Publicité

Việc Trung Quốc thành lập 'vùng nhận dạng phòng không' ở Biển Hoa Đông làm gia tăng căng thẳng ở khu vực Đông Bắc Á và sau đó là thái độ chừng mực trước phản ứng của nước đối với hành động phản ứng của các nước láng giềng và Hoa Kỳ đã bị dân mạng Trung Quốc "ném đá" chế giễu.

Tuy nhiên đây có thể là một chiêu bài nữa của chính phủ nhằm tạo kẻ thù, không phải là để gây chiến mà nhằm ổn định xã hội trong nước.

Vào ngày 28/11, Nhật Bản và Hàn Quốc đều cho máy bay chiến đấu bay vào vùng này.

Trước đó hôm 26/11, Hoa Kỳ cũng đã điều hai pháo đài bay B-52 bay qua, như một dấu hiệu chứng tỏ sự ủng hộ đồng minh Nhật Bản.

Tất cả các máy bay chiến đấu trên đều không báo cho Bắc Kinh trước khi bay vào 'vùng nhận dạng phòng không '.

 

Chỉ trích từ trong nước

 Cuối tuần trước, Trung Quốc đã thông báo là các máy bay nước ngoài bay vào vùng nhận dạng phòng không do Bắc Kinh tự ý quy định, kể cả các máy bay dân dụng, phải báo trước cho chính quyền Trung Quốc.

"Nếu thiếu sự thù hận đối với thế lực bên ngoài, người dân trong nước không bị bao phủ bởi bầu không khí sợ hãi, không sinh sống trong bầu không khí sợ hãi này, tự nhiên là không cần tới sự bảo vệ của chế độ độc tài. "
Nếu không chúng sẽ gặp phải các biện pháp ngăn chặn từ máy bay quân sự của Trung Quốc.

Vùng phòng không này bao phủ cả khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư do Tokyo quản lý nhưng Bắc Kinh yêu sách chủ quyền.

Tuy nhiên máy bay của Hoa Kỳ, Nhật Bản và Hàn Quốc đều không gặp phải hành động ngăn chặn hay hỏi han từ phía Trung Quốc.

Bộ Quốc phòng Trung Quốc đã cố lấy lại thể diện trong một thông cáo phát trên mạng vào ngày 27/11, khẳng định đã nhận biết và "liên tục giám sát" chuyến bay của hai pháo đài bay Mỹ.

Thông cáo này còn bổ sung thêm rằng "không quân Trung Quốc đang được đặt trong tình trạng báo động, và sẽ sử dụng các biện pháp để đối phó với các mối đe dọa trên không khác nhau, nhằm đảm bảo chắc chắn sự an toàn của không phận đất nước ".

Trước sự phản ứng và giải thích của chính phủ Trung Quốc về sự việc trên đã nhận được hàng núi "đá" từ dân mạng Trung Quốc ( có lẽ đủ để xây vài cái sân bay).

Theo tìm hiểu, đa số những lời chỉ trích của dân mạng đến từ phía những người phản đối chiến tranh chứ không phải là đội ngũ "Ngũ Mao Đảng" như những lần trước.

 

'Hổ giấy'

Ngày 27/11, khi trả lời câu hỏi của các phóng viên rằng sau khi phía Hoa Kỳ, Hàn Quốc và Nhật Bản không công nhận khu vực nhận dạng phòng không thì những biện pháp mà Trung Quốc đưa ra liệu có trở thành " Con hổ giấy" hay không, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương đã trả lời:

"Cụm từ 'Hổ giấy' này có hàm ý đặc biệt. Anh có thể tìm hiểu lại, năm đó chủ tịch Mao Trạch Đông nói 'hổ giấy' là để ám chỉ cái gì. Tôi muốn nhấn mạnh rằng, chính phủ Trung Quốc có đầy đủ quyết tâm và năng lực để bảo vệ chủ quyền và an ninh quốc gia.

Chúng tôi cũng có năng lực để thực thi quản lý hữu hiệu khu vực nhận dạng phòng không ở Đông Hải."

Cũng vì tình hình căng thẳng ở biển Hoa Đông mà biên đội tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc đang trong đợt diễn tập đi xuống vùng biển Đông đã chọn con đường đi qua eo biển Đài Loan để đi xuống phía Nam.

Để đi vào Biển Đông, biên đội do tàu sân bay Liêu Ninh dẫn đầu có hai đường là đi qua eo biển Bashi nằm giữa Philippines và Đài Loan hoặc đi qua eo biển Đài Loan nằm giữa Trung Quốc Đại Lục và Đài Loan. Trong trường hợp đi qua eo biển Bashi, biên đội tàu Liêu Ninh sẽ phải đi qua vùng biển gần Nhật Bản. Do vậy, biên đội tàu Liêu Ninh đã chọn con đường qua eo biển Đài Loan để tránh đối đầu Nhật Bản.



'Tạo kẻ thù để tồn tại'

Trong những năm gần đây, những cụm từ được người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc sử dụng trong các trường hợp liên quan tới ngoại giao như "nghiêm khắc cảnh cáo", " kiên quyết phản đối" đều bị dân mạng chỉ trích.

Họ mang ra so sánh những hành động đối nội nhằm duy trì ổn định xã hội và những hành động đối ngoại mang tính chất "chỉ nói mà không làm" và cho rằng chính phủ chỉ toàn "phun nước bọt lên trời và không có cái gì mang tính chất gọi là "bảo vệ chủ quyền", càng không có ý định chuẩn bị "khai chiến dạy cho bè lũ xâm lược một bài học" cả, hoàn toàn là vì nhu cầu "giữ ổn định xã hội".

Chính phủ Trung Quốc chỉ có cách là không ngừng tạo ra kẻ thù, không ngừng chiến đấu không nghỉ thì mới kéo dài được hơi thở của mình.

Với nhu cầu trọng yếu là đảm bảo ổn định xã hội, họ dùng con bài kích động chủ nghĩa dân tộc trong những mối quan hệ quốc tế nhằm mục đích lợi dụng cho việc duy trì chế độ Đảng trị".

Điều này có nghĩa là Trung Quốc hiện tại không có năng lực lẫn không có ý định đánh nhau với nước ngoài, nhưng có nhu cầu dùng kẻ thù ở bên ngoài để gia tăng sự thống trị đối với trong nước.

Chính quyền độc tài đảng trị thường sử dụng chiêu bài quen thuộc nhằm kéo dài sự thống trị của mình: Nuôi dưỡng sự thù địch đối với bên ngoài, tạo thành một kẻ thù lâu dài, sử dụng lịch sử để phát triển thù hận, lợi dụng chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa yêu nước mù quáng.

 

"Nếu thiếu sự thù hận đối với thế lực bên ngoài, người dân trong nước không bị bao phủ bởi bầu không khí sợ hãi, không sinh sống trong bầu không khí sợ hãi này, tự nhiên là không cần tới sự bảo vệ của chế độ độc tài."
Nếu thiếu sự thù hận đối với thế lực bên ngoài, người dân trong nước không bị bao phủ bởi bầu không khí sợ hãi, không sinh sống trong bầu không khí sợ hãi này, tự nhiên là không cần tới sự bảo vệ của chế độ độc tài.

Sự sợ hãi, sự dối trá và lòng thù hận là mục đích duy nhất của giáo dục.

Tác giả Naomi Wolf từng viết về chế độ phát xít: "Tạo nên kẻ thù, xây dựng hệ thống giám sát nằm ngoài luật pháp, lập nên những đoàn thể vũ trang riêng, độc quyền kiểm soát báo chí, làm giả tin tức truyền thông, đem những phần tử tiến bộ xử án với tội phản quốc, đem thành phần phê bình chế độ xử tội làm gián điệp" ....

Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Biển Đông, Đài Loan, Pháp Luân Công, Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông, các nhà hoạt động dân chủ, giáo hội Công giáo, các tầng lớp dân oan , các tổ chức phi chính phủ NGO.... nhiều kẻ thù như vậy, việc thành lập ủy ban an ninh quốc gia vừa rồi có thể vừa vặn đem những kẻ thù này mang lên truyền thông, chứng tỏ chính quyền rất có khả năng trong việc giữ an toàn cho người dân.

Nền chính trị Trung Quốc quả đang muốn tạo ra nhiều kẻ thù.

 

From : Hồ Như Ý( BBC )

 

 

Tướng Công an Việt Nam : Thiếu tướng Lê Văn Cương nói về mưu đồ của Trung Quốc trong việc lập vùng nhận dạng phòng không do nước này đơn phương tuyên bố.

 

- Thưa ông, ý đồ của Bắc Kinh trong việc đơn phương thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên biển Hoa Đông là gì?


Trong những ngày vừa qua, có lẽ nhiều chính khách trên thế giới vẫn chưa thể biết Trung Quốc thực sự muốn gì ở đây, tất cả những gì họ có thể làm chỉ phán đoán.
Nếu xét về nội dung Đại hội 18, “bổ dọc” thời gian, “bổ ngang” không gian và xâu chuỗi những điều Trung Quốc đã làm, tôi cho rằng nên xét trên nhiều khía cạnh, việc Trung Quốc lập vùng nhận dạng phòng không có cả những mục đích trước mắt và mục đích lâu dài.


Mục đích trước mắt của hành động này chính là để thử phản ứng của Nhật Bản, Hàn Quốc và đặc biệt là của Mỹ, cũng là thử độ bền vững, hiệu lực của hiệp ước an ninh Nhật - Mỹ ký năm 1960.


Thêm vào đó, hai năm nay, Tổng thống Mỹ Obama và cộng sự tuyên bố sẽ xoay trục, chuyển trọng tâm sang châu Á – Thái Bình Dương, mục đích đầu tiên chính là vấn đề đối ngoại, để thử phản ứng của cộng đồng quốc tế.


Về mục tiêu đối nội, thế hệ lãnh đạo thứ 5 của đất nước Trung Quốc muốn an dân và không muốn người dân Trung Quốc nói mình yếu trước sức mạnh của Mỹ.

From : VTCVn

 

 

 

Theo ông Yoshinaga Hayashi, Tổng thư ký Viện nghiên cứu địa chính trị quốc tế của Nhật Bản, sự kiện này đặt ra yêu cầu cấp bách cần xây dựng quy tắc chung cho các vùng nhận dạng phòng không.

 

Tổng thư ký Hayashi: Hoàn toàn có thể nhận thấy ý định của Bắc Kinh là muốn xây dựng một nước Trung Quốc mới trong thế kỷ 21. Vậy thì, vấn đề lớn nhất là Trung Quốc phải trở thành quốc gia có đủ khả năng tiến ra Thái Bình Dương. Tuy nhiên, nếu nhìn vào bản đồ ta có thể thấy nhược điểm địa chính trị của Trung Quốc là bị bít mất lối ra Thái Bình Dương. Do vậy, đối với Trung Quốc, Biển Đông và Hoa Đông là địa bàn địa chiến lược hết sức quan trọng.

Để tạo vùng ảnh hưởng đẩy lùi sự hiện diện và sức ép của Mỹ trong khu vực, Trung Quốc đã đưa ra khái niệm phòng tuyến chuỗi đảo thứ nhất và thứ hai. Chuỗi đảo thứ hai là dãy đảo nối từ Nhật Bản tới các đảo trên Thái Bình Dương. Trung Quốc đã tuyên bố rõ chiến lược của mình biến khu vực này thành vùng chịu ảnh hưởng của mình.

 

adiz-.jpg

 

 

pk1 

 

 ********************

******************************

 

pk2.JPG

 

 

ts-hs.jpg

 

 

Để đối phó với chiến lược của Trung Quốc, Mỹ tăng cường sức ép lên Trung Quốc. Do đó, Trung Quốc đã đề ra chiến lược “chống tiếp cận và chống xâm nhập khu vực” ở châu Á-Thái Bình Dương, gọi tắt là A2/AD. Để đối phó với hai chiến lược chuỗi đảo và A2/AD của Trung Quốc, Mỹ đã đưa ra khái niệm Tác chiến trên không và trên biển (ASBC – Air Sea Battle Concept) nhằm điều chỉnh sức mạnh quốc phòng trong bối cảnh thu hẹp lực lượng quốc phòng sau Chiến tranh Lạnh.

Ta có thể thấy rõ ràng, việc đưa ra Vùng nhận dạng phòng không lần này là một phần trong chiến lược của Trung Quốc, nhằm mở rộng khả năng chống tiếp cận và chống xâm nhập từ vùng biển lên vùng trời.

 

Việc đưa ra Vùng nhận dạng phòng không lần này không chỉ nhằm vào Nhật Bản mà còn mang ý nghĩa rộng hơn. Đó là cân bằng với Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương. Do đó, một cuộc Chiến tranh Lạnh mới có khả năng phát sinh trong khu vực. Tỷ lệ tăng ngân sách quốc phòng trong khu vực tăng nhanh là nguyên nhân cho những suy nghĩ đó

Những gì mà Trung Quốc đang tiến hành hiện nay có thể dẫn đến việc sử dụng vũ lực. Khi đó, nếu không phát huy khả năng răn đe, một cuộc đại chiến Thái Bình Dương là điều khó tránh khỏi. Để ngăn chặn điều đó, đã đến lúc Mỹ phải xây dựng lại chiến lược của mình nhằm tăng cường khả năng răn đe và tạo ra sự cân bằng cần thiết.

Hội đồng An ninh Quốc gia (NSC) của Mỹ đã bắt đầu suy tính về vấn đề này. Vì lẽ đó mà cũng cần phải xem xét lại sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Thái Bình Dương. Trong bối cảnh đó, Nhật Bản cần có đối sách ra sao để theo kịp với những thay đổi đó cũng như xác định Tokyo sẽ đóng vai trò gì trong chiến lược này. Đó chính là khởi đầu cho câu chuyện xem xét lại vai trò đảm bảo an ninh giữa Nhật Bản và Mỹ.

Kết luận về vấn đề này sẽ được đưa ra vào tháng 12/2013 hoặc tháng 1/2014. Nếu Mỹ có thêm quan điểm về vấn đề này thì chắc chắn sẽ thu hút sự quan tâm lớn của dư luận. Xin nhắc lại rằng Mỹ đang chịu sức ép về việc phải xây dựng lại chiến lược của mình. Việc Trung Quốc thiết lập vùng nhận dạng phòng không lần này có thể ví như việc bóp cò súng để đẩy nhanh hơn quá trình xây dựng lại chiến lược của Mỹ.

PV: Theo ông, các nước liên quan nên có những hành động như thế nào để tháo ngòi nổ căng thẳng xung quanh ADIZ của Bắc Kinh?

Tổng thư ký Hayashi: Vùng nhận dạng phòng không được đặt ra kể từ sau Chiến tranh Triều Tiên. Sau khi có lệnh ngừng bắn trên bán đảo Triều Tiên, quân đội Mỹ tại Nhật Bản thiết lập vùng nhận dạng phòng không để có thể chặn đánh máy bay của Liên Xô, Trung Quốc, Triều Tiên nhằm hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại. Tức là, đây là việc thiết lập những điểm mà ở đó có thể nhận biết được máy bay đối phương. Tiêu chuẩn quan trọng nhất ở đây là tốc độ. Từ lúc radar bắt được máy bay địch, cần bao nhiêu phút để máy bay có thể xuất kích và chặn đánh địch ở chỗ nào.

Phải xây dựng các quy trình của việc nhận dạng phòng không. Phải xây dựng các quy định chung mang tính quốc tế trong giai đoạn hòa bình hiện nay.

 

Để làm được điều này, các nước cần thảo luận về các quy trình liên quan đến hành động quân sự trong vùng nhận dạng phòng không áp dụng đối với cả máy bay dân dụng và quân sự. Chúng ta phải xây dựng một cơ chế về mặt luật pháp quốc tế để kiểm soát chặt chẽ việc sử dụng vũ khí trong vùng nhận dạng phòng không. Bởi vì hiện nay không hề có một cơ chế nào cả. Đó là nguyên nhân dẫn đến nguy cơ xảy ra tình huống bất thường rất cao.

   

From : Dân tri ,.....

 

 

Con tàu Trung Quốc không thể ra khơi 
"Nhưng cần nói rõ hơn về cái nên gọi là “Thế kỷ Trung Quốc”, đó là: Đầu thế kỷ 21 này loài người sẽ chứng kiến sự sụp đổ rất ngoạn mục của đế chế Trung Quốc cộng sản – sự tự đắm chìm và tan rã tại bến của “con tàu Trung Quốc vĩ đại” trước khi nhổ neo, cùng với sự tan tành của giấc mộng bá cường của cộng sản Trung quốc, chấm dứt hoàn toàn cuộc thử nghiệm cộng sản tai hại đẫm máu của loài người trên Trái đất này"...


Giấc mộng Trung Hoa
Trung Quốc từng là cường quốc thế giới bằng cách xâu xé lẫn nhau và tuyên bố mình là trung tâm thế giới. Tham vọng bá chủ thế giới của người Tàu được tự thỏa mãn sau những cuộc nội chiến tàn khốc liên miên vài thiên niên kỷ, viết nên “kinh thánh” Tàu – chính là nghệ thuật “nồi da nấu thịt”. Nhưng Lịch sử chỉ cần qua những dân tộc nhỏ như Mông Cổ, Hàn, Nhật, Việt… cũng đã đủ chặn đứng và nhiều lần làm tiêu tan giấc mộng bá vương “tự sướng” đó của người Tàu, suốt hàng nghìn năm nay.


Nay, tham vọng bá chủ đó lại được hồi sinh trong hình hài giả nhân của Khổng tử khoác cờ đỏ búa liềm “mang phong thái”… Tầu, vô cùng hiếu chiến. Trung Quốc lại muốn trở thành cường quốc số 1 và bá chủ thế giới!


Nhưng kế sách cũ với “kinh thánh Tàu” là binh pháp Tôn tử nay không còn hiệu nghiệm và khả dụng nữa, vì một lý do đơn giản: Trung Quốc không phải trung tâm thế giới, cho dù 1.3 tỷ người Tầu vẫn cứ bị cộng sản Tàu bắt phải tin như thế.


Nay, để trở thành cường quốc số 1 và bá chủ thế giới, một cường quốc trước hết phải là cường quốc số 1 về quân sự nói chung và hàng hải nói riêng, để “làm chủ” trái đất – không gian sống của loài người. Cả ba cường quốc gần nhất trong Lịch sử Thế giới từng và đang là cường quốc thế giới là Tây Ban Nha, Anh rồi Mỹ, cũng đều phải đi qua con đường đó. Có nghĩa là, muốn trở thành cường quốc số một thế giới Trung Quốc cũng phải trở thành cường quốc số 1 về quân sự và hàng hải.


Con tàu Trung Quốc và những mỏ neo không thể nhổ
Tức là, “con tàu TQ” cũng sẽ phải ra khơi thống lĩnh các đại dương vốn chiếm 3/4 trái đất, chưa kể đến việc một cường quốc cũng phải có một loạt những sức mạnh cứng và mềm khác đứng đầu thế giới (mà Trung Quốc hiện nay cũng chưa có cái nào và sẽ không thể có cái nào, là: tư tưởng, kinh tế, khoa học kỹ thuật, văn hóa xã hội...).


Nhưng “con tàu TQ” hiện nay sẽ không bao giờ nhổ neo ra khơi được, bởi vì cái “trung tâm thế giới” đó, về địa chính trị, thay vì mở ra cho cả thế giới tụ về nó lại đã làm chính mình bị vây kín bởi những bức tường khổng lồ vô hình. Nói cách khác, “con tàu Trung Quốc” đã bị neo chặt bởi những mỏ neo địa chính trị-kinh tế khổng lồ tứ bề, tám hướng. Mỏ neo phía Bắc có lẽ đáng gờm nhất bao giờ cũng là nước Nga, Siberia và Mông cổ. Mỏ neo phía Đông và phía Nam do chính lịch sử Trung Quốc và Châu Á tạo nên là nhóm ba nước Nhật-Hàn-Đài loan và các nước Asean với Việt Nam và Phillipines “ương ngạnh”. Ở phía Tây, “con tàu TQ” cũng có hai mỏ neo cự lớn nhóm “khó nhai” là các nước Ấn độ- Pakistan, và… mỏ neo còn trên boong tàu là Nóc nhà thế giới Hymalaya với các dân tộc Tây tạng-Tân cương-Nội Mông vốn không bao giờ chịu thuần phục người Tàu.


Những mỏ neo khắp bốn phương tám hướng vây quanh Trung Quốc đó, không cái nào mà nước Trung Quốc cộng sản hiện đại đã và đang không từng cố sức “nhổ”, không từng cố sức chính phục, nhưng đều thất bại.


Tóm lại, “Trung tâm thế giới” vẫn bị bịt kín mọi đường ra thế giới, nên nó thực chất vẫn chỉ là một góc tối nguy hiểm của thế giới. Đó là chưa nói đến thực tế là cả phần còn lại của thế giới ngoài Trung Quốc đại đa số đều rất sợ cái “trung tâm đen tối” đó nên đều hỗ trợ và đứng sau các mỏ neo kìm giữ “con tàu Trung Quốc” trên, mà đi đầu tích cực trong việc đó tất nhiên là đương kim cường quốc số 1 thế giới – Hoa Kỳ, với vài trò… đạo diễn, tức đúng là cường quốc thế giới thực sự.


Ở đây chúng ta không nói đến những con số thực tế khách quan về tương quan lực lượng giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ mà các học giả uy tín thường đưa ra để minh họa cho việc không thể nhổ neo ra khơi của con tầu Trung Quốc đầy tham vọng. Chúng ta chỉ “miêu tả hình ảnh”, tức là nói về hiện tượng bản chất.


Những mỏ neo ở hướng thứ chín
Và chúng ta thấy, sức mạnh lớn nhất kìm giữ “con tàu TQ” hiện nay làm nó sẽ không thể “nhổ neo ra khơi” và không thể trở thành cường quốc số 1 thế giới lại nằm ở chính nó, chứ không phải những mỏ neo không thể nhổ xung quanh. Đó là Mỏ neo nội tại của Trung Quốc ở hướng thứ chín trong “Tám phương chín hướng”, ở chính “trung tâm”. Đó là những “lỗ thủng” và đó là tự trọng (quá tải, nhiều trọng lượng thừa quá) và trọng tâm lệch do “thiết kế sai” của chính “con tàu Trung Quốc” đó, sẽ làm nó “chìm tại cảng đăng ký” là “Trung tâm Thế giới”, trước khi “nó” nhổ neo.


Như vậy, ngoài những mỏ neo không thể nhổ ở tám phương xung quanh, những lỗ thủng lớn nhất và mỏ neo tự trọng và trọng tâm lệch ở hướng thứ chín của “con tàu TQ” làm nó sẽ chìm trước khi ra khơi, là:


- Hệ tư tưởng cộng sản sai lầm và tội lỗi mà TQ vẫn bám vào chỉ để duy trì quyền lực đối với 1,3 tỷ dân của mình, với “thiết kế” xã hội sai lầm, bất công, tán ác;


- Kinh tế tăng trưởng bong bóng giả tạo sẽ khủng hoảng, thiên lệch giàu nghèo và các vấn đề bất công xã hội kèm theo;


- Hủy hoại môi trường tự nhiên, môi trường sống của nhân dân Trung Hoa;


- Mẫu thuẫn sắc tộc nội bộ với các vùng miền, dân tộc, nhất là các sắc tộc lớn như Tây tạng, Nội Mông, Tân Cương...


- Khoa học kỹ thuật sao chép, không căn bản, văn hóa cộng sản nô dịch tự do và sáng tạo cá nhân... làm đạo đức nền tảng xã hội mục ruỗng, v.v...và v.v...

 


“Thế kỷ Trung Quốc” và cơ hội của Việt Nam
Thế giới nói thế kỷ 21 sẽ là Thế kỷ của bốn sự kiện/xu hướng lớn trong đó có sự kiện Trung Quốc, là Thế kỷ của Trung Quốc. Điều đó theo tôi là gần đúng. (Ba sự kiện/xu hướng thế kỷ kia là: Thế kỷ của Đại dương; Thế kỷ phát triển của các giá trị và sức mạnh tinh thần, phi vật chất; và Thế kỷ của Bảo vệ Môi trường Tự nhiên).


Nhưng cần nói rõ hơn về cái nên gọi là “Thế kỷ Trung Quốc”, đó là: Đầu thế kỷ 21 này loài người sẽ chứng kiến sự sụp đổ rất ngoạn mục của đế chế Trung Quốc cộng sản – sự tự đắm chìm và tan rã tại bến của “con tàu Trung Quốc vĩ đại” trước khi nhổ neo, cùng với sự tan tành của giấc mộng bá cường của cộng sản Trung quốc, chấm dứt hoàn toàn cuộc thử nghiệm cộng sản tai hại đẫm máu của loài người trên Trái đất này.

 

 

From : Phan Châu Thành (Danlambao)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị Thế Giới
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :