Publicité

Cư dân mạng phản đối công ty du lịch ghi sai tên biển Đông
Ngày 21-7, cư dân mạng tỏ thái độ bất bình trước thông tin trên website của Khu du lịch River Ray Estates (KDL Sông Ray) tại huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa-Vũng Tàu ghi sai tên gọi vùng biển Đông.

Theo đó, tại bản đồ chỉ đường đến KDL, công ty này đã gọi biển Đông của Việt Nam là “South China Sea” (biển Nam Trung Hoa). Nhiều ý kiến cho rằng việc làm trên là không thể chấp nhận được, không có lòng tự hào dân tộc và tôn trọng chủ quyền của Việt Nam. Do đó, cần xử lý nghiêm khắc đối với KDL. Một số người bức xúc đã gọi điện cho KDL Sông Ray để bày tỏ sự phản đối.

Theo tìm hiểu của phóng viên, KDL Sông Ray có 100% vốn đầu tư nước ngoài. Trước bức xúc của dư luận, đầu giờ chiều 21-7, KDL đã sửa thông tin đăng trên website của mình. Trao đổi với báo chí, bà Trần Thị Bích Thu, Chủ tịch HĐQT KDL Sông Ray, đã xin lỗi và cho rằng công ty không cố ý. “Khi tra cứu trên bản đồ của trang Google thì thấy một số bản đồ ghi đây là vùng biển South China Sea. Vì vậy KDL đã để thông tin như thế” - bà Thu giải thích.

Trao đổi với báo Pháp Luật TP.HCM, ông Trần Tuấn Việt, Chủ tịch Hiệp hội Du lịch tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, cho rằng đây có lẽ là một sự nhầm lẫn không có chủ ý của doanh nghiệp.

Tuy nhiên, qua sự việc này KDL cần phải nghiêm túc rút kinh nghiệm. Hiệp hội cũng sẽ có ý kiến với UBND tỉnh để nhắc nhở không chỉ đơn vị trên mà các công ty du lịch, lữ hành khác không lặp lại những lỗi như vậy.

 

 

Đảng ủy Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) TP Hà Nội vừa có văn bản yêu cầu Chi bộ Bảo tàng Hà Nội phải kiểm điểm việc 13 cán bộ, đảng viên đi nước ngoài không xin phép.
Theo Đảng ủy Sở VH-TT-DL TP Hà Nội, việc 13 cán bộ, đảng viên của Bảo tàng Hà Nội đi Trung Quốc khi chưa có ý kiến của sở và UBND TP Hà Nội là vi phạm nghiêm trọng quy định về công tác quản lý cán bộ xuất cảnh. “Chi bộ Bảo tàng Hà Nội phải khẩn trương yêu cầu 13 cán bộ, đảng viên trên viết kiểm điểm và tường trình; đồng thời tổ chức họp kiểm điểm và gửi toàn bộ biên bản cuộc họp về Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy của sở” - văn bản nêu rõ.

 

 

 

Không có cơ quan nào quản lý ?

Trao đổi với PV Thanh Niên, trung tá Phan Thành Trung, Đội trưởng Đội An ninh Công an TX.Dĩ An thừa nhận: "Việc quản lý người nước ngoài tạm trú trên địa bàn hiện gặp rất nhiều khó khăn, nhất là trong các khu dân cư, chung cư. Kể cả việc người dân phản ánh, khi công an kiểm tra họ đều tìm đủ mọi cách tránh né". Theo trung tá Trung, trong 6 tháng đầu năm 2012, Công an TX.Dĩ An đã kiểm tra và xử phạt 36 người TQ và 1 người Hàn Quốc với số tiền gần 100 triệu đồng về các hành vi cư trú bất hợp pháp, visa hết hạn...

 

Theo người dân phản ánh, việc mất trật tự ở phố "lạ" tại thị xã Dĩ An thường xuyên diễn ra. Đơn cử như tình trạng người Trung Quốc cư trú bất hợp pháp, thường tụ tập ăn nhậu, la hét, đánh bạc, mại dâm... thậm chí nghiêm trọng hơn còn có cả hành vi bắt cóc, đòi nợ thuê. Tệ nạn không còn là manh mún, nhưng khi bị kiểm tra, thì người Trung Quốc lại chốt cửa "cố thủ" bên trong các căn hộ, thế là cơ quan chức năng bất lực. Thế nên trong 6 tháng đầu năm 2012, Công an thị xã Dĩ An chỉ mới xử phạt được 37 trường hợp người nước ngoài (36 người Trung Quốc và 1 người Hàn Quốc) vi phạm về đăng ký tạm trú. Con số này còn quá ít so với tình hình thực tế.

Sự quản lý lỏng lẻo của chính quyền địa phương đã gây ức chế và dẫn đến những phản ứng tiêu cực từ người dân sinh sống ở khu vực này. Khi chúng tôi tiếp xúc để tìm hiểu về phố "lạ", một người dân ngụ tại Khu dân cư Hoàng Long, phường Dĩ An, thị xã Dĩ An bức xúc nói: "Nhiều lần bị người Trung Quốc quậy phá, ức hiếp; báo cơ quan chức năng không giải quyết được nên chúng tôi tự động đáp trả bằng cách vây đánh cho bỏ tức".

 

Sự quản lý yếu kém còn thể hiện qua việc đùn đẩy trách nhiệm quản lý cho nhau. Công an thị xã Dĩ An cho rằng những người nước ngoài cư trú trên địa bàn hầu hết đang làm việc tại doanh nghiệp vừa và nhỏ hoặc mở nhà hàng, quán ăn... để kinh doanh; trách nhiệm quản lý thuộc về Sở LĐ-TB-XH. Sở này lại nói chỉ quản lý doanh nghiệp có 10 lao động (có tay nghề) trở lên, còn trách nhiệm "canh" những người này thì chưa biết ban ngành nào. Trên thực tế, việc quản lý người nước ngoài lao động, cư trú, kinh doanh... đều được phân cấp quản lý cụ thể cho từng ngành ở mỗi lĩnh vực khác nhau. Chính vì thế, khi "đổ" cho việc thiếu hành lang pháp lý về quản lý thì thật khó chấp nhận.

 

Theo Công an TX.Dĩ An, những người nước ngoài đang cư trú tại các khu dân cư, chung cư trên địa bàn phần lớn là lao động trong các doanh nghiệp vừa và nhỏ hoặc tự mở nhà hàng, quán ăn... để kinh doanh. Những người này sang VN đa số bằng con đường du lịch và sau đó tìm đủ mọi cách để ở lại, kể cả việc lấy vợ, "cặp" với phụ nữ người Việt để hợp thức hóa việc kinh doanh, thuê nhà ở. Tuy nhiên, việc quản lý lao động người nước ngoài này thuộc thẩm quyền của Sở LĐ-TB-XH.

Trong khi đó, một lãnh đạo Sở LĐ-TB-XH Bình Dương cho rằng: "Chúng tôi chỉ quản lý những doanh nghiệp có số lao động người nước ngoài từ 10 người trở lên. Sở không quản lý người nước ngoài kinh doanh, buôn bán nhỏ. Tuy nhiên, trên thực tế, tồn tại rất nhiều người nước ngoài, đặc biệt là người TQ đang làm việc ở những doanh nghiệp nhỏ và vừa, kinh doanh nhỏ lẻ. Những dạng này hiện chưa có một cơ quan nào quản lý".


Không dùng tiếng Việt

Tại KP.Nhị Đồng, P.Dĩ An (TX.Dĩ An), có rất nhiều quán ăn, nhà hàng, khách sạn, tiệm massage... mọc lên để phục vụ người nước ngoài. Tối 14.7, PV Thanh Niên vào một  địa điểm có tên “quán ăn TQ” thì bất ngờ cả chủ quán và phục vụ đều không nói tiếng Việt, giá cả các món ăn đều niêm yết bằng tiền TQ. Tương tự, tại khu vực Trung tâm thương mại Sóng Thần (P.Dĩ An) hiện cũng có khoảng 20 quán ăn, nhà hàng, tiệm massage... do người TQ trực tiếp kinh doanh. Vào một quán ăn, người bán hàng ra dấu cho chúng tôi rằng chỉ phục vụ cho người TQ. Chúng tôi, cố gắng ra hiệu cần mua một lon nước ngọt thì được phục vụ một cách miễn cưỡng...

 

Chuyện lạ trong kiểm tra và xử lý người nước ngoài cư trú và kinh doanh bất hợp pháp tại Bình Dương không phải là lần đầu. Dạo trước, cơ quan chức năng tỉnh kiểm tra và phát hiện nhiều lao động Trung Quốc trên công trình xây dựng thủy lợi Phước Hòa (H.Phú Giáo) không có giấy phép. Khi phát hiện lực lượng chức năng, nhiều lao động Trung Quốc trốn vào trong rừng rồi sau đó tự rút về nước. Vào thời điểm đó, PV đặt câu hỏi với lãnh đạo UBND tỉnh Bình Dương, thì nhận được phản hồi: "Sự việc chưa đến mức nghiêm trọng nên để cho doanh nghiệp tự điều chỉnh".

Nếu không thay đổi kiểu quản lý rất “lạ” này, thì trong tương lai, không chỉ một mà chắc chắn rất nhiều phố “lạ” sẽ lại mọc lên

 

Xem :

http://www.voatiengviet.com/content/dang-xac-minh/1443836.html

 

 

Quan chức Bình Thuận 'không rõ' TQ mua đất Dư luận bàn tán nhiều về hiện diện của người Trung Quốc
Quan chức các cấp ở Bình Thuận khi được BBC liên lạc đều từ chối trả lời về cáo giác người Trung Quốc mua đất với lý do "không nắm rõ".

Hồi đầu tuần, báo chí trong nước đưa tin một công ty của Trung Quốc đã ký hợp đồng sang nhượng 100ha đất nông nghiệp tại xã Hàm Chính (huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận) từ năm 2011 với một tư nhân trong tỉnh.

Công ty TNHH Nguyên Long Sơn, thuộc Tập đoàn Nguyên Hinh từ Thâm Quyến, bị cáo buộc đã đứng đằng sau núp bóng người Việt Nam để "đầu tư chui" vào mảnh đất này với mục đích trồng và chế biến thanh long.

Báo Tuổi Trẻ mô tả tỉ mỉ diễn biến tư nhân Việt Nam là ông Phạm Phú Thạnh đã "giúp" người Trung Quốc từ việc thành lập công ty tới đưa người của họ vào nắm giữ quyền kiểm soát công ty, rồi chuyển đổi mục đích sử dụng đất từ đất nông nghiệp sang đất kinh doanh...

Quá trình chuyển đổi mục đích kinh doanh đất được nói có sự chuẩn thuận của Ủy ban Nhân dân huyện Hàm Thuậ́n Bắc.

Tuy nhiên sự việc vỡ lở khi Ủy ban Nhân dân tỉnh không chấp nhận cấp giấy phép đầu tư vì 'có yếu tố nước ngoài' và Cơ quan an ninh kinh tế Công an tỉnh Bình Thuận được biết cũng đã khởi sự điều tra làm rõ.

Báo Tuổi Trẻ còn cáo giác việc công ty Trung Quốc đã tổ chức cho cán bộ của tỉnh Bình Thuận đi tham quan Trung Quốc với danh nghĩa 'học tập kinh nghiệm'.

 

'Không nắm rõ'

Hôm thứ Ba 10/7 BBC đã tìm cách liên lạc với nhiều quan chức tại Bình Thuận để hỏi rõ về cáo buộc nói trên.

Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Ngọc nói việc này nằm dưới sự quản lý của một Phó Chủ tịch khác, ông Nguyễn Ngọc Hai và tôi không chịu trách nhiệm”.Bản thân ông Nguyễn Ngọc Hai thì nói: “Chúng tôi không nắm rõ sự việc và không biết tường trình [của báo chí] là như thế nào”.

Chánh Văn phòng tại UBND tỉnh Bình Thuận Trần Đình Tâm cũng thừa nhận: "Tôi không nắm rõ".

Trong khi đó, Phó Chánh Văn phòng Võ Văn Hòa nói ông "không theo dõi" sự việc.

Các quan chức cấp dưới, như ở xã Hàm Chính thì đẩy trách nhiệm lên trên, với lý do "vụ việc trực thuộc cấp tỉnh, chúng tôi ko có thẩm quyền".

Gần đây dư luận Việt Nam đã lên tiếng cảnh báo về hiện diện của người Trung Quốc trong nhiều lĩnh vực và tại nhiều địa phương, kể cả những vùng trọng điểm.Báo chí cũng nói nhiều về điều mà họ gọi là 'lũng đoạn thị trường' của thương lái Trung Quốc, trong đó nông dân Việt Nam là người chịu thiệt thòi.

 

 

 

Dưới tán của bà Trung tá An ninh  Nguyễn Thị Lan Anh chống gián điệp Trung Quốc, lao động Trung Quốc ùn ùn đổ sang đất cảng biến Hải Phòng trở thành “đất thánh” cho doanh nghiệp và lao động Trung Quốc. Bà Trung tá an ninh gần đây còn se duyên cho con gái Bí thư huyện ủy Thủy Nguyên lấy A-lùn, một đại gia hoạt động chui trên đất cảng. Cảng Hải Phòng có nguy cơ bị phong tỏa bất cứ lúc nào bởi các hoạt động kinh doanh và sản xuất chiếm dụng mặt nước trái phép của các doanh nghiệp Trung Quốc tồn tại chui. Cảng Hải Phòng lại càng nhộn nhịp với nhiều chuyến hàng quá cảnh của Trung Quốc chứa vũ khí, sừng tê, ngà voi thậm chí ma túy kết nối Trung Quốc với Tây Âu, Nam Mỹ, Trung Đông, Châu Phi, trong đó cơ quan an ninh  Hải Phòng tiếp tay và hưởng lợi. Ngoài ra, nhiều doanh nghiệp Trung Quốc hoạt động chui thu lợi bất chính nhưng để lại hậu quả nặng nề mà Việt Nam phải gánh chịu như vụ cháy xưởng giày tại An Lão làm 13 người chết hơn 20 người bị thương nặng. Tất cả đều có công lớn của cơ quan bảo vệ chính trị nội bộ PA65 Hải Phòng.

Nhiều chuyến hàng cấm chảy từ Trung Quốc qua cảng Hải Phòng để đi châu Phi, châu Mỹ, Tây Âu hoặc theo chiều ngược lại đều là hàng của Bộ Quốc phòng và tình báo Trung Quốc. Sự chót lọt của những chuyến hàng trên có công rất lớn của bà Lan Anh. Từ đây, có đủ cơ sở khẳng định rằng Trung tá An ninh này là mắt xích quan trọng trong đường dây tình báo của Trung Quốc. Dư luận đang đặt câu hỏi, cái sợi xích vô hình này còn vươn ra tận đâu, cơ quan nào và buộc vào những vị tai to mặt lớn nào nữa ở Việt Nam?



 

 

 

 

Không tình cờ, tôi bắt gặp hai ông bạn đang trao lời với nhau.

- Dân mình sao mà có người ngu thật!

- Ấy! Xin ông. Nhân dân ta anh hùng, thông minh, cần cù, đoàn kết trong chiến đấu sản xuất, cởi mở mến khách, vân vân và vân vân. Mãi mà ông chẳng thuộc sao? Không khéo người ta sẽ bảo chính ông mới là ngu đấy!

- Tôi không nói chung chung. Tôi nói cụ thể như ở Thanh Hóa, báo chí mới phanh phui một “quả đắng”. Mấy thằng cha Trung Quốc nào đó vào xin thuê đất để làm ăn thực ra là để đào trộm cổ vật. Người mình được thuê làm việc cho chúng thấy chúng giở bản đồ ra nom dòm rồi đào lên những lọ, những chum, … , mà thường làm về đêm, rồi mang đi đâu không biết; vậy mà vẫn ngậm tăm, ngửa tay nhận tiền công rẻ mạt của chúng. Cho đến lúc chúng cuốn xéo lúc nào chẳng hay, để lại một đống nợ nần cho dân bản địa.

- Thế thì … là quan ngu chứ! Cho chúng vào, rồi để mặc chúng muốn làm gì mặc sức! Vừa dốt lại vừa nát.

- Ý ông muốn nói vừa kém khả năng lại vừa tham nhũng chứ gì? Các nhà chức trách và chức năng của ta, trong những trường hợp như thế này, chỉ sơ suất vì cả tin thôi, lại quá bận nữa. Chắc chẳng có gì mờ ám ở đây đâu.

- Vậy ở Bình Thuận, chúng cho các quan đi “nghiên cứu, học tập” bên nước chúng để rồi các quan phê duyệt cho chúng mua đất phi pháp tính chuyện làm ăn lớn là sao?

- Ờ, thì cũng có những con sâu, nhưng không phải như ông nhìn đâu cũng nhung nhúc những sâu. Ông chẳng thấy, Úc rồi Nhật phát hiện ra công ti của nước họ đút lót các quan nhà ta, vậy mà nước “anh em” Trung Quốc chiếm đến 90% số thắng thầu ở nước ta, cấm có tai tiếng gì.

- Ấy đấy! Đó là vấn đề. Mấy nước tư bản “giãy chết” kia “dở hơi”. Kinh doanh kiếm chác lợi nhuận mà còn muốn sòng phẳng, cạnh tranh lành mạnh! Nước “anh em” của ta rất khác đấy. “Người của đại quốc làm ăn ở nước ngoài, sao cho thu được lợi nhuận, càng bộn càng tốt, lại có cơ phá ruỗng đất nước người ta, không khuyến khích, nâng đỡ thì thôi, ai lại đi vạch áo cho người xem lưng!”. Tay bợm Tàu giở trò ở Thanh Hoá, đố nhờ “bạn” lôi cổ về hộ để đòi lại những gì bị cuỗm đi đấy! Còn tay bợm Tàu ở Bình Thuận, ta làm không khéo thì có cơ bị sứ quán, lãnh sự quán “bạn” can thiệp, kháng nghị “các người gây khó dễ cho việc làm ăn chính đáng của công dân nước chúng tôi”!.

 

 

- Thôi! Chuyện đó để sau. Tôi đang nói chuyện “dân ngu”. Ở Quảng Bình, chẳng phải chính dân mình cho bọn người Tàu ẩn náu trong nhà để toan tính việc mua lậu gỗ sưa đấy sao! Ở Cà Mau, chẳng phải dân mình tạo điều kiện cho bọn con buôn Tàu lừa cú “ngoạn mục” sao! Rồi chuyện tranh mua, tranh bán, ép giá, thả giá, tranh việc làm với người mình ngay trên đất nưóc mình. Rồi chuyện lũng đoạn trồng, nuôi (cây, con), thậm chí khó tin như nuôi đĩa, như “bẩn hoá” chè,… Rồi chuyện thu mua rễ cây hồi, gốc cây chè tuyết, móng trâu,… năm nào; thu mua chóp đầu đá tai mèo ở Hà Giang cách nay chưa lâu ngay khi có tin UNESCO đang tìm hiểu để công nhận cao nguyên đá Đồng Văn là Công viên địa chất trong mạng lưới công viên địa chất toàn cầu; … Dân mình có túng đói cũng không nên để cho chúng nó “tung hoành” như thế được.

- Ông dùng từ “tung hoành” đúng quá! Không chỉ “tự do qua lại thao túng việc làm ăn”, “ngang nhiên khoanh biển nuôi trồng hải sản” ở những nơi “nhạy cảm”, mà còn dường như “muốn ở đâu thì ở”. Ở Hải Phòng, Ninh Bình, Bình Dương, … đã mọc lên những phố Tàu, làng Tàu. Rồi chẳng biết có sẽ hình thành những Chinatown, Chinavillage chính thức, những loại “tô giới” hiện đại bội phần nguy hại hơn những tô giới đế quốc trên đất Tàu trước đây không! Có một chuyện có vẻ “chẳng đáng gì” nhưng có thể rất không bình thường. Lần ấy, mấy người đi dạo bên bờ biển Đồ Sơn thấy một tay đang ung dung ngồi câu cá bèn lại bắt chuyện. Hắn ta thản nhiên lắc đầu thốt ra mấy tiếng Tàu nghe ra là “không biết tiếng Việt”. Lát sau, hắn ung dung đi xe đạp về thị trấn Đồ Sơn, chẳng có hành lí gì mang theo người. Hỏi mấy người dân Đồ Sơn, trong đó có công an, họ cũng lấy làm lạ. Rõ ràng anh ta là người ngoại quốc rồi. Anh ta từ đâu đến? làm gì? Ở đâu? Di đâu? v.v. Người Việt chúng ta sang Trung Quốc hẳn chẳng thể “ung dung” như thế được. Tất cả những chuyện có vẻ như “để trống đất nước” vậy ông cho là do dân?

- Chẳng phải sao? Dân là tai mắt của nhà chức trách.

- Đó cũng là một chuyện. Ngày trước chỉ một công an hộ khẩu phụ trách một tiểu khu (tương đương một phường bây giờ) mà hầu như ở đâu xảy ra trộm cắp, cờ bạc, hút xách, đĩ điếm, ngứời lạ, … đều nắm được, nhờ dân. Ngày nay, mỗi phường có bao nhiêu công an? Bao nhiêu bảo vệ dân phố? Tại sao dường như dân người ta mặc kệ? Hay người ta khó trông cậy anh, chẳng mấy tin tưởng anh? Nói như ông thì hoá ra dân trí bây giờ đâm ra thấp đi, ngu đi nhỉ.

- Có lẽ vậy. Trước đây đã được giảng rằng dân trí ta cao: dám đứng ở tuyến đầu chống đế quốc và đi theo con đường tiền tiến của thời đại. Mà nay… Lại còn những chuyện như “đua nhau làm dâu” nước người, một kiểu “bán mình”, không là ngu đi ư?

- Vâng. Chuyện “làm dâu” ấy, do các cô và thân quyến của các cô “ngu”, họ ngu vì nghèo và hèn; họ ngu vì “trình độ thấp”. (Nhưng thưa ông, đó còn là nỗi nhục, không chỉ của riêng họ, mà của cả chúng ta, của dân tộc này, của đất nước này!). Vấn đề là ai đã để cho họ ngu, hoặc làm cho họ ngu, như thế? Nữa, chính quyền “của dân, do dân, vì dân”, lẽ nào lại để con dân mình “bán mình” như vậy? Dể những “bà mối”, những mụ Tú bà kiểu mới, tự tung tự tác? Còn các đoàn thể chính trị, vốn được đề cao là lắm vai trò, họ ở đâu những lúc ấy? Họ vô trách nhiệm, vô cảm hay vô lương? Xem ra, chuyện “dân ngu” không đơn giản chỉ là dân ngu!

 

Có những kẻ chẳng phải là nghèo (còn “hèn” lại là chuyện khác), “trình độ” không gọi là thấp, có vai vế hẳn hoi, mà lại “bán mình”, tất nhiên là theo kiểu “VIP”, ông có gọi họ là dân ngu không?

- Ờ, bọn họ có là dân ngu không nhỉ?

Mà khoan! Ngẫm “phó thường dân” chúng ta, nói thật, tự tôi cũng thấy mình thậm ngu.

Ngày trước thấy quân Trung Quốc sang giúp làm đường để ta rảnh tay đánh My thấy “ông anh hai” thật tử tế, hào phóng, đúng là vĩ đại. Chúng dân nước ta chắc cũng nghĩ thế nên mới để cho “bạn” tha hồ làm gì thì làm, thậm chí còn vô tình tiếp tay. Về sau mới vỡ lẽ ra rằng “bạn” đòi đưa quân sang đánh “giúp” nên buộc phải nhờ làm đường cho họ không phật ý. Vậy là dân ngu vì không được biết, vì trên giấu dân.

Việc giấu dân thì nhiều lắm. Từ việc “nhỏ” như “xử lí nội bộ” cho đến việc rõ ràng là chẳng hề nhỏ như việc đàm phán về biên giới (ngay các chuyên gia mấy ai được biết, dẫu có những việc trái lè lè ra dân thường cũng thấy).

Chúng ta luôn luôn được nghe nói quần chúng, nhân dân làm nên lịch sử thấy sướng cái bụng: là mình trong đó chứ ai! Là anh ư? Tôi ư? Hãy là những cái chấm trong đám đông, chớ là những cá thể vượt ra ngoài “lề thói”! Nên nhớ “mọi cái đã có trên lo” (Chẳng rõ “trên” là ai? Là những ai? Ở đâu?). Như năm 1988, Bắc Kinh giết quân ta, chiếm đảo của ta ở Trường Sa mà có vị cấp trên còn trấn an và huấn thị: “Các đồng chí cứ lo công tác của mình, mọi việc đã có trên lo”. Ỷ vào trên lo, cho đến đỗi một ông bí thư vô tư bảo: “Mấy cái bãi chim ỉa giữa biển khơi vô chủ, trên đã tính cả”! Vậy là “đã có trên lo” làm cho dân ngu đã đành mà còn làm cho chính quan cũng ngu!

 

Có hồi, chúng ta sống “phơi phới” trong gian khổ, cả trong nghèo khổ, nhờ vào niềm tin. Có niềm tin, sống tốt hơn, làm tốt hơn. Song, quá tin là (dân) ngu; làm cho dân chỉ biết tuân theo là ngu dân. Có những hành xử ngu rất hồn nhiên, “dễ thương” nữa. Họa sĩ T.V. được “trên” cử đứng ra giới thiệu cách làm sơn mài cho một giáo sư Trung Quốc, ông đã tận tình chỉ vẽ và vị giáo sư nước bạn cũng tha thiết bỏ luôn bữa ăn trưa để tiếp thụ. Sau này, hàng sơn mài của ta có một đối thủ đáng gờm, hoạ sĩ lắc đầu cho biết vậy. Phải chăng giá như dân ta bớt “tuyệt đối tin tưởng” đi!

Ngu dân, không chỉ dân ngu lãnh đủ, mà còn là cái họa cho đất nước, cho giống nòi. Từ hàng xấu, hàng giả, hàng độc thẩm lậu vào (do dân buôn thì ham lợi, dân mua thì ham rẻ, các nhà chức trách thì bỏ mặc, dung túng hoặc tiếp tay), đến những “hàng” của quyền lực mềm, trực tiếp hoặc gián tiếp, nhan nhản trong đời sống, trong xã hội (trên sách báo, phim ảnh; trong cách hành xử, đối phó với dân, với “bạn”; … ).

Đức tin là cốt lõi của tôn giáo, dẫu là “thuốc phiện của nhân dân” thì cũng là chỗ dựa tâm linh những lúc nào đó. Tuy nhiên, mê tín cách tín ngưỡng một ranh giới mong manh, dễ sa vào hơn, và thường cặp với dị đoan. Tôn giáo hướng người ta tới Niết bàn, Thiên đường, cái đích siêu hình để con người phấn đấu cho cuộc sống tinh thần tốt hơn, ít ra thì cũng được cảm thông, khích lệ, an ủi, giải toả những khi cần thiết. Ngày nay, rất nhiều người, nếu không nói là hầu hết, cầu đến các vị linh thiêng chủ yếu là để được ban danh vị, tài lộc theo lối xin xỏ, hối lộ các ngài, kiểu “dương sao, âm vậy”. Phải chăng sự vỡ mộng về lí tưởng “xây dựng thiên đường nơi hạ giới”, một mục tiêu tưởng là “duy vật biện chứng” mà xem ra là “duy tâm siêu hình”, xây dựng trên một niềm tin ban đầu là “trần thế” dần dà nhuốm màu “tôn giáo cực đoan”, đã làm cho đạo đức hành xử và lối sống tha hoá nhanh và mạnh hơn khi mất đức tin một tôn giáo chính tông?

Sự dối trá triền miên có thể làm cho người ta mụ đi, ngu đi, nhưng cũng có thể phá ruỗng những gì lẽ ra là tốt đẹp?

 

 

* * *

Chuyện của hai ông bạn – dân ngu và ngu dân – xem ra khó bàn phân minh.

Xưa kia, dân ta “ngu” nên bị ngoại bang đô hộ và hầu như cam chịu. Làm cách mạng rồi mà vẫn “bé nhỏ”, “ngu ngơ”, nên số báo Nhân Dân nào của đảng cũng có mục “hướng dẫn đọc báo Nhân Dân”. Dân tiếp nhận tự nhiên, và có lẽ còn hàm ơn. Những lúc này, gần như quen miệng và quen tai những lời như “được đóng thuế”, “ơn Dảng, ơn Chính phủ”, … Đến lúc dường như dân đã “trưởng thành”, báo thôi phải “hướng dẫn” đọc; song, cũng dường như, “trên” thấy vẫn còn phải “chăm nom, dìu dắt”, không tin dân tự làm chủ, dẫu khẩu hiệu “nhân dân làm chủ” luôn luôn được giương cao. Có nhiều cái dân không được biết dù chẳng là bí mật quốc gia; có nhiều cái dân không cần biết, hoặc không nên biết dù thuộc phạm vi quyền hoặc lợi của họ. Dường như người ta nghĩ “an dân” là làm cho dân biết an phận! (Nhân đây, xin kể một chuyện “nhỏ”: một bạn văn tình cờ người “dân tộc”, vốn là bác sĩ sau từng làm trưởng ban tuyên giáo một tỉnh biên giới phía bắc nói với người viết bài này rằng : “Năm 1979 giá như ‘trên’ tin dân chúng tôi thì quân xâm lăng Trung Quốc bị khốn khó hơn nhiều”).

Cảm thấy một điều: “trên” rất tự tin, quá tự tin. Lần nào đó, tại một cuộc họp của Mặt trận Tổ quốc, nhà văn hoá N.K.V. đề nghị hoạt động thông tin không nên chỉ một chiều truyền đạt, giải thích, tuyên truyền mà cần phải có phản biện, phản hồi (ý kiến dân). “Tiếp nhận” ý kiến đề đạt này là lời phán của một “trên” rất cao: Hơi đâu mà tranh luận những loại như thế. Còn vị “trên” của Ban Tuyên giáo thì thẳng thừng: Một anh đồ Nghệ lên mặt dạy Dảng ta phải làm thế này, thế nọ.

Rồi một lúc nào đó, không chỉ không tin dân mà có thể đi đến chỗ cảnh giác với dân, thậm chí sợ dân. Nếu đến nước này thì e rằng sự “tự tin” đã yếu đi hoặc thiếu lắm.

Có mấy lối để có được lòng dân. Bằng mị dân. Bằng ngu dân. Bằng thực sự “của dân, do dân, vì dân”. Hai lối đầu, vì quyền lợi của một số người hoặc của một số nhóm người, lịch sử nhân loại cho thấy có thể thành công nhưng kết cục chẳng bao giờ tốt đẹp và thảm hoạ người dân phải lãnh đủ.

Phải chăng như ai đó nói rằng: làm ngu dân thì chính mình cũng ngu đi, hoặc do mình vốn ngu!

 

 

* * *

Giới lãnh đạo Trung Cộng cũng có chính sách ngu dân. Một trong những thủ đoạn ngu dân nham hiểm nhất là kích thích chủ nghĩa dân tộc cực đoan đại Hán. Hồi trước, để chống giới lãnh đạo Liên Xô xưa, họ “dạy” cho dân họ căm thù, ghét bỏ những gì dính dáng đến Liên xô. Có một chuyện khá là hài hước. Hai người Việt đi xe đạp gặp mưa trên một chặng đường lầy lội ở Yên Bái gặp một chiếc xe tải rỗng của quân “bạn” giúp làm đường đi cùng chiều bèn xin đi nhờ. “Bạn” đồng ý nhưng nhất định không chịu cho một trong hai chiếc xe đạp lên vì chiếc đó do Liên Xô sản xuất. Hài hước thật nhưng đáng buồn cho nhân tính, một biểu thị mông muội của nhân loại vào thế kỉ 20! Thế mới biết phương lược ngu dân có thể dẫn con dân đến những vực sâu tăm tối nào! Vậy cho nên chẳng lấy làm lạ là không ít người dân Trung Quốc vẫn tin rằng cuộc xâm lăng Việt Nam năm 1979 của Bắc Kinh là “phản kích tự vệ, vẫn tin rằng Việt Nam xâm lấn biên giới, biển, đảo của họ. Điều đáng lấy làm lạ là các phương tiện truyền thông chính thức của ta im lặng trước luận điệu đó; còn nhà chức trách cho đục bỏ những gì “phạm huý” trên các tấm bia về cuộc chống xâm lược năm ấy! Điều cũng đáng lấy làm lạ là “trên” của ta phản ứng rất chậm, rất ít, rất yếu. Trong khi Bắc Kinh tận dụng mọi cơ hội, mọi phương tiện, mọi nhân lực có thể để “ngu dân” cả nhân dân thế giới. Cho nên rất cảm thông với một cô sinh viên của ta du học ở My. Trong một cuộc họp có mặt sinh viên Mĩ và nhiều nước khác, một nữ sinh viên Trung Quốc đăng đàn thuyết phục người nghe về “chủ quyền” của Trung Quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa; cô sinh viên của ta uất ức phát khóc lên được nhưng chẳng biết phản ứng cách nào vì cô chẳng được trang bị gì cả. Sau đó, về nhà người Mĩ chứa chấp hai cô, trong bữa ăn cô sinh viên Trung Quốc lại thao thao giảng giải về chủ đề đó; cô sinh viên của ta tức quá bỏ luôn bữa ăn. Đáng thương cho con em chúng ta chứ không đáng giận. Bắc Kinh quan tâm hàng đầu trang bị cho dân, cho du học sinh của họ (cũng như cho những người của họ đi công tác nước ngoài hay có dịp tiếp xúc với người nước ngoài, kể cả các nhà khoa học ở trong và ngoài nước) không phải về chủ nghĩa Mác-Lênin, về chủ nghĩa xã hội, về đoàn thanh niên cộng sản, về tình hữu nghị này nọ, v.v. mà về quyền lợi “cốt lõi” của họ. Còn ta thiếu “nhạy bén” chăng? Thiếu nhạy bén ư?! Với người dân biểu tình chống Bắc Kinh lăng loàn, với người dân giữ đất sinh sống của họ, có thiếu nhạy bén không nhỉ?

“Mười sáu chữ vàng” và “bốn tốt” họ muốn ban cho ta như những “bài ru”, những liều thuốc ngủ.

Giới cầm quyền Bắc Kinh tất nhiên là hoan hô chúng ta “dân ngu”, càng ngu sâu và ngu lâu càng “hảo, hảo”. Còn nhân dân thế giới, dẫu muốn ủng hộ ta cũng khó mà cảm thông nếu chúng ta cứ ngu.

 

 

 

Giả dối lên ngôi, đạo đức suy đồi
Tình trạng đạo đức suy đồi dẫn tới nhiều tệ nạn xã hội trong nước – thể hiện nhan nhản trên mặt báo “lề phải” lẫn “lề trái” – hiện tiếp tục làm trĩu nặng nỗi trăn trở của những người có tâm huyết với quê hương, dân tộc.

 

Từ A đến Z
Qua bài “Lạm bàn về căn bệnh dối trá tại Việt Nam”, Giáo sư Trần Kinh Nghị từ Hà Nội đề cập tới điều có thể nói hài hước – nhưng chua chát - rằng “ở Việt Nam mọi thứ đều giả, chỉ có dối trá là có thật!”

Một nhà giáo dục luôn quan tâm cho vận nước, dân tộc là GS Hà Văn Thịnh từ Huế cảnh báo rằng tình trạng giả dối ở Việt Nam giờ lan tỏa từ “A đến Z”, khi cảnh nhiễu nhương, tự tung tự tác đang hoành hành xã hội Việt Nam:

« Vì giờ người ta giả dối từ A tới Z, từ trên xuống dưới. Ai muốn làm gì thì làm, ai muốn lừa ra sao thì lừa, muốn tự tung tự tác hay ăn cướp thế nào đó vẫn được.

GS Hà Văn Thịnh :“Trong bản chất xã hội Việt Nam có sự giả dối, vô cảm, ích kỷ, sự tàn nhẫn. Đó là tất cả những gì biểu hiện của văn hóa Việt Nam hiện nay. Nói ra chẳng ai thích đâu. Nhưng đó là sự thật. Vì sao? Vì giờ người ta giả dối từ A tới Z, từ trên xuống dưới. Ai muốn làm gì thì làm, ai muốn lừa ra sao thì lừa, muốn tự tung tự tác hay ăn cướp thế nào đó vẫn được.”

Theo GS Trần Kinh Nghị, thì dối trá thoạt nghe qua cũng chỉ là một thói đời không mấy tốt đẹp vốn nhan nhản trong xã hội loài người, nên người ta dễ tưởng rằng “không có gì nguy hại lắm”. Nhưng, khi “Lạm bàn về căn bệnh dối trá ở Việt Nam”, GS Trần Kinh Nghị không khỏi lưu ý rằng “Ở Việt Nam bệnh dối trá có những đặc thù riêng”. Những “đặc thù riêng” ấy là như thế nào ? Tác giả giải thích:“Nó bắt nguồn từ thời kỳ cách mạng giải phóng dân tộc, trải qua nhiều biến cố lịch sử với những phong trào thi đua và những đợt cải cách ruộng đất, cải tạo công thương, nhân văn giai phẩm v.v… khiến xã hội bị xáo trộn, lòng người đảo điên. Những thời kỳ kinh tế khắc khổ cũng khiến con người ta trở nên bon chen và thủ đoạn. Tất cả tạo nên lối sống và tư duy phức tạp, thường mang tính hai mặt, nói và làm không đi đôi với nhau.”

 

Căn bệnh trầm kha

Vẫn theo GS Trần Kinh Nghị, thói “làm thì láo, báo cáo thì hay” cùng thói “chạy theo thành tích” vốn phát xuất từ thời XHCN ở Miền Bắc đã góp phần làm trầm trọng thêm căn bệnh dối trá ở Việt Nam hiện nay, và đã trở thành “căn bệnh trầm kha bám sâu rễ trong toàn xã hội đến độ ai không biết nói dối, không biết làm ẩu và không biết ‘ăn theo nói leo’ thì không thể tồn tại”. Và tác giả báo động rằng tệ nạn bè phái, tham nhũng nghiêm trọng tràn lan trên khắp quê hương hiện nay cũng có nguyên nhân sâu xa từ căn bệnh dối trá ấy, để từ đó, sinh sôi và dung dưỡng cho “những kẻ bất tài, vô đạo đức nhưng thích làm quan”.

Nhà văn Nguyên Ngọc qua bài “Cần một cuộc tự vấn” đã thẳng thắn đề cập tới “một trạng thái chán chường sâu sắc và mênh mông về đạo đức xâm chiếm mọi con người”. Theo cái nhìn của nhà văn Nguyên Ngọc thì tâm trạng chán chường trước sự sa sút về đạo đức ấy phát sinh từ một “căn bệnh” cứ “vây kín quanh mình”, “va vào đâu cũng gặp” dưới “mọi kiểu trắng trợn hay tinh vi”, đó là sự giả dối. Nhà văn Nguyên Ngọc phân tích:“Tôi cho rằng căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh giả dối. Chính cái giả dối tràn lan khiến người ta không còn thật sự tin vào bất cứ điều gì nữa. Câu hỏi thường trực bây giờ: Tốt để làm gì? Sạch để làm gì? Quên mình để làm gì? Xả thân chống lại cái xấu, cái giả để làm gì? Liệu rồi có ai, có cơ chế nào bảo vệ những nỗ lực đạo đức đó không? Hay thậm chí bị cả cơ chế quật đánh lại như vẫn thấy không hề ít?”

 

Đang thống trị xã hội
Nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng không tránh khỏi âu lo khi căn bệnh giả dối ấy “đang thống trị xã hội” Việt Nam, mà chủ yếu bắt nguồn từ tình trạng thiếu trung thực của nền giáo dục nước nhà:

« Nhưng toàn bộ hệ thống đã hư, đã sai rồi, thì phải thay đổi cả hệ thống mới cải tạo được xã hội hiện nay. Hiện sự giả dối đang thống trị xã hội chúng ta.

Nhà văn Trần Mạnh Hảo“Sự giả dối tồn tại ở xã hội Việt Nam lâu rồi. Ngay trong lãnh vực giáo dục, ông phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân phụ trách các mặt văn hóa-giáo dục cũng khẳng định là tình trạng thiếu trung thực trong giáo dục là bệnh lớn nhất tại VN.


Mà giáo dục là gì? Giáo dục là dạy cho con người trở thành người. Nó dạy cho con người phải có đạo đức. Mà cái đầu tiên của đạo đức là chân thật. Giả dối thì trái ngược lại, là phản giáo dục. Vừa rồi nhà bác học toán học Hoàng Tụy cũng vừa viết một bài rất hay góp ý cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về tái cấu trúc xã hội.
Theo GS Hoàng Tụy thì không thể nào tái cấu trúc xã hội. Bởi vì tái cấu trúc là những bộ phận rời. Nhưng toàn bộ hệ thống đã hư, đã sai rồi, thì phải thay đổi cả hệ thống mới cải tạo được xã hội hiện nay. Hiện sự giả dối đang thống trị xã hội chúng ta.”

 

Cả một hệ thống

 Những học sinh khác thì vô tư nhìn bạn bị đánh một cách tàn nhẫn. Hình chụp từ YouTube. Cách nay chưa lâu – tức hồi cuối năm ngoái, vào một buổi chiều cuối năm, khi “giá rét và nỗi buồn… tràn ngập tâm hồn khiến nỗi lòng chùng xuống”, TS Nguyễn Xuân Diện đã phóng bút bài “Chiều cuối năm nhìn lại”, qua đó ông không quên lưu ý tới “những vụ giết người cướp của ngày càng táo bạo, kẻ thủ ác tuổi đời càng ngày càng trẻ và cách thức giết người càng ngày càng dã man, độc án, quyết liệt” hơn. Nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng có cái nhìn tương đồng về việc xã hội Việt Nam ngày nay – mà theo lời ông, “xuống cấp chưa từng thấy”:

“TS Nguyễn Xuân Diện nói thế là chính xác bởi vì điều đó có rất nhiều người đã khẳng định rồi. Ngay cả nghị viên Quốc hội Việt Nam Dương Trung Quốc cũng nói rằng thế hệ chúng ta là thế hệ mất gốc. Mà mất gốc là mất những giá trị tốt đẹp của Việt Nam.


Còn xã hội Việt Nam hiện nay, về mặt đạo đức, xuống cấp chưa từng thấy. Tình trạng này đầy tràn những mặt báo “lề phải”: Ngày nào cũng cướp, cũng giết, cũng có những tội phạm xã hội khủng khiếp. Nó tràn lan, không còn là hiện tượng riêng lẻ, mà cả hệ thống như vậy rồi.”

Nếu ngày xưa – cách nay hơn một thế kỷ - nhà thơ Trần Tế Xương than phiền và báo động tình trạng xã hội VN lúc đó suy đồi về đạo đức, khi:

Nhà kia lỗi đạo con khinh bố
Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng ...

thì ngày nay, tình hình đạo đức sa sút ngày càng trầm trọng trong nước đang gây bất an, trăn trở triền miên cho những người có tâm huyết với quê hương.

 

From : Khải Nguyên (Bauxitevn),Phap luat,Thanh quang RFA,Blog Câu nhât tân,....

 

 

Publicité
Tag(s) : #Xã Hội - V^n Hoá
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :