Bà con kéo nhau lên thành phố yêu cầu chính quyền trả lại đất đai cho họ
Hôm 11/01/2012, khoảng 60 dân oan ở các tỉnh ở miền Tây Nam Bộ cùng dân oan ở Sài Gòn biểu tình ở văn phòng Thanh Tra Chính Phủ tại 201 Võ Thị Sáu, thành phố Hồ Chí Minh.
Khoảng 8 giờ sáng ngày 11/01 tại văn phòng Thanh Tra Chính Phủ ở số 210 đường Võ Thị Sáu, các dân oan ở miền Tây Nam Bộ gồm các tỉnh Long An, Tiền Giang, Bến Tre và An Giang cùng một số dân oan khác tại Sài Gòn bắt đầu giăng cao các khẩu hiệu như “Dân Bến Tre Đòi Đất”, “Đã Đảo Tham Nhũng”, “Lãnh đạo trung ương và địa phương có quan tâm đến người dân không nhà, sống lang thang đầu đường xó chợ?”, “Tết đến, chính phủ, thủ tướng, lãnh đạo vui vầy đón Tết, nhưng quý vị có nhớ dân oan rất khổ vì thổ tặc núp bóng chính quyền?”…Một người trong đoàn biểu tình cho biết:
“Ngày Tết đến rồi, nhưng mà vì dân đã quá khổ, nhà cửa không có. Người thì ở ngoài chùa. Người thì ở chợ. Người phải ở lang thang ngoài đường. Thành ra, người ta phải bức xúc, phải lên 210 Võ Thị Sáu để khiếu kiện đòi nhà, đất. Không có cơ quan nào giải quyết hết.”
Những dân oan này biểu tình trong ôn hòa với các khẩu hiệu và những vần thơ. Họ trông chờ được đại diện của chính phủ giúp cho họ. Nhưng hoàn toàn ngược lại. Các công an, lực lượng bảo vệ, cảnh sát 113 dùng những chiếc xe rác, xe buýt lớn che chắn chỗ dân oan không cho người đi đường nhìn thấy và gây áp lực với đoàn người biểu tình.
“Họ còn nhào đến giật khẩu hiệu của bà con. Bà con bức xúc quá. Bà Phan Thị Bảy, ở An Giang, đã 70 tuổi, khiếu kiện nhiều năm không được giải quyết. Bà lăn ra khóc thảm thiết. Bà đập đầu xuống sàn gạch ngay tại chổ 210 Võ Thị Sáu.”
Bà Tín, 67 tuổi, ở Ba Tri-Bến Tre đã bị trưng thu vô điều kiện gần 4.5 mẫu đất từ năm 1983. Bà đã 8 lần ra Hà Nội để khiếu kiện và trong ngần ấy năm với bao công khó, bà được trả lại dần dần tổng cộng khoảng 1.7 mẫu phần đất của người khác chứ không phải phần đất của chính bà. Lần cuối cùng khiếu kiện, bà đã canh cửa từng ngày ở văn phòng thanh tra và trong suốt 23 ngày bà được tiếp xúc với đại diện của cấp trung ương. Họ nói với bà rằng họ sẽ gửi phái đoàn đến địa phương để giải quyết. Ngày 17/10/2011 vừa rồi, phái đoàn trung ương đã đến Bến Tre và có quyết định sau cùng là yêu cầu chấm dứt khiếu kiện. Bà nói:
“Bắt đầu họ cũng hợp tác với tỉnh Bến Tre, khuyên tôi già cả lớn tuổi đừng đi khiếu kiện nữa, bao nhiêu đó đủ sống gia đình rồi, đi rồi bệnh hoạn này kia. Rồi ra văn bản chấm dứt khiếu kiện.”
Bã đã bức xúc phản ứng với chính quyền rằng:
“Mấy ông yêu cầu chính phủ vô đây, mấy ông sắp đặt bác đơn chúng tôi hết trơn. Vậy là coi như lấy đất của tôi mà không trả, bây giờ biểu chấm dứt khiếu kiện. Như vậy có phải ăn cướp không?”
Ngày Tết đến rồi, nhưng mà vì dân đã quá khổ, nhà cửa không có. Người thì ở ngoài chùa. Người thì ở chợ. Người phải ở lang thang ngoài đường. Thành ra, người ta phải bức xúc, phải lên 210 Võ Thị Sáu để khiếu kiện đòi nhà, đất.
Một dân oan
Một dân oan khác ở An Giang cho biết đã bị trưng thu nhà cửa 18 năm trước. Bà Lương kể lại:
“Cách đây 18 năm, năm 1993 tôi ở ngay khu thương mại, ngay trung tâm thành phố Long Xuyên. Chính quyền này đương nhiên không làm theo đúng thủ tục để cưỡng chế giải tỏa. Trong lúc đó, chúng tôi cũng cũng không cưỡng lại nói là không đi. Nhưng mà đang làm đơn để xin tạo điều kiện cho chúng tôi đi. Không dùng quyết định thu hồi đất, không có quyết định cuối cùng, cũng như không có giám định nhà đất. Đùng một cái chính quyền đem lực lượng vũ trang lại cưỡng chế chúng tôi, đập phá nhà. Từ đó, sống chết gì mặc tình. Không nói tới, không hỏi tới, mà cũng không lên phương án đền bù gì hết. Chúng tôi đi cùng khắp hết trơn. Rồi đi tới Hà Nội, cũng không được hiệu quả gì hết.”
Chính quyền không giải quyết
Bà Lương đã đi khiếu kiện nhiều nơi, nhưng không được giải quyết. Sức mòn, lực kiệt, đang sống lây lất ở hiên chùa. Bà và những dân oan khác ở An Giang cố bám trụ lại thành phố đã hơn 3 tháng để trường kỳ tập trung trước văn phòng 210 Võ Thị Sáu mỗi 2 ngày cuối tuần, giăng khẩu hiệu kêu oan. Bà Lương cho biết:
“Bây giờ đi lên đây, có người đi bán vé số để có tiền duy trì ở đó. Người thì đi lau nhà lau cửa người ta để có tiền, để sống tại đó. Và có những người đi rửa chén mướn.”
Cuộc biểu tình diễn ra được gần tiếng đồng hồ. Những dân oan này được kêu gọi lên xe để chở qua văn phòng tiếp dân ở 35 Hồ Ngọc Lãm, quận Bình Tân. Một số dân oan đã bước lên xe với hy vọng được chính quyền tiếp đón và lắng nghe cũng như giải quyết cho những hoàn cảnh bần cùng của dân oan. Một số khác thì cương quyết không lên xe và họ nói rằng nếu bị cưỡng ép, họ sẽ tự sát.
Bà Tín, Bến Tre
Sau cuộc biểu tình ngắn ngủi trong vòng 1 giờ đồng hồ, đài chúng tôi liên lạc được với một vài dân oan ở Bến Tre. Họ cho biết rằng xe đã không chở đến văn phòng tiếp dân ở 35 Hồ Ngọc Lãm, mà đã chở họ thẳng về Bến Tre và đã bỏ họ dọc đường với câu giải thích là sắp tết nên không giải quyết trong thời điểm này.
Những dân oan trong lần biểu tình ngày 11 vừa qua cho biết là họ cảm thấy như bị chính quyền lừa gạt họ. Họ vét cạn từng đồng tiền trong túi để ra tận thủ đô khiếu kiện gần 20 năm. Nhưng phía trung ương kêu về địa phương vì đã ban hành nghị quyết, quyết định trả lại cho họ. Nhưng khi về địa phương thì lại không đúng như vậy. Như trường hợp bà Tín ở Bến Tre dù được trả lại một phần, bà vẫn tiếp tục khiếu kiện.
Thanh tra chính phủ kêu bà về sẽ có phái đoàn trung ương về làm việc, giải quyết cho bà. Nhưng kết cục là bà nhận được quyết định không được khiếu kiện nữa. Những dân oan mất đất mất nhà như bà Tín không phải là ít và họ đã mỏi mòn đi khiếu kiện khắp nơi, nhưng tất cả đều vô vọng. Những dân oan này tin rằng cho đến ngày họ chết thì những oan khúc của họ sẽ mang theo mà không được giải quyết.
“Tại sao lại như vậy? Tôi cũng không hiểu là tại sao. Người Việt Nam mình cai trị người Việt Nam. Sao để hình ảnh đau thương quá như vậy?”
Cũng như bao dân oan khác khắp nơi ở Việt Nam, bà Lương mong chờ câu trả lời từ phía chính phủ trước khi bà nhắm mắt.
Ai là địa chủ thời nay?
From :Hoàng Kim ( Dông thap )
Cái bọn người nó nói “nỗi lo hình thành giai cấp địa chủ mới” là cách... lũ đó nó tung hỏa mù thôi. Thời nay, người ta cần lợi nhuận không cần tích tụ đất. Thời nay tên địa chủ lớn nhất là cái Hội lương thực phải gió gì đó. Nó xuất khẩu gạo là đủ, nó chi phối giá cả, nó cần gì tập trung đất?”
Gợi ý của Nhà giáo Phạm Toàn quá hay, đúng quá, nhất là lại trúng vào trung tâm bức xúc của tôi, vì thế, tôi vội tìm hiểu để biết: Ai là địa chủ thời nay? Địa chủ thời nay hoạt động ra sao?
Để biết địa chủ thời nay, cần phải biết địa chủ thời xưa.
Ai là địa chủ thời xưa?
Lúc mới giải phóng năm 1975, đi học, tôi được thầy cô dạy rằng: địa chủ là những người bóc lột tá điền đến tận xương tủy, bọn địa chủ nó ác lắm.
Nghe cải lương: địa chủ là kẻ chuyên cướp vợ tá điền, cướp con tá điền để trừ nợ.
Nhớ có lần đang nghe cải lương mẹ tôi nói: địa chủ cũng có người tốt chứ không xấu hết. Ở huyện Nghĩa Hành tỉnh Quảng Ngãi ngày xưa có ông Ban Trình, ruộng đất cò bay thẳng cánh, nhưng là người rất tốt.
Theo Thông tư giải thích và bổ sung về chính sách phân định thành phần giai cấp ở nông thôn (xem phụ lục), thì năm 1957, “địa chủ” được định nghĩa như sau:
Về diện tích: địa chủ là gia đình có bình quân chiếm hữu một nhân khẩu trong gia đình đó gấp 3 lần bình quân chiếm hữu của một nhân khẩu địa phương, những gia đình chỉ có một hoặc hai người, số ruộng đất của mỗi người trong gia đình quá gấp 4 số bình quân chiếm hữu của mỗi nhân khẩu địa phương.
Về thu nhập: địa chủ là gia đình có lao động chính nhưng chiếm hữu nhiều ruộng đất, số bóc lột về ruộng đất trên 40 tạ và gấp 3 số tự làm ra.
(Tổng số người bị quy trong Cải cách ruộng đất đã được thống kê là 172.008 người; số người bị oan sai là 123.266 người, chiếm tỷ lệ 71,66% – xin xem tham luận Để đường lối cách mạng đúng đắn hơn: cái nhìn từ lịch sử của Ths. Ngô Vương Anh tại Hội thảo Quốc tế Việt Nam học lần thứ ba “Việt Nam: hội nhập và phát triển” tháng 12 năm 2008, tại Hà Nội).
Địa chủ miền Bắc được định nghĩa như trên, còn địa chủ miền Nam khoảng năm 1931 thì như thế nào?
Theo cụ Vương Hồng Sển, trong cuốn Hơn nửa đời hư (nhà xuất bản Tổng hợp TP Hồ Chí Minh, trang 298) thì ngoài thế lưu danh bốn người đại địa chủ: Nhất An, nhì Phát, tam Chanh, tứ Định.
Bà Phủ An có một sở ruộng tại làng Hòa Tú, ấp Bâng-Xa-mo, rộng đến 1121 ha.
Cũng theo Cụ Vương, thì con cháu của bốn vị đại địa chủ này cũng phải lên chợ sinh sống, chỉ hai ba đời là không còn ruộng đất.
Hỏi lại mẹ về ông địa chủ Ban Trình, mẹ tôi kể:
- Ông Ban Trình ruộng đất cò bay thẳng cánh, thế nhưng ông rất tốt với tá điền, khi mất mùa ông cho nợ lại chứ không đòi xiết nợ, ai bán đất cho ông thì ông cho phép tùy ý thục mãi hoặc đoạn mãi, chứ không ép người ta phải bán đoạn mãi ( thục mãi là bán đất nhưng khi có tiền thì được phép chuộc đất lại, đoạn mãi là bán đứt không được chuộc), đến ngày trưng nộp lúa ông bảo người nhà nấu cơm cho tá điền ăn.
Ông cố của con bán đất cho ông Ban Trình bằng cách thục mãi, ông ngoại con chuộc lại.
Đến thời khởi nghĩa ông bị chết chém, thế nhưng, đến nay, những người biết về ông ở Nghĩa Hành đều thương tiếc ông.
Ai là địa chủ thời nay?
Thông tư đã dẫn giải thích và bổ sung về chính sách phân định thành phần giai cấp ở nông thôn qui định:
Trong khi vạch một gia đình là địa chủ, phải căn cứ trên cả ba mặt:
1) Chiếm hữu hoặc sử dụng ruộng đất,
2) Lao động,
3) Bóc lột,của gia đình đó, chứ không thể đơn thuần chỉ nhìn vào một mặt nào.
Chúng ta đều biết:
1) Hiện nay, đất đai thuộc sở hữu Nhà nước.
2) Nông dân làm ra lúa gạo nhưng Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) độc quyền trong việc mua bán lúa gạo, VFA muốn mua lúa của nông dân bao nhiêu thì mua, muốn bán gạo của nông dân bao nhiêu thì bán.
Trong bài báo Bao giờ mới giàu?, Giáo sư Võ Tòng Xuân chua chát hỏi: “Nếu chúng ta cứ duy trì mãi kiểu tổ chức sản xuất lúa gạo như thế này, để cho nông dân suốt đời làm tôi mọi cho các công ty xuất khẩu làm giàu thì liệu đến bao giờ người trồng lúa mới giàu nổi?”
Hầu hết doanh nghiệp xuất khẩu gạo trong VFA là doanh nghiệp Nhà nước, tức là Nhà nước sở hữu các doanh nghiệp này.
Theo Nông Nghiệp Việt Nam online, “Tổng công ty Lương thực miền Nam (TCty LTMN) là đơn vị chủ lực trong XK gạo của nước ta, hàng năm XK hơn 3 triệu tấn gạo, đạt kim ngạch hơn 2 tỷ USD, tức chiếm tới hơn 60% lượng gạo XK của cả nước.”
Bán 3 triệu tấn gạo phải mua khoảng 4,8 triệu tấn lúa. Một năm mỗi Ha làm lúa 2 vụ được khoảng 11 tấn, như vậy, cần khoảng 436.363 Ha để làm được 4,8 triệu tấn lúa (1,6 tấn lúa xay được 1 tấn gạo).
Báo điện tử của VFA xác nhận Hiệp hội lương thực Việt Nam có số lượng gạo xuất khẩu “chiếm trên 90% tổng số lượng gạo xuất khẩu chung của cả nước.”.
90% của khoảng 7 triệu tấn gạo, tức khoảng 6,3 triệu tấn gạo, qui ra lúa khoảng 10 triệu tấn, để sản xuất 1 năm 10 triệu tấn cần khoảng 909.000 ha.
Bà Phủ An đại địa chủ số 1 của Việt Nam có 1.121 ha.
VFA bắt nông dân làm đến 909.000 ha để cung cấp lúa cho VFA bán lấy lời.
3) VFA luôn dùng quỷ kế mua lúa tạm trữ để bóc lột nông dân đến tận xương tủy.
Năm 2008, bán lúa giá 6432 đồng/kg, nhưng mua lúa tạm trữ của nông dân có 4.000 đồng/kg vậy VFA lời 2.432 đồng/kg, còn nông dân hòa vốn.
Năm 2009, VFA bán lúa tạm trữ giá 6.362 đồng/kg, nhưng mua lúa tạm trữ giá 4.000 đồng/ kg, lời 2.362 đồng/kg lúa, nông dân lại bán lúa hòa vốn.
Năm 2010, VFA bán lúa giá 5.365 đồng/kg, mua lúa tạm trữ với giá 4.000 đồng/kg. VFA lời 1.365 đồng/kg.
Đến đây, xin Nhà giáo Phạm Toàn miễn cho tôi khỏi phải kết luận ai là địa chủ thời nay.
From : RFA ,...