Publicité

Ngân hàng va những dự án hoành tráng được những nhóm lợi ích vẽ ra để thu hồi: thực chất những dự án đó nhằm thâu tóm đất đai để kinh doanh kiếm lời còn tệ hại gấp nhiều lần thâu tóm ngân hàng.

 

Thâu tóm đất đai đã tạo ra dòng người dân oan khiếu kiện đất đai kéo dài vô tận trên cả nước và kéo dài vô tận trong thời gian, đã làm hư hỏng nhiều quan chức trong bộ máy nhà nước. Thâu tóm đất đai, một người đơn độc không thể làm được mà phải là cả một hê thống quyền lực nhà nước. Thâu tóm đất đai đã làm cho cả một hệ thống quyền lực nhà nước đối lập với dân, làm tha hóa bộ máy nhà nước, gây mất ổn định xã hội, thủ tiêu thế mạnh của những vùng đất đặc thù, làm mất mát, hao hụt, hoang phí rất lớn đất vàng, đất bạc của nông nghiệp, đẩy nhiều gia đình nông dân vào cảnh khốn cùng, không còn đường sống.

Thâu tóm đất đai đã tàn phá cả cơ cấu, nền tảng xã hội, phá nát cả qui hoạch tổng thể, hợp lí của đất nước, gây nguy hại lớn lao và lâu dài gấp nhiều lần thâu tóm ngân hàng lại chưa được coi là tội phạm nên thâu tóm đất đai đã ngang nhiên diễn ra từ hàng chục năm nay và đang diễn ra quyết liệt, rộng khắp trên cả nước.

 

Thu hồi đất nông trường Sông Hậu, chiếm đoạt đất sống ấm no, ổn định của hàng nghìn nông dân nông trường viên, tội phạm hóa người có công biến mảnh đất phèn hoang hóa nghèo đói thành đất sống tươi tốt, ấm no, xanh cây, ngọt trái. Việc thu hồi đất ngang trái ở  nông trường Sông Hậu đã đẩy người dân mở đất trở thành tội phạm, thành dân oan. Việc thu hồi đất bất chấp kỉ cương và đạo lí đó thực chất cũng chỉ là thâu tóm đất đai, kinh doanh kiếm lời từ đất của một nhóm lợi ích.

 

Thâu tóm đất đai làm cho sân bay Tân Sơn Nhất không thể mở rộng để đón những chuyến bay quốc tế có nhu cầu quá cảnh đang ngày càng nhiều. Mất đi một nguồn thu lớn ngoại tệ. Sân bay Tân Sơn Nhất còn hàng trăm hecta đất trống nhưng không thể mở rộng đường băng, bãi đỗ máy bay vì đất trống sát sân bay đã bị nhóm lợi ích đầy quyền lực chiếm giữ để họ kinh doanh sân golf và biệt thự.

Việc cưỡng chế đất đai phi pháp ở Tiên Lãng, Hải Phòng, cưỡng chế bằng máu, đưa công an, quân đội, đưa súng lớn, súng nhỏ ra đối đầu với một gia đình nông dân hiền lành . Thu hồi phi pháp mảnh đất lấn biển bằng mồ hôi và máu của gia đình người nông dân lam lũ Đoàn Văn Vươn thực chất cũng chỉ là thâu tóm đất đai của một nhóm lợi ích của chính quyền địa phương Hải Phòng.

 

Để có đất xây cất khu đô thị Ecopark ở Văn Giang, Hưng Yên, kinh doanh căn hộ cao cấp kiếm lời lớn, để thâu tóm được 500 ha đất phù sa màu mỡ bậc nhất của đồng bằng Bắc Bộ do con sông Hồng bồi lắng từ hàng triệu triệu năm mới tạo nên, để chiếm được mảnh đất sống từ ngàn đời nay của những gia đình nông dân ở Văn Giang, Hưng Yên, nhà đầu tư đã liên kết với cả một hệ thống quyền lực mạnh từ trung ương tới địa phương và cả hệ thống quyền lực mạnh đó đã ngang nhiên vi phạm hàng loạt điều luật của luật pháp hiện hành để thâu tóm đất đai cho những nhà đầu tư nhiều tiền, nhiều tham vọng làm giầu bằng chiếm đoạt cơ nghiệp, chiếm đoạt nguồn sống của người nông dân, làm giầu trên sự khốn cùng của người nông dân.

Nghe ông Thứ trưởng của bộ quản lý đất đai đối thoại với những người nông dân Văn Giang mất đất càng thấy rõ cơ quan quản lí đất đai đã đứng hẳn về phía nhà đầu tư khát đất, dùng quyền lực nhà nước thâu tóm đất sống của người nông dân cho nhà đầu tư kinh doanh nhà, đất. Quyền lực đó đã biến mối quan hệ mua bán bình đẳng giữa nhà đầu tư cần mua đất và người nông dân có đất thành mối quan hệ mệnh lệnh hành chính bất bình đẳng giữa cơ quan quản lí nhà nước và người dân chịu sự quản lí. Quyền lực đó đã ngụy trang cho việc kinh doanh bất động sản đơn thuần được mang một danh nghĩa mĩ miều: Dự án này là dự án đổi đất lấy hạ tầng, là lợi ích công cộng, ở góc độ nào đó cũng là lợi ích quốc gia!

 

Luật đất đai đã tước đoạt quyền làm chủ của người nông dân trên mảnh đất hương hỏa cha ông để lại, đã biến “tấc đất tấc vàng” của đau con xót của người nông dân thành đất chùa, thành “sở hữu toàn dân”! Luật đất đai lại giao đất chùa đó cho “nhà nước thống nhất quản ly”! Và quan chức nhà nước được quyền quản ly đất đai đã hối hả và quyết liệt thâu tóm đất sống của người nông dân cho những dự án kinh doanh thu lãi khẳm của nhà đầu tư, lạnh lùng bỏ mặc sự khốn cùng của người nông dân.

Thâu tóm đất đai cho những dự án của những ông chủ, bà chủ kinh doanh nhà đất là cách làm giầu nhanh nhất, dễ nhất, là sự tham nhũng nhanh nhất, dễ nhất, và cũng là sự tha hóa nhanh nhất, dễ nhất của quyền lực.

Khi luật đất đai vẫn còn có điều luật “Đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lí” thì tội phạm thâu tóm đất đai vẫn chưa bị vạch mặt chỉ tên, thì sự tham nhũng dễ nhất, nhanh nhất bằng đất đai còn diễn ra rộng khắp, thì quyền lực còn bị tha hóa dễ nhất, nhanh nhất bởi đất đai. Và quyền lực đó sẽ ngày càng đối lập với dân tất yếu dẫn đến bùng nổ, dân phải nổi can qua!

Đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng, ở Vụ Bản, Nam Định, ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Sông Hậu, Cần Thơ ..... đang nóng bỏng dưới chân. Với hiện thực đang diễn ra, quyền lực đang ráo riết thâu tóm đất ở khắp nơi, cả dải đất Việt Nam yêu thương, nơi nào đất cũng đang nóng bỏng dưới chân.

 

Những phát biểu học thuật gần đây khẳng định một quan điểm chung, cho rằng sự mơ hồ của luật đất đai hiện hành, sự thiếu minh bạch trong thủ tục hành chính, cùng nguồn lợi nhuận mà những kẻ trong cuộc mau chóng có được khi cướp đất nông nghiệp của dân và chuyển hóa đất ấy sang các mục đích sử dụng khác, là nguyên nhân chính thúc đẩy tham nhũng trong chính quyền. Nhiều năm nỗ lực và ban hành thủ tục dường như chỉ làm tăng thêm nhiều cơ hội kiếm chác phi pháp. 90% khiếu nại dân sự gửi tới tòa án là có liên quan đến tranh chấp đất đai.

Thậm chí ngay cả khi quá trình không bị tham nhũng thẩm thấu vào, thì việc chuyển đổi đất đai từ mục đích chính là làm nông sang làm khu công nghiệp, bất động sản, đường xá và sân gôn, cũng là vấn đề ngày càng gây lo ngại. Bộ Nông nghiệp Việt Nam tính toán rằng trong giai đoạn 2001-2006, 376.000 hecta đất trồng lúa đã bị thu hồi, làm hơn 1 triệu nông dân bơ vơ. Luật sửa đổi luật đất đai năm 2003 – nhằm kích thích “phát triển” bằng cách đơn giản hóa các hợp đồng lớn – có vẻ như lại làm tăng tốc độ nông dân mất đất. Trong số 31.000 đơn khiếu nại liên quan đến đất đai trong năm 2007, khoảng 70% phản ánh việc được đền bù không thỏa đáng cho số đất bị thu hồi.

Giờ đây, dường như chỉ có một hành động quyết liệt của Đảng và chính phủ – nhằm bảo vệ quyền sở hữu của nông dân đối với mảnh đất mà họ đã lao động trên đó – mới có thể thỏa mãn dư luận Việt Nam. Chỉ có một thứ quyền không thể mơ hồ – là quyền sở hữu, chuyển nhượng, mở rộng hoặc cải thiện chất lượng đất đai tùy theo ý muốn của người nông dân – mới có thể xoa dịu nỗi lo sợ của họ. Nói tóm lại, Đảng và chính phủ chịu sức ép phải luật hóa truyền thống làng xã.

Đó là giải pháp được hướng đến khi Đoàn Văn Vươn và các nông dân Tiên Lãng khác kháng cáo đối với lệnh của tòa án địa phương buộc họ phải rời khỏi trại cá mà họ đã lao động từ rất lâu và rất vất vả khó khăn để xây dựng nên. Các nông dân cùng với đại diện huyện Tiên Lãng đã nhất trí với cái giải pháp giữ thể diện mà trọng tài đưa ra. Tuy nhiên, chủ tịch huyện và chủ tịch xã của ông Vươn – hai anh em – nuốt lời.

Giấy trắng mực đen, hàng nghìn bài báo về vụ nổ súng ở Tiên Lãng đã xuất hiện trên báo chí Việt Nam, và còn hàng nghìn bài viết nữa được đăng tải trên không gian blog rất sinh động ở Việt Nam. Tuy nhiên, cho đến nay, vẫn chưa rõ động cơ của quan chức địa phương – những người đòi Đoàn Văn Vươn phải trả lại khu đất đầm lầy cho thuê và cuối cùng đã quyết định thu hồi trại cá của ông Vươn bằng vũ lực.

Quan chức địa phương nói với một cán bộ điều tra thuộc Mặt trận Tổ Quốc rằng họ muốn giúp chính phủ tránh phải trả một khoản tiền đền bù lớn, nếu thực sự một sân bay mới sẽ được xây dựng dọc bờ biển, như đã có tin đồn. Dân làng thì nói, cũng với nhân viên điều tra đó, rằng họ tin là các quan chức muốn kiếm chác bằng việc bán lại trại cá, và quả thật là đã có nhiều người mua xếp hàng sẵn sàng rồi.

Đây là một phép đo xem công chúng nghi ngờ tới mức nào những nguyên nhân bí mật đằng sau việc nhà nước thu hồi tài sản ở Việt Nam, mà chưa một nhà phân tích nào nói ra rằng: các quan chức chỉ đang cố làm điều mà họ cho là luật đất đai khiến họ phải làm.

 

Xem :

_http://danlambaovn.blogspot.fr/2012/09/thu-thiem-nem-bom-xang-chong-cuop-at.html
DLB _: Cô Trần Thị Ngọc Muội là nạn nhân trong một gia đình bị cưỡng chiếm đất phi pháp. Trước đó, trong buổi cướp đất hôm 2/8/2012, để bảo vệ mẹ mình bị CA hành hung, cô Muội đã chống trả quyết liệt bằng cách ném 4 quả bom xăng vào lực lượng cưỡng chế rồi tưới xăng lên mình sẵn sàng tự thiêu.
Ngọn lửa bốc lên từ quả bom xăng

Hành động như trên của cô Muội xuất phát từ việc mảnh đất hợp pháp của gia đình cô bị chủ tịch UBND Phường Bình Khánh là Vũ Hoài Phương bất ngờ xua quân đến cướp hôm 2/8. Đây là buổi cưỡng chế hoàn toàn không có quyết định thu hồi đất hay các giấy tờ liên quan.

Trong buổi cướp đất hôm 2/8, lực lượng cưỡng chế bao gồm công an, dân phòng, thanh tra xây dựng... chỉ biết làm theo lệnh của Chủ tịch UBND Phường Bình Khánh Vũ Hoàng Phương và viên trưởng công an phường tên Dung. Vũ Hoàng Phương là kẻ thường xuyên tuyên bố ngông cuồng: “Tao là luật, luật là do tao.


Theo tìm hiểu, những vụ cướp đất tại Thủ Thiêm và Quận 2 đều do nhóm lợi ích của Bí thư Thành Ủy Lê Thanh Hải cầm đầu cùng với Bí thư Quận 2 là Tất Thành Cang. Chủ tịch phường Bình Khánh Vũ Hoài Phương là một trong những tay chân đắc lực của nhóm lợi ích này.

Như vậy, ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm, những người lợi dụng chức vụ quyền hạn đi ăn cướp, cưỡng chiếm trái phép nhà đất của dân nghèo, được gọi là : Thi hành công vụ.

 

http://caunhattan.wordpress.com/2012/09/11/loi-dung-chu-tich-nuoc-di-vang-pho-chu-nhiem-vp-nguyen-huu-luc-tranh-thu-danh-qua/

CNT _:Bà Châu Thị Giá (số điện thoại : ......), sinh năm 1959, dân tộc Chăm là tín đồ Hồi giáo, hiện cư ngụ tại Tổ 17, Ấp 03, xã Xuân Hưng, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai bị cán bộ huyện Xuân Lộc đàn áp, thông đồng cướp mất đất ở phải đi khiếu kiện gần 15 năm vẫn chưa cấp chính quyền nào giải quyết thấu đáo.
Chuyện bắt đầu từ việc gia đình ông Võ Dạng – Nguyễn Thị Thắng chiếm đất của bà Giá. Câu chuyện vượt ra khỏi khuôn khổ tranh chấp thông thường khi gia đình ông Dạng đút lót cho các quan chức chính quyền Xuân Lộc mà cụ thể là Chủ tịch huyện Trần Anh Tuấn để ra quyết định sai pháp luật cấp sổ đỏ cho gia đình ông Võ Dạng (có cả phần đất của bà Giá) trong khi đất đang có tranh chấp.
Dựa trên quyết định sai trái này, tòa án các cấp huyện Xuân Lộc và tỉnh Đồng Nai đã ra các bản án trái pháp luật gây thiệt hại nghiêm trọng cho gia đình bà Giá và buộc bà phải khiếu nại lên các cấp gần 15 năm qua mà không có kết quả.

Trong quá trình này, bà Giá đã gửi đơn và đi gõ khắp các cửa thuộc Huyện, Tỉnh và Trung ương. Các cơ quan Trung ương, Viện Kiểm sát Tối cao, Thanh tra Chính phủ, VP Trung ương Đảng chỉ xem qua nội dung đơn kêu oan của gia đình bà và lại gửi trả về Chủ tịch Tỉnh và Chủ tịch Huyện, trong đó có yêu cầu thẩm định lại Sổ Đỏ của gia đình ông Võ Dạng. Tuy nhiên, yêu cầu này không được thực hiện.

Hàng chục năm đã trôi qua, chính quyền các cấp Đồng Nai vẫn đồng lõa với sai phạm đẩy dân oan Châu Thị Giá vào bước đường cùng, mất nhà, mất đất. Chưa hết, chính quyền địa phương còn có những hành động uy hiếp, đàn áp để dân oan Châu Thị Giá thôi đi khiếu nại. Hiện, tình cảnh của gia đình bà Giá hết sức bi đát. Chồng bà bị thương trong chiến tranh, cùng với người con bị nhiễm chất độc da cam. Toàn bộ gánh nặng gia đình và gánh nặng kiện tụng, đối đáp với chính quyền đều chất lên vai người phụ nữ Hồ giáo này.

Đề nghị các cơ quan Trung ương liên quan như Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, Tòa án Nhân dân Tối cao hãy can thiệp để quyền lợi của người phụ nữ Hồi giáo, dân oan Châu Thị Giá được đảm bảo theo tinh thần thượng tôn pháp luật .

 

_http://quanlambao.blogspot.co.uk/2012/09/hom-nay-bao-nong-dan-ong-loat-noi-len.html (Theo Blog Caunhattan)
Văn Giang, Dương Nội, Hải Dương, Quảng Ninh, An Giang, Hà Nội. Từ 8h sáng nay (12/9/2012), hàng trăm bà con nông dân 3 xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao đến UBND huyện Văn Giang (Hưng Yên). ....

Cán bộ và nhân viên của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) tiếp tục gửi hồ sơ tố cáo lãnh đạo VTV tham nhũng , khuất tất tiền bạc trong dự án cải tạo, mở rộng trường quay, lấy đất của dân trái luật, đã đăng trên trang tin của cụ Hiền Đức cách đây hơn tháng, hiện các công dân đang tiếp tục gửi hồ sơ tố cáo VTV.

Ngày mai, bà con nông dân Văn Giang sẽ tiếp tục nấu cháo trước cửa UBND huyện.

 

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/09/120916_land_for_minority.shtml

Bản thân người dân tộc thiểu số đã không ít lần kéo ra thủ đô để phản đối việc mà họ gọi là chính quyền "cướp" đất của người dân để giao cho công ty tư nhân.

Hồi đầu năm nay một nhóm người M'Nông đã ở lại Hà Nội để Bấm khiếu kiện trong nhiều ngày. Khi đó ông Điểu Xrí, một trưởng thôn ở xã Đắk Ngo, huyện Đắk R'Lấp, tỉnh Đăk Nông nói với BBC:

"Từ chỗ họ cưỡng chế không có gì [để] bà con [có] thu nhập hết."Bà con trồng mì, họ không cho thu hoạch, cướp trắng luôn."

"Chỉ có là sống lang thang, làm thuê, làm mướn, không có gì thu hoạch hết," ông Điểu Xrí nói

 

_Người dân cũng đã cởi truồng để tỏ thái độ với nhà nước: Bà Phạm Thị Lài khoả thân để phản đối việc thu hồi đất với giá rẻ mạt tại Cần Thơ ngày 22/5/2012

http://thanhnienconggiao.blogspot.fr/
http://saohomsaomai.wordpress.com/2012/09/09/tien-len-va-keo-le/

Người phụ nữ lớn tuổi tên Phạm Thị Lài (sinh năm 1960), ngụ KV 1, Phường Hưng Thạnh, quận Cái Răng (Tp.Cần Thơ); còn người phụ nữ trẻ là chị Hồ Thị Nguyên Thủy (sinh năm 1979), là con ruột của bà Lài (hiện đang làm kế toán của một Cty kinh doanh vật tư xây dựng). Chồng bà Lài tên là Hồ Văn Tư năm ngoái do quá uất ức vì bị cướp đất nên đã uống thuốc trừ sâu tự tử may gia đình cứu được, nay còn yếu nên không có mặt tại hiện trường trưa hôm đó.

Hành động của bà chỉ đơn giản là không còn cách nào khác để bày tỏ sự phẫn uất, căm hận của một người vợ, người mẹ chân yếu tay mềm trước bầy sói hung hăng, được trang bị công cụ để sẵn sàng tiến hành đàn áp.

Chẳng lẽ bà giăng mớ băng rôn, khẩu hiệu đã không còn tác dụng trong tình huống này, hay cầm dao đâm vào bọn chúng, hay nổ mìn, tự sát? Rồi còn các con, các cháu và người chồng tội nghiệp đã hơn một lần uống thuốc rầy tự vẫn của bà sẽ sống ra sao khi không còn có bà?

 

 

Biệt thự bỏ hoang

Theo thống kê của Sở Xây dựng Hà Nội, tính đến hết tháng 6/2012, trên địa bàn thành phố có khoảng 655 biệt thự và 574 nhà liền kề đã hoàn thành phần thô hoặc mặt ngoài nhưng chưa đưa vào sử dụng.

Trước thực trạng này, Tp Hà Nội đã có những động thái tích cực như phối hợp với Bộ Tài chính đưa ra phương án đánh thuế hoặc xử phạt hành chính đối với chủ đầu tư có biệt thự bỏ hoang.

Theo dự kiến, biệt thự bỏ hoang 3 tháng có thể áp thuế khoảng 5% trên giá trị hợp đồng, còn sau một năm mà biệt thự đó vẫn bỏ hoang thì sẽ bị tính thuế 10% trên tổng giá trị biệt thự. Thành phố còn kiến nghị Chính phủ áp dụng thu thuế cao lũy tiến đối với người mua nhà từ ngôi nhà thứ hai trở lên.

Ngoài việc đánh thuế cao với mức tỷ lệ % dự kiến như trên, Bộ Tài chính còn đề xuất xử phạt hành chính biệt thự bỏ hoang với chủ sở hữu biệt thự, với mức phạt là 10 - 20 triệu đồng/căn.????
Theo dự kiến, biệt thự bỏ hoang 3 tháng có thể áp thuế khoảng 5% trên giá trị hợp đồng, còn sau một năm mà biệt thự đó vẫn bỏ hoang thì sẽ bị tính thuế 10% trên tổng giá trị biệt thự  .


Luật gia Phạm Hồng Tuyến - Hội Luật gia Hà Nội cho rằng, việc khắc phục, xử lý hiện tượng biệt thự bỏ hoang, gây lãng phí tài nguyên đất thì cần phải có những quy định về đầu tư kinh doanh bất động sản như cấm chia lô, bán nền, bán nhà xây thô, chủ đầu tư chỉ được phép bàn giao nhà đã hoàn thiện.

“Ngoài ra, về mặt pháp luật thì cần phải có những chế tài và những quy định chặt chẽ để các chính sách về thuế đối với đất đai được thực thi hiệu quả”, ông Tuyến nhấn mạnh.

Trong khi đó, nhiều chuyên gia trong lĩnh vực bất động sản nhận định, việc đánh thuế này cũng không dễ khi tiêu chí về “bỏ hoang” vẫn chưa được xác định cụ thể.

Bên cạnh đó, họ cũng cho rằng để hạn chế hiện tượng đầu cơ bất động sản tại Việt Nam, cần phải sửa đổi bổ sung Luật Thuế sử dụng đất phi nông nghiệp năm 2010, trong đó có những quy định chuyên biệt điều chỉnh, xác định diện tích đất sử dụng không đúng mục đích, diện tích đất lấn, chiếm và diện tích đất chưa sử dụng theo đúng quy định để làm căn cứ tính thuế.

Cũng có chuyên gia bày tỏ lo ngại, việc đánh thuế cao này có thể sẽ gây ảnh hưởng đến phần lớn những người sử dụng đất không có tính chất đầu cơ - những người mua đi bán lại bình thường theo đúng quy định của Luật Kinh doanh bất động sản.


Tuy nhiên, có thể thấy, động thái này sẽ giúp giải quyết triệt để việc đầu cơ đất đai, tránh lãng phí tài nguyên đất và xác định, công khai được rõ danh tính chủ sở hữu.

 

 

 

Lạm phát sân golf

Từ nhiều tháng và cả nhiều năm qua, báo chí Việt Nam đã không ngớt phản ánh về tình trạng lạm phát sân golf. Một trong những minh họa sống động được nêu ra là một xã ở tỉnh Lâm Đồng phải “cõng” đến 3 sân golf, trong khi bà con nông dân người dân tộc thiểu số vẫn chưa thoát khỏi diện đói nghèo.
Nhưng dường như tiếng nói dân sinh đã bị các cơ quan dân nguyện bỏ ngoài tai. Đầu tháng 11/2011, đã xảy ra sự việc Bộ Xây dựng gửi một văn bản cho Văn phòng Quốc hội đề nghị làm rõ việc chuyển mục đích sử dụng 176 ha đất quốc phòng thuộc Trường bắn Miếu Môn ở Hà Nội thành dự án xây dựng sân golf. Cơ quan chủ trương cho việc chuyển đổi này, không phải ai khác, lại là Bộ Quốc phòng.

Theo văn bản trên của Bộ Xây dựng, Thủ tướng đã có quyết định phê duyệt quy hoạch sân golf Việt Nam đến năm 2020 cũng như quyết định phê duyệt quy hoạch chung xây dựng thủ đô Hà Nội đến năm 2030, tầm nhìn năm 2050, trong đó không có quy hoạch xây mới sân golf tại khu vực Miếu Môn.

Từ văn bản trên, người ta cũng biết thêm rằng Bộ Quốc phòng đã và đang triển khai một số sân golf tại khu vực sân bay Gia Lâm (Hà Nội) và sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM) để “phục vụ nhu cầu luyện tập thể thao, giao lưu và đối ngoại quân sự”(?).

Đáng chú ý, cho đến đầu tháng 11/2011, Bộ Quốc phòng vẫn chưa có kế hoạch rút lại chủ trương chuyển đổi trường bắn thành sân golf...


Nhìn lại các cuộc khiếu kiện đất đai diễn ra ở Việt Nam từ những năm 2000-2001 cho tới giai đoạn 2008-2009, có khá nhiều nông dân từ các địa phương – nơi phổ biến cơn lốc sân golf lấn chiếm đất canh tác – như Long An, đã lặn lội đến Văn phòng Quốc hội (trụ sở tại Sài Gòn) và ra tận các cơ quan trung ương ở Hà Nội để khiếu kiện.
Nội dung khiếu kiện cũng không nằm ngoài những “đặc thù” của vấn đề thu hồi đất làm dự án ở Việt Nam: bồi thường không thỏa đáng, không bảo đảm tái định cư và môi trường sinh sống làm ăn cho nông dân sau khi bị thu hồi đất, nạn nhũng nhiễu của cán bộ thu hồi đất và hành vi ép dân của chính giới chủ đầu tư dự án…

 

Có đến 80-90% cuộc khiếu kiện ở Việt Nam tập trung vào lĩnh vực đất đai – một tỷ lệ rất cao dù vấn đề khiếu kiện đã được Chính phủ và một số bộ ngành liên quan như Bộ Tài nguyên và Môi trường, Thanh tra nhà nước… cố gắng “khoanh vùng” cho đến năm 2007-2008.

Nhưng với tốc độ đô thị hóa tràn lan, thiếu quy hoạch, với gần một ngàn đô thị vệ tinh có chiều hướng ra đời đến năm 2020, với tình cảnh đất ruộng, đất thổ cư của người dân vẫn không được cải thiện bao nhiêu về cơ chế đền bù, sẽ chẳng có nhiều hy vọng rằng làn sóng khiếu kiện của người dân sẽ lắng dịu.

 

Các nhóm lợi ích có dừng cuộc chơi?

Bộ Tài nguyên Môi trường đề nghị các tỉnh dừng xây dựng đối với 27 dự án nằm ngoài quy hoạch, đồng thời xử lý nghiêm các doanh nghiệp giữ đất để đầu cơ trục lợi, gây tác động không tốt cho thị trường bất động sản.

Cũng từ tháng 8/2011, khi Bộ Kế hoạch và Đầu tư trình bổ sung các dự án sân golf ngoài quy hoạch, cho đến nay thủ tướng chính phủ vẫn giữ một thái độ im lặng thận trọng. Ít nhất, tờ trình bổ sung dự án sân golf vẫn chưa được phê duyệt, trong khi chính Bộ Kế hoạch và Đầu tư lại đang phải tiến hành kiểm tra một số dự án sân golf “có vấn đề” tại các địa phương. Hàng loạt dự án sân golf bị phát hiện vi phạm ở tỉnh Bình Thuận là một ví dụ.

 

Tuy nhiên sẽ khó có chuyện các nhóm lợi ích chịu dừng cuộc chơi trong một môi trường vẫn còn tràn lan tệ tham nhũng và nạn kiếm chác theo kiểu “tư bản dã man” như ở Việt Nam. Không phải lúc này thì lúc khác, con đường dẫn dắt từ hiện tại đến tương lai đã được thiết kế bởi những ý đồ trong quá khứ.

"Vào một thời điểm nào đó, nếu Chính phủ chấp thuận phê duyệt bổ sung số dự án sân golf “lỡ”, điều gì sẽ xảy ra? Khi đó, không chỉ là hậu quả về môi trường, sự mất ổn định của quy hoạch mà hậu quả với tính hệ thống của nó còn đào sâu vào khía cạnh phân cách giàu nghèo."
Nếu ngay cả một cơ quan trọng yếu như Bộ Quốc phòng mà cũng “nhắm mắt” làm ngơ cho đất quân sự biến thành thứ để kinh doanh, thì người dân có đầy đủ cơ sở để vẫn tiếp diễn mối lo âu đáng sợ về một tương lai không xa, hàng loạt dự án trên giấy có thể biến thành những khu biệt thự-sân golf thật sự., một trong những bất ổn nghiêm trọng của xã hội đương thời Việt Nam.

Cũng khi đó, với sự bật đèn xanh về bổ sung quy hoạch của Chính phủ, chắc chắn tại nhiều địa phương sẽ tái diễn cảnh ép giá, ép dân, hiện tượng liên kết giữa chủ đầu tư và chính quyền nhằm cưỡng chế thu hồi đất của dân…, để từ đó tích tụ, tích lũy ngày càng sâu những phản ứng bức xúc, phẫn uất của người dân mất đất.

Như một tiền lệ đã được định sẵn, chính quyền sẽ phải gánh chịu hậu quả lớn lao vào bất cứ thời điểm nào khi sự phẫn uất của người dân vượt qua ngưỡng kềm chế và trở nên bùng nổ.

 

Kinh doanh từ đất

Biểu đồ đi lên của sân golf và biểu đồ đi xuống của diện tích đất nông nghiệp là một nghịch lý không thể lý giải ở Việt Nam, dù tất cả những người nông dân phải chịu cảnh mất đất để phục vụ cho thói quen ăn chơi của giới thượng lưu, và hơn ai hết là giới chủ đầu tư kinh doanh sân golf, đều hiểu ra cái nghịch lý phũ phàng ấy.

Tại thời điểm đầu tháng 8/2011, có đến gần ba chục dự án sân golf “lỡ phát sinh” tại hàng loạt địa phương như Thái Nguyên, Thanh Hóa, Hải Phòng, Thái Bình, Bắc Ninh, Quảng Ninh, Đắc Lắc…, được Bộ Kế hoạch và Đầu tư đề xuất cho Chính phủ phê duyệt. Khi đó, dư luận và công luận Việt Nam lại một lần nữa lên cơn sốt.

Người ta lo lắng rằng chỉ cần thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gật đầu là Việt Nam lại mất thêm khoảng 4.000 ha đất canh tác nông nghiệp cho sân golf.


Con số 4.000 ha trên là có cơ sở thực tế, vì vào năm 2009, khi số lượng sân golf do các địa phương trình lên Chính phủ tăng vọt đến 156 dự án, thì một nửa trong số đó đã chiếm hết khoảng 8.000 ha đất nông nghiệp.

Vào cuối năm 2009, trước làn sóng phản đối mạnh mẽ của người dân, các nhà khoa học và báo chí về những hệ lụy đã và sẽ không thể tránh khỏi của sân golf như gây ảnh hưởng đến môi sinh, môi trường và “ăn” cả đất nông nghiệp, cộng với thực tế chỉ có một tỷ lệ nhỏ nhoi dự án kinh doanh sân golf có lãi, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải cắt giảm đến 76 dự án do chính quyền các địa phương trình đề nghị bổ sung cho quy hoạch sân golf đến năm 2020. Đến lúc đó, số lượng dự án sân golf đã là 90.

 

Hậu quả được các nhà khoa học và giới phân tích dự đoán đã xảy đến với 90 dự án sân golf trên vào năm 2011. Một cuộc kiểm tra của Bộ Kế hoạch và Đầu tư đã kết luận có đến 69 dự án - chiếm tỷ lệ khoảng 70% số dự án - nghiêng về kinh doanh bất động sản thay vì mục tiêu ban đầu là kinh doanh sân golf.

Không gì rõ hơn là chủ đầu tư lấy đất nông nghiệp của nông dân, phù phép chuyển quyền sử dụng đất trồng lúa thành đất phục vụ sân golf, rồi từ đó lại biến thành đất xây biệt thự và các hạng mục dịch vụ du lịch. Trong thực tế, có dự án chỉ dành 30% diện tích để làm sân golf, còn 70% là bất động sản và những thứ liên quan đến bất động sản.

Trong khi hiện trạng hoạt động của 90 dự án sân golf vẫn không mấy thay đổi, nếu không muốn nói là ngày càng tệ thêm vì lượng khách chơi golf có khuynh hướng giảm dần và làm cho nhiều chủ đầu tư lỗ nặng, số địa phương đệ trình dự án sân golf mới vẫn lũ lượt nằm chờ trước văn phòng thủ tướng. Trường hợp chuyển đổi mục đích từ trường bắn thành sân golf của Bộ Quốc phòng là một minh họa điển hình.

 

Nguyên cớ gì đã làm cho các chính quyền địa phương và Bộ Kế hoạch và Đầu tư tỏ ra hào hứng với dự án kinh doanh sân golf đến thế? Không mấy ai trong chính quyền không biết đến những chuyến “công tác” của các quan chức đầu ngành địa phương và cấp bộ được các chủ đầu tư nước ngoài và trong nước đài thọ hoàn toàn.

Những chuyến đi mang tiếng là “tham khảo kinh nghiệm nước ngoài” này, mà về thực chất là du hí, cùng với sự hứa hẹn của chủ đầu tư dự án sẽ dành cho quan chức địa phương cổ phần trong sân golf hoặc những lô đất đắc địa dễ sinh lãi, đã khiến cho giới chức địa phương như tự nguyện chịu cột chặt vào cái vòng kim cô béo bở, bắt buộc họ phải làm mọi thủ tục cần thiết để lách luật, làm sao tuồn hồ sơ dự án lên bàn làm việc của thủ tướng.

 

 

Những người nằm trong Đảng Cộng sản và các nhà phân tích nói rằng cuộc khủng hoảng không đơn thuần chỉ là do kinh tế, mà còn vì chính trị nữa, vì các lãnh tụ chóp bu đã không thích nghi được với tình hình thực tế là nền kinh tế thị trường đang ngày càng trở nên toàn cầu hóa ở Việt Nam. Một số các nỗ lực nhằm cải tổ các công ty quốc doanh và chống tình trạng địa phương cục bộ đã không mấy thành công.


ÔngTrương Tấn Sang mới đây đã có bài xã luận cảnh báo về sự suy thoái của "một số cán bộ".
"Rất khó mà giảm được nạn tham nhũng bởi các nhóm có quyền lợi trong đó bao gồm cả các quan chức nhà nước, các lãnh đạo cấp tỉnh và các nhà đầu tư," ông Đặng Hùng Võ, một trong số nhiều quan chức cao cấp nghỉ hưu muốn có thêm các cải cách theo hướng kinh tế thị trường, nói.

Trong lúc tăng trưởng kinh tế đang chững lại và tình trạng rối loạn xã hội dường như đang tăng, từ các vụ va chạm bạo lực quanh chuyện đất đai cho tới các vụ đình công bất hợp pháp tại các nhà máy, cuộc đấu tranh nội bộ trong giới lãnh tụ đảng đã tăng.

Hầu hết sự giận dữ đều hướng về phía ông Dũng, người mà một số quan chức trong chính phủ và trong đảng nói là đã tập trung quá nhiều quyền lực vào tay mình và tỏ ra ưu ái cho một nhóm nhỏ các tập đoàn tư nhân và công ty nhà nước.

Sau khi thất bại trong việc lật ông Dũng tại đợt tái sắp xếp nhân sự Đảng Cộng sản 5 năm một lần hồi 2011, đối thủ của ông là Trương Tấn Sang, người giữ vị trí Chủ tịch nước hầu như chỉ mang tính hình thức, đã tìm cách chọc sườn ông thủ tướng bằng cách kêu gọi phải có thêm cải tổ kinh tế và tiếp tục chống tham nhũng.

 

Trong bài xã luận đăng hôm thứ Năm, ông Sang cảnh báo Việt Nam đang bị áp lực bởi "các doanh nghiệp quốc doanh thua lỗ và sự suy thoái ý thức hệ chính trị, đạo đức và lối sống của một số cán bộ."

Hồi đầu tháng, trong một bước đi mang tính biểu tượng, Đảng đã lấy đi vị trí trực tiếp lãnh đạo Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng khỏi ông thủ tướng và tái thành lập bộ phận đối nội riêng của mình.

"Khi kinh tế khó khăn và mọi người mất tiền thì Đảng biết mình sẽ bị đổ lỗi," một quan chức cao cấp trong Đảng nói.

Tuy nhiên, Adam Fforde, một chuyên gia nghiên cứu chính trị Việt Nam tại Đại học Victoria, Australia, nói rằng cuộc khủng hoảng chính trị không chỉ về một người. "Có một khoảng trống chính trị trong giới chóp bu Việt Nam và sự coi thường rộng khắp đối với giới lãnh đạo. Không dễ gì họ thoát khỏi tình thế này."

 

From : Pham dinh Trong, Tuoi tre ,.Asia Sentinel,BBC....

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :