Publicité

Từ bài học Hoàng Sa 1974


Hôm qua 11.1, tại Hà Nội, Trung tâm Minh Triết (thuộc Liên hiệp Các hội khoa học kỹ thuật VN) đã tổ chức buổi gặp mặt tưởng niệm 40 năm sự kiện Hoàng Sa bị Trung Quốc đánh chiếm.
Tham dự có nhiều chuyên gia, nhà nghiên cứu trong lĩnh vực biển đảo.

 

Ngày 11.1, tại Nhà hát TP.HCM, Trung tâm văn hóa doanh nhân Việt Nam phối hợp Tạp chí Văn hóa doanh nhân Việt Nam tổ chức lễ biểu dương và vinh danh 105 doanh nghiệp, doanh nhân với chủ đề: “Doanh nhân Việt Nam hướng ra biển đảo”. Buổi lễ nhằm tôn vinh, ghi nhận những đóng góp tích cực của doanh nhân, thể hiện trách nhiệm với biển đảo quê hương. Đây là lần thứ 11 liên tiếp Trung tâm văn hóa doanh nhân Việt Nam và Tạp chí Văn hóa doanh nhân Việt Nam thực hiện chương trình tôn vinh này, và là lần đầu tiên tổ chức tại TP.HCM. 


Tại buổi gặp mặt, Trung tâm Minh Triết đã ra tuyên bố trong đó khẳng định việc chiếm đoạt một phần quần đảo Hoàng Sa (1956) và đem quân cưỡng chiếm hoàn toàn Hoàng Sa năm 1974 của Trung Quốc là phi pháp, chà đạp lên luật pháp quốc tế. Tuyên bố cũng lên án hành động xâm chiếm lãnh thổ VN mà Trung Quốc vẫn tuyên bố là nước quan hệ “láng giềng hữu nghị”.

Tuyên bố của Trung tâm Minh Triết cũng bày tỏ sự ủng hộ đối với lập trường của Chính phủ VN, khẳng định chủ quyền của VN ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, lên án và tố cáo trước dư luận quốc tế về hành động xâm lược của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa.

 

Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, Giám đốc Trung tâm Minh Triết nhận xét với chiến lược biển đầy tham vọng bành trướng, Trung Quốc vẫn đang tiếp tục gây hấn với các nước trong khu vực, ngang nhiên vạch ra “đường lưỡi bò” trên biển Đông, công bố “Vùng nhận diện phòng không” (ADIZ) ở biển Hoa Đông, gây khó dễ cho các hoạt động bình thường của các nước trong khu vực. Cũng theo ông Nguyễn Khắc Mai, hệ thống lại những sự kiện đã xảy ra 40 năm qua, mọi người đều thấy các hành động của Trung Quốc uy hiếp hòa bình, phát triển của khu vực và làm cho cả thế giới lo ngại.

Phát biểu tại cuộc gặp mặt, ông Nguyễn Trung, nguyên trợ lý Thủ tướng Võ Văn Kiệt, chia sẻ 40 năm Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm lược là sự kiện đau buồn nhưng cũng nhân dịp này cần có sự thức tỉnh rõ hơn vấn đề hòa hợp dân tộc. Theo ông Nguyễn Trung, việc nhìn nhận những binh lính VN Cộng hòa (VNCH) đã hy sinh cho Hoàng Sa cũng là những người yêu nước đã ngã xuống cho Tổ quốc là vô cùng cần thiết.

 

Ý thức bảo vệ đất nước

Ông Nguyễn Đăng Quang, một trong những thành viên tham dự Phái đoàn liên hiệp quân sự 4 bên sau Hiệp định Paris (1973) kể lại chính các sĩ quan VNCH mà ông có dịp tiếp xúc đã có dự đoán về việc Trung Quốc sẽ tấn công Hoàng Sa và Trường Sa ngay từ năm 1973.

Cụ thể trong một buổi làm việc chính thức, một thiếu tá VNCH đã hỏi ông Quang: “Chúng ta đều là người Việt, hiện tại chúng ta đang là kẻ thù của nhau nhưng sau này có lẽ sẽ không là kẻ thù của nhau nữa. Tôi xin hỏi liệu sau này có một cường quốc phương bắc xâm chiếm một mảnh đất nào của chúng tôi hoặc của các ông thì các ông sẽ đối phó ra sao?”. “Lúc đó tôi mới ngoài 30, nhiều vấn đề cũng chưa hiểu rõ để đủ sức trả lời câu hỏi này. Chỉ một năm sau đó khi xảy ra sự kiện Hoàng Sa tôi mới thấy rằng chính những người ở phía đối địch hóa ra họ cũng có ý thức bảo vệ đất nước không hề kém chúng ta”, ông Quang nhớ lại.

Tại sự kiện này, Trung tâm Minh Triết đã trao tặng bà Huỳnh Thị Sinh, quả phụ thiếu tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo của quân đội VNCH, người đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974 tấm phù điêu tôn vinh hành động vì biển đảo VN và một khoản tiền hỗ trợ do trung tâm vận động đóng góp.


Còn nhiều vấn đề

Theo GS-TS Nguyễn Chu Hồi - nguyên Phó tổng cục trưởng Tổng cục Biển và hải đảo VN (Bộ Tài nguyên - Môi trường), việc tưởng niệm Hoàng Sa 1974 cũng như các sự kiện khác là quan trọng nhưng điều quan trọng hơn là từ sự kiện đó rút ra những bài học cho tương lai.

Theo ông Hồi, liên quan đến vấn đề biển đảo vẫn còn quá nhiều góc cạnh mà hiện VN đang bỏ trống, trong đó có cả những vấn đề lý luận về chiến lược phát triển kinh tế biển. Trong khi đó phía Trung Quốc khẳng định rõ ràng của chung thì khai thác trước, của riêng Trung Quốc thì phải giữ riêng, những khu vực còn tranh chấp thì củng cố, trong trường hợp không còn con đường nào khác mà buộc phải phân chia thì Trung Quốc không bao giờ chịu thua.

 

 

 

Nhân 40 năm Trung Quốc tấn công, chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa, đại tá Nguyễn Thành Trung, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và cũng là phi công được “Việt cộng” cài vào không quân Việt Nam Cộng hòa, đã kể lại với Thanh Niên về kế hoạch dùng không quân tái chiếm Hoàng Sa. Trong đó, không quân Việt Nam Cộng hòa dự định triển khai 120 chiến đấu cơ F-5 để tấn công 41 chiến hạm Trung Quốc trên biển Đông.


Đại tá Nguyễn Thành Trung kể: “Cất cánh từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa, tụi tôi thừa sức đánh với họ trong 20 phút, thừa dầu bay về Đà Nẵng. Cự ly từ Hải Nam ra Hoàng Sa xa hơn Đà Nẵng ra Hoàng Sa chút xíu, nhưng không quân Trung Quốc chỉ có MiG-21, ra tới Hoàng Sa thì không còn dầu để quay về. MiG-21 không dám bén mảng ra Hoàng Sa, mà ra đến đấy tụi tôi đánh cũng rớt, hoặc không có dầu về. F-5 vừa mang bom, tên lửa, vừa có súng, hai bên 2 cây 20 li, mỗi bên cánh 2 quả bom và chùm 3 quả ở giữa, hai bên đầu cánh là 2 tên lửa đối không Sidewinder. Hỏa lực của F-5 hồi đấy là quá mạnh”.

 

Thực sự, điều ông Trung nói (khả năng tác chiến không quân ở những vùng biển xa bờ   là thách thức mà Bắc Kinh tìm cách khắc phục suốt gần nửa thế kỷ qua.

 

tq.JPG

Trông chờ tàu sân bay

Theo báo cáo thường niên mang tên Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2013 - do Bộ Quốc phòng Mỹ công bố đánh giá năng lực quân sự của Trung Quốc, Bắc Kinh hiện chủ yếu sử dụng các loại chiến đấu cơ J-7, J-8, J-10, J-11, JF-17 do nước này tự sản xuất và Su-27, Su-30 có xuất xứ từ Nga. Đây là những loại chiến đấu cơ đa nhiệm, trang bị nhiều vũ khí hiện đại gồm pháo, tên lửa đối không, đối hạm, tấn công mặt đất và bom... Trong đó, chỉ có 3 loại J-10, J-11 và JF-17 được cho là đủ khả năng tác chiến tầm xa. Tuy nhiên, để đạt được bán kính chiến đấu trên 1.000 km, đủ sức vươn đến quần đảo Trường Sa hay Senkaku/Điếu Ngư, thì chúng phải được tiếp nhiên liệu trên không. Bắc Kinh không thiếu máy bay tiếp liệu nhưng để số phi cơ này hoạt động an toàn thì đòi hỏi một cơ số không nhỏ chiến đấu cơ hộ tống đi kèm.

Hồi đầu năm 2012, khi rộ lên thông tin Israel triển khai chiến đấu cơ tấn công Iran, giới chuyên gia quân sự từng nhận định Tel Aviv phải sử dụng tổng cộng khoảng 100 chiến đấu cơ thì mới đủ sức đảm bảo cho một phi đội tấn công chủ lực chưa đến 10 chiếc đi kèm máy bay tiếp liệu vượt qua quãng đường dài. Khi đó, chỉ cần mạng lưới phòng không của đối phương hoạt động hiệu quả thì kế hoạch tấn công dễ bề phá sản. Trở lại với khu vực Đông Á, cả vùng biển Đông lẫn Hoa Đông đều đang được phòng thủ bởi những loại tên lửa đối không tối tân như S-300, Patriot. Vì thế, với năng lực hiện tại, nếu Trung Quốc triển khai không quân hỗ trợ hải quân để tham chiến ở hai vùng biển này nhằm thực hiện tuyên bố chủ quyền, thì Bắc Kinh sẽ đối mặt với một rủi ro cực lớn.

 

 

 Môt chien ham TQ

 

tau-tq.jpg

 

  

Bởi thực tế trên, nhiều năm qua, Trung Quốc nỗ lực phát triển lực lượng tác chiến tàu sân bay để sở hữu khả năng tác chiến không quân tầm xa theo hướng ít rủi ro nhất. Tuy nhiên, giới chuyên gia quốc tế nhận định rằng dù đã sở hữu tàu sân bay nhưng đây là một chiến hạm cũ kỹ, nên Bắc Kinh vẫn phải chờ đợi nhiều năm nữa mới đạt mục tiêu trên.


 
Phân bổ lực lượng không quân Trung Quốc.
SĐ: Sư đoàn (Nguồn: Ngu Giac dai)

 

 TQd2_VTOP.jpg

 

Đoạn trường sao chép

Để củng cố sức mạnh không quân, hướng đến hoàn thiện khả năng tác chiến tầm xa, Trung Quốc liên tục cho ra đời nhiều dòng chiến đấu cơ mới. Đầu tháng này, nhiều trang mạng xuất hiện hình ảnh được cho là của dòng máy bay chiến đấu đa nhiệm J-16 mà Bắc Kinh đang phát triển. Tuy nhiên, CNA dẫn ý kiến từ một số chuyên gia nhận định đây chỉ là phiên bản sao chép từ loại Su-30 do Nga sản xuất. Cho nên, J-16 chỉ thuộc thế hệ 3++ chẳng thể xem là đối thủ của dòng Su-35, thuộc thế hệ 4++, như cách mà truyền thông Trung Quốc “tự sướng”.

 

Thực tế, J-16 chẳng phải là dòng chiến đấu cơ đầu tiên của Bắc Kinh bị tố đã sao chép từ nước ngoài. Cuối năm 2012, khi Trung Quốc liên tục thông tin về loại chiến đấu cơ tàng hình J-31, CNN dẫn lời một số chuyên gia nhận định: “J-31 giống F-22 đến 75% từ phần thân dưới, còn phần đầu thì rất giống F-35”. Tương tự, báo The Diplomat đăng bài bình luận nhận định: “Nó (J-31 - NV) giống F-22 ở một số góc độ và giống cả F-35 trong một số đặc điểm khác. Công phu hơn, chuyên trang quân sự Defense Tech còn dùng hình ảnh chi tiết để chỉ ra những bộ phận của J-31 được sao chép từ chiến đấu cơ Mỹ.

Cũng trong năm 2012, khi xuất hiện hình ảnh dòng chiến đấu cơ J-15 mà Bắc Kinh trang bị cho tàu sân bay Liêu Ninh, truyền thông quốc tế cũng dẫn lời giới chuyên gia nhận định loại phi cơ này được “thửa lại” từ Su-33 của Nga. Theo RIA-Novosti, vào năm 2006, Nga đã từ chối việc Trung Quốc đề nghị mua máy bay chiến đấu Su-33 Flanker-D nhưng chỉ muốn nhận trước 2 chiếc để “bay thử”. Vì thế, Trung Quốc chuyển sang mua 1 chiếc Su-33 Falcon-D từ Ukraine và chẳng quá lâu sau thì J-15 ra đời với nhiều nét tương đồng. Ngoài ra, hồi năm 1995, Moscow từng chịu bài học cay đắng khi chuyển giao công nghệ để Bắc Kinh sản xuất 200 chiếc Su-27SK đặt tên là J-11 để rồi Trung Quốc tự ý nội địa hóa nhiều hơn thỏa thuận khiến Nga phải hủy thỏa thuận. Với “thành tích” như vậy, chiến đấu cơ do Bắc Kinh chế tạo luôn bị đánh giá thấp về chất lượng.

 

 

 

 

From : Thanh nien , Lao dong,..... 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :