Người Việt hải ngoại nghĩ gì khi Mỹ bỏ lệnh cấm vận vũ khí với VN?
From : RFA
Theo nguồn tin mói nhất của Washington, Hoa Kỳ có thể tiến hành nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam cuối năm nay, cũng có nghĩa Hà Nội sẽ mua được những loại khí giới cần thiết cho quốc phòng do Mỹ sản xuất mà không còn bị trở ngại.
Theo sự am hiểu của những người Việt ở ngoài, hằng quan tâm đến tình hình Việt Nam và biển Đông, nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí của Hoa Kỳ đối với Việt Nam là vấn đề được vận động từ lâu, đặc biệt trong vài tháng trở lại đây.
Nhà văn Trần Trung Đạo, thường sinh hoạt với giới trẻ Việt ở hải ngoại, cho rằng việc nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam đến từ phản ứng của thế giới và đặc biệt là Mỹ trước những hành động lấn lướt của Trung Quốc trên biển Đông thời gian qua:
Giải tỏa lệnh cấm vận vũ khí đả thương là dấu hiệu cho Trung Quốc thấy sự quan tâm của Mỹ vẫn còn ở Việt Nam, họ có thể làm những gì cần thiết phải làm để giữ thăng bằng hải lực giữa các cường quốc nói riêng và đặc biệt là Việt Nam cũng như các quốc gia nhỏ quanh vùng Đông Nam Á nói chung.
Đó là một biểu hiện tích cực nhưng tôi nghĩ cái bước kế tới mới là quan trọng. Chúng ta phải chờ đợi phản ứng của Trung Quốc thế nào đối với việc làm của Mỹ, cũng như phản ứng của Việt Nam trước dấu hiệu của Mỹ cho thấy rằng họ có thể bước thêm một bước trong quan hệ không những về ngoại giao mà cả về quân sự đối với Việt Nam. Tôi nghĩ trong thời gian sắp tới sẽ có vài biến chuyển đặc biệt ảnh hưởng trực tiếp đến Việt Nam và thái độ của chính phủ Việt Nam cũng như người Việt trong nước và hải ngoại là điều hết sức quan trọng.
Giải tỏa lệnh cấm vận vũ khí đả thương là dấu hiệu cho Trung Quốc thấy sự quan tâm của Mỹ vẫn còn ở Việt Nam...
- Nhà văn Trần Trung Đạo
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, tù nhân lương tâm đang được tạm hoãn thi hành án ba năm rưỡi và hiện đang làm công việc nghiên cứu trong National Endowment For Democracy Viện Dân Chủ Quốc Gia của Hoa Kỳ ở Washington từ tháng Tư 2014, nói rằng trước giờ ông luôn ủng hộ việc Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào khác trên thế giới bán vũ khí cho Việt Nam với điều kiện những vũ khí này là để bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ của Việt Nam chứ không phải để Việt Nam dùng đàn áp người dân và những nhà đấu tranh đòi tự do dân chủ trong nước:
Vấn đề phải thấy rõ chính quyền cộng sản Việt Nam sẽ lợi dụng việc Mỹ bán vũ khí, là những phương tiện phòng thủ quốc gia như máy bay trinh sát hay kể cả tàu chiến nếu Mỹ có thể bán được. Tất nhiên chuyện đó góp phần phòng thủ Việt Nam ở mức độ nào đó. Nhưng đó cũng là ý đồ chính trị của chính quyền Việt Nam, là để cho thế giới mà trước hết là Trung Quốc, thấy rằng Việt Nam bắt đầu liên kết, bắt đầu quan hệ quân sự với Mỹ để Trung Quốc cũng phải tính toán chuyện không thể lúc nào cũng hung hăng dùng vũ lực đe dọa và xâm chiếm Việt Nam.
Chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay cần những dấu hiệu mang tính tượng trưng để cho người dân Việt Nam thấy là chính quyền có quan tâm đến chuyện bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ. Việt Nam đặt vấn đề mua vũ khí của Mỹ, dù ở mức độ tượng trưng, là cũng hòng đánh lừa những người đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam là Mỹ ủng hộ chính quyền cộng sản Việt Nam, một cách làm cho người dân Việt Nam rơi vào cái sự lừa bịp như đã liên tục tuyên truyền từ khi chế độ cộng sản thiết lập tại Việt Nam.
Cuối cùng tôi tin rằng việc phải bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ trước hành vi xâm lược của Trung Quốc là hoàn toàn chính đáng và điều này phải đi song song với một chế độ dân chủ, đa đảng để có thể bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam một cách đầy đủ nhất.
Mua được vũ khí của Mỹ thì cũng đừng tưởng rằng vũ khí đó sẽ giúp ta bảo vệ được tổ quốc, là quan điểm của nhà báo tự do Nguyễn Minh Cần, từ miền Bắc đi tị nạn chính trị qua Nga hồi 1964 đến nay:
Nếu đường lối hiện nay của nhà cầm quyền Việt Nam không thay đổi mà cứ thuần phục Trung Quốc như hiện nay thì vũ khí đó cũng không phải để bảo vệ Việt Nam. Cho nên tất cả mọi vấn đề là tùy thuộc ở đường lối chính trị của những người cầm quyền Việt Nam hiện nay.
Việc mua vũ khí cũng có thể là để cho người dân hiểu rằng các ông đang chuẩn bị để bảo vệ tổ quốc, nhưng mà với đường lối vẫn như hiện nay, cái đường lối thuần phúc ấy, thì vũ khí cũng không có tác dụng gì mấy đâu.
Trong khi đó, từ Ba Lan, cây viết Mạc Việt Hồng của tờ Đàn Chim Việt, đồng ý rằng lệnh nới lỏng cấm vận vũ khí mà hành pháp và lập pháp Mỹ đang tính tới sẽ giúp Việt Nam tăng cường khả năng quốc phòng của mình:
Việc mua vũ khí cũng có thể là để cho người dân hiểu rằng các ông đang chuẩn bị để bảo vệ tổ quốc, nhưng mà với đường lối vẫn như hiện nay, cái đường lối thuần phúc ấy, thì vũ khí cũng không có tác dụng gì mấy đâu.
- Nhà báo Nguyễn Minh Cần
Nhất là trong khi tiềm lực quốc phòng của Trung Quốc rất là lớn và ngày càng lớn mạnh hơn, đe dọa trực tiếp đến quyền lợi của Việt Nam ở trên biển và cả trên đất liền nữa, cho nên về mặt nào đó thì việc đó có lợi chung cho đất nước.
Thế nhưng mặt khác thì nhiều người cũng nhìn vào cái thành tích nhân quyền của Việt Nam và cho rằng nên trì hoãn việc này. Nhưng theo tôi nghĩ nếu mà trì hoãn thì chưa chắc là đã giúp ích gì được nhiều cho nhân quyền của Việt Nam đâu. Cá nhân tôi cho rằng chuyện vũ khí này có mặt tốt và có mặt không được. Người ta lo ngại chính quyền Việt Nam thay vì sử dụng những vũ khí đó cho việc bảo vệ giang sơn bảo vệ đất nước thì người ta có thể quay ra đàn áp những người dân chủ hoặc nhân dân ví dụ như tấm gương Thiên An Môn thì đấy là mặt rất là dở. Thế nên ý kiến về mặt nguy hiểm thì nó cần thiết cũng phải có.
Đó là quan điểm của người Việt ở Hoa Kỳ và nhiều nước khác trên thế giới trước vụ việc Hoa Kỳ nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam. Xin được thưa là những ý kiến nêu trong bài này không nhất thiết phản ảnh quan điểm của đài Á Châu Tự Do.
*************
Cứu nước trên hết!
From : Nguyễn Trọng Vĩnh ( Boxit )
Chưa bao giờ thấy tình hình đất nước đáng lo như hiện nay:
Về kinh tế xã hội: Hàng chục vạn doanh nghiệp ngừng hoạt động và phá sản, công nhân nhân viên mất việc, ngân sách thất thu, sinh viên tốt nghiệp ra trường không có việc làm, người cày mất ruộng, tập đoàn kinh tế nhà nước làm ăn thua lỗ, tham ô, nợ xấu ngân hàng, thất thoát hàng ngàn ngàn tỷ, hàng hóa nước ngoài tràn ngập thị trường chủ yếu từ Trung Quốc, hàng xuất khẩu chủ lực lệ thuộc Trung Quốc về nguyên vật liệu, nhập siêu hàng năm trên dưới 20 tỷ đô la, nợ nước ngoài chồng chất vượt quá GDP, khoáng sản bị đào bới bung bét, rừng bị chặt phá vô tội vạ…Kinh tế sa sút gần đến đáy, tụt hậu rất xa so với các nước chung quanh. Tài nguyên phong phú mà dân nghèo, nước yếu, lệ thuộc.
Mọi mặt xã hội xuống cấp nghiêm trọng.
Về an ninh, quốc phòng: Nhiều điểm xung yếu về quốc phòng đã bán hoặc cho Trung Quốc thuê dài hạn. Họ đã mua được 3, 4 ngàn hecta rừng biên giới, đã đứng chân được trên cao nguyên chiến lược, đã vào “nuôi cá” trong quân cảng Cam Ranh, đương thực hiện dự án khu luyện thép Formosa và cảng Vũng Áng, thực tế là đương xây dựng căn cứ quân sự, họ thuê cảng Cửa Việt cũng đương thực hiện mục đích ấy; từ Kỳ Anh đến chân đèo Ngang, phía Đông đường quốc lộ 1, khoảng 20 km họ xây tường cao và làm gì trong đó không ai biết, mua một đoạn bãi biển Đà Nẵng, xây nhà kín cổng cao tường để làm gì cũng chẳng ai hay. Trung Quốc đã đánh chiếm
được cao điểm 1059 trong huyện Vị Xuyên, Hà Giang, ngoài biển, trên cụm bãi đá Gac Ma trong quần đảo Trường Sa của chúng ta mà họ đánh chiếm năm 1988, họ đương xây thành những đảo nhân tạo và thành căn cứ quân sự có sân bay, đường băng. Hàng vạn người Trung Quốc rải khắp nơi có thể là đội quân thứ 5. Độc lập, chủ quyền của nước ta bị uy hiếp nghiêm trọng.
Thực trạng trên đây nói lên sự quản lý, điều hành yếu kém của người đứng đầu Chính phủ và sự lãnh đạo yếu kém của Ban lãnh đạo Đảng.
Cứ đà này tiếp tục, tình hình sẽ còn bi đát hơn, có thể dẫn đến vỡ nợ và có thể mất độc lập chủ quyền. Điều này có phần do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quá thân Trung Quốc, quá bảo thủ một thứ ý thức hệ không tưởng và quá sợ Trung Quốc đánh, không cho kiện Trung Quốc, không đấu tranh quyết liệt với những hành động xâm lấn và mưu đồ bá chiếm Biển Đông của họ, không muốn làm gì trái ý Trung Quốc, thả lỏng, nên họ muốn gì cũng được.
Trước hiểm họa của đất nước, đảng viên, cán bộ từ dưới lên, những ai còn có lòng yêu nước, còn thấm được ít nhiều tinh thần, khí phách Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn, hãy thức tỉnh, dám nghĩ dám làm, dám thay đổi, cùng nhân dân chung tay cứu nước.
Con đường đúng đắn là:
- Đặt Tổ quốc lên trên hết, từ bỏ toàn trị, từ bỏ đường lối sai lầm bảo thủ, tư duy ý thức hệ hão huyền, thực hiện dân chủ với dân, tôn trọng các quyền và lợi ích củadân, gắn bó với dân để xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc đích thực.
- Vẫn duy trì mối quan hệ bình thường với Trung Quốc và tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước nhưng phải phát huy tinh thần độc lập, tự chủ tách ra khỏi sự ràng buộc của chủ nghĩa bành trướng bá quyền Đại Hán, kết bạn với tất cả các nước lớn như Nga, Nhật, Ấn, Mỹ…
Tôn trọng trí thức có chân tài, thực học, tâm huyết với sự đổi mới và phát triển đất nước, với các chuyên gia kinh tế giỏi, cùng nhau bàn bạc, tìm ra đường lối, kế sách đúng để tiến lên và bảo vệ vững chắc Độc lập, chủ quyền dân tộc.
Bảo thủ không thay đổi là có tội với lịch sử.