Không phải ngẫu nhiên mà vào đầu tháng 6/2012, cùng với làn sóng tin đồn về thay đổi nhân sự có thể diễn ra ở Hà Nội, một blog mới xuất hiện: Quan Làm Báo. Ngay từ “số ra” đầu tiên của blog này, người được đã nhận ra một nét khác biệt rất lớn so với nhiều blog khác. Đó là lần đầu tiên kể từ khi hiện diện tờ báo chui Người Sài Gòn vào năm 1998, rất nhiều tin tức nội bộ trong đảng và chính quyền đã được công bố bởi Quan Làm Báo. Trong đó, vai trò và những ảnh hưởng của thủ tướng gần như được gắn liền với hoạt động của những nhân vật được coi là cận kề như Nguyễn Văn Hưởng – nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, phụ trách về an ninh; Bầu Kiên, tức Nguyễn Đức Kiên, một nhân vật đã không còn giữ vẻ thầm lặng trong những lời dị nghị của giới đầu tư và tài chính Hà Nội, người đã mau chóng biến thành một “bố già” trên gương mặt đương đại quốc gia. Gắn bó đầy hữu cơ với Bầu Kiên lại là Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, người từng có thời là trợ lý đắc lực cho Nguyễn Tấn Dũng, giờ đây đang phủ sóng toàn bộ khu vực tín dụng quốc gia và siết chặt yết hầu tài chính đất nước…
Dường như cỗ xe cải cách nhân sự đang chuyển động gấp rút hơn. Những phân tích và quan trọng hơn cả là những bằng chứng chi tiết đáng ngạc nhiên được trưng ra bởi blog Quan Làm Báo về chiến dịch thao túng thanh khoản và và thâu tóm ngân hàng – diễn ra từ giữa năm 2011 đến nay, đã trở nên một mắt xích sống động nếu liên hệ với những động thái chính trị ở Hà Nội.
QLB _Cũng cho đến giờ, đã có thể định hình một phát hiện có thể xem là khủng khiếp: để tiến hành và đạt kết quả thâu tóm nhau lẫn thâu tóm doanh nghiệp nằm trong tầm ngắm của mình, nhóm tài phiệt ngân hàng, với sự hỗ trợ trực tiếp từ Ngân hàng Nhà nước, đã chấp nhận biến nền kinh tế, doanh nghiệp và người lao động thành con tin của nó. Từ đầu năm 2011, bằng vào sự “vận dụng linh hoạt và uyển chuyển” Nghị quyết 11 về thắt chặt chi tiêu công và tín dụng, tiền mặt lưu thông trên hệ thống thị trường 2 (liên ngân hàng) đã được Ngân hàng Nhà nước rút mạnh về. Thiếu trầm trọng tiền mặt, thị trường 2 nhanh chóng rơi vào túng quẫn và vô hình trung đẩy lãi suất cho vay giữa các ngân hàng lên trên 20%, thậm chí có thời điểm gần 30%. Tương ứng, thị trường 1 (dân cư và doanh nghiệp) cũng lâm vào tình trạng khốn quẫn khi không được cung ứng đủ tiền để bù đắp cho hoạt động sản xuất và kinh doanh.
Tình hình trầm kha như thế kéo dài cho đến tận cuối quý 1/2012, vào lúc mà nền kinh tế đã kiệt quệ, nhưng lại hoàn toàn tương phản với hình ảnh những ngân hàng như Eximbank, Vietcombank, kể cả một ngân hàng nhỏ như Phương Nam và lẽ dĩ nhiên không thể thiếu ngân hàng Bản Việt của con gái Nguyễn Tấn Dũng, đã gia tăng đáng kể bản đồ bành trướng ngoài lãnh địa của chúng.
Nhưng cũng như tình trạng tồn đọng tiền mặt mà không cho vay được, số hàng bất động sản tồn ứ cũng khiến cho một số ngân hàng trở nên “đuối sức”. Không phải ngẫu nhiên mà vào tháng 4/2012, trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí, một quan chức của Bộ Xây dựng là Thứ trưởng Nguyễn Trần Nam lại nói huỵch toẹt là cơ chế Nhà nước mua lại nhà chung cư từ quý 3 năm nay là để cứu ngân hàng chứ không phải chỉ riêng gì bất động sản.
Siết nợ mà không bán được thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Điều được gọi là “hậu sự” của ngân hàng cũng vì thế đã bắt đầu một cách chua chát không kém gì đối với những con nợ quá khứ của nó.
Bi kịch của những con nợ doanh nghiệp lại đã ứng vào chính chủ nợ của nó. Sau hàng loạt động thái cấp tập hạ lãi suất, không chỉ khối doanh nghiệp, cả thị trường bất động sản cũng không hề tạo ra một tín hiệu tích cực nào.
Đến lúc này, như một đồng thanh tương ứng, những món nợ lại như từ trên trời rơi xuống.
Theo những thông tin và phân tích của giới chuyên gia và báo chí trong nước, chỉ đến cuối quý 2/2012, những con số có tính xác thực nhất về nợ và nợ xấu bất động sản mới được công bố. Một báo cáo “bất ngờ” của Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia đã cung cấp cho giới đầu tư và đặc biệt là người dân một cái nhìn toàn diện hơn nhiều về thực trạng này.
Tính đến thời điểm cuối năm 2011, tổng dư nợ cho vay bất động sản là 348.000 tỷ đồng. Theo nhận định của Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, con số này vượt hơn 1,8 lần so với con số đã được các ngân hàng công bố trước đây, tức con số trước đây chỉ vào khoảng xấp xỉ 200.000 tỷ đồng. Bộ Xây dựng và Ngân hàng nhà nước chính là hai địa chỉ đã phát ra con số ước đoán còn lâu mới trọn vẹn ấy.
Cũng theo Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, số nợ xấu bất động sản tại các ngân hàng cao gấp 8 lần so với số liệu do chính các ngân hàng này thông tin. Điều đó cũng có nghĩa là trong suốt một thời gian khá dài từ tháng 6/2011 – thời điểm lần đầu tiên diễn ra biến động trong hệ thống ngân hàng về tình trạng nợ xấu, khi khối ngân hàng buộc phải kéo giảm tỷ lệ cho vay phi sản xuất về mức 22% theo yêu cầu của Ngân hàng Nhà nước, cho đến gần đây hầu hết các ngân hàng vẫn cố ém nhẹm con số dư nợ cho vay thực tế và kéo theo đó là tỷ lệ nợ xấu mà đã trở nên nguy hiểm đối với họ.
Vào cuối tháng 5/2012, lần thứ hai kể từ khi nhậm chức, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình đã công bố tỷ lệ nợ xấu. Lúc này, điều đáng ngạc nhiên đối với các đại biểu Quốc hội là tỷ lệ nợ xấu đã lên đến 10% chẵn, so với tỷ lệ chỉ có 3,4% mà ông Bình công bố cũng trước Quốc hội vào tháng 11/2011. Như vậy chỉ trong thời gian 6 tháng, tỷ lệ nợ xấu trong hệ thống ngân hàng đã tăng gấp ba lần. Chỉ có điều trong suốt thời gian đó, Ngân hàng nhà nước đã không một lần thông tin về diễn biến “tăng trưởng” đáng kinh ngạc như thế.
Những bất cập quá lớn về sự khác biệt số liệu giữa các cơ quan, cũng như hiện trạng quá thiếu minh bạch trong thông tin nợ xấu nói chung và nợ xấu bất động sản nói riêng như trên, đang khiến cho dư luận thật sự hoài nghi về việc 10% liệu đã phải là tỷ lệ nợ xấu cuối cùng trong hệ thống ngân hàng.
Trong khi đó, báo chí cũng không ngớt nhắc lại một đánh giá của tổ chức xếp hạng tín nhiệm độc lập có uy tín của quốc tế là Fitch Ratings. Từ tháng 6/2011, khi Ngân hàng Nhà nước chỉ thừa nhận tỷ lệ nợ xấu trong hệ thống ngân hàng vào khoảng 3,2%, Fitch đã công bố tỷ lệ này lên đến 13%, tức gấp 4 lần con số của các cơ quan hữu trách Việt Nam. Còn giờ đây, với tỷ lệ nợ xấu 10% mà Ngân hàng Nhà nước Việt Nam công bố, chẳng lẽ tỷ lệ nợ xấu thực tế còn cao hơn nhiều?
50%, tức khoảng 125.000 tỷ đồng, có khả năng “biến mất” từ con số dư nợ cho vay bất động sản, có thể chiếm đến 36% con số dư nợ 348.000 tỷ đồng do Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia công bố điều chỉnh.
Và nếu chiếu theo con số thực này cũng như khả năng không thể thu hồi 50% số nợ, tỷ lệ nợ xấu thực tế đối với bất động sản sẽ gấp 3,6 lần so với số liệu 10% mà Thống đốc Nguyễn Văn Bình báo cáo trước Quốc hội vào tháng 5/2012, tức lên đến 36%!
********
*******************
Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình
Thống đốc Nguyễn Văn Bình sinh năm 1961 tại tỉnh Phú Thọ, trình độ chuyên môn: Tiến sĩ Khoa học Kinh tế (tại Liên bang Nga).
Ông về công tác tại Ngân hàng Nhà nước từ tháng 12/1986. Sau 12 năm làm việc tại Vụ Hợp tác Quốc tế và đảm đương vai trò Chánh văn phòng Ngân hàng Nhà nước, tháng 11/1998, ông dược bổ nhiệm làm Phó giám đốc Chi nhánh Ngân hàng Nhà nước thành phố Hà Nội.
Từ tháng 11/2001 đến tháng 6/2005, ông được cử đi đại diện, giữ chức Phó Chủ tịch và quyền Chủ tịch Ban Lãnh đạo Ngân hàng Đầu tư Quốc tế (MIB) tại Liên bang Nga. Từ tháng 7/2005 đến tháng 4/2008, sau khi kết thúc nhiệm kỳ đại diện, ông về nước tiếp tục công tác tại Ngân hàng Nhà nước và giữ chức Chánh Thanh tra Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
Ông được bổ nhiệm Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam từ tháng 8/2011 sau 3 năm đảm đương vai trò Phó thống đốc.
Sinh ngày: 4/3/1961.
Quê quán: Phú Thọ.
Học vị: Tiến sỹ khoa học.
Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Khóa XI.
12/1986-1/1992: Chuyên viên Vụ Kinh tế đối ngoại, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
2/1992-4/1995: Phó Trưởng Phòng các Tổ chức quốc tế, Trưởng Phòng Ngân hàng Thế giới, Vụ Hợp tác quốc tế, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
5/1995-10/1998: Phó Vụ trưởng, Trưởng ban Quản lý các dự án tín dụng quốc tế, rồi Vụ trưởng, Chánh Văn phòng Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
11/1998-10/2001: Phó Giám đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, Chi nhánh TP. Hà Nội.
11/2001-6/2005: Phó Chủ tịch, rồi quyền Chủ tịch Ban lãnh đạo Ngân hàng Đầu tư quốc tế (MIB) tại Liên bang Nga.
7/2005-3/2008: Chánh Thanh tra Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
4/2008 đến nay: Ủy viên Ban cán sự Đảng, Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.
Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI của Đảng được bầu vào Ban chấp hành Trung ương Đảng.
Tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XIII, được Quốc hội phê chuẩn làm Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam
Ngân hàng Nhà nước Việt Nam
Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình
Phó Thống đốc thường trực Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Trần Minh Tuấn
Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Đặng Thanh Bình
Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Đồng Tiến
Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Toàn Thắng
Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Lê Minh Hưng
Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Đào Minh Tú
QLB_: NHỮNG ĐIỀU CHƯA ĐĂNG VỀ THỐNG ĐỐC NGUYỄN VĂN BÌNH ???
Bình là một sĩ quan an ninh của Nguyễn Văn Hưởng được cử sang Nga từ tháng 11/2001 đến tháng 12/2003 với chức vụ nổi là Phó Chủ tịch Ban Lãnh đạo Ngân hàng Đầu tư Quốc tế (MIB) tại Liên bang Nga và Từ tháng 01/2004 đến tháng 6/2005 được bổ nhiệm Quyền Chủ tịch Ban Lãnh đạo Ngân hàng Đầu tư Quốc tế (MIB) tại Liên bang Nga. Song hoạt động chìm của Bình mới là nhiệm vụ chính. Nhiệm vụ của Bình được an ninh của Bộ Công An giao phó là làm nhiệm vụ thâm nhập cộng đồng Việt Nam làm ăn tại Nga. Sau khi Liên bang xô viết và Đông Âu sụp đổ, công đồng Việt Nam tại Nga và Đông Âu lợi dụng giao thời tranh tối tranh sáng để lớn mạnh và trở thành những Soái Nga hoặc Soái Đông Âu tiếng tăm trong việc buôn lậu thuốc lá, rượu, máy tính, đòi nợ thuê, môi giới buôn bán vũ khí … Tóm lại là một đội ngũ bố già Việt được thấm nhuần phong cách tàn bạo, bẩn thỉu của Mafia Nga và Đông Âu….
Chính vì nhiệm vụ được giao mà Bình đã có quan hệ với giới Bố già Việt được mệnh danh ‘Soái Nga’ từ rất lâu, Bình không những hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ do Thứ trưởng Bộ Công An Tướng Nguyễn Văn Hưởng giao phó mà còn bị nhuậm biến màu trở thành những kẻ Mafia, nhưng không phải trên con đường làm kinh tế mà trên con đường quan lộ.
Để có tiền phục vụ cho việc leo lên từng nấc thang danh vọng, quyền lực, Bình đã kết thân với Trần Bắc Hà – Chủ tịch của BIDV và trở thành một đệ tử cho Bắc Hà nỗi lần Bắc Hà du hí sang Nga. .... để kiến được con đường đi đến với Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng – Người mà Bắc Hà thân tình như thể trong nhà. Bắc Hà nắm trong tay Ngân hang thuộc loại hạng nhất của Nhà nước, với vài trăm ngàn tỷ tiền của kho bạc nhà nước được chỉ định mở tài khoản tại đây, với tiền giải ngân ODA của các dự án, tiền ngân sách, tiền đóng thếu của dân… Toàn là tiền không ai quan tâm đên lãi suất và lợi nhuận, nhờ vậy Bắc Hà đã tận dụng triệt để tạo các mối quan hệ va vây xung quanh Bắc Hà là cả một đám đàn em là cac doanh nghiệp… Bình được nhập hội và với bản chất tham vọng và tham lam, Bình bám chặt Bắc Hà và dùng tiền của các ‘Soái Nga’ người Việt để đặt nền móng cho con đường quan lộc của mình. Y dung các mối quan hệ của mình trong lĩnh vực an ninh để môi giới đưa đám người Việt Xoái Nga về Việt Nam. Trong một đất nước mà ‘cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan’ và đám cướp ngày thì lại nhan nhản như ở Việt Nam thì an ninh luôn là con ngáo ộp hiệu nghiệm và có thể giúp cho bất cứ ‘Soái nga’ hay bố gia nào đặt chân vào các dự án béo bở như các khu đất vàng, đất bạc hay các mỏ khoáng sản Titane, Nickel,… đều phải trên ‘thông thiên văn, dưới tường địa lý’..
Vào tháng 8/2011, Nguyễn Văn Bình đã được bầu chọn làm thống đốc Ngân hàng Nhà nước, từ cương vị cấp phó trước dó. Người tiền nhiệm của Bình – ông Nguyễn Văn Giàu – đã được thuyên chuyển sang một ủy ban phụ trách về kinh tế của Quốc hội, cũng là nơi mà tiếng nói trở nên lơ lửng.
Bối cảnh nhậm chức của tân thống đốc Ngân hàng Nhà nước lại trùng với khoảng thời gian mà các thị trường đầu cơ ở Việt Nam chỉ tồn tại duy nhất một con sóng vàng. Cũng bởi thế, thị trường này cần được xem là câu chuyện đầu tiên, khởi đầu cho một nhiệm kỳ đầy biến động của Nguyễn Văn Bình.
Thử thách đầu tiên của thời gian ấy lại là nạn đầu cơ vàng mà đã từng hiện hình không biết bao nhiêu lần chỉ tính từ năm 2000 đến nay.Trong khoảng thời gian 11 năm từ năm 2000 đến năm 2011, trong khi giá vàng thế giới tăng 7,6 lần thì giá vàng trong nước đã làm được điều kỳ diệu hơn thế nhiều: chẵn 10 lần.
Năm 2011 cũng có thể là thời gian lập đỉnh của sóng vàng. Sóng tăng cuối cùng diễn ra từ tháng 7 đến tháng 9/2011, với giá vàng quốc tế tăng 32%, còn giá vàng trong nước vọt lên đến 40%, từ mức 35 triệu đồng/lượng lên đến 49 triệu đồng/lượng.
Trước sự sốt ruột của dư luận xã hội về “cơn điên” giá vàng cùng độ chênh cao đến 4-5 triệu đồng/lượng so với giá thế giới, vào cuối tháng 8/2011, vị tân thống đốc đã nêu ra một “tiêu chí” mà được giới phân tích và toàn bộ báo giới ghi nhớ: chỉ cần giá vàng trong nước cao hơn giá vàng thế giới 400.000 đồng/lượng là vàng có dấu hiệu bị đầu cơ. Nếu bình ổn giá vàng để tránh đầu cơ, sẽ giữ giá trong nước cao hơn thế giới không quá 400.000 đồng/lượng.
Nhưng sau khi thông điệp “400.000” được phát đi từ tân thống đốc, cho đến cuối năm 2011 vẫn không hề xuất hiện một động tác kiểm tra, thanh tra nào từ phía cơ quan Ngân hàng Nhà nước, trong khi giá vàng thoải mái nhảy múa trên thị trường tự do. Mức giá niêm yết hàng ngày lại khởi phát từ một nơi được giới đầu tư nhận thức là “hậu phương” của Thống đốc Nguyễn Văn Bình: Công ty Vàng bạc đá quý SJC. Đây cũng chính là công ty trực thuộc Ban Tài chính quản trị của Thành ủy TP.HCM.
Để sau gần một năm kể từ ngày thống đốc Nguyễn Văn Bình nhậm chức, điều có thể được gọi là “dấu hiệu đầu cơ” đã thường vượt gấp 10 lần chiều cao của chính nó.
Chiều cao đó lại là chiều sâu lợi nhuận của kẻ đã tạo ra nó.
Dù chưa có một thống kê nào của Ngân hàng Nhà nước được công bố về độ chênh cao bình quân giữa giá vàng trong nước so với giá thế giới, nhưng hiện tượng mà bất kỳ người dân mua bán vàng nào đều dễ nhận thấy là độ chênh cao này luôn từ 3-4 triệu đồng/lượng.
Vào nửa cuối năm 2011, uy tín của Ngân hàng Nhà nước và cá nhân Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã có phần sút giảm, bởi cùng với nạn đầu cơ vàng tái diễn liên tục là những hoài nghi đầu tiên về cái gọi là “trò chơi thanh khoản” mà cơ quan này đã áp đặt trên thị trường liên ngân hàng nhằm phục vụ cho ý đồ của nhóm tài phiệt thâu tóm các ngân hàng nhỏ.
Thậm chí cơ hội của Ngân hàng nhà nước nhằm cải thiện hình ảnh của mình trong tâm trí người dân càng trở nên nhỏ bé khi vào những ngày giá vàng trở nên điên loạn nhất, lời khuyến cáo của Ngân hàng Nhà nước về nạn đầu cơ đã chỉ được phát đi sau khi SJC cùng một số doanh nghiệp vàng khác đã “thoát hàng” đến hơn hai chục tấn vàng với giá rất cao.
Song cơ hội của Ngân hàng Nhà nước càng ít đi bao nhiêu thì làn sóng dư luận xã hội về lợi ích nhóm lại càng lan truyền nhanh và rộng bấy nhiêu. Vào thời gian này, cụm từ “nhóm lợi ích” đã bắt đầu được nhắc đến, bàn luận một cách công khai và dường như không chỉ dừng ở những hàm ý về hố phân cách xã hội.
CNT_Lợi dụng sự yếu kém về tổ chức nhà nước, sự chậm chễ có nguyên nhân khách quan, chủ quan trong xây dựng nhà nước pháp quyền, đẩy mạnh dân chủ hóa, “Nhóm lợi ích” trong đó có một số cán bộ giữ vị trí lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Chính phủ, đã vơ vét tài nguyên, của cải của nhà nước và nhân dân, trở thành thế lực nguy hiểm nhất từ bên trong.
Được cảnh báo về mối hiểm họa từ bên trong , đẩy đất nước đến khủng hoảng toàn diện và sâu sắc nhất kể từ 1985, trước Hội nghị Trung ương :
- Tổng cục 2, khẳng định lại cơ quan tình báo quân đội là chỗ dựa của chế độ.
- Bộ Công an, Tổng bí thư nhấn mạnh Công an là thanh kiếm bảo vệ chế độ.
Sau Hội nghị Trung ương vừa qua, ông Trọng làm việc hẳn bên VP của Quân ủy Trung ương trong Bộ QP mà ít khi về ngồi bên Trụ sở Trung ương Đảng, trừ lúc cần.
“Nhóm lợi ích” lũng đoạn và đã chiếm đoạt trên 50% tài sản quốc gia:?
- Lũng đoạn toàn bộ các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước, xương sống của kinh tế quốc gia
- Thao túng hệ thống tài chính, ngân hàng
- Làm rối loạn chính sách tiền tệ.
- Chiếm đoạt và bán rẻ tài nguyên thiên nhiên.
- Làm tê liệt nền sản xuất
- Huy động lực lượng vũ trang “thu hồi” đất bừa bãi phục vụ lợi ích cá nhân.
- Làm rối loạn nhiều chính sách khác về giáo dục, y tế, văn hóa.
- Quan hệ trái phép với nhiều nhóm lợi ích nước ngoài.
Âm mưu lớn ?
“Nhóm lợi ích” đã cùng nhau mưu toan lớn nhằm phá bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản.?
- Tiếp tục lũng đoạn các cơ quan Đảng, chính quyền.
- Mua chuộc cán bộ chủ chốt, làm tha hóa bộ máy cảnh sát, an ninh, quân đội tại nhiều cấp.
- Làm tê liệt các nguyên tắc tổ chức từ bên trong.
- Làm vô hiệu hóa các cơ quan chức năng của Đảng Cộng sản.
- Biến công cụ chuyên chính thành những cỗ máy phục vụ lợi ích của các bố già.
- Biến nền báo chí cách mạng, các cơ quan quản lý báo chí thành những người đưa tin, tuyên truyền cho “Nhóm lợi ích”.
- Những chủ trương lớn về xây dựng Đảng, dân chủ hóa chỉ được triển khai qua loa, đại khái.
- Tiến hành các hoạt động tinh vi đặt Đảng vào thế đối đầu với nhân dân, hướng sự bất bình của nhân dân vào Đảng.
- Mưu toan ám sát một số cán bộ cao cấp (nếu cần).?
Xây dựng cương lĩnh chính trị lật đổ
Cùng với việc vơ vét, lũng đoạn, phá hoại tổ chức Đảng, “Nhóm lợi ích” ráo riết tiến hành xây dựng cương lĩnh chính trị phục vụ “giai đoạn mới”.?
Mục tiêu cương lĩnh không phải là xây dựng một chế độ dân chủ thực sự mà “Nhóm lợi ích” toan tính dựng lên một nhà nước với chế độ tổng thống độc tài lãnh đạo do ”Nhóm” kiểm soát. Theo cương lĩnh chính trị, một nhà nước tư bản độc tài sẽ được dựng lên với tổng thống do các bố già thao túng. Bộ máy an ninh quân đội, truyền thông sẽ phục vụ lợi ích của các bố già này, toàn bộ tài sản quốc gia sẽ tập trung vào tay các Soái, các Bố.
Những ai đứng sau cương lĩnh này là câu hỏi lớn nhất mà những người thực hiện Kế hoạch tạm gọi là “Bảo vệ chế độ” đang ráo riết tìm câu trả lời và câu trả lời chắc chắn sẽ được sử dụng để Đảng thực hiện thanh trừng nội bộ. Quy mô và phạm vi thanh trừng còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố nhưng có tin là không loại trừ cả Thủ tướng. Trong những ngày tới cuộc đấu tranh nội bộ này của Đảng Cộng sản sẽ diễn ra rất gay gắt nhưng thầm lặng
Tại phiên chất vấn sáng nay, đại biểu Nguyễn Đình Quyền đã hai lần chất vấn Tồng thanh tra Chính phủ về hiện tượng tham nhũng ngày càng nghiêm trọng nhưng số vụ được phát hiện thì ngày càng ít.
Càng tham nhũng nhiều, càng phát hiện ít: Vì sao?
Chất vấn tại phiên họp sáng nay, đại biểu Nguyễn Đình Quyền thẳng thắn nhận định, qua 5 năm thực hiện nghị quyết Trung ương 3, và 5 năm thực hiện Luật Phòng chống tham nhũng, nhưng tình hình tham nhũng vẫn diễn ra nghiêm trọng. “Tuy nhiên, thực trạng đáng lo ngại nhất chính là việc phát hiện các vụ việc tham nhũng năm sau lại giảm hơn năm trước. Đề nghị Tổng thanh tra cho biết, nguyên nhân của hiện tượng này là gì, đồng thời làm rõ hiệu quả của công tác thanh tra cũng như trách nhiệm của cơ quan thanh tra trong ít phát hiện ra tham nhũng”.
Trả lời “câu hỏi khó” này, Tổng thanh tra Chính phủ Nguyễn Phong Tranh cho biết, không phải thời gian đầu phát hiện nhiều vụ việc vi phạm hơn, mà vì trước đó, trong thời gian dài chưa có thống kê nên những năm đầu thống kê ra số lượng cao hơn. Những năm về sau thấy phát hiện ít hơn là do ít vụ việc tồn đọng.
Đặc biệt, Tổng Thanh tra Chính phủ cho rằng, tham nhũng là hành vi tinh vi, khó phát hiện, và càng về sau người tham nhũng là người có chức vụ quyền hành nên việc phát hiện khó khăn, đặc biệt là trong các tổ chức cơ quan nhà nước.
Không bằng lòng với câu trả lời này, đại biểu Nguyễn Đình Quyền tái chất vấn: “Về nguyên nhân mà Tổng Thanh tra nêu lên, tôi chưa đồng tình. Sự tinh vi phức tạp thì cách đây 10 năm vẫn tinh vi thế, về năng lực thì chúng ta qua 5 năm thực hiện nghị quyết và luật, đã được kiện toàn về mặt tổ chức, năng lực được nâng cao, con người thì năm sau nhiều hơn năm trước”.
Đại biểu Quyền đặt thêm câu hỏi: “Phải chăng ở đây có vấn đề về lợi ích nhóm, bao che trong đội ngũ cán bộ của chúng ta trong vấn đề chống tham nhũng? Năng lực không thiếu, tổ chức không thiếu… lại vẫn phát hiện ít. Chúng ta phải đi vào công tác quản lý cán bộ, làm rõ trách nhiệm của thanh tra trong việc phát hiện sai phạm liên quan đến tham nhũng, chứ không phải là vấn đề khách quan.
Nguyên nhân chủ yếu : tham nhũng từ trên chóp bu đến kẻ dưới , từ trong ra ngoài .... luôn cả doàn Thanh tra Viện kiểm sát !?
Tham gia chất vấn, đại biểu Nguyễn Minh Tiến cũng thẳng thắn cho biết: "Qua đường dây nóng, tôi nhận được thắc mắc của cử tri là doanh nghiệp, rằng mỗi khi có thông báo sắp có cuộc thanh tra, doanh nghiệp ngoài việc phải lo chuẩn bị tài liệu, còn phải lo tiếp đón nồng nhiệt lúc thanh tra đến, chăm sóc chú đáo lúc thanh tra làm việc và tiễn đưa hậu hĩnh lúc chia tay… Đó có phải là nguyên nhân của việc không phát hiện ra hàng trăm vụ tham nhũng không?”.
Trả lời câu hỏi này, Tổng Thanh tra nói: “Chúng tôi xin tiếp thu ý kiến đại biểu. Việc đại biểu nói là hoàn toàn có và trong thời gian vừa qua Thanh tra Chính phủ cũng đã xử lý hành vi này. Từ năm 2007 đến năm 2012, chúng tôi đã xử lý 6 cán bộ, trong đó hai trường hợp bị xử lý hình sự, một trường hợp bị thôi việc. Trường hợp thanh tra nhũng nhiễu, thiếu công minh là chính xác, tôi sẽ tăng cường quản lý giáo dục và sẽ phát động văn hoá thanh tra, thanh lọc bộ máy".
Ngân hàng trong nước hiện tại đang gánh chịu hậu quả của suy thoái nặng nề đối với ngành bất động sản và các doanh nghiệp Nhà nước ngập nợ. Tổng số nợ xấu hiện tại được ước tính lên tới 15,6 tỷ đôla dựa vào thống kê gần đây nhất của Ngân hàng Trung ương. Tuy nhiên nhiều chuyên gia phân tích tin rằng con số thực sự cao hơn nhiều.
Việc dọn dẹp khối nợ xấu sẽ yêu cầu một khoản cứu trợ, tuy nhiên kế hoạch 5 tỷ đôla để giải quyết nợ của Ngân hàng Nhà nước và Bộ tài chính đang có vẻ khựng lại.
Một trong những dấu hiệu cho vấn đề ngày càng xấu đi tại các ngân hàng, đó là sự thất bại của họ trong việc tận dụng năm lần cắt lãi suất của Ngân hàng Nhà nước trong năm nay để giúp doanh nghiệp.
Thay vì xuất quỹ những khoản tiền mới và mạo hiểm tăng thêm nợ, các ngân hàng đang có xu hướng tích tụ vốn để đề phòng cho một ngày xấu có khả năng đang đến gần.
Tiền gửi ngân hàng tăng chỉ 11% trong tám tháng đầu năm, trong lúc tăng trưởng tín dụng chỉ tăng 1,4% so với một năm trước; một sự đột biến bất chợt đối với một nền kinh tế với tăng trưởng chi phụ thuộc chủ yếu vào tăng trưởng tín dụng ở hai con số trong thập kỷ qua.
"Hiện tại rất khó để vay mượn. Đây là thời khắc khó khăn nhất trong nhiều năm trở lại đây," ông Tòng Trọng Nghĩa, giám đốc một công ty sản xuất nội thất với 70 nhân công tại tỉnh Bắc Ninh nói.
Ông Nghĩa nói sản lượng đã giảm 40% trong năm nay; đồng thời hoạt động sản xuất ở nhiều doanh nghiệp khác đã ngưng trệ.
Sự đình đốn hiện tại là một mối nguy hiểm nếu thiếu đi những cải cách táo bạo để đối phó với nợ xấu và đưa tình trạng thực sự của hệ thống ngân hàng ra ánh sáng.
From : QuanLamBao , Dân lamBao ,tranhung09 ,Bùi Văn Bồng ,Cầu Nhật Tân,BBC,....