TAND Tối cao xét thấy không có căn cứ để giảm nhẹ hình phạt và mức tiền bồi thường (hơn 500 tỷ đồng) cho bị cáo Phạm Thanh Bình nên giữ nguyên phán quyết của án sơ thẩm.
Cấp phúc thẩm tiếp tục tuyên ông Bình phạm tội Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, án phạt 20 năm tù.
7 đồng phạm với ông Bình cũng bị bác toàn bộ nội dung chống án tương tự.
HĐXX nhận định, hành vi phạm tội của các bị cáo rất nguy hiểm, diễn ra ở nhiều địa phương, gây thiệt hại nghiêm trọng đối với tài sản nhà nước, gây dư luận xấu trong xã hội, làm ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư.
Bản án xác định bị cáo Phạm Thanh Bình được giao trọng trách rất lớn, quản lý một tập đoàn kinh tế trọng điểm nhưng không làm tròn nhiệm vụ, lợi dụng chức vụ quyền hạn để thực hiện phạm tội. Trong các sai phạm tại dự án mua tàu Hoa Sen, Nhiệt điện Sông Hồng (Nam Định) và Nhà máy nhiệt điện Diezel Cái Lân (Quảng Ninh), cựu chủ tịch Vinashin Phạm Thanh Bình được xác định là người tổ chức, giữ vai trò quyết định. Việc làm của ông Bình gây thiệt hại về tài sản rất lớn, thuộc trường hợp đặc biệt nghiêm trọng.
Theo cơ quan xét xử, bị cáo Trần Văn Liêm (nguyên Trưởng ban kiểm soát Vinashin, nguyên Giám đốc Công ty Viễn Dương) với cương vị chủ dự án mua tàu cao tốc Hoa Sen biết chưa đủ thủ tục đầu tư nhưng vẫn nghe theo chỉ đạo của bị cáo Bình để trực tiếp tổ chức, điều hành thực hiện dự án. Ông Liêm bị giữ nguyên mức phạt 19 năm tù cùng tiền bồi thường 495 tỷ đồng.
Bị cáo Tô Nghiêm (nguyên Chủ tịch Công ty TNHH Công nghiệp tàu thủy Cái Lân, Tổng giám đốc Công ty CP Đầu tư phát triển khu kinh tế Hải Hà, Quảng Ninh) tiếp tục bị phạt 18 năm, bồi thường hơn 16 tỷ đồng. Bị cáo được xác định là chủ đầu tư dự án Nhà máy nhiệt điện Diezel Cái Lân trực tiếp đi khảo sát thiết bị máy móc, biết rõ là cũ nhưng vẫn cùng ông Bình cho nhập về. Khi nhà máy chưa lắp đặt xong, chưa chạy thử đã ký nghiệm thu, bàn giao thanh toán hết tiền bảo trì cho đối tác nước ngoài.
Mức phạt 16 năm tù, bồi thường gần 14 tỷ đồng được cấp phúc thẩm giữ nguyên với bị cáo Nguyễn Văn Tuyên (nguyên Giám đốc Công ty Công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh). Đây được cho là người khởi xướng và chủ đầu tư dự án Nhà máy nhiệt điện Sông Hồng, phạm tội với vai trò đồng phạm.
Bị cáo Trịnh Thị Hậu (nguyên Tổng giám đốc Công ty Tài chính TNHH MTV Công nghiệp tàu thủy) bị xác định trực tiếp ký duyệt giải ngân trong các dự án Nhà máy nhiệt điện sông Hồng, dự án tàu Bình Định Star. Riêng trong dự án tàu Hoa Sen, bị cáo đã chuyển tiền đặt cọc và ký công văn bảo lãnh cho Công ty Viễn Dương, giữ vai trò thứ yếu. Bị cáo nữ duy nhất của vụ án này bị phạt 14 năm tù.
Hoàng Gia Hiệp (nguyên Phó tổng giám đốc Công ty Tài chính TNHH MTV CNTT, giám đốc Công ty cho thuê tài chính CNTT) bị quy kết chịu trách nhiệm ký hợp đồng cho Công ty Viễn Dương vay tiền mua tàu Hoa Sen. Hành vi của bị cáo đồng phạm với bị cáo Bình, Liêm nhưng giữ vai trò thứ yếu, lĩnh án 13 năm tù.
Bị cáo Trần Quang Vũ (nguyên Tổng giám đốc Vinashin, nguyên Tổng giám đốc Tổng công ty Nam Triệu) biết tàu Bạch Đằng Giang là tài sản thế chấp cho công ty tài chính nhưng vẫn quyết định thanh lý, nhượng tài sản không đúng thẩm quyền, trình tự pháp luật quy định gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng về tài sản. Người kế nhiệm ông Bình tại Vinashin này bị phạt 11 năm tù, bồi thường hơn 24 tỷ đồng.
Mức phạt 10 năm cùng tiền bồi thường gần 10 tỷ đồng được cấp phúc thẩm tiếp tục áp dụng với bị cáo Đỗ Đình Côn (nguyên Kế toán trưởng, Phó tổng giám đốc Công ty CP Công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh). Người này bị xác định biết dự án chưa đủ cơ sở pháp lý để triển khai nhưng vẫn làm theo chỉ đạo của Tuyên, hợp thức hoá thủ tục vay vốn ngắn hạn từ ban tài chính tập đoàn Vinashin và làm giả hồ sơ vay hơn 42,8 .
Quan Lam Bao tố cáo nêu đích danh Thủ tướng N.T. Dũng :
" Rõ ràng con cái của ngài TBT và ngài TT là hai vế đối nghịch, như một bức tranh của hai chiều phản nghịch Ánh sáng & Bóng tối đã trả lời cho cái triết lý nuôi dạy con cái của họ đúng hay sai??? Nhân dân tự thấy rõ câu trả lời cho mình!
.... chính cái điểm mà Nguyễn Tấn Dũng lấy đó để xúc xiểm hy vọng có thể làm mất uy tín ngài Tổng Bí Thư, thì ở Nguyễn Tấn Dũng là bằng chứng của một gia đình trị, chỉ một mình ông ta làm Thủ Tướng, nhưng đúng là cả họ được nhờ! Không chỉ cô con gái từ một cô bé nhà quê, nơi xứ nghèo kiết xác Kiên Giang, khi Nguyễn Tấn Dũng đưa được Holcim về cấp cho mỏ đá làm nhà máy xi - măng thì đồng thời cũng là lúc cô gái được nhận vào làm rồi cũng từ đây được chính Holcim tài trợ sang học nước ngoài và khi quay trở về thì chỉ mấy năm đã làm mưa làm gió, khuynh đảo thị trường tài chính, tiền tệ và đầu tư của Việt Nam bằng những thương vụ 'tư vấn' đình đám cho Masan cướp Núi pháo, cướp Vinacafe Biên Hoà, đang rắp ranh cướp Bia Sài gòn cho đến những vụ 'tư vấn' bất minh cho Ngân hàng Phương Nam từ chỗ là thây ma sống lại làm ma-cà-rồng cướp trắng Sacombank - NH đứng thứ 5 trên hệ thống NH của Việt Nam theo đánh giá của chính Ủy ban giám sát Quốc gia; hay vụ cướp ngân hàng Gia định một cách ngoạn mục, đổ tên thành ngân hàng Bản Việt với lo gô hình con Phượng Hoàng ngông nghênh bay lên! Xa hơn nữa là những thương vụ tàu Hoa sen, tàu 30-40 năm tuổi và các Ụ già của Vinashin, Vinaline... góp phần không nhỏ vào sự sụp đổ của hai 'Quả đấm thép' này.... Có lẽ còn rất nhiều không thể kể xiết! Rồi đến Nguyễn Thanh Nghị - Một cậu giáo quèn bay vù lên Hiệu trưởng, rồi Thứ trưởng... Hay đến cậu con út, tốt nghiệp từ một trường Đại học ở Anh về lại chiu ngay vào Trung Ương Đoàn, nơi dành cho những kẻ cơ hội có thể lòn cúi cúi leo cao, cho dù ông con trai là một kẻ ăn chơi đàng điếm, không gái ngày nào là không yên! "
_ http://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.fr/2012/08/nguyen-thanh-phuong-thien-tai-hay-bat_27.html
Tô Linh Hương Con gái của một uỷ viên Bộ Chính trị Đảng Cộng Sản Việt Nam, cơ quan chính trị có quyền lực nhất của đất nước này: chỉ vài ngày cô Hương được bổ nhiệm làm người đứng đầu của một công ty xây dựng quốc doanh. Các bình luận viên trên Internet đã bày tỏ sự phẫn nộ về việc một người quá trẻ – được biết mới 24 tuổi – giữ một chức vụ cao cấp như thế ở một tổng công ty.
Một bình luận trên trang blog được nhiều người biết đến là nhà văn Phạm Viết Đào nêu: “Đưa một cô bé vừa tốt nghiệp trường báo chí và biến cô trở thành tổng giám đốc của một công ty xây dựng, chẳng khác cho một người anh chàng què một chân làm thủ môn bóng đá. Xin lỗi phải nói – đây là điều rất ngu ngốc”.
Do chỉ trích dâng cao nên một số thân nhân của các quan chức Đảng Cộng sản đã rút lui khỏi các vai trò chức vụ cao.
Cô Hương đã rời công ty quốc doanh vào tháng 6, chỉ ba tháng sau khi được bổ nhiệm, và con gái của thủ tướng mới đây đã rời bỏ một trong những chức vụ ở một ngân hàng tư nhân.
Gia đình ông Dũng là tiêu điểm của một bức điện ngoại giao [mật] năm 2006, năm ông trở thành thủ tướng. Seth Winnick, lúc đó là Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Thành phố Hồ Chí Minh, đã viết.
Thông tin này bị lộ ra cho công chúng qua WikiLeaks, đã tô đậm sự nghiệp cô con gái Nguyễn Thanh Phương của thủ tướng trong công ty. Winnick viết: “Chắc chắn là cô ấy có tài. Nhưng sự thăng tiến nhanh chóng của cô, và nhiều cánh cửa rộng mở cho cô lẫn anh và em trai cô là dấu hiệu về cách mà giới lãnh đạo cao cấp Việt Nam bảo đảm cho con của họ được đặt vào chỗ tốt trong giáo dục, chính trị và kinh tế”.
Mặc dù công việc của cô trong khu vực tư nhân, bức điện lưu ý cách mà công và tư có khuynh hướng chồng lấn nhau ở Việt Nam, với hệ thống lai căng giữa thống trị Cộng sản độc đảng và chủ nghĩa tư bản mới phát.
Cô Phượng điều hành một quỹ đầu tư gọi là Công ty Cổ Phần Quản lý Quỹ Đầu tư Chứng khoán Bản Việt (Viet Capital Asset Management) và một công ty môi giới là Công ty Cổ phần Chứng khoán Bản Việt (Viet Capital Securities), cả hai đều là công ty tư nhân. Hồi tháng 6, giữa các chỉ trích trên Internet về sự giàu có và ảnh hưởng của mình, cô đã rút khỏi chức vụ chủ tịch của Viet Capital Bank, một chức vụ mà cô mới đảm nhiệm bốn tháng.
Cô Phượng nằm trong số nổi tiếng hơn của cái gọi là “con cái kẻ có quyền”, danh sách này rất dài. Trong danh sách đó gồm có anh trai cô đang là Thứ trưởng Bộ Xây dựng, và cô Hương, cô gái trẻ đứng đầu công ty xây dựng và là con gái của ông Tô Huy Rứa, một uỷ viên Bộ Chính trị đầy quyền thế. [Còn con cái] những người khác cũng đã thăng tiến cao trong đảng. Con trai của ông Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản đã nghỉ hưu năm ngoái, lên uỷ viên Uỷ ban Trung ương đảng.
Trên Internet và các mạng xã hội, phần lớn sự giận dữ về vấn đề gia đình trị và điều hành kinh tế kém, đã hướng vào Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đã được được bầu lại thêm một nhiệm kỳ 5 năm nữa hồi năm ngoái giữa tình trạng hỗn loạn của các công ty quốc doanh bị thua lỗ.
Trong khi đó các quan chức chính phủ ở thế phòng thủ rõ rệt.
Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trương Tấn Sang đã đưa ra lời tự phê bình thẳng thắng trong một bài viết gần đây trên các phương tiện truyền thông nhà nước, nói về “những thất bại và thiếu hiệu quả của các công ty quốc doanh, sự băng hoại lý tưởng chính trị và đạo đức”. Ông cũng quy lỗi cho “lối sống của một nhóm các đảng viên và cán bộ” đối với các vấn đề của đất nước.
Nói về sự bùng nổ kinh tế dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, ông viết: “Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc”.
Do việc kiểm soát truyền thông gắt gao – và việc phạt nặng bất đồng chính kiến, có thể gồm cả án tù – nên việc chỉ trích lãnh đạo phần lớn là ẩn danh, trên các trang blog và Facebook, thường xuất phát từ những tin đồn và chuyện nhặt nhạnh không được chứng minh nguồn gốc. Tuy nhiên, khi các công ty quốc doanh đánh vật với các vụ bê bối và hàng núi nợ nần, các chi tiết về gia đình trị và các thoả thuận mờ ám cũng đã lọt ra ngoài công chúng.
Khi tường thuật vụ sụp đổ của Vinahin, một trong những tập đoàn quốc doanh lớn nhất, các phương tiện truyền thông nhà nước tiết lộ rằng, ít nhất ba thành viên gia đình của chủ tịch công ty, ông Phạm Thanh Bình, đã giữ các chức vụ cấp cao trong công ty, gồm cả con trai và em trai của ông ta.
Công chúng Việt Nam vẫn chưa được biết tổng số thua lỗ của các vụ bê bối này. Nhưng hàng tỉ đô la tiền nợ có thể là một gánh nặng rất lớn cho nền kinh tế trong nhiều năm tới.
Trong bối cảnh lịch sử phản kháng của Việt Nam, có lẽ khá hợp cảnh khi nhiều ý kiến phản hồi cay đắng trên mạng nói về những vụ bê bối này thường kèm theo bài ca dao Việt Nam giảng dạy cho học sinh phổ thông:
Con vua thì được làm vua
Con sãi ở chùa thì quét lá đa
Bao giờ dân nổi can qua
Con vua thất thế lại ra quét chùa
Lợi ích nhóm ở Việt Nam có đặc trưng là liên quan đến những người có chức, có quyền, nhất là quyền liên quan đến cán bộ, tài chính, ngân sách, đầu tư, đất đai, hầm mỏ, rừng, biển… Những hoạt động này len lỏi cả vào các hoạt động rất trí thức và cao sang như nghiên cứu khoa học, cấp bằng, mua điểm, chấm luận án.
Lợi dụng tính thiếu công khai, minh bạch, các nhóm lợi ích thường tiếp xúc theo “quan hệ” cá nhân, với chất kết dính là lợi ích tiền bạc. “thành ngữ” hiện đại nhằm thể hiện các nhóm lợi ích : “Thứ nhất tiền tệ, thứ nhì hậu duệ, thứ ba quan hệ, thứ tư mới đến trí tuệ” để mô tả nhóm lợi ích trong bổ nhiệm cán bộ. Lợi ích càng lớn thì nhóm lợi ích hoạt động càng mạnh. Luật pháp càng lỏng lẻo hay quyền lực ít bị giám sát thì nhóm lợi ích hoạt động càng trắng trợn, liều lĩnh.
From : VnExpress ,Quan Lam Bao, The New York Times (HOMAS FULLER ,Người dịch: Huỳnh Phan),......