Publicité

Bản Lên Tiếng của các Chức sắc Tôn giáo Việt Nam
Về Pháp lệnh tôn giáo năm 2004 và Nghị định áp dụng Pháp lệnh năm 2012

"...Các tôn giáo tự bản chất là những xã hội dân sự và mọi tín hữu đều là những công dân bình đẳng. Họ có những quyền và nghĩa vụ như mọi xã hội dân sự và mọi công dân khác. Những quyền và nghĩa vụ này - trên nguyên tắc- được xác định trong Hiến pháp và các bản văn dưới luật hình thành theo tinh thần tự do dân chủ, phù hợp với các Công ước quốc tế về nhân quyền. Thành ra không thể có và không được có những luật riêng cho tôn giáo. Như thế là đàn áp và kỳ thị! Chúng tôi thấy mình không có bổn phận chấp hành những luật lệ như thế...." 


Kính gởi:
- Quý Hữu trách trong Chính phủ và Quốc hội Việt Nam
- Quý Chức sắc, tu sĩ và tín đồ Cao Đài, Công giáo, Phật giáo, Phật giáo Hòa Hảo và Tin Lành.
- Quý Nhân sĩ và Đồng bào Việt Nam
- Quý Chính phủ dân chủ khắp thế giới
- Quý Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Quý Tổ chức nhân quyền quốc tế.
- Quý Cơ quan truyền thông quốc tế và quốc nội.


Các Chức Sắc Tôn Giáo Việt Nam:


1- Xét rằng: Do thấm nhuần chủ nghĩa duy vật vô thần Các Mác (cho rằng tôn giáo là thuốc phiện mê hoặc nhân dân, nguy hiểm cho xã hội) và do chủ trương quyền lực toàn trị độc tài (không để bất cứ thực thể nào trong xã hội vượt thoát sự kiểm soát của mình và không để bất cứ quy tắc luật lệ nào đứng trên quy tắc luật lệ của mình), đảng và chế độ Cộng sản luôn coi tôn giáo -các lực lượng tinh thần- là kẻ thù, kẻ thù số một, cần phải tiêu diệt. Để thực hiện việc này, nhà cầm quyền CS dùng bạo lực vũ khí và bạo lực hành chánh. Hai biện pháp này luôn phối hợp với nhau cũng như tăng giảm tùy lúc, tùy nơi và tùy người. Bạo lực hành chánh hiện thời được thể hiện qua Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo số 21 do Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành ngày 18-06-2004 và Nghị định áp dụng Pháp lệnh số 92 (cập nhật Nghị định số 22 năm 2005) do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành ngày 09-11-2012.


2- Xét rằng: Rút kinh nghiệm áp dụng Sắc lệnh tôn giáo số 234 (ngày 14-06-1955) của ông Hồ Chí Minh, Nghị quyết tôn giáo số 297 (ngày 11-11-1997) của ông Phạm Văn Đồng và Nghị định số 22 (ngày 01-03-2005) của ông Phan Văn Khải, Pháp lệnh 21 và Nghị định 92 trở nên tinh vi hơn và siết chặt hơn trong việc kiểm soát các giáo hội. Cụ thể, cả hai văn kiện pháp lý này muốn khống chế, kềm tỏa 5 phương diện hay 5 yếu tố của tôn giáo là quy chế pháp lý, nhân sự, hoạt động, tài sản và quan hệ quốc tế.


a- Về quy chế pháp lý, cho đến nay nhà cầm quyền CS không cho tôn giáo lẫn tổ chức thuộc tôn giáo chính truyền nào được có tư cách pháp nhân như mọi tổ chức xã hội - chính trị khác tại VN (trong cả hai văn kiện chẳng hề thấy một chữ "pháp nhân" nào). Điều này gây rất nhiều khó khăn về pháp lý cho các Giáo hội và các tổ chức của Giáo hội trong các giao dịch dân sự (mua bán, mở tài khoản ở ngân hàng). Đất đai, nhà cửa, tiền bạc mà các tôn giáo và tổ chức tôn giáo đang sở hữu và sử dụng phải đứng tên một cá nhân và điều này dẫn đến nguy cơ bị chiếm đoạt (bởi nhà nước hay bởi một người liên hệ), vì trên danh nghĩa các tài sản này chỉ là của cá nhân chứ không phải của tập thể. Những hoạt động xã hội của các chức sắc do đó cũng bị loại trừ hay giới hạn.


Không công nhận tư cách pháp nhân, nhà cầm quyền chỉ cho các tôn giáo và các tổ chức thuộc tôn giáo được đăng ký, nghĩa là xin công nhận để được hoạt động với những điều kiện rất khắt khe (Đ. 5-8 NĐ 92). Và sự xuất hiện chính danh lẫn tồn tại hợp pháp của một tôn giáo hoàn toàn nằm trong tay nhà cầm quyền vô thần. Hiện thời, nhiều Giáo hội như Phật giáo VN Thống nhất, Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, Cao Đài Bảo thủ Chơn truyền và nhiều Hệ phái Tin lành như Mennonite hoặc Lutheran VN bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, do đó bị bách hại dữ dội. Trong lúc đó, nhà cầm quyền lại nặn ra nhiều giáo hội quốc doanh hoặc tổ chức quốc doanh để thay thế hay lũng đoạn các Giáo hội chính truyền hòng lừa gạt nhân dân và quốc tế, dùng đạo chống lại đạo.


b- Về nhân sự (tín đồ, tu sĩ, chức sắc). Trước hết, mọi ai có đạo đều phải ghi rõ tôn giáo trong Chứng minh nhân dân (các nước trên thế giới không có lệ này). Điều này đã và đang gây ra lắm kỳ thị. Rồi không một tín đồ của đạo nào được giữ những chức vụ lãnh đạo trong bộ máy Nhà nước, công an, quân đội, học đường, công ty xí nghiệp quốc doanh... Rõ ràng người có đạo là công dân hạng hai. Việc này đi ngược với Điều 29 Dự thảo sửa đổi HP.


Về tu sĩ, PL đ. 21 đòi buộc người phụ trách tu viện khi nhận người vào tu có trách nhiệm đăng ký với Uỷ ban nhân dân cấp xã, và NĐ 92 đ. 13 còn buộc chờ cơ quan nhà nước có thẩm quyền trả lời chấp thuận. Nghĩa là nhà cầm quyền có quyền từ chối cho một người vào tu hay từ chối cho một dòng tu hoạt động.


Về chức sắc (x. PL đ. 3-10), NĐ 92 đ. 19 nói rõ: "Tổ chức tôn giáo [tức Giáo hội] thực hiện việc phong chức, phong phẩm, bổ nhiệm, bầu cử, suy cử các chức danh này có trách nhiệm gửi bản đăng ký [tức xin phép] đến cơ quan quản lý nhà nước về tôn giáo". Nghĩa là việc bổ nhiệm các chức sắc từ lớn tới nhỏ đều bị nhà nước mọi cấp xen vào, cốt chọn cho được người họ hoàn toàn ưng ý hay người họ không phải lo ngại.


Trước đó, khi được đào tạo thành chức sắc trong các học viện, học viên buộc phải học về lịch sử và pháp luật VN như các môn chính khoá (PL đ. 24. NĐ 92 đ. 14-2). Thực ra đấy là học về chủ nghĩa, chế độ và đảng CS, do chính giáo sư nhà nước dạy. Đây là hình thức nhồi sọ những ứng viên chức sắc để sau này họ trở thành những lãnh đạo tinh thần ngoan ngoãn với chế độ và dễ thỏa hiệp với nhà cầm quyền.


c- Về hoạt động của tôn giáo, PL (từ điều 17 đến điều 35) phân ra 14 loại. Theo NĐ 92 từ đ. 5 đến đ. 41, tất cả các loại hoạt động này đều phải đăng ký (nghĩa là xin phép) và phải chờ nhà nước chấp thuận mới được làm. Nghĩa là người dân buộc phải xin phép nhưng nhà nước không buộc phải cho phép. Việc cho phép hay không tùy vào nhiều điều kiện, nhất là tùy thái độ “chính trị” của cá nhân hay cộng đoàn làm đơn xin phép… Trong PL 21 và NĐ 92, người ta thấy từ “đăng ký” được sử dụng 18 và 74 lần, từ “quy định” được sử dụng 37 và 69 lần, từ “quy định của pháp luật” được sử dụng 14 và 9 lần, từ “không chấp thuận phải nêu rõ lý do” 18 lần (trong NĐ).


Nếu tóm tắt các hoạt động trên thành 2 loại: 1- Các hoạt động thuần túy tôn giáo và nội bộ của Giáo hội; 2- Các hoạt động của Giáo hội liên quan đến xã hội, thì từ 1975 đến nay, đã có vô số vi phạm của nhà cầm quyền đối với các hoạt động đó. Và chính vì tiến hành nhiều sinh hoạt quan trọng và cần thiết cho đạo mà nhiều chức sắc, tu sĩ, tín đồ thuộc mọi tôn giáo đã bị hăm dọa, sách nhiễu, hành hung, quản chế hay cầm tù. Đó là chưa kể nhiều người còn bị như thế chỉ vì đấu tranh cho tự do, nhân quyền, dân chủ.


Ngoài các hoạt động phải xin phép trên đây, còn có những hoạt động thuộc quyền con người và quyền công dân mà các Giáo hội bị cấm đoán. Chẳng hạn không được quyền có nhà xuất bản riêng, đài phát thanh phát hình riêng, trang mạng internet riêng, hay có giờ phát thanh phát hình trên các phương tiện truyền thông của nhà nước (xây dựng do tiền đóng thuế của nhân dân, trong đó có tín đồ), và như thế là không được truyền bá giáo lý cách công khai cho mọi người để góp phân canh tân xã hội. Rồi không được quyền tham gia vào việc giáo dục giới trẻ từ cấp tiểu học đến đại học với trường sở và chuyên viên của riêng mình, dưới sự điều hành của chính mình, không được quyền tham gia vào việc cứu tế xã hội bằng cách thành lập và điều hành từ viện cô nhi đến viện dưỡng lão, từ bệnh xá đến bệnh viện.


d- Về tài sản, PL đ. 26 nói: "Tài sản hợp pháp thuộc cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ, nghiêm cấm việc xâm phạm tài sản đó". Thế nhưng, từ trong Hiến pháp, đã có chủ trương đất đai do nhà nước làm chủ sở hữu, rồi trong nhiều văn bản pháp luật, lại có những quy định vô lý liên quan đến tài sản của các Giáo hội. Như ngày 31-12-2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra Chỉ thị số 1940 về nhà, đất liên quan đến tôn giáo, hạ lệnh cho các địa phương nuốt trọn mọi tài sản của các tôn giáo mà đảng CS đã cướp đoạt từ nhiều thập niên trước dưới chiêu bài "quản lý nhà đất và cải tạo xã hội chủ nghĩa". Trong thực tế, từ 1954 tới nay, vô vàn vô số tài sản (điện thờ, đất đai, cơ sở, thậm chí vàng bạc...) của các tôn giáo đã bị nhà cầm quyền CS tước đoạt. Ngoài ra, để khống chế sự phát triển của tôn giáo, nhà cầm quyền không cho phép các Giáo hội trực tiếp mua hoặc nhận biếu tặng đất đai hay cơ sở.


e- Về quan hệ quốc tế của tổ chức tôn giáo, tín đồ, tu sĩ, chức sắc thì được đề cập trong PL 21 Điều 34-37 và NĐ 92 Điều 37-41. Cũng lại chuyện tất cả đều phải xin phép và nhưng nhà cầm quyền không buộc phải cho phép. Ví dụ việc Tòa thánh Vatican phong chức giám mục cho một số linh mục Công giáo VN thì phải được sự ưng thuận của Hà Nội mà nhiều khi rất gian nan và GH không thể chọn được người vừa ý. Ngoài ra, mọi chức sắc được phép ra nước ngoài (du lịch, du học hay du khảo) đều phải gặp công an tôn giáo trước khi đi để nghe bảo ban mọi chuyện “nên làm” và “không nên làm” ở hải ngoại (như cấm gặp gỡ cá nhân hay tổ chức nào đó, cấm tuyên truyền nói xấu nhà nước và chế độ...) Từ ngày mở cửa biên giới, cho phép công dân ra ngoại quốc, nhà cầm quyền đã kiểm soát mối liên lạc của các Giáo hội với nước ngoài có khi rất trắng trợn. Nhiều chức sắc “có vấn đề với chế độ” (như đã đấu tranh cho tự do tôn giáo hay dân chủ nhân quyền) thì bị gây nhiều khó dễ hay thậm chí bị cản trở xuất ngoại (hoặc ngược lại đi vào trong nước nếu đang ở nước ngoài). Nhiều nhóm thiện nguyện từ hải ngoại cũng bị cấm cản vào phục vụ tại một địa phương mà chức sắc tôn giáo coi sóc nơi đó đang bị ghi vào sổ đen. Nhà cầm quyền còn tìm cách cho tay chân len lỏi vào các cộng đoàn tôn giáo người Việt ở hải ngoại để lũng đoạn ngõ hầu họ chống lại đồng đạo mình ở quê hương. Đặc biệt nhà cầm quyền đã nhiều lần yêu cầu Tòa thánh Vatican có biện pháp với những chức sắc hoặc cộng đoàn Công giáo VN bị cho là “chống đối chế độ” trong lúc họ thực sự bênh vực công lý nhân quyền hay đòi hỏi quyền tự do tôn giáo.


Từ những phân tích trên, Các Chức sắc Tôn giáo Việt Nam tuyên bố:


1- PL 21 và NĐ 92 là những phương tiện pháp lý mà nhà cầm quyền Cộng sản thay vì dùng phục vụ quyền tự do tôn giáo của công dân như HP 1992 quy định, lại sử dụng để


- duy trì cơ chế Xin-Cho đối với tôn giáo (một cơ chế mà họ đã bỏ trong nhiều lãnh vực khác) ngõ hầu tôn giáo luôn lệ thuộc chặt chẽ vào chế độ.


- biến các Giáo hội và các tổ chức trong Giáo hội hoặc thành công cụ phục vụ tận tình chế độ hoặc thành kẻ phải nín câm trước những vấn đề của đất nước và xã hội ngõ hầu được yên thân.


- ngăn cản các Giáo hội và các tổ chức trong Giáo hội trở thành những xã hội dân sự đúng nghĩa (độc lập với nhà cầm quyền) vốn là nhu cầu ngày càng cấp thiết tại VN, để xây dựng một quốc gia dân chủ.


2- Các tôn giáo tự bản chất là những xã hội dân sự và mọi tín hữu đều là những công dân bình đẳng. Họ có những quyền và nghĩa vụ như mọi xã hội dân sự và mọi công dân khác. Những quyền và nghĩa vụ này - trên nguyên tắc- được xác định trong Hiến pháp và các bản văn dưới luật hình thành theo tinh thần tự do dân chủ, phù hợp với các Công ước quốc tế về nhân quyền. Thành ra không thể có và không được có những luật riêng cho tôn giáo. Như thế là đàn áp và kỳ thị! Chúng tôi thấy mình không có bổn phận chấp hành những luật lệ như thế.


3- Tự do tôn giáo không hệ tại ở việc được xây dựng các nơi thờ tự to lớn nguy nga, tổ chức các lễ hội hoành tráng đông đảo, chức sắc tu sĩ tín đồ được xuất ngoại dễ dàng thoải mái (thật ra điều này chỉ đúng với những nơi và những người không “có vấn đề” với chế độ). Tự do tôn giáo hệ tại việc các Giáo hội và tổ chức Giáo hội phải được công nhận (chứ không cấp ban) tư cách pháp nhân một khi họ đã đăng ký (không theo nghĩa xin phép); phải được tự do trong sinh hoạt và độc lập trong tổ chức; phải được truyền bá giáo lý trong và ngoài nơi thờ tự, trong và ngoài cộng đoàn tôn giáo, ra xã hội và trên mọi phương tiện truyền thông (sách, báo, đài); phải được tham gia vào việc giáo dục giới trẻ ở mọi cấp học; phải được tổ chức đầy đủ các hoạt động cứu tế xã hội; phải được tham gia đầy đủ (qua các tín đồ) vào việc quản lý điều hành đất nước.


4- Nhà cầm quyền VN - cách lập tức và vô điều kiện - phải thả mọi chức sắc, tu sĩ, tín đồ đang bị cầm tù vì đã đấu tranh cho tự do tôn giáo hay dân chủ nhân quyền; phải trả lại mọi tài sản tinh thần là tự do và độc lập cho mọi tôn giáo; phải trả lại mọi tài sản vật chất là đất đai, cơ sở cho mọi Giáo hội. Để mọi Giáo hội có thể góp phần vào việc canh tân đất nước và phục vụ Đồng bào.

 


Làm tại VN ngày 04 tháng 10 năm 2013


Các Chức sắc đồng ký tên


Đồng ký tên


- Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng PGHH (đt: 0199.243.2593)
- Hòa thượng Thích Không Tánh, Phật giáo (đt: 0165.6789.881)
- Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Công giáo (đt: 0984.236.371)
- Linh mục Giuse Đinh Hữu Thoại, Công giáo (đt: 0935.569.205)
- Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, Công giáo (đt: 0993.598.820)
- Chánh trị sự Hứa Phi, Cao Đài giáo (đt: 0163.3273.240)
- Chánh trị sự Nguyễn Kim Lân, Cao Đài giáo (đt: 0988.971.117)
- Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng, Cao Đài giáo (đt: 0988.477.719)
- Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Tin Lành (đt: 0949.275.827)
- Mục sư Hồ Hữu Hoàng, Tin Lành (đt: 0902.761.057)
- Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, Tin Lành (đt: 0906.342.908)
- Ông Phan Tấn Hòa, PGHH (đt: 0162.630.1082)
- Mục sư Lê Quang Du, Tin Lành (đt: 0121.2002.001)
- Ông Trần Nguyên Hưởn, PGHH (đt: 0167.341.0139)
- Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Tin Lành (đt: 0162.838. 7716)

 

From :
http://danlambaovn.blogspot.fr/2013/10/ban-len-tieng-cac-chuc-sac-ton-giao.html

 

 

 

 

Mỹ Yên: Đã đến lúc Hội Đồng Giám mục Việt Nam không thể không lên tiếng

Ngày 05/09/2013, ba ngày sau vụ đàn áp đẫm máu giáo dân xứ Mỹ yên, khi Mặc Lâm, biên tập viên RFA hỏi về tình hình liên đới hiệp thông của HĐGMVN thì Đức GM Nguyễn Thái Hợp đã trả lời: "Các giám mục vẫn hợp thông và rất hiểu hoàn cảnh này nhưng đây là những chuyện nhỏ thì mỗi giám mục cũng có thể giải quyết được, không cần đến Hội đồng Giám mục".


Tuy nhiên sau khi chứng kiến những thủ đoạn gian ngoan của chính quyền, khi thấy rõ việc chính quyền "cố tình đánh lạc hướng và làm phức tạp sự việc ngày 22/5/2013, nhằm kết án và truy cứu nhiều người dân chất phác vô tội khác, trong khi những hành vi sai trái của các cán bộ lại được bao che" Ngài đã không khỏi "băn khoăn lo âu", "không biết chính quyền Nghệ an có chủ đích gì khi dàn dựng kịch bản nầy?"

 

Mà không băn khoăn lo âu sao được khi nhớ lại kịch bản đã xảy ra ở Hà nội năm 2008. Đức TGM Ngô Quang Kiệt còn đó "đứng dưới chân Thánh Giá như Đức Mẹ sầu bi" vọng về Ngài và con chiên giáo phận Vinh đàng chia phần khổ nạn của Chúa như chính Ngài đang chịu. (Thư Hiệp thông 15/09/2013).


Chủ đích của cộng sản trong việc dàn dựng kịch bản như thế là đã rõ.


Song song với chiến dịch bôi nhọ và buộc tội qua báo đài nhà nước, như khi xưa đã làm với TGM Ngô Quang Kiệt, chính quyền Nghệ An đã gửi công văn số 139/UBND-NC lên chủ tịch HĐGMVN, cũng lại là TGM Nguyễn Văn Nhơn để kể những tội họ đã định sẵn và chuẩn bị tư tưởng để Ngài chấp nhận bản án họ sẽ dành cho Đức Cha Nguyễn Thái Hợp. Chỉ còn thiếu phép lành của Vatican nữa là xong và họ đã cử Ban (triệt hạ) Tôn giáo sang Vatican "làm việc".


Chính vì thấy thâm ý của chính phủ như thế nên Đức Cha Nguyễn Thái Hợp cấp tốc viết thư tìm sự liên đới và hiệp thông của HĐGMVN và kêu gọi sự hỗ trợ của thế giới.


Tuy nhiên chúng ta hy vọng Giáo hội VN và Tòa Thánh sẽ không còn ngoan ngoãn như ngày nào để cho cộng sản dùng kế hoạch dùng Giáo hội giết Giáo hội.


Về phía HĐGMVN, vị đương kim chủ tịch sẽ không trả lời nhà nước theo kiểu Philato như năm 2008: "Tôi thấy người nầy không có tội gì" rồi để "sống chết mặc bây". Nhưng ngài đã đích danh viết thư tận tình liên đới hiệp thông vói Đức cha Nguyễn Thái Hợp và giáo phận Vinh. Chắc chắn Ngài đang vận động để có một tiếng nói chung của HĐGMVN, quên đi lời nói để đời đã gây đau thương cho Đức TGM Ngô Quang Kiệt: "đồng cảm nhưng không đồng thuận".


Lý do là khi mà các dụng cụ tuyên truyền của nhà nước buộc cho ĐC Nguyễn Thái Hợp "những ‘tội danh’ như cấu kết với thế lực phản động trong cũng như ngoài nước, kích động nhân dân hận thù với nhà nước, chia rẽ khối đoàn kết nhân dân..." thì đó là chuyện chính trị. Cộng sản gán ghép cho những ai họ muốn triệt tiêu. ĐC Nguyễn thái Hợp sẽ phải đối phó riêng với họ.


Nhưng còn khi các thế lực cộng sản đó tó cáo Ngài "đi ngược lại với chủ trương của các Đức Thánh Cha và của Hội Đồng Giám mục Việt Nam là sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc, là một người công giáo tốt là một người công dân tốt v.v...", thì không biết các Đức cha có giật mình không? Khi người cộng sản, ông tổ của sự dối trá, kẻ thù truyền kiếp của công giáo lên lớp một giám mục bảo phải đi đúng chủ trương của Đúc Thánh Cha, và của HĐGMVN là thế này là thế nọ thì người công giáo còn có chút lương tri phải đánh dấu hỏi rằng "liệu cái chủ trương của ĐTC, của HĐGMVN mà được cộng sản bên vực và truyền bá như thế thì nó còn gì là công giáo nữa không? Chỉ có hai câu trả lời: Một là cộng sản đã đi đúng đường công giáo, hai là HĐGMVN đã theo đúng đường cộng sản. Đã đến lúc HĐGMVN phải tỏ thái độ.


Còn về chủ trương của ĐTC thì cũng chỉ có hai câu trả lời, một là cộng sản đã cố tình xuyên tạc lời tuyên bố của Ngài để đánh lừa người công giáo, hai là ngài cũng bị cộng sản lừa dối.


Đó là về phía Hàng Giáo phẩm Việt Nam, còn về phía Vatican thì sao?


Chính quyền Việt Nam cử phái đoàn do Trưởng ban Ban (phá) Tôn giáo Chính phủ Phạm Dũng dẫn đầu sang Roma để "làm việc" với Vatican từ ngày 15 đến 20 tháng 9 vói hậu ý gì thì chúng ta đã rõ theo kinh nghiêm của ĐC Ngô quang Kiệt.


Về phía Vatican, Ban (bài trừ) Tôn giáo chính phủ hình như chưa đạt được kết quả mong muốn mặc dầu đài phát thanh Vatican nhận định, "cuộc đối thoại diễn ra trong không khí thoải mái và thân mật".


Về tình hình căng thẳng ở Mỹ Yên, "Vatican yêu cầu cần có những cuộc điều tra bổ sung". Không như Đức ông Cao Minh Dung đã trả lời với Đức TGM Kiệt khi Ngài muốn trình bày hoàn cảnh của Ngài: "Ở đây đã biết hết cả rồi "!


Nói thế nhưng chúng tôi lo ngại cho sự thông tin giữa các giám mục Việt Nam với Tòa thánh cũng như quan niệm của Tòa Thánh về vai trò của mình đối với đời sống Giáo hội Việt Nam. Nói trắng ra các giám mục Việt Nam đã báo cáo tình hình địa phận Vinh cho Tòa Thánh trước khi Tòa Thánh gặp phái đoàn Ban Tôn Giáo Việt Nam chưa? Hay là Vatican chỉ biết qua báo cáo của những nhân viên cộng sản nằm vùng ở Roma! Nếu có thì Tòa Thánh có tin tưởng những lời của các Giám mục là sự thật hay là cho lời của các Giám mục cũng có độ đáng tin như lời của chính phủ cộng sản hiện thân của dối trá? Vatican đứng về phía nào?


Điều đáng lo là như hãng tin Fides hôm 19/09/2013 cho biết, "quan hệ giữa Tòa Thánh và Hà Nội có tiến triển tích cực, cho dù có sự căng thẳng tại giáo xứ Mỹ Yên thuộc giáo phận Vinh... Vatican và Việt Nam tiếp tục đối thoại trong lúc phong trào phản kháng vẫn tiếp diễn, sau vụ hai giáo dân ở giáo xứ Mỹ Yên bị bắt và giam giữ từ tháng sáu mà không có tội danh nào được cáo buộc". Thì ra những tiến triển tích cực của ngành ngoại giao Vatican không lệ thuộc vào sự tôn trọng nhân quyền như các nước tự do thường đòi hỏi?


Nói như thế có nghĩa là Vatican đã coi trọng việc quan hệ với Hà Nội khỏi cần biết đến số phận người giáo dân một địa phận xa xôi hẻo lánh. Vatican tin như đinh đóng những lời tuyên bố có tính xỏ xiên của phái đoàn cộng sản: "Hà Nội cam kết đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng và đấu tranh chống lại các nhân tố gây bất ổn xã hội", bày tỏ hy vọng các tín đồ Công giáo trong nước tích cực tham gia công cuộc xây dựng và phát triển đất nước.


Cũng theo Fides, Vatican ghi nhận các tiến triển tích cực trong quan hệ song phương, sự hỗ trợ của chính quyền đối với các hoạt động của Giáo hội Công giáo Việt Nam cũng như các chuyến thăm mục vụ của Đặc phái viên không thường trú của Tòa Thánh tại Việt Nam là Tổng giám mục Leopoldo Girelli. Hãng thông tấn Fides nói thêm, các chủng viện Công giáo không còn bị chính quyền áp đặt số lượng các chủng sinh mới, và số lượng linh mục tiếp tục tăng.


Chúng ta nên nhớ mục tiêu của cộng sản trước sau như một vẫn là tiêu diệt tôn giáo và Ban Tôn Giáo do các chính thể cộng sản thành lập chính là Ban diệt trừ Tôn giáo mà Vatican vừa tiếp đón "thoải mái thân mật": Sau thời kỳ công giáo bị bách hại đẫm máu, cộng sản lợi dụng chính sách Ostpolitik (thỏa hiệp đối thoại không đối đầu) của Vatican để tiêu diệt công giáo một cách tinh vi hơn. Một trong những thủ đoạn cuối cùng là "tìm lũng loạn Giáo hội bằng cách loại bỏ dần những vị trung thành với giáo hội và thành lập một đội ngũ giám mục linh mục được chính phủ tuyển chọn hoạc gài vào, thứ đến đưa vào phụng vụ những nghi lệ trần tục, dần dần biến sự phụng tự thành những lễ hội chỉ có hình thức đình đám. (bài ca Cùng nhau đi Hồng binh sau thánh lễ, Rước tượng Hồ Chí Minh với tượng Đức Mẹ, Giám mục giảng cánh chung luận cộng sản, linh mục mù tịt thánh kinh, linh mục đếm tiền, rước xách linh đình TGM Girelli cưỡi ngựa xem hoa v.v... là kết quả của chính sách đó).


Đó phải chăng là những "tiến triển tích cực", những sự "hỗ trợ của chính quyền đối với hoạt động của Giáo hội!", những đàn áp đổ máu của những người dân vô tội, những vi phạm nhân quyền là chuyện không đáng nói đến? Đó chỉ là những chuyện có thể do giám mục vu khống cần phải xem xét lại?!


Tôi phục đức tính khiêm nhượng của một TGM Ngô Quang Kiệt, vâng lời từ chức vì lý do sức khỏe tốt; nhưng tôi khâm phục hơn tính cao cường khảng khái của Đức Hồng Y Mindszenty Giáo chủ Hung... (đã nói tôi xin nói nốt, có thể có hơi dài dòng xin lỗi trước bạn đọc):


Chúng ta biết ĐHY Mindszenty tỵ nạn tại sứ quán Mỹ ở Budapest từ 1956 sau vụ đàn áp khốc liệt thử nghiệm "một chế độ cộng sản mang mặt người". Ngài cương quyết không chịu từ chức giáo chủ Hung như chính quyền đòi hỏi. Tòa thánh cử Hồng y König đến Budapest thuyết phục ngài nhưng ngài cương quyết không từ chức và giải thích tại sao ngài không thể làm theo ý của Đức Giáo Hoàng: Ngài nói: Chức giáo chủ của ngài không phải chỉ làm ngài trở thành thủ lãnh của một giáo hội bị bách hại, nhưng còn là một "biểu tượng quốc gia", một "chiến lũy (rocca) cho việc đối kháng và hy vọng của nhân dân Hung trước sự áp bức của một chính thể "vô thần, bạo ngược" và "bất hợp pháp".


TGM Casaroli phải đến Budapest nhiều lần để thương thảo. Lần đầu tiên vào tháng 5 năm 1963. Từ Vienne thủ đô nước Áo ngài cải trang mặc thường phục, vét tông càvat, đến biên giới thì được xe chính phủ Phòng tôn giáo đón về biệt thự trên đồi Buda.


Khi TGM Casaroli đến gặp HY Mindszenty trong tòa lãnh sự Mỹ ở "công trường Tự do" Budapest. Mặc dù TGM Casaroli tỏ ra rất kính cẩn, nhưng đã không đánh tan được nỗi ngờ vực của Đức Hồng y do sự lén lút của Ngài Casaroli khi đến thủ đô Hung. Trong hồi ký Đức Hồng y trách cứ vị ngoại giao Vativan "đã không nghe tiếng nói của Giáo hội Hung chính thống" bị "chính quyền bịt miệng", ít chú trọng đến số phận của giáo dân. Ngài còn nói: "Vatican không thấu hiểu tình trạng bi đát của họ mà cứ để cho cộng sản lôi kéo vào những cuộc thương thảo bang giao chỉ nhượng bộ làm lợi cho chúng, và chỉ mang lại nhiều khó khăn thêm cho người công giáo Hung..."


Ông Philippe Chenaux đã rất có lý khi bình luận như sau: "Vatican của Paul VI, mặc dầu bị những chỉ trích không thể tránh khỏi (1). đã liều lĩnh thừa nhận tích cách hợp pháp của chính thể cộng sản Hung. Làm thế vì Ngài nghĩ rằng các chính thể cộng sản sau bức màn sắt sẽ còn tồn tại lâu dài và còn tiếp tục chi phối cuộc sống của Giáo hội (Đó là một nhận định sai lầm, Ngài không nghĩ có ngày chính thể cộng sản sẽ sụp đổ). Trước một quyền lực độc tài thô bạo và tùy tiện, lại hết sức thù ghét tất cả những gì là tôn giáo, điều cần thiết tối thiểu là phải giữ được cái chính yếu, đó là sự tồn tại của hàng giáo sĩ công giáo. Cái gọi là modus vivendi chỉ là một modus non moriendi, tránh chết để chờ thời.(2)


Đức HY Mindszenty kịch liệt phản đối lại quan niệm đó, Ngài nói với TGM Casaroli trong buổi tiếp kiến thang 4 năm 1964: "Nếu thiên hạ không làm con lừa thì bolchevich đã chết tiệt từ lâu..."


Ỏ Yougoslavie, ĐHY giáo chủ Alois Stepinac, cũng một quan điểm như thế, theo Ngài, cộng sản không là gì khác mà chính là "hình ảnh sống động của hỏa ngục, một «mendacium incarnatum» (hiện thân của dối trá); với nó mọi thỏa hiệp hoặc cộng tác bất kỳ dưới hình thức nào đều bất khả thi xét về quan điểm công giáo" (Thư đề 3 tháng 10 năm 1956) ()


Còn việc phải vâng phục Vatican trong việc không được đối kháng cộng sản hay không, chúng tôi xin trích dẫn sau đây bản Tuyên ngôn chống lại chính sách Ostpolitik của Vatican:


Cách đây 39 năm, ngày 8 tháng 4, 1974, ông Plinio Corrêa de Oliveira, Giáo sư Đại học Giáo hoàng công giáo São Paulo, đã công bố một bản Tuyên ngôn chống lại chính sách Ostpolitik của Vatican đối với các chế độ cộng sản.


Suốt hai triều đại Giáo Hoàng Gioan XXIII và Phaolô VI, Vatican đã áp dụng đường lối thỏa hiệp với các nước cộng sản Đông Âu trong lúc Giáo hội trong các nước đó đang bị đàn áp khốc liệt. Cộng sản triệt để thực hiện chính sách bài trừ tôn giáo và Giáo huấn Công giáo về xã hội bằng cách khủng bố, tru diệt bất kỳ ai còn muốn sống đức tin công giáo và tuân phục Đức Giáo Hoàng La mã. Đây là một cuộc khủng bố tàn khốc nhất thế kỷ.


Áp dụng sách lược Ostpolitik với các nước cộng sản, Vatican đã gửi một thông điệp bất thành văn cho người công giáo: ngừng ngay việc chống đối cộng sản.


Giáo sư Plinio đã phản ứng lại mệnh lệnh nầy này bằng cách trả lời cho ĐGH Phaolo VI: Thưa Đức thánh Cha, xin ngài truyền dạy bất kỳ điều gì ngài muốn; nhưng xin đừng bắt chúng con phải ngừng chống lại cộng sản. Điều này lương tâm chúng con không thể vâng phục. Trong vấn đề này chúng con sẽ chống đối.


Tài liệu của giáo sư Plinio có lẽ là văn bản mạch lạc được phổ biến đầu tiên chứng minh rằng người công giáo có thể chống lại đường lối của Giáo hoàng dựa trên tiền nghiệm lịch sử Giáo hội và tiếng nói lương tâm. Đặc biệt, lời tuyên bố này vẫn còn rất hợp thời cuộc, vì trên thực tế, mặc dầu bức tường Bá Linh đã bị giật sập và theo sau là các bức màn sắt, nhưng chính sách Ostpolitik của Vatican vẫn còn được áp dụng nhiều nơi trên thế giới.


Sau khi đưa ra những dẫn chứng cụ thể chứng minh những nhượng bộ tai hại của Vatican theo chiến dịch Ostpolitik trong những quốc gia như Nga. Cuba Chile Hung, Tiệp, Yougoslavie, Ông tuyên bố thẳng thừng rằng trong vấn đề nầy Vatican đã lầm. Một cái lầm tai hại nhất của Đức Giáo Hoàng trong một lãnh vực không được ơn bất khả ngộ theo Công đồng Vatican I. Ông viết:


"Thực vậy Thánh Phêro đã dạy chúng ta phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người thế (Acts 5,29). Thánh Phêro là thủ lãnh Giáo hội và vì thế ngài được Chúa Thánh linh hỗ trợ và được ơn vô ngộ (không thể sai lầm) trong những điều kiện do công đồng Vatican I chỉ định. Thế nhưng không có nghĩa là trong một vài vấn đề và trong nhiều hoàn cảnh, ngài đã để những yếu đuối của con người chi phối hành động của mình. Một trong những lãnh vực có thể có những quyết định sai lầm lớn nhất là lãnh vực ngoại giao trong đó có chính sách Ostpolitik nhằm bắt tay với các chế độ công sản.


Như thế chúng ta phải làm gì? Chúng ta không thể liệt kê tất cả những giáo phụ, những tiến sĩ Giáo hội, những nhà luân lý và luật gia giáo hội, trong đó nhiều vị đã được phong thánh, những vị đó đã minh chứng rằng phản đối là một điều hợp lệ. Phản đối ở đây không đồng nghĩa với ly khai, với dấy loạn với hận thú, với bất kính, trái lại đó chính là lòng trung thành, lòng hiệp nhất, lòng yêu mến và tuân phục".


“Kháng cự” là chính chữ được dụng ý chọn lựa vì nó đã được dùng trong sách Công vụ các thánh Tông đồ, được Chúa linh ứng, để diễn tả thái độ của Thánh Phaolo đối với Thánh Phêro, vị Giáo Hoàng tiên khởi Giáo hội, người đã đua ra những hình thức kỷ luật nhằm miễn trừ cho Giáo hội sơ khởi một số nghi thức củ của Do thái. Thánh Phaolo thấy trong đó có sự lẫn lộn và nguy hiểm về đức tin cho tín hữu vì thế Ngài đã chống lại thánh Phero và "kháng cự ông ngay trước mặt" Gal 2:11: "Nhưng khi ông Kêpha-Phêro đến Antiokhia tôi đã kháng cự ông ngay trước mặt vì ông đã lạm điều sai trái.


Số là trước khi nhóm người của Giacôbê đến, ông đang ngồi ăn chung với những anh em gốc dân ngoại (không cắt bì); nhưng vừa thấy họ đến ông liền đánh trống lãng đi ngồi xa ra ví sợ mang tiếng với người đã chịu cắt bì. Những người Do thái khác cũng bắt chước giả hình theo, đến cả Barnabê cũng làm theo.").


Thánh Phêro không coi hành động sốt sắng và thích ứng như thế của vị Tông đồ dân ngoại, là một vụ nổi loạn nhưng là một việc làm vì hợp nhất và vì tình huynh đệ. Ngài nhận ra đâu mình có lý và chỗ nào mình có thể sai. Thánh Phêro đã chấp nhận lý luận của thánh Phaolo.


Các vị thánh là mẫu mực cho giáo hữu. Như vậy trong chiều hướng kháng cự của thánh Phaolo, chúng ta là những người phản kháng. và làm thế lương tâm chúng ta vẫn bình thản..

 


Kết luận


Đã từ lâu người công giáo Việt nam, vốn tôn trọng các “đấng bậc trong Hội thánh” thường được xem Cha là Chúa, huống chi là Giáo Hoàng, Đại diện Giáo hoàng, Giám mục, Linh mục v.v... lời của các Ngài là lời Chúa. Được hỏi về ơn vô ngộ của Đức Giáo Hoàng, một Giáo sư Collège de France “có đạo nhưng không công giáo” đã nói đó là một tín điều rất tai hại, trên nguyên tắc nó chỉ dành cho Giáo Hoàng trong những điều kiện rất đặc biệt quan trọng, nhưng trên thực tế các vị giám mục và cả đến linh mục thường cho là mình “được Chúa thánh thần soi sáng” và ngầm ám chỉ vô ngộ! Tai hại là ở chỗ đó.


Để chấm dứt, với tư cách một con cái địa phận Vinh, con xin thưa với Đức Cha Nguyễn Thái Hợp là trước khi Đức Cha gần Chế độ thì con xa Đức Cha, bây giờ vì đấu tranh cho công lý và lẽ phải mà Đúc cha bị cộng sản trù dập và một số anh em ruồng bỏ, chúng con xin đứng sau lưng hậu thuẩn cho Đức cha. Xin Đức Cha cứ xử sự theo lẽ phải và lương tâm. Chân lý sẽ giải phóng Cha con chúng ta. Xin Đức Mẹ, Mẹ Giáo phận Vinh và các Thánh Tử đạo Địa phận Vinh phù hộ Đức Cha trong cuộc thử thách đang đến với Đức Cha và Giáo phận.  


From : Vinh Mỹ danlambaovn.blogspot.com

 

 

Đức Cha Nguyễn Thái Hợp trả lời phỏng vấn của VietCatholic
VietCatholic - “...Nhiều lúc tôi tự hỏi có nhà nước pháp quyền nào trên thế giới hiện nay cho phép các phóng viên nặc danh và cơ quan truyền hình Nhà nước tự tung tự tác, muốn bôi nhọ ai tùy ý, tự do chụp mũ cho người khác một cách vô căn cứ những thứ tội nghiêm

trọng, mà chỉ những tòa án đặc biệt mới có quyền tuyên án? Bản thân tôi, dù sao cũng là giám mục một giáo phận 526.000 giáo dân, trải dài trên ba tỉnh, đồng thời là Chủ tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, mà họ còn cáo buộc,

một cách vô tội vạ, những tội danh ghê gớm như vậy, thì phương chi các em sinh viên, các nông dân chất phác, những người lao động cô thân cô thế? Điều này cho thấy sự thao túng, vô pháp luật và xuống cấp về phẩm chất đạo đức của một xã hội...” - Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp


Hôm 19/9/2013, Lm Gioan Trần Công Nghị đã có cuộc phỏng vấn với Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, giám mục giáo phận Vinh, để tìm hiễu rõ hơn về những gì đang xẩy ra quan biến cố tại Mỹ Yên, phản ứng của giáo dân giáo phận Vinh và cách hành xử của chính

quyền Nghệ An cũng như của chính phủ đang diễn ra như thế nào. Sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn:


LM. Trần Công Nghị: Trước hết con LM Trần Công Nghị kính chào Đức Cha và xin chúc sức khỏe bình an và ơn thiêng của Chúa Thánh Thần trên công việc của Đức Cha và toàn giáo phận Vinh.


Hỏi: Thưa Đức Cha, trong biến cố xẩy ra ở giáo xứ Mỹ Yên, chúng con có dịp theo dõi những tin tức cập nhật từ giáo phận của Đức Cha và đã thông tin cho độc giả VietCatholic biết diễn tiến từng ngày. Thế nhưng gần đây hệ thống Truyền thông nhà nước Việt Nam

đang cố ý xuyên tạc và bóp méo sự thật về vụ giáo dân Mỹ Yên bị đánh đập khi đòi người mà công an bắt trái phép. Do vậy, một lần nữa xin Đức Cha tóm tắt cho người Việt Nam và dư luận thế giới biết sự thực về câu chuyện giáo dân Mỹ Yên ra sao và đã bị lực lượng

công an đàn áp, đánh đập tàn bạo như thế nào?


Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Rất vui được gặp lại cha Giám đốc và quý thính giả VietCatholic, nhưng lại rất buồn vì phải cùng nhau trao đổi về một vụ việc đáng lẽ ra không nên xảy ra ở thế kỷ XXI này. Vắn tắt sự kiện như sau:


Chiều ngày 22/5/2013, trước ngày xét xử phúc thẩm 14 thanh niên tại Tòa án Nhân dân Nghệ An, thân nhân và bạn hữu của họ đến Trại Gáo để cầu bình an. Họ đặt cơm tối cho 80 người, nhưng trên suốt hành trình, đã bị lực lượng công an chặn đường bằng nhiều

cách, nên chỉ khoảng 30 người dùng cơm. Sau đó, mọi người tham dự thánh lễ với cộng đoàn giáo họ Trại Gáo. Số người còn lại vẫn tiếp tục đến.


Chập tối, lúc thánh lễ đang diễn ra, trên đoạn rẽ từ đường 534 đến Trại Gáo, khách hành hương bị một nhóm người lạ mặt, không mặc sắc phục công an và cũng không cho biết mình lý do, chặn đường. Tức khắc xảy ra cãi vã, xô xát và hỗn loạn. Bị đám đông phản

kháng mạnh, những người chặn bỏ chạy. Có người bị thương, vài người chạy vào nhà ông xã đội trưởng, nơi công an đã tập trung từ trước. Ba người bị dân chúng khống chế và bị đánh. Được cấp báo, đội an ninh của họ Trại Gáo, xứ Mỹ Yên, vội vàng đến đưa nạn

nhân về nhà văn hóa xóm 13 để bảo vệ.


Đang khi tham dự thánh lễ, Ban Hành giáo Trại Gáo nhận được điện thoại cấp cứu của công an huyện Nghi Lộc. Họ đã cấp tốc chạy xuống và phải phá ổ khóa để đưa nạn nhân vào đó ẩn trốn. Ba người này khai là công an và người ta cũng thấy giấy tờ, cũng như sắc

phục công an trong cốp xe.


Dân chúng tụ tập bên ngoài, mỗi lúc một đông và xô bồ hơn, rất khó kiểm soát, mà cha xứ lại đi vắng. Vì vậy, Hội Đồng mục vụ đã điện thoại cho Tòa Giám mục xin giúp đỡ. Cùng lúc đó, ông Vũ Chiến Thắng, Phó Giám đốc công an Tỉnh Nghệ An và ông Chủ tịch

huyện Nghi Lộc đã gọi điện thoại cho tôi, đề nghị hợp tác để giải quyết sự việc. Thấy tình hình càng lúc càng phức tạp, lúc 19g45, tôi và hai linh mục lên đường. Trong khi đó, phía nhà cầm quyền mặc dầu đã ba lần bảy lượt hứa hẹn sẽ có mặt, nhưng đã hoàn toàn

vắng mặt một cách vô trách nhiệm.


Khi chúng tôi có mặt, tình hình bớt nguy hiểm nhưng vẫn còn rất căng thẳng, vì trong đám đông phức tạp, xen lẫn cả giáo lẫn lương dân. Theo yêu cầu của dân chúng, một biên bản được soạn thảo. Sau khi đọc biên bản đó, đám đông phản đối dữ dội vì cho rằng chưa

đúng sự thật. Phải viết lại biên bản 2. Đa số dân chúng tạm chấp nhận biên bản này, nhưng vẫn chưa chịu giải tán. Tôi vừa yêu cầu mọi người giải tán, vừa yêu cầu nhà cầm quyền đưa xe lên chở người bị thương về, nhưng họ vẫn không xuất hiện.


Phải mất một thời gian nữa mới tìm được xe chở nạn nhân về với sự bảo vệ của phái đoàn Tòa Giám mục. Trên đường về, chúng tôi phải quay lại nhà ông xã đội trưởng để cứu công an còn mắc kẹt ở đấy. Sau khi chúng tôi về, dân vẫn tiếp tục tụ tập ở khu vực đó

và một chiếc xe máy khác bị phá.


Cần nói thêm, ngày 24/5/2013, đại diện huyện Nghi Lộc và xã Nghi Phương đã đến cám ơn Hội đồng mục vụ và đội an ninh Trại Gáo vì đã tích cực giải cứu cán bộ công an đêm 22/5/2013. Lời cám ơn tương tự cũng đã được nhà cầm quyền các cấp nhiều lần bày tỏ

với tôi và các linh mục giáo phận. Thế mà, sau này báo đài Nhà nước lại vu khống Hội đồng mục vụ Trại Gáo đã ‘bắt giam người trái pháp luật’.


Sự việc ngày 22/5/2013 trở nên nghiêm trọng hơn, khi nhà cầm quyền không những không xử lý một cách nghiêm minh hành vi sai trái của cán bộ công an, mà còn cố tình bao che thuộc cấp và dựng án để bắt hai giáo dân Trại Gáo theo kiểu bắt cóc, không tuân thủ

quy định tối thiểu của Luật Tố tụng Hình sự Việt Nam hiện hành.


Như các trang mạng đã đưa tin, ngày 27/6/2013, trên đường đi đám cưới cháu, ông Ngô Văn Khởi bị cảnh sát giao thông chặn lại và bị năm thanh niên bịt mặt dẫn đi không nêu rõ lý do. Mấy ngày sau gia đình mới nhận được thông báo, nhưng giấy ghi nhầm với một

ông Ngô Văn Khởi khác, vì sai địa chỉ và tên vợ.


Cùng ngày 27/6, khi ông Nguyễn Văn Hải chở cháu là Nguyễn Huy Hoàng (5 tuổi) đi khám chữa bệnh và lấy bột mỳ, trên đường về bị công an bắt giữ, không nêu bất cứ lý do và không tiến hành bất cứ thủ tục nào. Cháu Hoàng bị bỏ lại trong tình trạng hoảng loạn.


Mặc dù rất phẫn nộ trước hành vi sai trái của nhà cầm quyền và các văn bản gửi đi không nhận được câu trả lời thỏa đáng, nhưng suốt trong hai tháng giáo dân vẫn kiên trì đối thoại. Tòa Giám mục cũng có nhiều cuộc gặp gỡ làm việc với nhà cầm quyền yêu cầu

giải quyết vấn đề càng sớm càng tốt để tránh những phức tạp có thể xảy ra. Nói chung, họ hứa sẽ giải quyết, nhưng đợi mãi vẫn chẳng thấy gì. Vì thế, người dân ngày them bức xúc và không còn tin ở giải pháp đối thoại. Ngày 30/8/2013, người thân của hai ông

Khởi và ông Hải cùng một số giáo dân Mỹ Yên tập trung ôn hòa tại UBND xã Nghi Phương đòi thả người. Hôm đó, theo lời yêu cầu của công an tỉnh Nghệ An và huyện Nghi Lộc, tôi đã đến UBND xã Nghi Phương đề nghị nhà cầm quyền đáp ứng yêu cầu của nhân dân,

đồng thời kêu gọi đồng bào kiên nhẫn đợi chờ. Cuối cùng, mọi người rút lui trong trật tự.


Sáng Chúa Nhật 01/9/2013, UBND tỉnh Nghệ An mời tham dự cuộc họp đặc biệt để giải quyết vấn đề trên. Tham dự cuộc họp, về phía nhà cầm quyền có ông Nguyễn Xuân Đường, chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, ông Thái Văn Hằng, phó chủ tịch UBND, ông Lưu Công Vinh,

trưởng Ban tôn giáo tỉnh Nghệ An, ông Vũ Chiến Thắng, phó Giám đốc công an Nghệ An, ông Nguyễn Hữu Cầu, phó Giám đốc công an – Thủ trưởng cơ quan CSĐT và một số người liên quan. Về phía Tòa Giám mục có tôi, Giám mục giáo phận, linh mục Phêrô Trần Phúc

Chính, Quản hạt Nhân Hòa, linh mục Phaolô Nguyễn Văn Hiểu, chánh Văn phòng Tòa giám mục và linh mục Phêrô Nguyễn Đoài, phó Văn phòng Tòa giám mục. Đa số tham dự viên đồng ý tìm biện pháp giải quyết vấn đề để tránh hậu quả xấu. Nhưng ông Nguyễn Hữu

Cầu cứ khăng khăng yêu cầu Giám mục giáo phận phải đứng ra bảo lãnh tại ngoại cho ông Khởi và ông Hải. Sau khi thảo luận thẳng thắn và chân thành, chúng tôi đã từ chối viết Đơn bảo lãnh tại ngoại, vì hai lý do: thứ nhất, theo nguyên tắc, luật Tố tụng không quy

định việc tổ chức tôn giáo bảo lãnh mà phải là gia đình; thứ hai, quan trọng hơn, giáo phận Vinh không chấp nhận việc nhà cầm quyền cố tình đánh lạc hướng và làm phức tạp sự việc ngày 22/5/2013, nhằm kết án và truy cứu nhiều người dân chất phác vô tội khác,

trong khi những hành vi sai trái của các cán bộ lại được bao che.


Ngày 03/9/2013 người thân của hai nạn nhân và đồng bào Mỹ Yên lại tập trung đến UBND xã Nghi Phương đòi thả người. Sau những chờ đợi và trao đổi căng thẳng, cuối cùng nhà cầm quyền địa phương đã viết Giấy cam kết về việc thả hai nạn nhân trước 16 giờ ngày

04/9/2013 và còn tuyên bố “nếu đến thời gian trên mà công an tỉnh không thả ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải thì UBND xã chịu trách nhiệm trước nhân dân”. Sau khi nhận được Giấy cam kết, bà con tự động rút lui.


Cùng thời gian đó, cán bộ công an Cục an ninh xã hội đề nghị Tòa Giám mục có một văn bản yêu cầu thả người để cơ quan điều tra làm căn cứ thả hai ông Khởi và ông Hải về tham dự Lễ Tấn phong Giám mục phụ tá. Do đó, chiều 03/9/2013, Tòa Giám mục đã có Văn

thư số 38/13-VTTG đề xuất thả người.


Sáng 04/9/2013, Thánh lễ Tấn phong Giám mục Phụ tá diễn ra rất tốt đẹp, với khoảng 22000 người tham dự. Trưa hôm đó, Văn Phòng Tòa Giám Mục Xã Đoài nhận được thư ‘hỏa tốc’ mời Giám mục giáo phận vào họp tại trụ sở UBND tỉnh Nghệ An vào lúc 15 giờ.

Nhưng tôi không thể đến tham dự cuộc họp này, vì chương trình làm việc trong ngày lễ Tấn phong Giám mục phụ tá đã sắp đặt từ trước không thay đổi được. Sau này người ta mới biết ngay lúc hẹn gặp Giám mục giáo phận tại UBND tỉnh, nhà cầm quyền đã sẵn sàng

trấn áp dân tại Nghi Phương.


Khoảng 15g30 ngày 04/9/2013, tin tưởng nơi thứ ‘Giấy cam kết lừa đảo’ của nhà cầm quyền, người nhà của ông Khởi và ông Hải cùng một số bà con giáo dân Mỹ Yên đã tới UBND xã Nghi Phương để nhận hai ông về nhà. Khi đến nơi, họ ngỡ ngàng nhận ra đã bị nhà

cầm quyền lừa đảo: Không hề có chuyện thả người. Trên thực tế, ngay từ sáng 04/9/2013, nhà cầm quyền đã bày binh bố trận với mấy hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay… án ngữ lối vào trụ sở UBND xã Nghi Phương.


Một số người lạ mặt đã được cài vào đám đông để quấy rối, ném đá về phía công an và cảnh sát cơ động, một số giáo dân cũng ùa theo… Thế là cơ quan công quyền sử dụng lựu đạn cay, dùi cui, thuốc nổ, vũ lực... thẳng tay đàn áp dân chúng, làm cho hơn 30 người

bị thương, trong đó có ba người bị chấn thương sọ não nặng.


Hỏi: Như Đức Cha đã biết, hiện nay các cơ quan truyền thông của chính quyền đang xuyên tạc vụ Mỹ Yên đến nỗi chính ban lãnh đạo của mạng lưới Boxit, một mạng lưới của giới trí thức Việt Nam trong nước, đã bình luận: “Người ta không ngần ngại gọi trống không

Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, vị cha chung của Giáo phận Vinh với hơn 500.000 giáo dân, là “giám mục Hợp”, mạt sát Đức Cha là “lừa dối”, “vu khống”, “bịa đặt trắng trợn”. Thậm chí người ta tuyên bố có “sự xúi giục từ các tổ chức, thế lực phản động trong và

ngoài nước, dẫn đến việc một số người dân đã bị kích động, nghe theo, thực hiện hành vi gây rối trật tự công cộng, vi phạm pháp luật”, dù không hề đưa ra bất kỳ bằng chứng nào. Xin Đức Cha nêu ra một số ví dụ cụ thể để dư luận thế giới biết đâu là sự thật và đâu

là những điều chính quyền bóp méo, xuyên tạc.

 


Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Trong những ngày qua, báo Nghệ An, đài phát thanh, đài truyền hình Nghệ An đã đăng tải nhiều bài viết và phóng sự có nội dung xuyên tạc sự thật, xúc phạm đến uy tín và danh dự của tôi, cũng như toàn thể linh mục và giáo

dân giáo phận Vinh. Tệ hơn nữa, trong buổi phát hình tối Chúa Nhật 15/9/2013, đài truyền hình VTV cũng lập lại những luận điệu của đài truyền hình Nghệ An, chụp cho tôi nhiều ‘tội danh’ như cấu kết với thế lực phản động trong cũng như ngoài nước, kích động

nhân dân hận thù với nhà nước, chia rẽ khối đoàn kết nhân dân, đi ngược lại với chủ trương của các Đức Thánh Cha và của Hội Đồng Giám mục Việt Nam là sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc v.v…


Nhiều lúc tôi tự hỏi có nhà nước pháp quyền nào trên thế giới hiện nay cho phép các phóng viên nặc danh và cơ quan truyền hình Nhà nước tự tung tự tác, muốn bôi nhọ ai tùy ý, tự do chụp mũ cho người khác một cách vô căn cứ những thứ tội nghiêm trọng, mà chỉ

những tòa án đặc biệt mới có quyền tuyên án? Bản thân tôi, dù sao cũng là giám mục một giáo phận 526.000 giáo dân, trải dài trên ba tỉnh, đồng thời là Chủ tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, mà họ còn cáo buộc, một cách vô tội

vạ, những tội danh ghê gớm như vậy, thì phương chi các em sinh viên, các nông dân chất phác, những người lao động cô thân cô thế? Điều này cho thấy sự thao túng, vô pháp luật và xuống cấp về phẩm chất đạo đức của một xã hội.


Đã có một thời người ta tôn vinh gian dối và cho đó là một phương pháp tuyên truyền hữu hiệu nhất, vì đinh ninh rằng: Cứ nói dối, cứ nói dối... cuối cùng vẫn còn lại cái gì. Từ Phát-xít Đức cho tới Staline, Mao Trạch Đông, Pol Pot cho đến hiện nay... một số nhà

cầm quyền đã sử dụng nó như lợi khí tuyên truyền để đánh lận con đen. Trong quá khứ, xem ra một số lần họ đã đánh lừa được dư luận hay ít nhất gây hoang mang, sợ hãi và bêu xấu đối phương.


Toàn cầu hóa và cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật với những công nghệ hiện đại đã giúp nhân loại dễ dàng lột mặt nạ những gian dối và lừa lọc này. Hơn nữa, nhân loại ngày càng đề cao mô hình nhà nước dân chủ, pháp quyền, tôn trọng sự thật, nhân phẩm nhân

quyền, sự minh bạch và yêu chuộng công lý – hòa bình. Bạo lực, gian dối, lừa lọc, cả vú lấp miệng em … đang bị đẩy dần vào bóng tối.


Theo Giáo huấn Xã hội của Giáo Hội Công Giáo, cộng đồng chính trị và Giáo Hội độc lập và tự trị trong lãnh vực riêng của mình, nhưng cả hai đều phục vụ con người đều phục vụ con người. Chính vì thế, “sự tự trị giữa Giáo Hội và cộng đồng chính trị không dẫn tới

chỗ hai bên ly khai nhau, loại bỏ việc hợp tác (...). Giáo Hội và cộng đồng chính trị có thể làm cho việc phục vụ này hữu hiệu hơn “để mọi người cùng có lợi, nếu mỗi bên nỗ lực hơn nữa để hợp tác lành mạnh với nhau theo cách thế phù hợp với hoàn cảnh không gian

và thời gian”.


Chính trong viễn tượng đó, Tòa Thánh đã đề nghị định hướng mục vụ: “Đối thoại thẳng thắn và cộng tác chân thành”. Đức Bênêdictô XVI kêu gọi Giáo Hội Việt Nam “đóng góp vào việc phát triển nhân bản và tâm linh của con người, nhưng đồng thời cũng đóng góp

cho việc phát triển đất nước. Việc tham gia vào tiến trình này là một bổn phận và một đóng góp quan trọng, nhất là lúc Việt Nam cũng đang từ từ mở cửa về phía cộng đồng quốc tế”.


Tuy nhiên, đối thoại không đồng nghĩa với thỏa hiệp, nhất là thỏa hiệp với bất cứ giá nào. Niềm tin tôn giáo và chân lý không thể mặc cả hay dễ dàng nhượng bộ. Rất nhiều lần người Kitô hữu được mời gọi chấp nhận trả giá. Vào dịp Giáng Sinh 2012, Ngài đã đưa ra

một nhận định sâu sắc: “Việc hợp tác sinh hoa kết quả giữa các Kitô hữu và những người khác là điều có thể thực hiện được. Thế nhưng người Kitô hữu chỉ trả lại cho César những gì thuộc về họ César, chứ không phải những gì thuộc về Thiên Chúa. Trong lịch sử, đôi

khi người Kitô hữu không thể tuân thủ những đòi hỏi của César. Từ thói tôn thờ hoàng đế thời cổ đại Rôma đến những chế độ toàn trị trong thế kỷ vừa qua, các César đã cố chiếm đoạt vị trí của Thiên Chúa. Khi người Kitô hữu từ chối cúi mình trước các thần ngụy tạo

được đề xuất thời nay (...) là vì họ hoàn toàn tự do thoát khỏi những kiềm tỏa của ý thức hệ, và được linh hứng bởi tầm nhìn về vận mệnh con người, cao quý đến nỗi họ không thể nào thỏa hiệp với bất kỳ điều gì đe dọa tầm nhìn đó”.


Giáo huấn Công Giáo mời gọi chúng ta can đảm chống lại bất công, bạo lực, gian dối và sai lầm, nhưng vẫn tôn trọng người sai lầm và không hề chủ trương lấy ác báo ác. Càng không tôn bạo lực làm kim chỉ nam cho cuộc sống và biện pháp giải quyết mọi vấn đề.

Đối thoại được Giáo Hội Công Giáo chọn lựa như cách thế thích hợp nhất để giải quyết những xung đột và tranh chấp. Tuy nhiên, đúng như Đức Benedictô XVI đã lưu ý, sự thật vẫn giữ vai trò quan trọng nhất. Hơn bao giờ hết, lời của Đức Giêsu luôn luôn là ánh sáng

soi dẫn bước đường của chúng tôi: “Sự thật sẽ giải phóng anh em”.


Tóm lại, cái sảy nảy cái ung. Đáng lẽ ra phải khiển trách những người sai phạm trong việc chặn đường và bắt người trái phép, nhà cầm quyền đã bao che cho cấp dưới và tiếp tục lấp liếm, trấn áp dân chúng. Vì vậy, họ đã biến tình trạng bình yên thành bất ổn và

chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Không những họ đã bày binh bố trận để trấn áp những nông dân chất phác trong tay không có một tấc sắt, mà còn tiếp tục công khai dùng phương tiện truyền thông mạ lị, vu khống giám mục, linh mục, giáo dân Vinh là ‘bạo loạn, cấu

kết với bên ngoài để âm mưu tạo phản’(?). Trong cuộc khủng hoảng về kinh tế, xã hội và an ninh quốc phòng hiện nay, Việt Nam cần đến sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế hơn bao giờ hết, thế mà tại sao lại có những hành động đẩy đất nước vào tình trạng thụt lùi

rõ rệt về nhân quyền và tự do tôn giáo? Không phải vô lý, khi có người đặt câu hỏi: Nhà cầm quyền Nghệ An có chủ đích gì khi dàn dựng kịch bản này?


Hỏi: Xin Đức Cha cho biết tinh thần hiệp thông của các linh mục và giáo dân trong giáo phận Vinh như thế nào?


Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Hơn 200 linh mục hiện hoạt động trên ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình vừa tuyên bố “hiệp thông sâu xa, đồng quan điểm với Tòa Giám mục và Giám mục giáo phận trong các văn bản” về vụ giáo xứ Mỹ Yên. Tại khắp

nơi, giáo dân Vinh đang chứng tỏ truyền thống đoàn kết, luôn hợp nhất với Tòa Giám mục và sốt sáng cầu nguyện để công lý và hòa bình sớm thực hiện trên mảnh đất thân yêu này. Lấy lại câu nói biểu tượng của Đức Cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên trong vụ Tam

Tòa trước đây, nhiều người đã nhận định: “Tại giáo phận Vinh không chỉ có một Nguyễn Thái Hợp mà luôn luôn có sẵn 526.000 Nguyễn Thái Hợp khác”.


Hỏi: Kính thưa Đức Cha: VietCatholic nhận được nhiều điện thư của độc giả nói rằng trong khi một số cơ quan truyền thông quốc tế phổ biến tin tức về vụ Mỹ Yên, giúp thế giới biết về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam, thì chính tại Việt Nam, mạng lưới của Hội

Đồng Giám Mục Việt Nam đã không lên tiếng gì về vụ Mỹ Yên. Xin Đức Cha cho biết các Giám mục Việt Nam đang hiệp thông với giáo phận Vinh như thế nào?


Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Mạng lưới của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã đăng Thư Chung của Giám mục giáo phận Vinh gửi toàn thể cộng đồng Dân Chúa, cũng như thư của Giám mục Vinh gửi Đức Hồng Y, quý Đức Tổng, quý Đức Cha, quý Cha, quý Tu sĩ

và toàn thể cộng đồng Dân Chúa tại Việt Nam xin cầu nguyện đặc biệt cho các giáo dân bị đàn áp tại giáo xứ Mỹ Yên và cho giáo phận Vinh trong hoàn cảnh hiện tại. Văn phòng TGM Xã Đoài vừa cho biết “Tuyên bố của Linh mục đoàn giáo phận Vinh” cũng sẽ được

đăng trên trang Website của Hội Đồng Giám mục Việt Nam. Hiện nay chúng tôi đã được thư liên đới của một số giáo phận gửi tới. Chúng tôi sẽ lần lượt công bố trên trang mạng của giáo phận.


LM Nghị: VietCatholic xin chính thức một lần nữa cám ơn Đức Cha đã dành cho chúng con buổi phỏng vấn hữu ích này. Trước khi kết thúc, Xin Đức Cha nói thêm những điều Đức Cha muốn gửi tới Giáo Hội Công Giáo hoàn vũ và dư luận quốc tế về tình hình giáo phận

Vinh hiện nay.


Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp: Chân thành cảm ơn mọi người ở trong và ngoài nước, bạn bè thật gần cũng như thật xa, nhưng trong thời gian qua đã rất gắn bó với giáo phận Vinh và liên đới với các nạn nhân tại Mỹ Yên. Đặc biệt, chân thành cám ơn Ban

Điều hành và tất cả các cộng tác viên VietCatholic đã nhanh chóng dịch các văn bản của vụ Mỹ Yên ra nhiều thứ tiếng, nhờ vậy cộng đồng quốc tế hiểu và hiệp thông mạnh mẽ hơn. Xin tiếp tục liên đới và hiệp thông với chúng tôi. Chân thành cảm tạ.


From : http://vietcatholic.net/News/Html/116092.htm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :