Du lịch được xem là “ngành công nghiệp không khói” của mỗi quốc gia và chính nó sẽ đem lại nhiều nguồn lợi nếu biết cách khai thác các danh thắng do thiên nhiên ban tặng, biết thu hút du khách, biết cách “làm mới”. Du lịch Việt Nam cũng không ngoại lệ. Nhưng, dường như ngành này chưa “ghi điểm” đã “mất điểm” một cách trầm trọng.
Từ khi vịnh Hạ Long có thêm danh hiệu là 1 trong 7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới thì rác vẫn vứt nhiều từ các bến thuyền cho đến dưới vịnh. Bên cạnh đó là giá vé tăng, dịch vụ đưa đón du khách tham quan các hang do các công ty tự tổ chức theo kiểu “mạnh ai nấy làm”. Đã thế, vẫn có tình trạng hải sản được bán cho khách tham quan có nhu cầu thì vừa cân thiếu, giá lại trên trời. Hẳn rất khó để níu khách quay lại lần nữa.
Vũng Tàu có bãi biển đẹp nhưng không ít du khách phải phiền lòng vì những kiểu kinh doanh chụp giật của các nhà hàng, quán ăn cộng với sự tiếp tay của các tài xế taxi.
Đồ Sơn (Hải Phòng) hay Cửa Lò (Nghệ An) cũng là những địa danh mà ngày càng có nhiều lời kêu ca, phàn nàn từ du khách về việc phục vụ, giá cả. Nhiều du khách đã “bái dài”, đã “thề” một đi không trở lại những nơi này. Lợi thế về biển, về thức ăn ngon, tươi sống đã không còn thu hút du khách khi không ai có thể trả một mức giá “không tưởng” tới hàng triệu đồng cho một bữa ăn đơn giản.
Hà Nội hay TPHCM ngày càng vắng du khách vì nạn chèo kéo của những người bán bưu thiếp, bán đồ lưu niệm cho đến việc thu tiền vô tội vạ từ các tài xế taxi đến cả xích lô. Những trường hợp báo chí đưa tin là những du khách dám tố cáo, dám làm đến nơi các sai phạm. Còn lại, con số du khách bị lừa đảo, bị bắt nạt có lẽ chưa có nơi nào thống kê để xử lý, khắc phục.
Chẳng cần đại sứ du lịch hay quảng cáo ầm ĩ thì ngành du lịch vẫn thu hút khách nếu làm tốt. Để xảy ra tình trạng lộn xộn, giành giật, chèo kéo, chặt chém, cộng với những lưu ý hay trải nghiệm nhớ đời của các du khách sau mỗi chuyến đi được đăng lên các diễn đàn, các blog thì ngành du lịch Việt Nam khó có thể phát triển xứng với tiềm năng.
Đền Trần - Nam Định: Chưa khai hội đã “chặt chém” du khách
Chưa đến thời gian tổ chức lễ hội khai ấn đền Trần (trong 3 ngày 13-14-15 tháng giêng âm lịch), nhưng nhiều ngày nay rất đông khách thập phương đã đến khu di tích đền Trần - chùa Tháp (phường Lộc Vượng, TP.Nam Định) lễ đầu năm.
Theo Ban quản lý di tích, ước tính mỗi ngày có vài nghìn lượt khách đến lễ tại đền. Trong không khí đầu xuân, nhiều khách thập phương đến lễ tại đền vẫn tỏ ra bức xúc bởi bị lấy tiền trông giữ xe máy với giá sai quy định.
Theo quy định về giá dịch vụ trông coi phương tiện đã được tỉnh Nam Định phê duyệt, giá trông xe máy là 3.000 đồng/chiếc/lượt (ban ngày); xe ôtô là 20.000 đồng/chiếc/lượt. Tuy nhiên thực tế, khi gửi xe máy tại đền Trần, khách bị “chém” với giá là 10.000 đồng/chiếc/lượt. Sáng 18.2, khi thấy một người trong nhóm phóng viên chúng tôi chụp ảnh, một nhân viên coi xe máy tại đây đã cảnh giác, lấy giá vé xe máy của chúng tôi theo đúng quy định là 3.000 đồng/chiếc/lượt (trong khi theo quan sát, trước đó nhiều khách vẫn bị “chém đẹp” 10.000 đồng/chiếc/lượt). Tuy nhiên, buổi chiều cùng ngày, chúng tôi quay trở lại đền, khi trả vé xe máy thì giá lại là... 10.000 đồng. Thắc mắc tại sao buổi sáng chỉ phải trả 3.000 đồng, anh nhân viên cười nói với chúng tôi: “Bây giờ làm gì có giá 3.000 đồng!”. Đối với ôtô, giá vé trông giữ xe là từ 20.000 - 30.000 đồng/chiếc/lượt tùy từng loại xe, không có vé xe theo đúng quy định.
Trao đổi với bà Cao Thị Tính - Phó Chủ tịch UBND thành phố Nam Định - về việc thu giá vé xe sai quy định tại đền Trần, bà Tính cho biết, việc trông coi ôtô, xe máy được giao cho UBND phường Lộc Vượng. Bà cho biết, sẽ điện xuống UBND phường để kiểm tra về vấn đề này.
Bên cạnh đó, tại đền Trần vẫn xuất hiện đội ngũ đổi tiền lẻ trước cổng, luôn miệng chèo kéo khách thập phương, gây mất mỹ quan, tạo ra hình ảnh không đẹp chốn tôn nghiêm. Tình trạng xe biển số xanh “góp mặt” tại lễ hội đã được báo chí phản ánh nhiều lần, nhưng theo quan sát, vào sáng 18.2 vẫn có xe ôtô biển số xanh tại bãi gửi xe của khu di tích đền Trần.
Kiên Giang:
“Chặt - chém” du khách ra thăm xã đảo
Dịp lễ , trung bình mỗi ngày có gần 500 du khách từ nhiều nơi trong và ngoài tỉnh Kiên Giang đến tham quan Hòn Tre, Lại Sơn và Nam Du thuộc huyện đảo Kiên Hải.
Ông Huỳnh Thanh Bình - Bí thư Đảng ủy xã Hòn Tre - cho biết, chưa năm nào xã đảo này lại đón một lượng lớn du khách ra tham quan như dịp lễ năm nay. Tuy nhiên, ngay đầu bến tàu tại Rạch Giá, các điểm giữ xe “chặt” mỗi chiếc 15.000 đồng. Ngay BQL chợ Vĩnh Thanh (gần bến tàu khách) cũng “chém” 10.000 đồng/chiếc. Thấy “làm ăn” được, một số người dân gần bến tàu còn dùng vỉa hè dành cho khách bộ hành để giữ xe.
Ngoài tình trạng giữ xe giá... trên trời, ngay đầu bến tàu lên Hòn Tre, cả trăm tài xế xe ôm bao vây hành khách và cũng “chém” nặng tay. Từ bến tàu đến điểm dừng chân (bãi Chén) chỉ hơn 2km, ngày thường giá chỉ từ 10.000 - 15.000 đồng/khách, dịp này tăng lên từ 20.000 - 30.000 đồng/khách. Thiết nghĩ, huyện đảo còn khó khăn nên thu hút một lượng lớn du khách đến tham quan là điều đáng mừng, nhưng muốn làm du lịch thì trước mắt cần chấn chỉnh ngay tình trạng “chặt - chém”!
"Chặt chém" du khách: "Lỗ thủng" của ngành Du lịch
Liệu rằng, sau những vụ "chặt chém" vừa rồi, ai dám khẳng định là không có những vụ tương tự xảy ra…
Mấy hôm nay, báo chí liên tục đưa tin về chuyện "chặt chém" khách du lịch. Những lái xe taxi, xích lô và những nhà hàng “chém đẹp” du khách đã bị các cơ quan chức năng vào cuộc, bị phạt và phải xin lỗi du khách. Thậm chí, quan chức đứng đầu ngành Du lịch đã đến tận nơi ở của hai mẹ con khách du lịch nước ngoài bị người đạp xích lô “chém” 1,3 triệu đồng để xin lỗi và tặng họ một chiếc bình gốm dân tộc. Nhiều người hỉ hả vì kẻ xấu bị xử lý, vì cách ứng xử văn minh của người đứng đầu ngành du lịch, nhưng tôi cứ day dứt một nỗi buồn…
Tôi lẩn thẩn nhớ về ngôi nhà của gia đình mình cách đây gần 40 năm. Ngày ấy, nhiều nhà phải lợp bằng giấy dầu. Và qua năm tháng, lớp giấy dầu nó tự mục ra, cứ thủng lỗ chỗ. Tôi nhớ mãi hình ảnh vào một hôm mưa bão, bố tôi leo lên mái nhà để bịt các lỗ thủng để cho anh em tôi khỏi ướt. Nhưng cứ bịt được chỗ này, lại thấy chỗ khác thủng. Và cuối cùng, bố tôi đành thở dài chịu thua giời, tấm giấy dầu đã bị mục nát, các lỗ thủng kia không thể che đậy hết được...
Những chuyện không hay ho gì của ngành du lịch cũng như những lỗ thủng gặp mưa trên mái nhà tôi ngày trước.
Tài xế xích lô "chặt chém" khách du lịch nước ngoài đi 5km phải trả 1,3 triệu đồng
Liệu rằng, sau đây, ai dám khẳng định là không có những vụ tương tự như vậy xảy ra. Và nếu những du khách này không lên tiếng, thì chắc Việt Nam vẫn là một “điểm đến lý tưởng với du khách” như câu khẩu hiệu vẫn chăng đầy trên các con phố, khu du lịch.
Tôi cũng từng có dịp công tác tại Hàn Quốc và cũng đã từng cầu trời cho mình chuyến đi được an toàn vì nếu có chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng không xử lý như thế nào ở nơi “đất khách, quê người” , mọi thứ đều lạ lẫm. Và thật may mắn cho chúng tôi khi được đến một vùng đất khá lý tưởng cho khách du lịch, không chỉ có nhiều cảnh đẹp, mà ứng xử của con người nơi đây thực sự níu giữ bước chân chúng tôi.
Lần đầu tiên đi tàu điện ngầm ở nước ngoài, phải chuyển ga liên tục cũng làm chúng tôi khá bối rối và liên tục phải hỏi thăm đường. Và lần nào hỏi thăm, chúng tôi cũng được những người dân nơi đây vui vẻ, nhiệt tình chỉ dẫn, thậm chí có người còn lỡ tàu vì phải dẫn chúng tôi tìm đường.
Tại ga tàu điện ngầm, như đã thành mặc định, mọi người xếp hàng trật tự, không có sự xô đẩy, chen lấn, mặc dù lượng người cũng đông không kém ở các bến ga, bến tàu ở Việt Nam trong những ngày Lễ, Tết. Trên tàu, người già được người trẻ nhường ghế ngồi.
Tôi còn nhớ mãi hình ảnh một cháu bé 10 tuổi khi được mời ngồi xuống hàng ghế hàng dành cho người già, người tàn tật vì còn nhiều ghế trống, nhưng cháu nhất quyết không ngồi, chỉ đơn giản là không phải là ghế dành cho cháu.
Một lần chúng tôi đi mua sắm đồ ở một con phố du lịch ở Hàn Quốc và thực sự bất ngờ về cách ứng xử của những người dân Hàn trên con phố này. Một người bạn của tôi mua một chiếc túi và ra trả tiền ở khu vực thanh toán lúc ấy có khá nhiều khách hàng. Chắc có sự nhầm lẫn, bạn tôi đã nhận hóa đơn thanh toán nhưng tiền vẫn ở trên tay. Bạn cố gắng giải thích rằng, cô bán hàng đưa hóa đơn mà chưa nhận tiền, nhưng đổi lại là lời khẳng định rằng: “Nếu có hóa đơn nghĩa là bạn đã trả tiền rồi, nên bạn không phải băn khoăn”.
Bạn tôi thuyết phục mãi cô ấy vẫn không nhận tiền, bởi chỉ nhận tiền của khách một lần. Chỉ đến khi người chủ cửa hàng kiểm kê lại toàn bộ số tiền bán hàng trong ngày, đúng là thiếu số tiền này thì họ mới chịu nhận lại. Lúc này cô bán hàng và cả chủ cửa hàng cúi đầu xin lỗi bạn tôi và giải thích họ bị nhầm lẫn, mong được thông cảm.
Lúc ấy, tôi có mong ước viển vông rằng, nếu ở Việt Nam cũng có lối ứng xử với khách du lịch như thế, chắc chắn ngành Du lịch sẽ không mãi kém phát triển như thế này. Rồi không phải mỗi năm lại loay hoay với việc tìm kiếm Đại sứ du lịch và tốn kém biết bao nhiêu tiền của.
Thực sự, đến nhiều người ở trong nước, bây giờ còn “ngán” đi du lịch trong nước vì hiếm còn điểm du lịch nào an toàn về mọi mặt, từ môi trường, cảnh quan đến dịch vụ…
Ở khắp nơi trên đất nước, đâu đâu cũng thấy sông suối, ao hồ bị ô nhiễm, ngay như cả những nơi mà từ trước đến nay được xem là điểm du lịch lý tưởng như Đà Lạt, Hà Nội, Chùa Hương, Tam Cốc, Bích Động… thì giờ đây, nhiều ao hồ, sông, suối ở những nơi này đang bị ô nhiễm nặng nề.
Nhiều danh lam thắng cảnh, công trình kiến trúc bị trùng tu, tôn tạo, tô vẽ một cách vô tội vạ với những hình thù kỳ dị, màu sắc lòe loẹt, chẳng theo một kiến trúc nào. Thậm chí, đến cả chốn linh thiêng là cửa Phật, cũng bị người ta thỏa sức trang trí, tô điểm và phải “đèo bòng” cả tên tuổi, cả ảnh gia đình các đại gia lắm tiền nhiều của…
Thay vì đi tìm một “Đại sứ du lịch”, vì sao ngành Du lịch không tìm cách để xây dựng lại căn cốt bên trong đang ngày càng xuống cấp, trong đó quan trọng nhất là cách ứng xử, hình ảnh của con người đối với văn hóa, đối với danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử.
Một khi con người có ứng xử văn minh, văn hóa với danh tích và đối với chính con người, thì chẳng phải tìm “Đại sứ du lịch” ở đâu xa, mà ngay chính mỗi con người đã là một Đại sứ du lịch.
“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, ngành du lịch đừng mất công tìm kiếm sự hào nhoáng bên ngoài mà hãy bắt tay làm ngay những việc cần thiết để giữ lại căn cốt khỏe mạnh khi chưa quá muộn!./.
Du khách thành “miếng mồi” bị “chặt chém”
Đúng như nhận định của các địa phương có lợi thế du lịch, dù tình hình kinh tế khó khăn, nhưng kỳ nghỉ dài ngày sẽ đưa khách du lịch đến với những địa danh có thắng cảnh hấp dẫn. Nhanh nhạy với nguồn lợi kinh doanh “một vốn bốn lời”, nhiều địa phương đã “dốc sức” để kéo du khách về với địa phương, nhưng cũng không ít nơi, khách du lịch được coi như “miếng mồi” để mặc sức “chặt chém”.
Càng đông càng… mừng
Với tỉnh Khánh Hòa, xác định “tour biển đảo vẫn là ưu tiên số 1” của du khách trong kỳ nghỉ lễ 30.4 và 1.5 năm nay, địa phương đã chủ động “ứng phó”. Ngay từ chiều 26.4, khi lượng khách đổ về Nha Trang tăng, nhất là các tour, tuyến ra đảo đầy ắp khách, Ban quản lý bến tàu dịch vụ du lịch Nha Trang đã điều động nhân lực và tàu thuyền tăng gấp 3-4 lần ngày thường cùng Ban quản lý khu du lịch Vinpearl Land tăng thời gian phục vụ 14 tiếng/ngày để đáp ứng nhu cầu của du khách.
Kỳ nghỉ lễ năm nay trùng với Lễ hội Tháp Bà, nên mỗi ngày có khoảng 10 vạn khách hành hương dâng lễ; vậy nhưng trật tự an ninh trên địa bàn được đảm bảo. Do địa phương quản lý chặt chẽ nên tệ nạn ém phòng nâng giá, ép giá... sẽ bị xử lý ngay nếu có phản ánh của du khách. Theo báo cáo nhanh của ngành du lịch địa phương, trong 5 ngày nghỉ lễ, khoảng 50 vạn khách du lịch đến Nha Trang - Khánh Hòa, tăng 30% so với kỳ nghỉ lễ năm ngoái,
Cũng tương tự, du khách đổ về các di sản Mỹ Sơn, Hội An (Quảng Nam) tăng đột biến trong dịp nghỉ lễ. Lượng khách đến tham quan du lịch di sản đền tháp Champa Mỹ Sơn tăng gấp đôi cùng kỳ năm ngoái, trong đó khách quốc tế tăng 20%. Làng du lịch cộng đồng homestay Mỹ Sơn vừa khai trương đã “cháy phòng”. Còn tại di sản đô thị cổ Hội An (TP.Hội An), trong kỳ nghỉ dài ngày này, trung bình mỗi ngày có đến 5.000 du khách, hầu hết các khu resort, khách sạn đều kín phòng.
Tại vùng đất Quảng Bình, ông Lê Thanh Lợi - GĐ Trung tâm du lịch Phong Nha-Kẻ Bàng - cho biết, các tuyến, điểm du lịch tại Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng đã thu hút hơn 23.000 lượt khách đến tham quan, tăng hơn 15% cùng kỳ năm ngoái với lượng khách du lịch người nước ngoài tăng hơn hẳn mọi năm, trung tâm đã huy động hết số lượng người và 312 thuyền hoạt động hết công suất để phục vụ du khách.
Ông Hoàng Văn Tiền - Trưởng ban quản lý các bãi tắm biển TP.Đồng Hới - cho biết: Đã có hơn 10.000 lượt du khách đến các bãi biển ở Nhật Lệ trong khu vực những ngày nghỉ lễ, trong đó khách du lịch tăng khoảng 22% so với năm trước. Hầu hết các khách sạn, nhà nghỉ trong khu vực TP.Đồng Hới đã “cháy phòng” vì lượng khách du lịch tăng đột biến so với mọi năm, do dịp lễ trùng với thời gian diễn ra “Tuần văn hóa - du lịch Đồng Hới 2013” với các hoạt động như lễ hội ẩm thực, các hoạt động văn hóa dân gian...
Theo phản ánh của du khách, không có tình trạng “chặt chém” tại các nhà hàng, khách sạn, quán ăn, nhưng giá các phòng nghỉ và các mặt hàng như hải sản vẫn tăng cao 15 - 20% so với thời điểm trước dịp lễ.
Hàng vạn khách du lịch đến Vũng Tàu chỉ để... tắm biển. Vô tư “chặt chém”
Khác với những địa phương coi du lịch như là một nguồn lợi kinh tế và là dịp quảng bá địa phương, vẫn có nhiều nơi các cấp quản lý đã bỏ mặc cho du khách bị “chém đẹp” khi đến. Điển hình như ở Bà Rịa-Vũng Tàu- địa danh vốn được coi là đất du lịch của các tỉnh phía nam; nhưng dịp này giá phòng khách sạn tăng gấp đôi ngày thường, giá dịch vụ biển các loại cũng được điều chỉnh tăng.
Theo số liệu của Ban quản lý các khu du lịch TP.Vũng Tàu, nơi đây đón khoảng 170.000 lượt du khách, nhưng đa số là khách lẻ, hoặc đi về trong ngày. Theo Cty CP du lịch Sài Gòn - Bình Châu (Xuyên Mộc), trong 5 ngày lễ có hơn 13.000 lượt khách đến vui chơi, sử dụng các dịch vụ, nhưng chỉ khoảng 2.800 khách lưu trú.
Khu du lịch và khách sạn Thùy Dương (huyện Đất Đỏ) cũng đón khoảng hơn 5.000 lượt khách tắm biển, nhưng chỉ khoảng 400 khách lưu trú. Nguyên nhân do giá thuê phòng dịp lễ tăng cao nên phần lớn du khách đi về trong ngày và mang theo đồ ăn thức uống, nên doanh thu du lịch chỉ tăng nhẹ. Được biết, ngày 30.4 nhiều khách sạn ở TP.Vũng Tàu vẫn treo bảng “còn phòng” và ra sức mời chào khách.
Còn tại TPHCM, lợi dụng nhiều người đổ về các khu vực giải trí trong các ngày lễ, nhiều điểm giữ xe tự phát đã “chặt chém” khi thu phí giữ xe 10.000đ-20.000đ/lượt xe máy. Đêm 30.4, tại các khu vực tập trung đông người dân tụ tập để xem bắn pháo hoa, nhất là tại khu vực dưới chân cầu Thủ Thiêm mọc lên bãi giữ xe tự phát với giá 20.000đ/lượt. Tại khu du lịch Suối Tiên có nhiều điểm giữ xe trước cổng khu du lịch còn ghi hẳn giá giữ xe công khai là 10.000đ/lượt xe máy...
Điển hình của chuyện “chặt chém” phải kể đến khu du lịch Bãi Cháy (TP.Hạ Long). Trong khi giá các dịch vụ khác được quản lý khá tốt, thì những ngày qua, giá trông giữ xe tại khu du lịch Bãi Cháy “leo thang” vô tội vạ ở hầu hết các điểm trông giữ xe cố định và tự phát. Giá cao nhất: 50.000 đồng/xe máy/1 lượt gửi; còn mỗi lần gửi ôtô, khách phải trả 100.000 đồng. Đặc biệt, giá trông giữ xe ở các bãi xe tự phát tăng theo mật độ xe trong bãi.
Ngay một chủ tàu du lịch hoạt động trên vịnh Hạ Long như anh Nguyễn Văn Minh cũng bị bắt “chẹt” khi phải móc 50.000 đồng trả cho một lần gửi xe máy: “Khi còn ít xe thì họ lấy giá thấp hơn, đến khi bãi chật, giá tăng vùn vụt, nhưng vẫn phải chấp nhận bởi không biết chỗ gửi ở đâu.”
Chị Trần Thị Tám (phường Cao Thắng, TP.Hạ Long) vừa đưa người nhà sang Bãi Cháy chơi về, bức xúc: “Đến mình là dân gốc Hạ Long mà còn bị bắt “chẹt”, phải trả 100.000 đồng/xe ôtô/1 lượt gửi thì nói gì tới người ở các nơi khác đến”. Theo phản ánh của người dân và du khách, tại nhiều điểm trông giữ xe thường xuyên diễn ra cảnh cãi nhau “như mổ bò” giữa khách và nhân viên trông giữ xe vì giá quá vô lý.
Liên hệ qua đường dây nóng của Sở VHTTDL Quảng Ninh, chúng tôi nhận được câu trả lời: Sở có biết và đã báo cho chính quyền địa phương đến giải quyết. Được biết, tại một hội nghị về chấn chỉnh hoạt động du lịch Hạ Long, lãnh đạo UBND tỉnh tuyên bố: Xã, phường nào để xảy ra tình trạng hỗn loạn giá sẽ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Kể về “cái giá phải trả cho chuyện chặt chém”, Phó Chủ tịch thị xã Cửa Lò - ông Nguyễn Đình Tiến - cho biết: Năm 2005, du lịch Cửa Lò đã thất bại cay đắng vì du khách không về. Đấy là hậu quả của nạn buông lỏng quản lý, để cho giới kinh doanh thỏa sức “chặt chém” du khách. Sửa sai cho việc này, phải mất rất nhiều năm sau đó, chính quyền và nhân dân Cửa Lò phải quản lý rất chặt chẽ giá cả kinh doanh dịch vụ du lịch, với sự đồng lòng của mọi người. Kinh nghiệm của du lịch Cửa Lò có là bài học cho các địa phương có lợi thế du lịch?
Đi du lịch từ Đà Lạt về TPHCM 3 lần bị “bán”
Trong vai một hành khách đi du lịch từ Đà Lạt về TPHCM, PV Báo Lao Động đã chịu cảnh bị “hành” suốt trên chặng đường 300km và đã bị những xe “du lịch ma” sang xe 3 lần mới về được TPHCM.
Từ sáng ngày 30.4 chúng tôi lên đường về lại TPHCM, nhưng các hãng xe Phương Trang, Mai Linh, Thành Bưởi đều thông báo “cháy” vé các ngày 30.4 và 1.5. Tại bến xe liên tỉnh Đà Lạt, từ 9 giờ sáng ngày 30.4, chúng tôi lên một xe du lịch Ford Transit loại 16 chỗ với giá 250.000 đồng/người và cam kết: “Anh yên tâm! Tụi xe sẽ đưa anh tới ngay bến xe Miền Đông!”.
Trên xe mỗi hàng ghế đều được xếp 4 người và thêm 3 ghế phụ với giá cao ngất ngưởng, nhiều hành khách dù bực bội nhưng cũng phải cố nín nhịn để được yên bình về đến TPHCM. Khi đến TP.Bảo Lộc, toàn bộ hơn 20 “hành” khách đi thị trấn Mađagui (huyện Đa Huai, Lâm Đồng), TP.Biên Hòa (Đồng Nai) và khách đi Sài Gòn đều bị bán sang một xe du lịch Ford Transit BKS 49X 5962. Trên nửa sau xe lúc đó đã chất đầy hàng hóa, nhưng xe còn chạy lòng vòng vào chợ Bảo Lộc để đón thêm khách.
Xe chạy tới Mađagui có 5 khách xuống, tưởng được rộng chỗ ngồi thì nhà xe tiếp tục đón thêm 8 khách trong tình trạng say xỉn lên xe về Sài Gòn. Tới 5 giờ chiều cùng ngày tới TP.Biên Hòa, xe chúng tôi tiếp tục được bán sang cho xe BKS 53M-8429 để tiếp tục về bến xe Miền Đông vì lý do phải bỏ hàng, nửa sau xe này cũng nhét đầy hàng hóa.
Tưởng rằng tới đây chúng tôi sẽ không bị “bán” nữa, nhưng khi tới ngã tư Bình Phước (TPHCM), toàn bộ hành khách bị bắt phải xuống xe và phải chuyển sang đi xe buýt về bến xe Miền Đông, hành khách yêu cầu phải đưa lại tiền vé để đi xe buýt thì bị đe dọa. Trên toàn tuyến đường từ Đà Lạt về TPHCM, chúng tôi chỉ được nhà xe cho dừng lại đúng 5 phút tại cây xăng dầu Đức Thanh (km90 – 92, QL20, Phú Túc, H.Định Quán, Đồng Nai) để nghỉ ngơi, nhưng không hề được ăn uống.
Những lời phàn nàn của chính du khách Việt khi tới VN .
“Đồng ý với nhận xét đó (về nạn chặt chém du khách ở VN nói chung). Tôi là người VN nhưng sống tại Bắc Âu nơi đất nước rất hiền hòa. Nhưng mỗi khi về lại VN tôi còn thấy có nhiều điều khiến mình rất sợ hãi, huống gì người nước ngoài. Nạn chửi bới khách, nạn móc túi, nói giá cả trên trời và nếu không mua còn bị hăm dọa…Cứ như thế thì làm sao các ngành dịch vụ của VN tiến lên nổi để cạnh tranh với nước ở ngay xung quanh như Thái Lan, Campuchia… thôi?
Phải chăng những người VN đó cứ nghĩ là mình khôn hơn người? Vậy thì qua thực tế chỉ thấy họ khôn vặt vì người nước ngoài sẽ không bao giờ trở lại lần thứ 2… Cứ nhìn sang ngay Thái Lan mà xem, người nước ngoài đến rồi đi và trở lại nhiều lần đó… Tại sao người VN nhà mình lại không làm được? Hãy ngẫm nghĩ lại xem. Tôi nghĩ, người đứng đầu ngành Du lịch VN cần làm việc lại với bên Công an, Cảnh sát để triệt cho bằng được các dịch vụ kiểu hung hãn lừa bịp khách. Đồng thời tìm cách cải tiến lại cách làm việc của chính ngành du lịch, vì ở đâu cũng thế, ngành này là nguồn kiếm tiền vô tận cho quốc gia nếu biết tận dụng tốt nó. Xin cảm ơn và gửi lời chàoVN!” – Jon Bui: jonbui1@live.com
“ Xin chào các bạn! Nếu ai đã từng đi sang Campuchia du lịch sẽ thấy cảnh các em nhỏ và những người bán hàng rong tại đây có kỷ luật như thế nào trong việc mời chào khách du lịch mua hàng (hoặc kể cả… ăn xin). Tôi chỉ lấy một ví dụ để minh họa như sau. Đoàn khách của tôi tới ăn trưa tại nhà hàng Quả bí xanh ngay tại đền Angkor Vak. Sau bữa trưa du khách bị những người bán hàng quây lại để làm phiền cũng giống như ở VN tại các điểm như ở Ninh Bình. Nhưng rất lạ là khi du khách đi qua khỏi sợi dây thừng đặt trên mặt đất cách chỗ mời chào bán hàng, thì không còn một người nào bị làm phiền nữa. Điều này rất lạ đối với du khách Pháp khi đến VN du lịch!” - Nguyễn Văn Tuấn: namphuctourist@gmail.com
“Chuyên nghiệp!!! Tôi cũng mới đi Campuchia về đây, nghe báo chí đăng mà cảm thấy buồn cho nước mình quá. Thấy kinh tế họ có gì đâu mà kinh doanh du lịch hay quá trời, lại có show Nụ cười Angkor nữa chứ, xem thật là hùng vĩ. Chẳng lẽ mình thua họ? ở VN địa điểm DL nào cũng vậy thôi, toàn cảnh chặt chém, rác vứt khắp mọi nơi… thấy mà ngán luôn… Chỉ biết tiền...tiền... thu tiền mà thôi. Thay đổi đi, các bác ơi!” - Huỳnh Ngọc Phi: greenlifetravel@ymail.com
“Tôi vừa đi du lịch Malaysia & Singapore về. Tôi thấy người dân ở 2 nước này đều vui vẻ, tốt bụng, ngay việc hỏi thăm đường, có người nhiệt tình dẫn chúng tôi đến tận bến tàu điện ngầm. Mua bán rất dễ, không chặt chém như ở ta. Đất nước mình không có chế tài nào để xóa bỏ tình trạng này hay sao? Cứ đà này vài năm nữa e là chúng ta không có khách du lịch nào đến thì… thật buồn” - Tram Anh: trangle131@gmail.com
“Chỉ cần làm theo như Hội An. Không thấy 1 bóng người ăn xin, chèo kéo khách, người bán dạo vé số, móc giựt đồ... Hội An làm được vì chính quyền ra sức làm tốt và có ý thức tôn tạo, bảo vệ du khách. Còn các nơi khác để tình trạng chèo kéo, móc túi, cướp giựt thì theo tôi nghĩ là do chính quyền địa phương không mạnh tay. Mà cũng có thể là do đã được bảo kê cũng không chừng?” - Bình: olalasg@yahoo.com.vn
“Vừa rồi mình vào Đà Nẵng dịp 30-4, thấy rất là tuyệt: không chặt chém, không hàng rong, không đánh giày, trà đá không mất tiền, đường không chen lấn, con người tốt bụng, giá rẻ, đường đi không bị xẻ thịt hay ổ gà... Giá mà ở đâu cũng được như Đà Nẵng!” - Manh Hung: manhhungdlbn@gmail.com
Từ thực tế đó, dù cũng còn không ít ý kiến chưa ủng hộ thành lập lực lượng Cảnh sát Du lịch vì e ngại bộ máy thêm cồng kềnh mà vẫn làm việc không hiệu quả, nhưng đa phần bạn đọc có chung quan điểm với Bui Tien bdtien_nd@yahoo.com:
“Cần phải có Cảnh sát Du lịch. Tôi là thủy thủ, đã đi rất nhiều nước và thấy hình ảnh người VN thường là không đẹp trong mắt du khách quốc tế... Còn về tệ nạn chặt chém khách du lịch, đúng là cần phải có Cảnh sát Du lịch và cần làm việc thật nghiêm mới xóa bỏ được tình trạng này…”
From : Vov , Lao dong, Dân tri, .....