Publicité

Trước các vấn đề kinh tế cấp bách với chính phủ nhiệm kỳ mới, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới đây vừa tập hợp một cuộc họp để nghe tư vấn của 30 chuyên gia trong và ngoài nước.

BBC Việt Ngữ hôm 23/8, ông Bùi Kiến Thành cho biết về chủ đề của cuộc họp với sự tham gia của cả các vị như  cựu Phó Thủ tướng Trần Phương, cựu Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Trần Xuân Giá, cựu Thống đốc Ngân hàng nhà nước Cao Sỹ Kiêm hay Nguyễn Văn Giàu, đại biểu Quốc hội Võ Đại Lược.

 

 

Ông Bùi Kiến Thành: Đề tài là nhận diện tình hình kinh tế thế giới và nghiên cứu Nghị quyết 11 của chính phủ đưa ra, có những gì đã làm được, những gì chưa làm được, và tại sao lại có những kết quả chưa được mong đợi; và đề xuất ra những phương thức để làm sao thực hiện được nghị quyết 11 cho tốt, đề ra những chính sách lâu dài hơn cho chính phủ Việt Nam trong nhiệm kỳ năm năm này sắp tới, có những gì chính phủ cần phải làm.

 

" Góp ý đầu tiên là về vấn đề nhận diện tình hình kinh tế thế giới như thế nào, đã ảnh hưởng tới Việt Nam ra sao, và có những biện pháp gì để Việt Nam đối mặt với sự biến chuyển của kinh tế thế giới.

Tiếp theo là đề xuất trực tiếp vào vấn đề chính sách tiền tệ như thế nào để tạo được môi trường thông thoáng và những điều kiện, những phương tiện thuận lợi để nền kinh tế phát triển; không những là để kiềm chế lạm phát mà còn biết diễn biến tiền tệ như thế nào để cung ứng đầy đủ tín dụng cho nền kinh tế phát triển ổn định.Vai trò của ngân hàng trung ương cần phải được tăng cường lên. Ngân hàng trung ương là định chế tài chính quốc gia và có quyền phát hành giấy bạc, phát hành tín dụng.

Trường hợp hiện nay của Việt Nam, các ngân hàng thương mại đang huy động vốn trong nhân dân với lãi suất huy động quá cao với lãi suất 17, 18 phần trăm và cho vay ra tới các doanh nghiệp với lãi suất quá cao, 25, 26, 27 phần trăm, như vậy thì doanh nghiệp không thể làm việc được.

 

Và đối với các doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước, phải rà soát lại những việc làm của các tổng công ty, của các tập đoàn nhà nước và cắt bỏ những gì không nằm trong phạm vi cốt lõi của các tập đoàn, để cho các tập đoàn làm việc có hiệu quả hơn.

Đồng thời phải tăng tốc cổ phần hóa những doanh nghiệp nhà nước, rà soát lại đầu tư công chứ hiện nay đầu tư công vẫn còn quá dàn trải mà chính phủ phải chi tiêu một khoản tiền quá lớn cho những việc chưa cần thiết thì ngay tức khắc phải xem lại những dự án nào không cần thiết thì phải cắt giảm ngay chứ không thể do dự nữa.

Ngoài ra còn vấn đề tổ chức nhân sự như thế nào để những người được bố trí, đề bạt làm những công việc ích nước lợi dân phải có tinh thần chí công vô tư, cần, kiệm, liêm, chính.Đây là điều cực kỳ khó trong vấn đề nhân sự nhưng các vị đã đụng tới nó một cách thẳng thắn với chính phủ, có nhiều khi có những lời hơi gay gắt đối với chính phủ nhưng chính phủ vẫn tiếp nhận một cách hết sức tích cực. Vì vậy tạo ra một tinh thần giữa hai bên có sự trao đổi thực sự và những vấn đề rất quan trọng đã được đặt ra.

 

 

Tham nhũng đang lũng đoạn nền chính trị kinh tế VN ...

Tiền, quyền lợi cá nhân và quyền lợi thân tộc là động lực chính đằng sau cỗ máy chính trị Việt Nam hiện nay. Ðó là ghi nhận của hai công điện do Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh gởi về Washington D.C. trong hai tháng cuối năm 2009.

Hai công điện, một viết hồi tháng 10, một viết hồi tháng 12, 2009, bao gồm nội dung các cuộc nói chuyện riêng của ngoại giao Hoa Kỳ với một doanh gia và một quan chức thành phố Hồ Chí Minh hiện nay. Cả hai nhân vật Việt Nam đều bày tỏ sự ngao ngán trước tình trạng tham nhũng lan tràn. Cả hai bày tỏ sự bất lực trước tình trạng tham nhũng không thể ngăn chặn, mà phần lớn là vì, dưới sự bảo vệ của đảng, các đảng viên gần như trở thành “bất khả xâm phạm.”

 

 


Vào Ðảng để kiếm tiền...

 

Một doanh gia tại Sài Gòn nói, Ðảng Cộng Sản bị chi phối bởi nhóm đảng viên “chỉ muốn làm giàu cho cá nhân và gia đình họ,” và nhóm này “chống lại tiến trình minh bạch hóa hoặc những cuộc chiến chống nạn tham nhũng.”

“Tiền bạc đóng vai trò tai hại trong cơ chế hoạch định chính sách của Ðảng Cộng Sản, và cũng chính vì tiền mà đảng này bị Trung Quốc lợi dụng để mở rộng quyền lợi của họ tại Việt Nam, bất kể sự bực mình ngày càng lan rộng của quần chúng đối với chính sách của chính phủ và Ðảng CSVN đối với Trung Quốc.” Vẫn theo lời doanh gia.“Trên thực tế, quyền lợi kinh tế của cá nhân (đảng viên cộng sản) đã và đang trở thành yếu tố quan trọng nhất trong tiến trình làm chính sách của đảng. Tiến trình hoạch-định-chính-sách-dựa-trên-tiền khiến Ðảng Cộng Sản Việt Nam ngày càng được tổ chức dựa theo tinh thần bè phái, loại bè phái được định hình bởi các thỏa hiệp về quyền lợi kinh tế.”

 

Doanh nhân này nhận định, sự ra đời của tinh thần bè phái dựa trên quyền lợi kinh tế là một hiện tượng hoàn toàn mới. Hiện tượng này xuất hiện từ cuối năm 2005 và từ đó trở thành khuynh hướng chính trị có tính cách quyết định đối với Việt Nam: “Vào đảng, tất cả là vấn đề tiền bạc!”

“Hệ quả tất yếu, và nguy hiểm, của sự thăng tiến của nhóm đặc quyền kinh tế trong đảng chính là khuynh hướng chống lại sự minh bạch, chống lại cải tổ, chống lại điều hành chính phủ tích cực - vốn từng có thời được áp dụng. Sự đảo chiều này không phải do nhóm thủ cựu lấn thế, mà do quan điểm của nhóm đặc quyền kinh tế, xem sự minh bạch, tự do ngôn luận và cải tổ là trở ngại để họ thu vén quyền lợi.”

 

Trong số thành phần lãnh đạo chủ chốt của Ðảng Cộng Sản, có rất nhiều người hiểu rằng, đảng sẽ mất quyền kiểm soát nếu cứ tiếp tục đi theo con đường này. Tuy nhiên, thay vì ủng hộ khuynh hướng cải tổ để xây dựng sự ủng hộ cho đảng, họ tập trung mọi khả năng để kìm chế những thay đổi tích cực, cho dầu chỉ là tạm thời, để có thể vơ vét càng nhiều càng tốt cho riêng họ và gia đình họ.“Họ muốn vơ vét trước khi khuynh hướng chống đảng thắng thế.”

 

 

Những tập đoàn này lại cạnh tranh với nhau, không phải trên thương trường, mà thường là “trong cuộc đua để xem ai có thể cung cấp bổng lộc nhiều hơn cho gia đình và cho những đảng viên chủ chốt đã đứng ra ủng hộ họ.”

Các tập đoàn kinh tế quốc doanh ngày càng trở nên trung tâm của tiến trình chính trị, và là cỗ máy chính yếu mà Ðảng Cộng Sản sử dụng để thu vén quyền lợi cho đảng viên. Các tập đoàn này cũng ngày càng trở nên thiếu hiệu quả. Lý do là vì họ đo sự ‘thành công’ bằng khả năng phân phối tài nguyên quốc gia đến các giám đốc và người ủng hộ, chứ không bằng khả năng kinh doanh.”

 

 

Ðiều quan trọng, vẫn theo công điện thuật lời doanh nhân, tiền và quyền lợi chi phối cả các quyết định liên quan đến Trung Quốc - theo chiều hướng tiêu cực.

“Vì biết Ðảng Cộng Sản bị chi phối bởi tiền, giới lãnh đạo Trung Quốc sẵn sàng tung tiền để tiếp cận đảng viên Việt Nam, và qua đó mở rộng ảnh hưởng của Bắc Kinh tại Việt Nam. Trong khi quần chúng không ưa Trung Quốc, và trong khi một số cơ quan thuộc chính phủ Việt Nam cũng rất không ưa Trung Quốc vì cho rằng quyền lợi làm ăn với Trung Quốc gắn liền với nạn tham nhũng, thì quyền lực chính trị của Trung Quốc lại thăng tiến ngay trong nội bộ Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Lý do là vì, đây (Ðảng Cộng Sản Việt Nam) chính là nơi mà Ðảng Cộng Sản Trung Quốc biết rằng họ phải tập trung mọi nỗ lực để có được ảnh hưởng thật sự tại Việt Nam.”

 

 

 

Nội dung một cuộc nói chuyện khác, với một quan chức của thành phố Hồ Chí Minh, tái khẳng định quan điểm của giới doanh gia về nạn tham nhũng và sự bảo bọc của đảng đối với đảng viên của mình.

Công điện làm ngày 17 tháng 12, 2009 bàn về chức năng và thực lực của cơ quan Thanh Tra Chính Phủ tại Sài Gòn. Công điện trích lời quan chức này, rằng chống tham nhũng tại thành phố Hồ Chí Minh là công việc “tứ bề thọ địch.”

Bởi vì cơ quan Thanh Tra Chính Phủ không được quyền truy tố, và cũng không có thẩm quyền phối hợp (với các cơ quan khác), các cuộc điều tra công chức tham nhũng dễ dàng bị ngăn chặn bởi quan chức các bộ và ngành. Các cuộc điều tra tham nhũng liên quan đến đảng viên thậm chí không thể được tiến hành nếu không được giới lãnh đạo đảng cho phép.

Bên cạnh những khó khăn này, giới thanh tra cho rằng thách thức lớn nhất của họ bắt nguồn từ quan điểm của tất cả mọi công chức chính quyền, rằng chính “giới lãnh đạo cao cấp nhất của họ cũng dùng quyền lực để tham nhũng, để thu vén quyền lợi cá nhân.” Và vì vậy, “tham nhũng là điều chấp nhận được.”

 

 

Theo quan chức này, nỗ lực chống tham nhũng sẽ không bao giờ thành công trừ khi giới lãnh đạo cao nhất của đảng và chính phủ chịu nhúng tay vào.

Ông nói, những người chịu trách nhiệm chống tham nhũng “không bao giờ có thể thuyết phục được giới công chức đừng nhận hối lộ, đừng lạm dụng ngân sách, hoặc đừng lạm dụng quyền hành, nếu giới này vẫn còn tiếp tục chứng kiến cảnh lãnh đạo của họ, thành viên gia đình và bạn bè của lãnh đạo, vẫn cứ tiếp tục trở nên giàu có (nhờ vào tham nhũng).”

 

 

“Tham nhũng ở Việt Nam diễn ra từ nóc,” “và chỉ có thể chấm dứt bằng cách bắt đầu từ nóc.”

Ở Việt Nam, Thanh Tra Chính Phủ không được quyền khởi tố, không được phép yêu cầu các cơ quan khác nhau cùng hợp tác điều tra. Trong khi Thanh Tra Chính Phủ có thể điều tra từng cá nhân một, họ lại không được quyền khám xét văn phòng làm việc, khám xét computer, giấy tờ của các cá nhân đang bị điều tra, nếu không có “cơ quan chủ quản” viết giấy cho phép. Thậm chí, nếu một cấp trên trực tiếp của người đang bị điều tra đồng ý cho phép điều tra, chỉ cần một người khác, cấp cao hơn, bảo phải ngưng, thì toàn bộ tiến trình điều tra phải dừng lại.

Quan chức này nói, tại Việt Nam, công an có thẩm quyền tuyệt đối. “Công an chuyên về mảng an ninh và chính trị đứng riêng, có thẩm quyền tuyệt đối trong việc yêu cầu, hoặc trực tiếp nhúng tay, tịch thu tài liệu của bất cứ ai, không cần lệnh tòa.”

 

 

Mặc dầu Việt Nam có cơ quan “Thanh Tra Chính Phủ,” có vẻ như cơ quan này chỉ tồn tại “làm vì.” Thanh Tra Chính Phủ tại thành phố Hồ Chí Minh “hoàn toàn không được quyền điều tra đảng viên, bất kể đảng viên cao cấp hay đảng viên quèn, nếu không được phép của Thành Ủy.”

“Thậm chí với đảng viên cấp thấp nhất, quyết định điều tra cũng phải do Bí Thư Thành Ủy cho phép, tức là phải có phép của Bí Thư Thành Ủy “Ðối với các thành viên tương đối cao cấp, hoặc đối với các vụ “nổi cộm,” Thành Ủy thành phố Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ phải đưa ra cho lãnh đạo đảng tại Hà Nội quyết định.”

Bởi vì phải xin phép trước khi điều tra, các thanh tra luôn bị rơi vào tình huống: Ðảng sẽ không cho phép điều tra nếu không có chứng cứ rành rành về một cá nhân nào đó tham nhũng; hoặc là các thanh tra viên có thể bị kỷ luật, hoặc thậm chí bị bỏ tù, nếu cứ việc điều tra trước khi được cho phép.

Trên thực tế, một đảng viên chỉ bị điều tra nếu có một cơ quan vệ tinh nào đó của đảng, chẳng hạn Mặt Trận Tổ Quốc, yêu cầu phải có điều tra, dựa trên những tố cáo có bằng chứng hẳn hoi. Thậm chí trong các trường hợp này, đảng cũng sẽ yêu cầu đảng viên phạm lỗi “tự kiểm,” chứ thường là không cho phép tiến hành điều tra. Những đảng viên không biết tự kiểm, hoặc làm cho đảng mất mặt, thì đảng chắc chắn sẽ cho phép điều tra. Thậm chí, trong những trường hợp ấy, một số đảng viên cao cấp sẽ nhảy vào, tung ô dù che chở cho những đảng viên đàn em trung thành với mình.

 

 

 

 

Chức phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam - Chi nhánh tỉnh Phú Yên ...nhưng chưa có bằng tốt nghiệp THPT.

Chiều 21-9, ông Nguyễn Ngọc Khố, Giám đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam - Chi nhánh tỉnh Phú Yên, cho biết cơ quan này đang đề nghị ngành chức năng xác minh làm rõ những khuất tất trong lý lịch và bổ nhiệm ông Trịnh Thanh Tùng, Phó Giám đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam - Chi nhánh tỉnh Phú Yên.
Ông Khố cho biết sau khi dư luận phản ánh, ngày 20-9, chi bộ cơ quan đã tổ chức cuộc họp và  ông Tùng thừa nhận chỉ mới có giấy chứng nhận đã học lớp 11, hoàn thành chương trình học lớp 12 nhưng chưa có bằng tốt nghiệp THPT. Sau khi được tuyển dụng vào ngân hàng, ông Tùng học trung cấp ngân hàng, sau đó sử dụng bằng trung cấp để học tại chức tại Trường ĐH ngành kinh tế và quản trị kinh doanh Đà Nẵng, tốt nghiệp năm 1998. Từ năm 2007, ông Tùng được bổ nhiệm giữ chức phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam - Chi nhánh tỉnh Phú Yên .

 

 

Ông Cao Minh Quang bị tố giác đã 'khai man' rằng trong giai đoạn 1991-1994, ông là nghiên cứu sinh của đại học Uppsala và đã bảo vệ luận án tiến sỹ dược khoa tại đại học này.Tuy nhiên, có cáo buộc rằng ông chỉ đạt chứng chỉ Licentiatexamen về nghiên cứu khoa học dược phẩm tự nhiên vào ngày 26/10/1994 tại Đại học Uppsala và đây không phải văn bằng học vị.

Khai man học vị là diễn biến mới nhất trong một loạt cáo buộc liên quan ông Cao Minh Quang, người từng là quan chức hàng đầu trong lĩnh vực quản lý dược phẩm.

Trước đó ông Quang bị một công ty dược phẩm đâm đơn tố cáo đã ép công ty này cho vay một số tiền lớn và chỉ đạo thanh tra làm khó dễ cho họ.Thứ trưởng Cao Minh Quang đã lên báo giải thích rằng năm 2007 ông có vay của tổng giám đốc Công ty BV Pharma 2 tỷ đồng, nhưng với tư cách bạn bè cá nhân và đã hoàn đủ cả vốn lẫn lãi vào năm 2008.Thời gian vay mượn tiền, ông Quang đang trực tiếp lãnh đạo ngành dược.

Các tố cáo dồn dập thời gian qua gây đồn đoán về một nỗ lực gây bất lợi cho ông thứ trưởng, ngay sau khi Bộ Y tế có tân bộ trưởng.

 

 

Trong một tài liệu được ông công bố qua mạng, GS Thayer phân tích về nguyên nhân có thực trạng lao động TQ bất chấp chính quyền cấp địa phương .Theo GS Thayer, lao động giản đơn Trung Quốc tiếp tục vào Việt Nam vì có sự thông đồng giữa chủ lao động Trung Quốc với nhà chức trách Việt Nam.Lao động giản đơn Trung Quốc hoặc được cấp thị thực du lịch hoặc được cấp giấy phép lao động như công nhân lành nghề mà không được kiểm tra thích hợp.

Thực trạng này đặt ra các câu hỏi về mối quan hệ giữa những công ty Trung Quốc và biên phòng Việt Nam cũng như chính quyền địa phương tại Việt Nam.Công nhân Trung Quốc cũng hình thành cộng đồng riêng tại địa phương nơi họ cư trú và cũng có tin nói họ không tuân thủ luật Việt Nam.

 

 

 

From : BBC , NguoiViêt online ,Nld, ...

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :