Trong vài tuần qua, trước nguy cơ can thiệp cả chiều sâu và diện rộng của Mỹ, Nga và một số nước lớn trên thế giới, cùng với những phản ứng quyết liệt, thái độ dứt khoát của các nước ASEAN. Đặc biệt sắp tới đây, từ ngày 29/6 đến 3/7 diễn ra cuộc tập trận Vành đai Thái Bình Dương RIMPAC 2012, thu hút 42 chiến hạm, 6 tàu ngầm, hơn 200 máy bay và 25.000 quân nhân góp mặt cùng nhiều tàu chiến từ 22 nước, gồm Nga, Australia, Canada, Chile, Colombia, Pháp, Ấn Độ, Nhật Bản, Indonesia, Mexico, Hà Lan, New Zealand, Na Uy, Peru, Hàn Quốc, Philippines, Singapore, Thái Lan, Tonga, Anh và Mỹ.
Đây cùng là lần đầu tiên Nga góp mặt trong cuộc tập trận này, theo lời mời từ phía các nhà tổ chức. Các tàu khu trục Đô đốc Panteleyev, tàu chở dầu Boris Butoma và tàu cứu hộ Fotiy Krylov thuộc Hạm đội Thái Bình dương của nước Nga sẽ tham gia cuộc diễn tập ở Hawaii. RIMPAC 2012 là cơ hội để các nước tăng cường và củng cố mối quan hệ hợp tác trọng yếu, đồng thời đảm bảo an toàn và an ninh các tuyến hàng hải…
Phát biểu trên kênh truyền hình quốc gia Trung Quốc (CCTV), một phát ngôn viên của Hải quân Trung Quốc cho biết Trung Quốc không được Hoa Kỳ mời tham gia cuộc tập trận hải quân đa quốc gia mang tên “Vành đai Thái Bình Dương” đang diễn ra tại vùng biển gần đảo Hawaii của Mỹ với sự tham gia của 22 quốc gia, trong đó bao gồm Mỹ, Nga và Ấn Độ. Ông này cũng “tự ti” rằng, Trung Quốc “bị” coi như là đối thủ tưởng tượng trong các bài diễn tập của Washington
Việc Trung Quốc đẩy mạnh chương trình thăm dò và khai thác tại biển Đông không chỉ là hành động thách thức chủ quyền của các nước trong vùng mà còn đặt ra nhiều hệ luỵ nghiêm trọng. Dàn khoan dầu khổng lồ mà Trung Quốc dự định triển khai trên biển Đông chính là một pháo đài quân sự nguỵ trang và là công cụ hiện thực hoá yêu sách “đường lưỡi bò” của Trung Quốc, biến biển Đông cùng các tài nguyên của nó thành của riêng cho Trung Quốc. Với đà này, không ai hy vọng Tuyên bố DOC hoặc là bộ Quy ước hay COC sẽ được Trung Quốc quan tâm thực hiện nghiêm chỉnh. Và do đó, tình hính an ninh trên Biển Đông sẽ còn tiềm ẩn và bộc lộ nhiều bất ổn do Trung Quốc chủ động và rất muốn gây ra.
http://buivanbong.blogspot.fr/2012/06/dut-khoat-bien-ong-khong-la-ao-nha-cua.html
Cưỡng chiếm Biển Đông
Chính phủ TQ, thông qua Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) khiêu khích mời thầu thăm dò dầu khí ở chín lô, theo PetroVN, thì chín lô này cách bờ biển gần nhất của Việt Nam 57 hải lý ở Nha Trang (Khánh Hòa), cách đảo Phú Quý của Việt Nam chỉ khoảng 37 hải lý/
xem http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120627_petrovn_cnooc.shtml/.
Như vậy 9 lô này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế EEZ của VN.
Giới phân tích cho rằng Bắc Kinh đang thực hiện chiến lược cưỡng chiếm nguồn dầu khí tiềm tàng dưới Biển Đông, bất chấp tranh chấp chủ quyền đang tồn tại với nước khác.
Liên tiếp trong hai ngày 26 và 27/6/2012, Việt Nam đã cực lực phản đối việc Tổng Công ty dầu khí hải dương Trung Quốc “ngang nhiên” mời các tập đoàn nước ngoài vào đấu thầu 9 lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.
Ngày 26/6, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nêu rõ: "Trước hết cần khẳng định khu vực mà Tổng Công ty dầu khí hải dương Trung Quốc (CNOOC) thông báo mở thầu quốc tế nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam theo Công ước LHQ về Luật Biển năm 1982. Đây hoàn toàn không phải là khu vực có tranh chấp."
Ông Lương Thanh Nghị khẳng định việc phía Trung Quốc ngang nhiên mời thầu quốc tế tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam là hành động phi pháp và không có giá trị, xâm phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền, quyền tài phán và lợi ích quốc gia chính đáng của Việt Nam, vi phạm Công ước LHQ về Luật Biển năm 1982 mà chính Trung Quốc là quốc gia thành viên, làm phức tạp tình hình và gây căng thẳng ở Biển Đông. Việt Nam cực lực phản đối và yêu cầu phía Trung Quốc hủy bỏ ngay việc mời thầu sai trái trên, không có hành động làm phức tạp tình hình ở Biển Đông và mở rộng tranh chấp, nghiêm túc tuân thủ Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc, tôn trọng luật pháp quốc tế, nhất là Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982 và tinh thần Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).
Ngày 27/6, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao Công hàm phản đối việc Tổng Công ty dầu khí hải Dương Trung Quốc mở thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam.
Trả lời hãng tin Nga Interfax ngày 26/7, nhà phân tích Jonathan London thuộc Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á tại Đại học City University ở Hong Kong nhận định: “Rõ ràng, thông báo mời đấu thầu 9 lô này là một hành động khiêu khích, mặc dù công việc này chắc chắn đã được dự trù từ trước”.
Theo giới quan sát, động thái của Tổng Công ty dầu khí hải dương Trung Quốc đánh dấu một bước leo thang mới, khiến cho quan hệ giữa Hà Nội và Bắc Kinh thêm căng thẳng về vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông. CNOOC được dùng như làm công cụ “nắn gân” Việt Nam, nếu được thì cưỡng chiếm luôn khu vực được rao thầu, nếu không được thì rút lui, đổ lỗi đó là hành vi riêng của tổng công ty này, chứ không phải là chủ trương của Nhà nước Trung Quốc.
Theo ông Rod Wye, chuyên gia nghiên cứu tại Viện Chatham House ở Anh Quốc, nguyên là Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Anh ở Bắc Kinh, quan hệ chặt chẽ giữa tập đoàn dầu khí CNOOC và chính phủ Trung Quốc cho thấy rõ là quyết định gọi thầu thăm dò và khai thác các lô dầu khí ngoài khơi Việt Nam đã được chính quyền Bắc Kinh đồng ý.
Mối lợi đối với Trung Quốc, theo chuyên gia này, là khi để cho CNOOC xung trận, chính quyền Bắc Kinh hoàn toàn duy trì được khả năng chối cãi sau này là họ không hề bật đèn xanh cho việc mời thầu, nếu chẳng may tình hình xấu đi.
Ông Rod Wye cho rằng quyết định mời thầu khai thác được CNOOC công bố hôm 23/6 là bằng chứng cho thấy quyết tâm càng ngày càng lớn của Trung Quốc trong việc áp đặt các đòi hỏi chủ quyền của họ tại Biển Đông, bất chấp các thỏa thuận từng được cam kết là giải quyết tranh chấp bằng đàm phán hòa bình. Ông nói: “Trung Quốc đã trở thành một tác nhân quan trọng trong vùng. Sức mạnh của họ đã gia tăng và họ đang ngày càng có thêm năng lực áp đặt chương trình nghị sự của họ cho khu vực”.
Giàn khoan biển sâu Hải Dương 81
Ý định dùng CNOOC làm công cụ chinh phục Biển Đông đã từng được bộc lộ gần đây, khi Trung Quốc bỏ ra gần 1 tỷ USD để chế tạo cho CNOOC giàn khoan nước sâu đầu tiên đặt tên là Hải Dương 981. Ngay sau khi thử nghiệm, giàn khoan này đã được đưa xuống hoạt động ở Biển Đông, bước đầu là ở ngoài khơi Hong Kong, nơi không có tranh chấp.
Các nhà quan sát không loại trừ khả năng tới đây Trung Quốc sẽ đưa giàn khoan này xuống hoạt động xa hơn về phía Nam, trong những vùng biển tranh chấp với Philippines hay Việt Nam. Theo ông Lưu Phong - chuyên gia nghiên cứu cao cấp tại Viện Nghiên cứu Quốc gia Nam Hải, khả năng Trung Quốc tiến xuống hoạt động khai thác ở vùng miền Trung hay miền Nam Biển Đông “chỉ là vấn đề thời gian mà thôi”.
Nhân lễ đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào hoạt động hồi tháng 5/2012, Chủ tịch CNOOC Vương Nghi Lâm đã không che giấu nhiệm vụ mà ông cho rằng tổng công ty của ông phải làm là nỗ lực bảo vệ lợi ích dầu khí của quốc gia, bảo đảm an ninh năng lượng cho đất nước cũng như chủ quyền Trung Quốc trên các vùng biển.
Lợi bất cập hại?
Trong bài viết đăng trên The Diplomat ngày 27/6, phó giáo sư Khoa học Chính trị M. Taylor Fravel, thành viên của Chương trình nghiên cứu an ninh của Viện Công nghệ Massachusetts, cho rằng việc CNOOC thông báo chào thầu quốc tế thăm dò-khai thác tại 9 lô dầu khí ở Biển Đông phản ánh một trong những nỗ lực mạnh nhất của Trung Quốc nhằm khẳng định chủ quyền ở những vùng biển tranh chấp và thách thức trực tiếp tuyên bố chủ quyền của Việt Nam.
Theo phó giáo sư Fravel, lề phía Tây của một số lô chỉ cách bờ biển Việt Nam chưa đầy 80 hải lý và nằm trong Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam. Tất cả các lô nói trên chồng lên ít nhất một phần các lô của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, trong đó có một lô mà các công ty dầu mỏ nước ngoài đang tiến hành hoạt động thăm dò.
Hành động nói trên của CNOOC hàm chứa nhiều ý nghĩa. Việc thông báo gọi thầu các lô nói trên phản ánh nỗ lực của Trung Quốc tăng cường quyền tài phán trên vùng biển này. Cuối tuần qua, Trung Quốc đã thành lập thành phố Tam Sa, nâng cấp qui chế hành chính của quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa từ cấp hạt lên cấp quận trong tỉnh Hải Nam.
Chỉ có điều, thông báo của CNOOC cũng khiến người ta nghi ngờ về sự phối hợp giữa các cơ quan biển hữu quan trong nội bộ Trung Quốc. Khi các lô trên được công bố, một thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc đang ở Hà Nội để đàm phán với ASEAN về việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) năm 2002. Đó là chưa kể, thông báo của CNOOC đã phá hoại những nỗ lực theo đuổi cách tiếp cận ôn hòa hơn đối với việc xử lý các tuyên bố của chủ quyền ở Biển Đông.
Ngoài ra, nó còn làm tăng sự nghi ngờ về những nỗ lực giảm bớt tranh chấp biển và cải thiện quan hệ với Việt Nam của Trung Quốc, theo Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc
Phó giáo sư Fravel cho rằng thông báo gọi thầu của CNOOC cũng không bình thường. Một mặt, Trung Quốc có thể phản ứng với những gì mà nước này coi là những thách thức mới từ phía các đối thủ chính trong tranh chấp Biển Đông. Philippines đã mạnh mẽ thách thức những đòi hỏi của Trung Quốc đối với bãi cạn Scarborough kể từ tháng 4/2012, trong khi Hà Nội thông qua một Luật Biển Việt Nam luật hóa tuyên bố chủ quyền đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như các quyền khác về biển.
Mặt khác, thông báo của CNOOC chỉ xảy ra hai tuần trước cuộc họp thường niên của Diễn đàn Khu vực ASEAN, làm gia tăng sự chú ý đến những tranh chấp mà Trung Quốc muốn xử lý song phương.
Ngày 28/6, Bộ Quốc phòng Trung Quốc nói rằng nước này đã bắt đầu các cuộc tuần tra sẵn sàng ứng chiến tại khu vực quần đảo tranh chấp ở Biển Đông.
Bộ Quốc phòng không nói rõ các cuộc tuần tra sẽ được thực hiện tại vùng biển nào, song tuyên bố này dường như nhằm ám chỉ tới những vùng biển mà Trung Quốc đang có tranh chấp với các nước trong khu vực như Philippines, hay Nhật Bản.
Cùng ngày, phát biểu tại thủ đô Bắc Kinh, người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh cũng cho biết quân đội Trung Quốc đã thành lập đội tuần tra thường xuyên trên Biển Đông.
“Quân đội Trung Quốc đã thiết lập chế độ tuần tra bình thường với mục đích phòng ngừa chiến tranh”, ông Cảnh Nhạn sinh nói.
Cũng theo người phát ngôn này, bên cạnh việc thiết lập chế độ tuần tra thường xuyên, Bắc Kinh cũng đang cân nhắc việc thành lập các cơ sở quân sự trên biển để có thể đẩy mạnh hơn nữa các hoạt động quân sự tại những khu vực tranh chấp.
Những hoạt động mới này, cộng với việc trước đó Trung Quốc cho mời thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí trong thềm lục địa của Việt Nam, cho thấy đang có sự tăng cường rõ rệt trong chính sách quân sự của Trung Quốc đối với Biển Đông.
Tuy nhiên, theo nhận định của giới phân tích, những động thái gây hấn vô lý của Trung Quốc sẽ chỉ càng khiến Bắc Kinh chịu sự phản đối mạnh mẽ hơn trong khu vực.
Theo tin của Tân Hoa Xã, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Nhạn Sinh nói rằng Trung Quốc phản đối bất kỳ hành động khiêu khích quân sự nào của Việt Nam phát xuất từ những hoạt động tuần tiễu trên không mà Việt Nam thực hiện ở quần đảo Nam Sa.
Học giả quốc tế khẳng định 9 lô dầu khí nằm tại Việt Nam
Ông Carlyle Thayer, Giáo sư của Học viện Quốc phòng Australia.Các ý kiến khẳng định rằng các lô dầu khí do CNOOC mời thầu đều nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam.
Tại cuộc hội thảo quốc tế về Biển Đông ngày 27/6 tại thủ đô Washington, Mỹ, một số học giả quốc tế đã khẳng định các lô dầu khí mà Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) mời thầu thăm dò - khai thác tại 9 lô trên Biển Đông nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Hành động này của Trung Quốc đã được ông Carlyle Thayer, Giáo sư của Học viện Quốc phòng Australia, nêu ra trong phiên thảo luận về các diễn biến gần đây trên Biển Đông. Ông khẳng định rằng các lô dầu khí do CNOOC mời thầu đều nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam.
Cùng chung quan điểm, tiến sỹ Bonnie Glasser, chuyên gia về châu Á của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), Mỹ, cảnh báo rằng bất cứ công ty dầu khí nước ngoài nào có ý định tham gia thầu với Trung Quốc tại các lô nằm trong vùng thềm lục địa của Việt Nam đều phải thấy mức độ rủi ro rất cao và phải "suy nghĩ hai lần" trước khi quyết định.
Trước đó, học giả Việt Nam, tiến sỹ Trần Trường Thủy, cũng đề cập đến diễn biến mới nhất này. Ông đưa ra bản đồ 9 lô trên Biển Đông mà Trung Quốc mời thầu, khẳng định các lô này đều nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và không phải là khu vực tranh chấp.
Nhận xét về Luật Biển Việt Nam mới được Quốc hội Việt Nam thông qua, giáo sư Thayer khẳng định đây là một "diễn biến rất tích cực" vì Việt Nam muốn và cần thiết phải khai thác biển của mình. Ông nói "đến năm 2025, một nửa GDP của Việt Nam là từ biển, vì vậy Việt Nam cần luật để điều chỉnh và xác định rõ ràng nhiệm vụ của các cấp, các ngành./
1. Chủ quyền trên Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc về VN.
Bất luận TQ đưa ra luận thuyết gì về “chủ quyền lịch sử” của họ tại Hoàng Sa, Trường Sa thì sự kiện xâm lược vũ trang chiếm Hoàng Sa từ tay VNCH vào năm 1974, và 8 đảo tại Trường Sa của VN vào các năm 1988, 1992… đã bóc trần tính xâm lược, cướp đảo, cướp biển VN của họ.
Lần đầu tiên, 1 chính phủ của TQ công khai đòi hỏi chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa trước công luận thế giới là tại hội nghị San Francisco 1951 Hoa Kỳ, khi 51 quốc gia, đã tham gia tiêu diệt CN Phát Xít, nhóm họp về các vấn đề sinh ra sau thế chiến
2, trong đó có vấn đề tranh chấp chủ quyền đất, đảo.
Yêu cầu chủ quyền cho TQ trên 2 quần đảo HS, TS tại hội nghị San Francisco, đã bị bác bỏ với 48 phiếu chống của 51 nước tham gia hội nghị.
Như vậy là thế giới đã chính thức bác bỏ cái gọi là “chủ quyền không chối cãi được của TQ tại HS, TS.”
Lúc đó, Trung Quốc chưa kịp ngụy biện về “chủ quyền lịch sử” mà chỉ đưa ra được 1 lý do cho đòi hỏi chủ quyền này, là việc CHND TH đã tiếp quản 2 đảo, 1 tại HS, 1 tại TS từ tay Tưởng Giới Thạch.
Cũng tại hội nghị này, ngày 7-9-1951, phát biểu tại Hội nghị, trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam, Thủ tướng Trần Văn Hữu nêu rõ:
“Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận (chứng nhận): Về vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Và cũng vì cần phải thành thật lợi dụng tất cả mọi cơ hội để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”.
Lời xác nhận chủ quyền đó của phái đoàn Việt Nam – thành viên của khối Liên hiệp Pháp – không hề gây ra một phản ứng chống đối, hoặc 1 phản đối nào của 51 quốc gia tham dự Hội nghị.
Không có sự phản đối nào của các nước tham dự Hội nghị chính là sự thừa nhận của 51 nước Đồng Minh về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này.
2. Trung Quốc sẽ tiến hành trả đũa như thế nào?
Quan sát những trả đũa của Trung Quốc trong những năm gần đây, khi có tranh chấp lãnh hải, như tranh chấp với Nhật Bản quần đảo Điếu Ngư năm 2011. Trung Quốc trả đũa bằng chặn xuất cảng đất hiếm sang Nhật Bản, hay chặn nhập chuối tiêu, hàng xuất của Philippines sang Trung Quốc trong vụ tranh chấp tại bãi cạn Scarborough , thì ta thấy họ có thể trả đũa Việt Nam bằng kinh tế.
Tuy vậy VN là con gà đẻ quả trứng vàng cho TQ khi cán cân thương mại 2011 có lợi cho TQ hơn 12 tỷ đô la.
Cho nên, nếu có trả đũa về kinh tế, thì cách trả đũa của TQ sẽ là đầu voi đuôi chuột, cũng chỉ là 1 tượng trưng, nhằm giữ mặt mũi cho Thiên triều mà thôi.
Một cuộc chiến kiểu 1979 với VN cũng sẽ khó xẩy ra, vì như thế:
- Đẩy Việt Nam nhanh hơn về phía Hoa Kỳ.
- Trường hợp chiến tranh kéo dài, nguy cơ giấc mơ Cường quốc sẽ bị tan tành, là có thể xẩy ra.
3. Chiến thuật mà Trung Quốc sử dụng trong tranh chấp Scarborough là chiến thuật “mộc sống ngư dân”, có nguồn gốc của chiến thuật dùng dân làm mộc sống khi công chiếm thành trì trong chiến tranh xâm lược.
Trong khủng khoảng bãi cạn Scarborough xẩy ra từ 8/4/2012 tới hôm nay, Trung Quốc đã dùng chiến thuật “chiếc mộc sống ngư dân”. Đỉnh điểm của cuộc tranh chấp này là việc Trung Quốc điều đến vùng biển của bãi cạn Scarborough hơn 100 thuyền cá của ngư dân.
Tham gia đội ngũ “chiếc mộc thuyền” này có chừng 4-5 thuyền thuộc Ngư chính hay Hải giám Trung Quốc làm nhiệm vụ chỉ huy, dàn trận.
Hải quân Trung Quốc đứng ngoài tranh chấp.
Cho đến hôm nay, Trung Quốc và Philippines đều tuyên bố là đã triệt thoái hầu hết các thuyền của mình ra khỏi vùng biển bãi cạn Scarborough.
Chưa có sự chiếm đóng của Trung Quốc đối với Scarborough.
Điều này dễ hiểu, do hầu hết các đảo của bãi Scarborough đều ngập nước biển, chưa thể đóng quân được.
Câu hỏi ở đây là: Điều gì sẽ xẩy ra đối với các đảo thuộc Trường Sa khi Trung Quốc dùng chiến thuật “mộc ngư dân” này để xâm chiếm một số đảo của Việt Nam trên Trường Sa.
Trước hết ta phân tích chiến thuật “mộc người sống” trong giao tranh chiếm thành trì trên lục địa.
Đạo quân muốn chiếm đoạt 1 thành trì kiên cố là 1 đạo quân thiện chiến, có đầy đủ vũ khí công thành như thang dây, thang gỗ để vượt tường thành… Đạo quân bảo vệ thành là đạo quân có tinh thần kháng chiến cao, có nhiều lương thực và vũ khí, cung tên,… để tử thủ.
Viên tướng chỉ huy đạo quân công thành dùng 1 kế như sau : bắt nhân dân sinh sống tại các vùng quanh chiếc thành này làm thành 1 chiếc mộc sống, đi đầu đoàn quân công thành của họ, để tiến sát vào chân thành, nhằm giảm thương vong và phát huy các binh cụ công thành.
Khoảng cách của 1 mũi tên từ thành bắn xuống là thoảng cách tạo nên thời gian cho phép tướng lĩnh trên thành quyết định bắn hay không bắn, tiêu diệt hay không tiêu diệt đoàn quân dưới thành.
Nếu bắn là tiêu diệt chính người thân của mình.
Nếu không bắn, để quân địch tiến sát vào chân thành, dùng khí cụ đánh thành, cuộc chiến sẽ có lợi cho địch.
Chiến thuật dùng người làm mộc sống này không được sự hâm mộ của các tướng lĩnh phong kiến do tính vô nhân đạo của nó, nhưng không phải là không có người sử dụng.
Hôm nay, Trung Quốc đã ứng dụng chiến thuật này cho tranh chấp trên biển.
Trở lại với câu hỏi: Điều gì sẽ xẩy ra đối với các đảo thuộc Trường Sa khi Trung Quốc dùng chiến thuật “mộc ngư dân” này để xâm chiếm một số đảo của Việt Nam trên Trường Sa.
Ta biết rằng một số đảo trên Trường Sa của Việt Nam đang được hải quân VN và gia đình của họ ở. Vậy việc chiếm đóng lâu dài của TQ là có thể xẩy ra.
Trường hợp Trung Quốc dùng chiến thuật “mộc sống ngư dân’ điều vài trăm “thuyền đánh cá”, mà trên mỗi chiếc thuyền đánh cá này, Trung Quốc ém các đặc nhiệm tinh nhuệ của thủy quân lục chiến TQ để chiếm đảo Việt Nam trên Trường Sa, thì Bộ tư lệnh hải quân VN ứng phó ra sao?.
From : DatViet , BuivanBông,DanchimViet ....