tân yếu nên phải nhờ Hoa Kỳ lẫn Nhật Bản bảo vệ bằng cách cho phép quân đội Mỹ tiếp cận nhiều căn cứ quân sự. Aquino tiếp nhận khí tài quân sự và sẵn sàng chấp thuận cho Nhật Bản can thiệp khi Phi Luật Tân bị tấn công.
Nhưng, chính sách 3 không của Việt Nam “không có căn cứ quân sự của nước ngoài, không liên minh quân sự, không dựa nước này chống nước kia” khiến đất nước cô đơn trước bất cứ cuộc tấn công nào từ bên ngoài. Việt Nam tiếp giáp đất, biển với Trung Cộng cũng làm gia tăng nguy cơ bị xâm lấn, đồng hoá hơn bất cứ quốc gia duyên hải Đông Nam Á nào khác.
Trước bối cảnh bất lợi đó, dân tộc Việt Nam cần làm gì để bảo toàn nòi giống, bảo vệ Tổ quốc thân yêu?
Người Việt, không phải đảng Cộng sản
Điều đầu tiên và tiên quyết là người Việt Nam chứ không phải đảng Cộng sản có toàn quyền quyết định số phận và tương lai của dân tộc. Quyền chọn lựa lãnh đạo tài đức nằm trong tay dân tộc chứ không do đảng Cộng sản áp đặt.
Suốt chiều dài lãnh đạo, đảng Cộng sản đã phạm những sai lầm chiến lược nghiêm trọng khiến cho Việt Nam không thể phát triển như một quốc gia bình thường.
Đảng Cộng sản Việt Nam đơn phương quyết định tiến hành cuộc “cách mạng bạo lực” do mù mắt trước “xu thế giải thực” trên thế giới xuất phát từ sau Đệ nhất Thế chiến và được đẩy mạnh sau khi Thế chiến Thứ hai kết thúc. Sai lầm này đã cướp đi 4 triệu sinh mạng Con Hồng Cháu Lạc, một đất nước tan nát vì bom đạn, một mối hận thù dân tộc đến nay vẫn chưa nguôi, một xã hội hằn học và chia rẽ ngày càng khó hàn gắn, một tâm thức lệ thuộc ngoại bang, một nền độc lập dân tộc muộn màng.
Tại Châu Á và Châu Phi có 14 quốc gia cùng hoàn cảnh bị ngoại bang cai trị như Việt Nam đã giành được độc lập dân tộc sớm hơn 30 năm, đất nước nguyên vẹn, thiệt hại nhân mạng chẳng đáng kể nhờ chọn con đường “đấu tranh bất bạo động” thuận theo xu hướng giải thực toàn cầu.
Ở vào thập niên thứ hai của thế kỷ thứ 21 mà đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn kể công trạng “giải phóng dân tộc”, chẳng phải thuộc vào loại có đầu óc bệnh hoạn hay sao?
Cuộc cách mạng bạo lực do đảng Cộng sản tiến hành còn chĩa họng súng vào người đồng chủng qua các vụ thanh trừng đẫm máu với những ai không khuất phục chủ nghĩa Mác-Lê. Cải cách ruộng đất diễn ra khắp thế giới trong thế kỷ 20, nhưng khi đến Việt Nam đã mang theo các cố vấn Trung Cộng nên gieo rắc kinh hoàng ở nông thôn miền Bắc từ 1950-1953 với 172.000 nạn nhân - theo thống kê của Nhà nước ghi trong cuốn Lịch sử Kinh tế tập II - mà oan sai tới 72%. Nhưng, con số này dao động tới 675.000 nếu tính theo quy định tỉ lệ địa chủ chiếm 5,6% dân số. Số người bị giết từ 15.000 đến 50.000. Ác tính con người dẫn tới các vụ nhục hình như thời Trung cổ nên tội ác chống nhân loại của tập đoàn lãnh đạo khó bác bỏ.
23 năm tụt hậu
Sau Đệ nhị Thế chiến, một số quốc gia tình nguyện theo Liên Xô như Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cuba, hoặc bị bắt buộc như các nước Đông Âu, Trung Âu, Caucasus đều chuốc lấy thảm hoạ. Trái lại các quốc gia nghiêng về phía Tây Phương đều tránh được tai hoạ và phát triển hài hoà.
Ba quốc gia bị chia đôi sau Thế chiến Thứ hai mà chỉ có Việt Nam chịu thiệt hại nhiều nhất, do sự điên cuồng của đảng Cộng sản quyết thống nhất đất nước bằng xương máu của 4 triệu người cùng nòi giống.
Đông Đức không tấn công Tây Đức vì có binh lính Mỹ, Anh, Pháp trú đóng để rồi thống nhất trong hoà bình vào năm 1990. Tây Đức tốn hơn 3.500 tỉ USD làm đầu tàu kéo Đông Đức theo kịp đà phát triển toàn cầu.
Bắc Hàn rất muốn dùng vũ lực để thống trị Nam Hàn, nhưng bị dội vì 28.500 lính Mỹ được Liên Hiệp Quốc uỷ nhiệm vẫn hiện diện ở phía Nam sau khi ký kết Hiệp định Đình chiến năm 1953. Ngày nay, Đại Hàn Dân Quốc trở thành quốc gia công nghiệp, kỹ thuật tiên tiến trên thế giới với lợi tức bình quân đầu người 24.000 USD vào năm 2013 so với 583 USD của Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên và 1.900 của Việt Nam.
Năm 2009, Nhật Bản đã yểm trợ cho quân Mỹ đồn trú 5,6 tỉ USD. Từ năm 1991, Đại Hàn bắt đầu chi trả kinh phí cho quân Mỹ đồn trú và lên tới mức 897 triệu USD vào năm 2014. Nhật Bản và Đại Hàn đã được bảo đảm an ninh để phát triển thần tốc nhờ chính phủ và dân chúng biết đặt quyền lợi dân tộc trên kiểu sĩ diện hảo.
Nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa đã kìm hãm sự phát triển của đất nước và làm cho Việt Nam lệ thuộc ngày càng sâu đậm vào Trung Cộng. Để tăng lợi tức bình quân đầu người lên gấp đôi, Việt Nam cần 23 năm so với 10 của Indonesia, 8 của Thái Lan, 6 của Tân Gia Ba và 4,7 của Đại Hàn. Không phải dân Việt Nam kém cỏi mà do sự lãnh đạo trì độn của đảng.
Đừng “buôn nước bọt”
Đứng trước nguy cơ mất thêm từng mãnh cơ đồ vào tay Trung Cộng, dân tộc Việt Nam cần có viễn kiến sáng suốt để xác định chính xác ai là kẻ thù từ bên ngoài, ai là kẻ nội thù, ai là bạn mà tìm liên minh nhằm bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và bảo tồn dân tộc.
Việt Nam yếu thế hơn Trung Cộng trên nhiều phương diện, đặc biệt trên biển, trên không và vũ khí huỷ diệt hàng loạt nên không thể đơn độc giành thắng lợi. Do đó, liên minh quân sự với các cường quốc biển để răn đe hành động điên rồ của Bắc Kinh trở thành một nhiệm vụ cấp bách, không thể thoái thác mà phải chấp nhận việc trả giá. Trong quan hệ quốc tế chẳng có gì cho không, biếu không mà phải có qua có lại, có tính chất pháp lý mới bền vững.
Lãnh thổ và chủ quyền quốc gia có giá trị vĩnh cữu khi được luật pháp quốc tế công nhận, nên Việt Nam cần lập tức tham gia với Phi Luật Tân trong vụ kiện Bắc Kinh trước Toà án Trọng Tài về Luật Biển.
Tiếp theo, Việt Nam phải kiện Trung Cộng ra trước Toà án Công lý Quốc tế vì đã cưỡng đoạt Quần đảo Hoàng Sa, tức Paracel Islands, tức Tây Sa. Dù cho Bắc Kinh có từ chối như từng làm vào năm 1932 và 1947 thì Việt Nam vẫn chứng tỏ một quốc gia tuân thủ và biết vận dụng Luật Biển 1982 để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Việt Nam cũng phải kiện Bắc Kinh vì xâm phạm Vùng Đặc quyền Kinh tế và Thềm Lục địa được Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 quy định.
Trước Toà án Quốc tế, các bên đều bình đẳng không phân biệt nước lớn hay nước nhỏ. Ngược lại, tại bàn đàm phán song phương, cường quốc có nhiều lợi thế lấn át nhược tiểu.
Hoa Kỳ đang lần lượt chuyển 60% lực lượng Hải quân vào Biển Đông. Nhật Bản đã trở thành “quốc gia bình thường” để có thể tiếp cứu đồng minh, thân hữu khi bị tấn công. Mỹ, Úc, Nhật đã kết thành liên minh trên thực tế, tuy chưa có hiệp ước chính thức, để duy trì nguyên trạng hoà bình, phát triển tại Châu Á-Thái Bình Dương.
Các quốc gia Đông Nam Á ngày càng có xu hướng đoàn kết trước mưu đồ đen tối của Bắc Kinh nên Việt Nam không thể đứng ngoài mà chờ sung rụng. Chẳng ai chịu cứu giúp khi Việt Nam chỉ thích “buôn nước bọt”.
Sự lệ thuộc kinh tế quá nhiều vào Trung Cộng làm cho Bắc Kinh có điều kiện sử dụng lưỡi dao kinh tế để xẻo từng miếng cơ đồ Việt Nam. Vì thế, bằng mọi giá Việt Nam phải gia nhập bằng được vào Hiệp ước Đối tác Xuyên-Thái Bình Dương để dựa vào 11 nền kinh tế quan trọng mà thoát dần khỏi bóng ma Trung Cộng.
****************
Hơn 60 Đảng viên Cộng sản lão thành vừa gửi thư ngỏ lên Ban Chấp hành Trung ương kêu gọi từ bỏ con đường xây dựng XHCN và thoát khỏi lệ thuộc vào Trung Quốc.
http://www.ijavn.org/2014/07/ang-vien-lao-thanh-keu-goi-thoat-trung.html
Quan hệ Việt Trung
Bức thư mà BBC có trong tay đề ngày 28/7/2014 với 61 chữ ký của nhiều nhân vật hoạt động lâu năm và có tiếng ở Việt Nam như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Thứ trưởng Chu Hảo, các kinh tế gia Lê Đăng Doanh và Phạm Chi Lan... được gửi tới Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Nội dung thư bắt đầu bằng nhận định rằng từ nhiều năm nay, Đảng CSVN đã "dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin".
"Công cuộc đổi mới gần ba nươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc."
Đường lối chính sách của Đảng và nạn tham nhũng, theo các tác giả bức thư, đã "đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh".
Thư nhắc tới Hội nghị Thành Đô năm 1990, mà nhiều người cho là mốc dấu cho một giai đoạn Việt Nam bị lệ thuộc về chính trị-kinh tế vào Trung Quốc.
Từ đó tới nay, "Việt Nam đã có nhiều nhân nhượng trong quan hệ với Trung Quốc, phải trả giá đắt và càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới".
Theo các Đảng viên chấp bút thư, thực trạng yếu kém của Việt Nam phơi bày sự bất cập "cả về trách nhiệm và năng lực của lãnh đạo Đảng và nhà nước trong thời gian qua".
Khuyến cáo
Những người này cũng thừa nhận rằng toàn thể Đảng CSVN, trong đó có bản thân họ, phải chịu trách nhiệm trước dân tộc về tình hình nói trên nhưng phần trách nhiệm chủ yếu và trước hết thuộc về Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị.
Bức thư nêu ra một số yêu cầu chính, mà trước tiên là Đảng CSVN cần thay đổi Cương lĩnh và "từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa".
Chỉ có hệ thống nhà nước pháp quyền thật sự dân chủ mới có thể mở ra thời kỳ mới phát triển cho Việt Nam, theo nhận định trong thư.
Họ cũng kêu gọi quyết tâm thoát khỏi tình trạng lệ thuộc nghiêm trọng vào Trung Quốc.
"Đảng CSVN cần thay đổi Cương lĩnh và từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa."
Giai đoạn này, Đảng CSVN đang chuẩn bị tiến tới đại hội Đảng các cấp trước khi tổ chức Đại hội Đảng lần thứ XII vào năm 2016. Các tác giả bức thư cho rằng đây là thời điểm thuận lợi để tiến hành thay đổi thể chế chính trị một cách thực sự.
Đặc biệt, lá thư đề cập tới quan hệ đối ngoại, mà trước hết là với Trung Quốc.
Các tác giả kêu gọi lãnh đạo Đảng CSVN và nhà nước "thống nhất nhận định về mưu đồ và hành động của thế lực bành trướng Trung Quốc đối với nước ta, từ bỏ những nhận thức mơ hồ, ảo tưởng; và có đối sách trước mắt và lâu dài bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ trong mọi tình huống, thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc".
Họ yêu cầu minh bạch hóa sự thật về quan hệ Việt – Trung và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Đô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế …
Lá thư cũng khuyến cáo nhanh chóng kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về tình hình tranh chấp căng thẳng trên Biển Đông.
"Quan điểm 'không liên minh với nước nào nhằm chống nước thứ ba' là tự trói buộc mình, không phù hợp với thực tế, cần phải thay đổi."
Trước đây đã một vài lần các thư ngỏ với nội dung kêu gọi thay đổi đã được gửi tới lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam nhưng không thấy có phản hồi công khai từ người nhận.
*************
http://www.ijavn.org/2014/07/vntb-tam-thu-gui-ang-vien-csvn-yeu-nuoc.html
From : VNTB (Kha Lương Ngãi)
Kính thưa Quý Anh, Chị,
Sau khi đọc thư của quý Anh Chị gửi Ban chấp hành TW Đảng và toàn thể ĐV ĐCSVN - mặc dù tôi đã làm đơn xin ra khỏi tổ chức của Đảng từ năm 2004 với lý do ghi rõ : “Vì mất niềm tin đối với sự lãnh đạo của Đảng”, nhưng nay sau khi đọc thư của quý Anh Chị, tôi tự thấy phải góp tiếng nói đồng tình và xin được chia sẻ trách nhiệm đối với bức thư mà quý Anh Chị vừa gửi cho BCH TWĐ cùng toàn thể Đảng viên ĐCSVN (Xem như tôi đã xin được cùng ký tên và cùng chịu mọi trách nhiệm).
Kính thưa Quý Anh Chị,
Tôi hoàn toàn tán thành nội dung bức thư của quý Anh Chị, nên không bàn luận thêm. Nhưng qua bức thư này tôi có chút suy tư, xin đươc bày tỏ cùng quý Anh Chị - những người cộng sản yêu nước cấp tiến.
Suy tư về Đảng
Đảng CSVN thành lập với tôn chỉ mục đích: “Vì lợi ích Quốc gia, Dân tộc, Đoàn kết toàn dân chống xâm lược…”. Chính vì vậy, Đảng đã quy tụ được toàn dân một lòng đi theo Đảng, kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ thắng lợi giành độc lập.
Nhưng thật đáng tiếc, sau khi giành được độc lập đến nay, Đảng và Nhà nước đã trượt dài xuống hố sâu quan liêu, tham nhũng, áp bức Nhân Dân với đầy rẫy tội lỗi, mà nguyên nhân sâu xa chính là do Đảng thực hành chế độ độc tài chính trị, độc quyền kinh tế, làm cho Đảng ngày càng thoái hóa biến chất, dẫn đến Đảng và Dân trở nên đối lập nhau về lợi ích mà Đảng vẫn cứ cố áp đặt độc quyền cai trị; dẫn đến chia rẽ, đối kháng giữa Đảng, Nhà nước với Nhân Dân và nội bộ lãnh đạo của Đảng, cũng do vậy phân hóa thành 2 phe nhóm :
- Phe nhóm “cộng sản 4 kiên định” do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đang công khai lãnh đạo việc giữ quan hệ hữu nghị với “bạn láng giềng 4 tốt 16 chữ vàng” - mà kỳ thực ai cũng biết đó là nhẫn nhịn, cầu hòa để quyền thống trị độc tôn của Đảng được bảo hộ.
- “Phe nhóm” còn lại trong Đảng CSVN thực chất gồm những người “Cộng sản yêu nước cấp tiến“chủ trương từng bước đổi mới thể chế”, xây dựng Nhà Nước pháp quyền dân chủ, phát triển xã hội dân sự, đoàn kết toàn dân, tranh thủ sự đồng tình ủng hộ của Nhân Dân và Chính phủ các nước dân chủ, văn minh, tiến bộ trên thế giới, tạo thế và lực mới chống xâm lược Bành trướng Bắc Kinh.
Suy tư về những người cộng sản yêu nước cấp tiến
Mặc dù từ lâu tôi không còn là Đảng viên Đảng cộng sản, nhưng suy xét lại mình và nhìn lại lịch sử Đảng, tôi luôn giữ tình cảm và niềm tin: Bất kỳ ai đi theo Đảng làm cách mạng đều là những người yêu nước. Và vì vậy, dù ngày nay Đảng có thoái hóa, biến chất, hư hỏng như thế nào..., tôi vẫn hy vọng và gửi gắm niềm tin đối với tất cả Đảng viên cộng sản yêu nước cấp tiến đang là lãnh đạo các cấp trong các cơ quan Đảng, Chính phủ, Bộ, Ngành, Đoàn thể, Quân đội, Công an . . . Vì vốn là cộng sản yêu nước thì đảng viên nào cũng có điều kiện tự diễn biến, tự chuyển hóa bản thân mình, cơ quan mình . . ., từ đó góp phần tạo diễn biến, chuyển hóa đường lối, cương lĩnh, chủ trương chính sách lạc hậu lỗi thời của Đảng, Chính phủ . . ., tiến bộ dần dần theo xu thế dân chủ, văn minh cho đến khi Đảng CSVN sẽ tự lột xác, khoác chiếc áo mới cùng với sự ra đời của Nhà Nước Việt Nam dân chủ - Đó là một nhà nước đoàn kết được toàn dân, đoàn kết được với nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới và được các nước dân chủ, văn minh tiến bộ hậu thuẫn. Khi đó hiểm họa xâm lược ngông cuồng của Bành trướng Bắc Kinh sẽ bị ngăn chặn, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự chủ, hòa bình thật sự cho đất nước. Khi đó tất cả những người cộng sản yêu nước cấp tiến sẽ cùng nhau hân hoan mừng hoàn thành sứ mạng lịch sử!
From : VNTB,BBC ,.........