Publicité

Như chúng ta biết, tình hình kinh tế VN đang lâm vào giai đoạn khó khăn chưa từng thấy như các doanh nghiệp phá sản hàng loạt, nạn thất nghiệp trầm trọng, ngân hàng lao đao. Đối nội thì như thế, còn đối ngoại thì Bắc triều quấy phá, bắt bớ ngư dân, đánh chiếm biển đảo, càng ngày càng tập trung tàu chiến, lăm le xâm chiếm biển đảo.


Trong tình hình cấp bách như vậy, hội nghị TU6 được triệu tập khẩn cấp.


Ngỡ rằng hội nghị TU6 được họp khẩn cấp để nhằm lo đối phó đối nội kinh tế khó khăn, lo đối ngoại nguy cơ bị xâm chiếm biển đảo. Nhưng thực tế mục tiêu của nó chỉ là để tranh dành quyền lực trong đảng.
Từ sự kiện đấu đá nội bộ, lấy hội nghị TU6 làm bình phong của thượng tầng lãnh đạo đảng CSVN, chúng ta cũng nên điểm lại 3 nhân vật chóp bu với những nguyên do sâu xa của nó:


1. Chủ tịch nước Trương Tấn Sang:
Thực ra ông Sang là nhân vật sáng giá nhất để ứng cử chức Thủ Tướng vào năm 2006. Nhưng vì dính 2 vết nhơ nên bị dìm hàng:
Đó là khi còn tại chức Bí thư Tp. HCM, Trương Tấn Sang bị nhúng chàm vụ án Năm Cam và vụ án ép tình bà Nguyễn Thị Hồng, giám đốc công ty xuất nhập khẩu quận 3. Trương Tấn Sang rủ bà Hồng đi qua Singapore ép ngủ qua đêm với mình. Người ta không chịu thì ông Sang ra lệnh công an bắt bỏ tù. Khi ra tù, vợ chồng bà Hồng đã làm đơn kiện Trương Tấn Sang lên Trung Ương.

Hai vụ án này còn nằm trong hồ sơ của cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh (được ếm lại).


2. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng:
Cũng giống như Trương Tấn sang, ông Dũng là 1 trong 2 nhân vật được cựu Thủ tướng Võ Văn kiệt chiếu cố nâng đỡ, là 2 ứng viên sáng giá chức thủ tướng tương lai.
Võ Văn Kiệt trải qua bí thư Thành ủy Tp. HCM rồi lên chức thủ tướng.
Phan Văn Khải làm chủ tịch UBND Tp. HCM, sau được rút về trung ương làm Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Kế hoạch Nhà nước (UBKTKHNN) là chức vụ coi như dự bị để chuẩn bị nắm quyền thủ tướng.


Trương Tấn Sang cũng thế, sau khi trải qua chủ tịch UBND, rồi bí thư Tp. HCM, sau về trung ương như Phan văn Khải, nắm chức chủ nhiệm UBKTKHNN. Nhưng Nguyễn Tấn Dũng được 2 thái thượng hoàng Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt ủng hộ, nên ba Dũng  được đưa lên nắm chức thủ tướng năm 2006. Tư Sang bị ra rìa.


Vào nhiệm kỳ 2 thủ tướng năm 2010 cũng có đồn đoán Trương Tấn Sang tranh giành chức thủ tướng với Nguyễn Tấn Dũng, nhưng thất bại, Tư Sang nắm chức Chủ tịch nước với quyền hạn hạn chế.
Do đó không có gì ngạc nhiên khi Trương Tấn Sang liên kết với Nguyễn Phú Trọng quyết sống mái với phe Nguyễn Tấn Dũng kỳ Hội nghị Trung ương 6 này. Vì đây là cơ hội giành thắng lợi của 2 ông Sang - Trọng.


3. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng:
Như chúng ta biết, dưới chế độ CS thì đảng CS nắm quyền tuyệt đối, chẳng khác gì như vua, khi chết gục mới trao lại chức vụ Tổng bí thư cho đảng.
Hồi xưa chức danh Thủ tướng gọi là Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (CTHĐBT) quyền hạn rất hạn chế (như ông Phạm Văn Đồng).
Để chống lại sự thu tóm quyền lực vào tay Tổng bí thư, các nước CS sau này đã thực hiện một sự thay đổi lớn, bằng cách giới hạn nhiệm kỳ Tổng bí thư hoặc giới hạn tuổi, như 2 nước Trung Quốc và Việt Nam thời gian qua đã thực hiện.


Khi Tổng bí thư làm đúng chức năng của mình (công tác đảng, chỉ đạo, nắm Bí thư Quân ủy Trung ương..), thì Thủ tướng điều hành Chính phủ gồm các bộ, ban, ngành trực thuộc Chính phủ đúng với quyền hạn của mình, cũng giống như các nước có Thủ tướng nắm quyền như Pakistan, Ấn Độ, Singapore, Iraq (chỉ khác là các quốc gia đó không phải Cộng sản mà theo chế độ Tư bản, cơ cấu Đại Nghị, quốc hội nắm quyền lập pháp cao nhất, Thủ tướng nắm quyền hành pháp. Quyền hạn thủ tướng VN được tăng lên là giai đoạn Nông Đức Mạnh nắm Tổng bí thư.


Nông Đức Mạnh là một tổng bí thư có vẻ lùi về phía sau, chỉ đạo từ hậu trường. Cùng lúc đó Thủ tướng được trao nhiều quyền hơn để chủ động điều hành xã hội gần như mọi lãnh vực. Nói cách khác chính cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh tạo điều kiện cho Thủ tướng được nhiều quyền hạn chủ động hơn.

 

bct.jpg


Còn chính quyền địa phương (ngoài tầm kiểm soát của chính phủ) phân cấp theo chế độ phân quyền. Do đó các chính quyền địa phương có quyền hạn rất lớn ảnh hưởng trực tiếp đến mọi sinh hoạt đời sống tinh thần vật chất, tự do của người dân. Kẻ đứng đầu chỉ đạo địa phương chính là Bí thư tỉnh, thành phố, đều là Ủy viên Trung ương đảng, hay Ủy viên Bộ Chính trị .


Trở lại vấn đề, trong thời gian Nông Đức Mạnh làm Tổng bí thư, lần đầu tiên có 2 người miền Nam nằm trong tứ trụ triều đình cộng sản Việt Nam. Đó là Nguyễn Minh Triết nắm Chủ tịch nước, Nguyễn Tấn Dũng nắm Thủ tướng, và hiện nay là Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng.


Tất cả đều có nguyên do: Từ khi ông Hồ Chí Minh tuyên bố độc lập đến năm 1985, người miền Bắc chưa từng được hưởng không khí tự do tư bản thực sự, nên chịu ảnh hưởng chế độ phong kiến và chế độ tài đảng trị cs, vì vậy cho nên tư tưởng còn rất phong kiến, bảo thủ. Mặt khác người miền Bắc rất nặng tính địa phương, cục bộ, đồng hương. Do chịu tác động như vậy, nên sinh ra hiện tượng phe phái mang tính địa phương cục bộ nặng nề.


Đây là một trong những nguyên do chính khiến thời Nông Đức Mạnh đã đưa người miền Nam lên nắm 2 vị trí cao trong tứ trụ nhằm cân bằng phe phái. Điều này cũng giống như Nông Đức Mạnh là nhân vật trung dung được đưa lên làm Tổng bí thư do các phe phái không đưa được người của mình lên giữ chức vụ này. Như vậy người miền Nam giống như con cờ trung dung được sử dụng để cân bằng các phe phái miền Bắc (người miền Nam không có tính cục bộ địa phương, mà chúng ta thấy rõ 2 nhân vật ba Dũng, tư Sang như nước với lửa, không liên kết dù là cùng dân miền Nam).


Thực ra hiện nay Tổng bí thư còn nhiều quyền hạn, ngoài công việc đúng chức năng của nó như  công tác đảng, chỉ đạo... còn nắm quyền tối cao quân đội và một số quyền hạn quyết định quan trọng khác, ví dụ như vụ Bô xít Tây Nguyên, Ký kết phân định biên giới, giải tỏa đất đai diện tích rộng lớn,... đều phải thông qua Tổng bí thư và Bộ Chính trị.


Nhưng Tổng bí thư không còn được huy hoàng như thời cựu Tổng bí thư Lê Duẩn giống như vua.
Do đó, nếu xác định hội nghị Trung ương 6 không nhằm lo đối phó hiện tình kinh tế đất nước khó khăn, cũng như đối phó đề phòng ngoại bang lăm le xâm chiếm biển đảo, thì Hội nghị TU6 triệu tập khẩn cấp nhằm mục đích gì?


Rõ ràng không ngoài mục đích lợi dụng tình hình chính phủ điều hành phạm nhiều sai lầm, trong đó nổi cộm là 3 vấn đề doanh nghiệp sụp đổ hàng loạt, ngân hàng đang nguy cơ phá sản do Thống đốc Ngân hàng Nguyễn Văn Bình điều hành độc đoán tùy tiện và kém cỏi, và lạm phát tăng chóng mặt. Phe Trọng - Sang thừa cơ lấy danh nghĩa Thủ tướng điều hành chính phủ có nhiều sai lầm, chống tham nhũng, đảng viên suy thoái đạo đức để hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng, không ngoài mục đích tăng thêm quyền hạn cho mình.

 

 

1. Nguyễn Sinh Hùng -  Uỷ viên Bộ chính trị, Chủ tịch Quốc hội
2. Lê Hồng Anh - Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư
3.  Phùng Quang Thanh - Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng
4.  Lê Thanh Hải  - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí Thư TU TP.HCM
5. Đinh Thế Huynh - Ủy viên Bộ Chính trị,Trưởng ban tuyên giáo
6. Trương Hoà Bình - Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án Toà án nhân dân tối cao
7. Nguyễn Thị Kim Ngân - Bí thư TƯ Đảng - Phó Chủ tịch Quốc hội.
8. Hoàng Trung Hải - Phó Thủ tướng Chính phủ

9. Nguyễn Thiện Nhân Phó Thủ tướng Chính phủ
10. Vũ Văn Ninh Phó Thủ tướng Chính phủ
11. Tô Lâm Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an
12. Bùi Quang Bền - Thứ trưởng Bộ Công an
13. Nguyễn Tấn Dũng - Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ
14. Phạm Quý Ngọ - Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an, Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an
15. Đặng Văn Hiếu - Thượng tướng, Thứ trưởng Thường trực Bộ Công an
16.  Nguyễn Văn Bình - Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam
17. Nguyễn Thái Bình - Bộ trưởng Bộ nội vụ
18. Vũ Huy Hoàng Bộ trưởng Bộ Công Thương
19. Phạm Vũ Luận -Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo
20. Vương Đình Huệ -Bộ trưởng Bộ Tài chính
21. Phạm Bình Minh - Bộ trưởng Bộ Ngoại giao
22. Đào Ngọc Dung - Bí thư Đảng ủy Khối các cơ quan Trung ương
23. Đinh Tiến Dũng - Tổng Kiểm toán Nhà nước
24. Phạm Thị Hải Chuyền Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội
25. Hoàng Tuấn Anh -Bộ trưởng Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch
26. Cao Đức Phát - Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn
27.  Hồ Xuân Sơn - Thứ trưởng Bộ Ngoại giao
28. Hà Hùng Cường - Bộ trưởng Bộ Tư pháp
29. Trịnh Đình Dũng - Bộ trưởng Bộ Xây dựng
30. Huỳnh Phong Tranh - Chánh Thanh tra Chính Phủ

31. Nguyễn Văn Giàu -Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội
32. Trương Thị Mai - Chủ nhiệm Uỷ ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội
33. Nguyễn Thị Nương- Trưởng Ban Công tác Đại biểu quốc hội

34.  Vũ Trọng Kim - Phó Chủ tịch - Tổng Thư ký Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam
35. Trần Bình Minh - Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam
36. Đinh La Thăng - Bộ trưởng Bộ GTVT
37. Nguyễn Đình Phách Chánh văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham
38. Nguyễn Văn Nên - Phó trưởng Ban Thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nguyên
39. Đặng Ngọc Tùng - Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam
40. Nguyễn Tuấn Khanh - Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương
41.Mai Trực - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương

42. Nguyễn Tấn Quyên - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương
43 Thào Xuân Sùng - Phó Trưởng ban Dân vận Trung ương
44. Nguyễn Thế Trung - Phó trưởng Ban Thường trực Ban Dân vận Trung ương
45. Nguyễn Quốc Cường - Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam
46.  Giàng Seo Phử - Bộ trưởng, Chủ nhiệm Uỷ ban Dân tộc47. Trần Văn Minh - Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương
48. Nông Quốc Tuấn - Phó Chủ nhiệm Ủy ban dân tộc
49. Nguyễn Hạnh Phúc - Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội
50. Vũ Ngọc Hoàng - Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương
51. Bùi Thị Minh Hoài - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương

52. Nguyễn Thị Thanh Hoà - Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam
 53. Nguyễn Văn Quynh - Phó trưởng Ban Tổ chức Trung ương

54. Võ Văn Dũng - Bí thư Tỉnh uỷ Bạc Liêu
55. Dương Thanh Bình - Bí thư Tỉnh uỷ Cà Mau
56. Lò Văn Giàng - Bí thư Tỉnh uỷ Lai Châu
57. Lê Hoàng Quân - Phó Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch UBND Thành phố Hồ Chí Minh
58.Nguyễn Thị Thu Hà - Phó Bí thư Thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh
59. Nguyễn Chí Dũng - Bí thư Tỉnh uỷ Ninh Thuận
60. Phạm Hồng Hà - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Nam Định
61  Lương Ngọc Bính Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Bình
62.Huỳnh Minh Chắc - Bí thư Tỉnh uỷ Hậu Giang
63. Đào Tấn Lộc - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Phú Yên
64.Ngô Thị Doãn Thanh - Phó Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch HĐND Thành phố Hà
65.Trần Thanh Mẫn - Phó Bí thư Thành uỷ, Chủ tịch UBND Thành phố Cần Thơ
66. Nguyễn Tuấn Minh -Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu
67. Nguyễn Tấn Hưng - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Bình Phước
68. Nguyễn Xuân Cường - Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Kạn
69. Đỗ Văn Chiến - Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái
70. Trần Thế Ngọc - Bí thư Tỉnh uỷ Tiền Giang
71. Trần Cẩm Tú - Bí thư Tỉnh ủy Thái Bình
72. Bùi Văn Nam -Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình
73.Nguyễn Sáng Vang - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Tuyên Quang
74. Nguyễn Thành Phong - Bí thư Tỉnh uỷ Bến Tre
75. Lê Hữu Phúc - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Trị
76. Võ Văn Phuông - Bí thư Tỉnh uỷ Tây Ninh
77. Lê Thanh Quang - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Khánh Hoà
79. Bùi Thanh Quyến - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Hải Dương
80. Phan Văn Sáu - Bí thư Tỉnh uỷ An Giang
81. Nguyễn Thanh Sơn - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Kiên Giang
82. Mai Văn Ninh - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Thanh Hoá 
83. Lê Vĩnh Tân - Bí thư Tỉnh uỷ Đồng Tháp
84. Phùng Thanh Kiểm - Bí thư Tỉnh uỷ Lạng Sơn
85.  Nguyễn Doãn Khánh- Bí thư Tỉnh uỷ Phú Thọ
87. Võ Minh Chiến - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Sóc Trăng
88. Nguyễn Thanh Bình - Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Hà Tĩnh
89. Nguyễn Đức Hải -Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Nam
90.  Phạm Xuân Đương - Bí thư Tỉnh uỷ Thái Nguyên
92. Mai Tiến Dũng - Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Nam
93. Hồ Mẫu Ngoạt  - Trợ lý Tổng Bí thư
94.  Trần Đơn - Thiếu tướng, Phó tư lệnh kiêm Tham mưu trưởng Quân khu 7 - Bộ Quốc phòng
95.  Lê Hữu Đức - Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng

 

 

 

"đảng của bố con chúng nó".

Thành lập năm 1930, đảng Cộng sản Việt Nam tự nhận là đảng của giai cấp công nhân VN, lúc đó họ cho rằng chỉ có giai cấp công nhân là giai cấp có tính cách mạng nhất, còn nông dân thì chưa đủ cách mạng, và các giai cấp khác thì là "phản cách mạng" hoặc gần như vậy. Rồi sau này đảng mới thêm giai cấp nông dân vào hàng ngũ của mình, để được coi là đại diện cho một nhà nước chuyên làm nông nghiệp.


Nhưng đến ngày hôm nay thì đố ai tìm thấy ông công nhân hay bà nông dân nào trong đội ngũ lãnh đạo của đảng nữa. Theo quy trình cán bộ thì tất cả những người nào chân lấm tay bùn, hàng ngày làm việc trong các nhà máy hoặc trên các cánh đồng, rừng núi, trên sông trên biển… đều không bao giờ có thể trở thành Ủy viên Trung ương đảng, tức bộ máy lãnh đạo của đảng. Vì các Ủy viên Trung ương đảng đã được cơ cấu từ bên dưới, ngay trước khi họp Đại hội đảng toàn quốc (để bầu bán), tức là họ phải là lãnh đạo cao nhất, hoặc ít ra thì nhì, của các tỉnh thành, các Bộ ngành. Khi ra đại hội thì việc bầu bán thật sự dân chủ là hoàn toàn không có, chỉ là "diễn" mà thôi.


Bây giờ, nếu muốn trở thành lãnh đạo đảng toàn quốc (Ủy viên Trung ương Đảng) hay lãnh đạo của địa phương, của ban ngành, bắt buộc phải là người của "giai cấp Tiền" hoặc "giai cấp Con Cháu". Chục năm trước đây, khi nổ ra vụ PMU 18, đã có một số cán bộ cao cấp của đảng chính thức nêu ra việc Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Việt Tiến chạy "triệu đô" để có thể trở thành Ủy viên Trung ương Đảng. Khi đó là một con số kinh hoàng, nhưng giờ thì con số đó đã là "Xưa như Diễm".


Để có được chân làm việc trong một số cơ quan bình thường, giá tiền phải "chung chi cho sếp" phải là hàng chục hàng trăm triệu, những cơ quan béo bở như Ngân hàng, Hải quan, Thuế, CSGT… thì phải gấp nhiều lần, nhưng mới chỉ là vào biên chế làm công chức thôi nhé. Còn khi đã vào đó, muốn đi lên làm cán bộ lãnh đạo thì tiền tỷ còn quá nhẹ, bởi vì lãnh đạo chính là "sếp" để các nhân viên phải "chung chi".


Chức vụ cấp Cục, Huyện thì có giá hàng vài trăm ngàn đô, còn quan Bộ, quan Tỉnh thì triệu đô chưa thấm tháp, vì phải rải tiền ở hàng trăm cửa, gồm các lãnh đạo cao hơn và cả hàng trăm cán bộ chuyên viên các cấp. Còn khi đã có cửa vào Ủy viên Trung ương đảng, thì vài triệu đô là điều cần thiết bắt buộc phải có trong tay, nếu không muốn "chết tại cửa Thiên Đàng".


Ngoài chuyện phải có tiền thì thân thế cũng đóng góp phần không nhỏ. Các ông bố bà mẹ, khi đã trở thành lãnh đạo của đảng, thì bao giờ cũng tìm cách chuẩn bị cho con cháu của mình đi theo con đường đó, con đường mà họ nắm rất rõ. Từ vài thập kỷ nay rồi, không có và sẽ không bao giờ có một anh công nhân, một chị nông dân bình thường, dù xuất chúng đến mấy, lại bỗng nhiên được bầu bán vào hàng ngũ lãnh đạo đảng.
Do đó, đảng Cộng sản VN hôm nay không thể gọi là đảng của giai cấp công nhân hay nông dân được nữa. Vậy thì đảng là của ai? 
Thì gọi đảng CS VN hiện nay theo cách của Nam Cao, đó là "đảng của bố con chúng nó".


Chỉ nói về vài năm nay thôi, đảng là của ông Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh, người đã cố tình tìm mọi cách bất chấp quy trình để đưa con trai Nông Quốc Tuấn vào chức Bí thư tỉnh Bắc Giang rồi thành Ủy viên trung ương Đảng.


Đảng là của ông Ủy viên Bộ Chính trị Lê Đức Anh, đã đưa con trai Lê Thanh Hà vào chức Phó Chủ tịch Tp HCM.


Đảng là của ông Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Chi, đã đưa con trai 35 tuổi đời, 7 năm tuổi Đảng vào Ủy viên trung ương Đảng và làm Phó chủ tịch Tp Đà Nẵng.


Đảng là của ông Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Tấn Dũng, đã đưa con trai Nguyễn Thanh Nghị 36 tuổi vào Ủy viên trung ương Đảng và làm Thứ trưởng Bộ Xây dựng.


Đảng là của ông Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Tấn Dũng, đưa con gái Nguyễn Thanh Phượng 30 tuổi lên nắm Ngân hàng Bản Việt, điều hành tài sản hàng chục hàng trăm ngàn tỷ đồng.


Đảng là của ông Ủy viên Bộ Chính trị Tô Huy Rứa, đã đưa cô con gái Tô Linh Hương mới 24 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại học Báo chí, lên làm Lãnh đạo của một Cty xây dựng có hàng ngàn công nhân, nếu trót lọt, chục năm sau cô này sẽ là đại diện giai cấp công nhân trong hàng ngũ lãnh đạo đảng, dù không hề sử dụng các dụng cụ xây dựng một lần nào.


Đảng là của ông UVTW Đinh La Thăng, dùng núi tiền của Petro Vietnam để mua được chức Bộ trưởng GTVT, nhưng vừa vào ghế chưa được năm đã gây ra biết bao tai tiếng.


Đảng là của ông UVTW Nguyễn Văn Bình, cũng dùng núi tiền nhưng là của các đại gia Ngân hàng để mua được chức Thống đốc NHNN, cũng chưa được năm đã kịp gây ra thảm họa kinh tế cho đất nước và kịp chui vào Danh sách 10 Thống đốc "kém nhất thế giới"


Đảng là của ông Bí thư Tỉnh ủy Nông Quốc Tuấn và bố ông ta là Nông Đức Mạnh, khi ra tay cứu con trai-cháu trai Nông Đức Hải thoát khỏi vụ án "giết người trên xe Lexus" vì Hải chính là người tình của kẻ sát nhân.


Đảng là của ông..., các bạn tha hồ bổ sung, vì "Bố Con chúng nó" hiện tại có nhiều lắm, khó có người nào có thể tự hào là nhớ hết tên" Bố Con chúng nó" được.

 

 

 

From : KieuPhong,Người Yêu Nước (Danlambao) ,....

 

 

 

 

 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :