Đến Hạ Long du khách cũng bị “chặt chém” chả khác gì ở Sầm Sơn
Đến với điểm du lịch Hạ Long, du khách bị “chặt chém” thì như cơm bữa: các dịch vụ, nước giải khát, thủ công mỹ nghệ… với giá trên trời. Du khách ngậm đắng nuốt cay chấp nhận bởi đã đến đây rồi…
“Đồ dởm, giá trên trời!”
Đến Hạ Long, du khách không thể bỏ qua khu chợ đêm, tận hưởng hương vị của biển, và ngắm nhìn các món đồ lưu niệm đẹp mắt. Du khách quốc tế đến với Hạ Long chủ yếu: Thái lan, Trung Quốc, Hàn Quốc, số ít đến từ Mỹ, Hà Lan, Pháp…
Tuy nhiên, các loại mặt hàng chợ đêm Hạ Long khá phong phú, nhưng giá thì không dễ thở với du khách, đặc biệt du khách nước ngoài thì các tiểu thương tha hồ mà “chém’ đẹp.
Chợ đêm Hạ Long.
Chị P.A ( ở Hạ Long) - một tiểu thương bán các loại trang sức ở khu chợ đêm cho biết: Các loại mặt hàng ở đây cũng tùy thời điểm bán, vào mùa du lịch thì bán với giá cao hơn vì số lượng khách cũng nhiều, và bán chủ yếu cho khách du lịch nước ngoài, chẳng hạn với chiếc vòng ngọc trai hạt to khi gặp khách nước ngoài sẽ bán với giá 600.000 đồng/chiếc, còn với khách trong nước thì chỉ khoảng 300.000 đồng/chiếc. Và tùy vào đối tượng khách hàng, người nào dễ tính thì bán được giá cao không thì bán hạ xuống “lựa cơm gắp mắm”.
Sản phẩm thủ công mỹ nghệ - mặt hàng cắt cổ nhất tại chợ đêm. Mỗi một món đồ ở đây cũng có thể bán với giá tiền triệu, đơn cử như 1chiếc thuyền để trưng bày được bán với giá 1.500.000 - 1.900.000 đồng/chiếc, những con vật tượng trương cho 12 con giáp giá cũng có giá dao động từ 900.000 - 2.000.000 đồng/chiếc, tùy thuộc vào chất liệu và kích cỡ.
Chị Thanh Hương - khách du lịch ở Nam Định, nhìn nhận: “Mặt hàng ở đây khá là phong phú nhưng giá họ đưa ra cho các mặt hàng này quá cao, nếu không biết cách mua thì có thể bị “hớ” từ 2 - 3 lần tiền/sản phẩm lưu niệm. Theo tôi chỉ nên xem chứ không nên mua các sản phẩm lưu niệm ở đây”.
Chất lượng các mặt hàng bán tại khu chợ không đáng đồng tiền bỏ ra mua, như: “Quảng cáo là các chuỗi hạt nơi đây là ngọc trai, va chạm cũng không có vết xước, nhưng thực chất chỉ làm bằng nhựa!”.
Nếu so các loại mặt hàng này bán ở Thủ đô Hà Nội thì sự chênh lệch giá là quá khập khiễng khi một chiếc thuyền cỡ lớn bán trong siêu thị cũng chỉ niêm yết từ 350.000 - 800.000 đồng/chiếc.
Còn chuỗi hạt được quảng cáo là ngọc trai Hạ Long thì tại Hà Nội cũng bày bán tràn lan ở các khu chợ sinh viên với giá thấp hơn nhiều, mẫu mã phong phú. Các vị khách nước ngoài mua với giá 600.000 đồng/chiếc thì ở chợ Đồng Xuân (Hà Nội) chỉ bán với giá 230.000 đồng/chiếc.
Rất nhiều du khách đến với Hạ Long.
Tình trạng khách du lịch bị “chém” đẹp không chỉ diễn ra ở chợ đêm Hạ Long mà theo ghi nhận của PV còn diễn ra khá nhiều nơi như khu vực các bãi tắm( các loại hình dịch vụ, các quán nước giải khát), khu chợ Quảng Ninh…
Tại bãi tắm Bãi Cháy, đồ ăn uống bị “thổi” giá vô tội vạ, mức giá bán ra đều cao gấp 2 lần so với bên ngoài bãi. Trong đó, xúc xích nước có giá 20.000 đồng/chiếc, nước lọc 20.000 đồng/chai, nước dừa 40.000 đồng/quả đã qua pha chế.
Đặc biệt, khu chợ Quảng Ninh - nơi nổi tiếng với các mặt hàng thủy hải sản tươi sống được khách du lịch ưu chuộng chọn mua mang về có giá chênh lệch giữa các ki-ốt, khách mặc cả được bao nhiêu thì hưởng bấy nhiêu, không thì cũng đành chấp nhận “ngậm bồ hòn”.
“Chặt chém” – điểm du lịch nào cũng có!
Chợ được xây dựng nhằm quảng bá sản vật của Hạ Long đến bạn bè trong và ngoài nước, với những sản phẩm mang tính đặc trưng của vùng biển. Thế nhưng du khách tới tham quan không khỏi ngạc nhiên khi những mặt hàng này không thiếu ở những khu chợ ở chính nơi họ sống và không thấy được nét độc đáo ở một kỳ quan thiên nhiên của thế giới mới, bởi các mặt hàng được bày bán ở đây chủ yếu là hàng Trung Quốc, trong đó nhiều nhất là túi sách, các loại giày dép, quần áo, mũ, kính...
Một góc quầy bán hàng lưu niệm.
Linh (sinh viên trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội) cho biết: “Em đến Hạ Long du lịch và tới khu chợ này để tìm mua những món quà lưu niệm về tặng bạn, nhưng sau khi xem em vẫn chưa lựa được món đồ ưng ý, vừa bước ra khỏi quầy thì chủ hàng đã là xa là xát mắng mỏ em, thậm chí còn nói những lời thô tục”.
Trước thực trạng này, bà Hồ Anh Hoa - Phó Giám đốc Công ty TNHHMTV Thanh Niên, Quảng Ninh - đơn vị quản lý chợ đêm Hạ Long, cho rằng: “Tình trạng chắt chém như vậy thì chợ nào trên toàn quốc cũng có”
Cũng theo bà Hoa, về quan điểm thì không bao giờ có chuyện chặt chém giá dịch vụ đối với du khách, vì công ty có ban quản lý tự quản và các đoàn kiển tra rà soát liên tục về việc bán hàng. Tuy nhiên, trong khu chợ đêm Hạ Long có mấy trăm gian hàng, các mặt hàng đề niêm yết giá nhưng không thể quản lý được một trăm phần trăm nên việc “chặt chém” khách du lịch cũng có thể xảy ra.
Hà thành đệ nhất... “tóm khách”
(Nguoiduatin.vn) - “Con mồi” sẽ trở thành “dây kéo co” nếu chẳng may bước nhầm vào phần ranh giới giữa hai quán nhậu.
Chân dài vẫy khách ở cung đường “sung sướng”
Thời buổi khách ít, quán nhiều, để mời được “thượng đế”, đội quân “vẫy” tại các “cung đường nhậu” trên địa bàn Hà Nội có nhiều độc chiêu mời khách, trong đó phải kể đến chiêu “túm cổ lôi vào”. Cứ nhìn thấy người đi đường, ngay lập tức hàng chục nhân viên tràn ra đường, mồm hô, tay vẫy, chân chạy thoăn thoắt, lách qua những làn xe ngược xuôi để bắt cho bằng được “con mồi”… Sự giành giật khách kiểu này đã tạo ra không ít câu chuyện cười ra nước mắt.
Không mời được thì... túm cổ
19h30’ tối thứ 7, nhân “đại tiệc” sinh nhật ông bạn cùng cơ quan, anh em chúng tôi lại rồng rắn kéo nhau đến mấy quán nhậu trên phố Đặng Văn Ngữ, đoạn chạy qua hồ Xã Đàn để “thác loạn”. Đã lâu không có dịp tụ họp hàn huyên, anh em cao giọng thề thốt “chuyến này không say không về”. Vừa đến đầu phố, chưa kịp xác định mục tiêu, bỗng ki…ít, chiếc xe khựng lại.Một cậu bé trạc 15-16 tuổi lao đến chặn đầu xe, lòng bàn tay tì vào cần ga, ngón tay bóp nhanh phanh trước.
Chúng tôi chưa kịp hoàn hồn, một cậu khác từ phía trong lao ra yểm trợ. Cậu này dùng cả hai tay đẩy ngược chúng tôi lại khi chỉ một tích tắc nữa là sang “địa giới” khác. Phía trong, mấy cậu thanh niên choai choai miệng liến thoắng: “Lẩu đủ món anh ơi! Lẩu 24 anh ơi!...”.
“Luật ở đây là khách ở cửa quán nào thì quán ấy “bắt”. Nếu ở ranh giới, ai nhanh nhà ấy được. Có khi cãi nhau như chém chả hoặc đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì một ông khách đấy anh ạ”, hào hứng với việc vừa “bắt” được khách mới, cậu bé trên chia sẻ. Vừa chuyển chiếc xe cho một đồng nghiệp phục sẵn, cậu tiếp tục dạt ra lề đường căng mắt “săn” những “con mồi” mới, không quên tự thưởng cho mình một điếu thuốc lá. Chúng tôi đành “nhắm mắt xuôi tay” bước vào quán…
Một lần khác, trong chuyến du hí sau buổi làm, chúng tôi “dạt” đến phố Phùng Hưng vốn được mệnh danh là “con đường nhậu” của đất Thủ đô. Vừa đến địa bàn, dù đang “đóng” với tốc độ 40km/h nhưng hai thanh niên tóc xanh tóc đỏ vẫn lao ra “sống chết mặc bay” lao ra túm lấy xe.
Anh chàng chặn xe tôi nhảy ngoắt một chân tránh bánh xe trước rất điệu nghệ rồi làm một vòng tay kéo phanh cái kít. Xe dừng hẳn, cậu ta đứng dạng luôn hai chân qua bánh xe, tì cả tay lên ghi đông, một tay vòng lên sờ sờ định tắt chìa khóa điện. Dù tôi đã trình bày là không có nhu cầu ăn lẩu nhưng cậu này vẫn bám dai như đỉa: “Nhà em giá phải chăng, hôm nay uống hai cốc bia tặng một anh ạ!”.
Phía đằng sau, một cậu kéo ngược xe lại: “Anh sang quán em đi. Bên em lẩu đủ món đây…”. Hóa ra mình vô tình rơi vào ranh giới giữa hai quán nên không ai chịu buông tha. Nhích lên một bước lại bị kéo lại một bước. Thế là tôi cứ ngồi trên xe, chân chống xuống đất mặc cho hai bên giằng co.
Nhân viên hai quán dường như không chịu nhường “miếng mồi”, cãi nhau ỏm tỏi cả một góc phố. “Mày mù à?. Khách chưa sang nhà mày vẫn còn bên nhà tao. Làm ăn kiểu chụp giật như mày có mà ma nó vào…”. Được khoảng 10 phút, tôi bị một chủ quán phía trên “túm cổ” lôi vào quán với lời trấn an: “Vào đây cho an toàn em ạ!”. Một thân một mình giữa “vòng vây” của đội ngũ “vẫy”, tôi đành tặc lưỡi: “Thôi đành vào ăn cho xong…”.
Theo khảo sát của PV Người đưa tin, dãy phố Đặng Văn Ngữ dài chưa tới 200m nhưng có tới vài chục quán cà phê đủ màu sắc. Đặc điểm chung dễ nhận thấy là các quán đều tận dụng khéo vỉa hè làm chỗ để xe hoặc kê bàn ghế cho khách ngồi. Phía ngoài cùng gần lề đường, 3 - 4 chiếc ghế nhựa được kê thêm làm chỗ “ngự” cho những người hành nghề “vẫy khách”. Lúc vắng người, họ ngồi ngả ngớn, phì phèo điếu thuốc. Nhưng thoáng có người đi qua là hàng mấy chục thanh niên lại ùa ra một lúc như con thiêu thân. Người chặn đầu, người kéo đuôi, kẻ bóp phanh…
“Bắt” khách cũng cần độc chiêu
Dũng “râu” quê Thạch Thất (Hà Nội), vốn là một tay “vẫy” lành nghề ở quán A.H caffe tự hào khoe cậu có thể phân biệt được đâu là khách, đâu là người đi đường. Đặc biệt, cậu có thể đoán biết đâu là người cầm đầu nhóm ăn uống. “Trong một đám khách rất đông, cần tìm ra ai là người chủ trì và chủ chi để vồ lấy mà lôi kéo. Kéo được người này vào rồi thì những người còn lại ắt sẽ vào theo”.
Kỹ năng vẫy chẳng có gì ngoài phải nhanh mắt, nhanh chân. Vẫy thì sao cũng được, đưa tay lên ngoáy ngoáy, có thể cả bàn tay, hoặc hai ba ngón tay… nhưng cánh tay dứt khoát phải giang thẳng, chụp xuống đầu xe người ta thật chính xác. Theo quán tính, cứ có người lao ra, khách thế nào cũng phanh lại. Thời điểm này, phải dứt khoát luôn, vừa chặn vừa tắt khóa điện”.
Tại các điểm ăn nhậu trên phố Phùng Hưng, Tống Duy Tân, Cát Linh... hay các cửa hàng karaoke trên Đê La Thành, Bùi Thị Xuân…vẫn luôn có đông đảo đội quân “vẫy” hành nghề. Với mật độ dày đặc và sự cạnh tranh khốc liệt, việc áp dụng “độc chiêu” này đôi khi là nước cờ sống còn của quán. Bằng sức mạnh, sự lỳ lợm, đôi khi tinh quái và cả những câu mời chào nghe rất hài hước như: “Quán em có máy lạnh này. Quán em có ti vi to này anh chị ơi. Quán em không mất điện anh chị ơi…”, không ít người đi đường dù chưa cho nhu cầu cũng đành tặc lưỡi vào cho xong.
Chưa kịp “hoàn hồn” sau lần bị đội nhân viên quán vịt nướng trên đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài dọa xanh mắt mèo, chị Nguyễn Hải Yến (Văn Quán, Hà Đông) kể lại: “Đang lang thang cùng nhóm bạn tìm quán, tôi bị một đám nhân viên lao ra chặn xe. Phía sau, có một tên tóc xanh, tóc vàng hùng hùng hổ hổ như đánh trận, vỗ vai một cái đánh “đét”, mời ghé thăm quán.
Chẳng kịp thanh minh, tôi bị hai gã xốc nách “dí” vào quán kèm lời nhắn xanh rờn: “Chị cứ để xe đấy bọn em dắt cho”. Lúc đó tôi vừa sợ vừa bực mình nhưng vì đi một nhóm toàn con gái nên sợ chẳng dám to tiếng. Nếu quán làm thức ăn ngon, biết cách phục vụ thì khách sẽ đến đông. Không nhất thiết họ phải làm phiền người khác như vậy”.
Đối với những người làm nghề “vẫy khách”, nỗi sợ thường trực nhất có lẽ là vẫy nhầm... “đầu gấu”. Theo lời kể của một nhân viên trên phố Cát Linh, có lần bị xơi trọn cái mũ bảo hiểm vào mặt. Lần khác, người ta quất cả túi đồ ăn rau dưa vào đầu, mùi mắm tôm nồng nặc. Lần nào vô phúc vẫy phải mấy anh đầu gấu thì cả chủ hàng có khi cũng phải ra mà “khóc lóc”. Còn bị chửi thì vô số kể. Khách chửi rát tai nhưng có lẽ vẫn không sợ bằng bị bà chủ chửi.
Lương ăn theo “năng lực vẫy”
Theo tìm hiểu của phóng viên, đa phần những người hành nghề vẫy khách là dân ngoại tỉnh, nghèo và có tuổi đời khá trẻ. Họ được trả thù lao theo “năng lực vẫy”. Ai bắt khách giỏi, thiện nghệ thì được trả lương cao, có khi lên 2-3 triệu đồng một tháng. Người nào ít kinh nghiệm hơn thì được khoảng 1 đến 1,5 triệu. Giờ làm cũng chia thành ca, ca ngày từ khoảng 8h sáng đến chiều muộn, ca tối từ khoảng 18h đến 23-24h đêm, nhưng cao điểm là khoảng 19h-20h.
Chặt chém du khách là lực lượng “cò” mồi chài quán ăn
Giúp sức để chủ quán “chặt chém” du khách là lực lượng “cò” mồi chài quán ăn rất đông đảo. Từ “cò” chạy xe máy đến “cò” chạy taxi dùng đủ mánh để chèo kéo khi các quán ăn sẵn sàng chơi đẹp bằng hoa hồng 20-30% số tiền móc túi khách cho “cò”.
Trang tuoitre cho biết: Dọc đường Thùy Vân, Hoàng Hoa Thám (Vũng Tàu), lực lượng “cò” đi xe máy lên đến hàng chục người. Mỗi ngày một “cò” có thể kiếm được ít nhất 1 triệu đồng, có ngày lên tới 3 – 4 triệu đồng, những ngày nghỉ lễ, số tiền còn tăng hơn nữa.
Mỗi ngày một “cò” có thể kiếm được ít nhất 1 triệu đồng, có ngày lên tới 3 – 4 triệu đồng, những ngày nghỉ lễ, số tiền còn tăng hơn nữa.
“Cò” Liêm của quán Hưng Phát 2 cho biết công việc của các “cò” là cầm một xấp tờ rơi của quán ăn Hưng Phát 2, kèm theo giá cả các món ăn rồi dụ khách vào quán. Các món ăn trên tờ quảng cáo ghi giá khá mềm để khách không bị choáng. Khi khách chịu vào, nhân viên quán “gài” ăn những món sang như lẩu hải sản, lẩu cá, tôm...
Bà Hương, chủ quán Như Ý, cho biết sẵn sàng chi 20% cho “cò” chạy xe máy dẫn khách tới quán: “Nếu khách ăn 10 triệu đồng, cò sẽ được 2 triệu đồng”. Còn các “cò” chạy taxi giới thiệu được nhiều khách dễ tính nên hoa hồng được hưởng cao hơn.
Những chiếc “máy chém” này luôn làm hãi hùng khách du lịch, vì vậy, tốt nhất là bạn nên sử dụng các dịch vụ hợp pháp, đáng tin và có thương hiệu và khi đi du lịch, bạn nên hỏi thăm bạn bè hoặc tìm kiếm trên internet những địa điểm nổi tiếng, những quán ăn ngon được nhiều du khách yêu thích, bình chọn. Nếu không, khi tới khách sạn, nơi bạn lưu trú, bạn có thể hỏi thăm thông tin tại lễ tân khách sạn, nơi bạn ở, họ sẽ cung cấp những thông tin thiết thực nhất cho bạn.
Cần có số điện thoại làm “bùa hộ thân”
Khách du lịch thường là mục tiêu bị “chặt chém” hoặc áp thêm các mức phí vô lý. Ngoài ra, du khách cũng có nguy cơ bị cướp, bắt cóc hoặc quấy rối tình dục. Vì vậy, cần kiểm tra thông tin về tình hình an ninh từ lúc lên kế hoạch du lịch thông qua các sách hướng dẫn du lịch, trên mạng hay qua các cảnh báo của chính phủ, việc đề phòng nguy cơ rình rập sẽ giúp bạn tránh gặp rắc rối thực sự.
Những số điện thoại khẩn cấp là “bùa hộ thân” mà chúng ta luôn cần có bất kể đi du lịch tới nơi nào. Bạn có thể viết vào một mảnh giấy hoặc lưu vào di động của bạn những số điện thoại của: Cảnh sát khu vực; Dịch vụ hỗ trợ khách du lịch (nếu có); Khách sạn nơi bạn trọ….