Công nghệ chặt chém khách với đủ các chiêu thức ....Khách du lịch đang quay lưng bo Việt Nam vi dịch vụ chặt chém ngày càng phổ biến!
No motorbike, no taxi, no xichlô !
Anh Jerry, du khách 41 tuổi đến từ Hà Lan, khiến chúng tôi ngạc nhiên với câu nói "No motorbike, no taxi, no xichlô". Câu nói "dở Việt, dở Anh" của Jerry khiến người dân Việt Nam suy nghĩ. "Tại sao anh ta lại biết được những điều đó? Phải chăng giao thông ở Việt Nam qua tệ?". Nhưng không, đó không phải là lý do chính .... mà anh không hài lòng với tình trạng "chặt chém" du khách khi đến đây.
Anh kể: "Hôm thứ ba tuần trước tôi đi taxi từ Bờ Hồ đến lăng Bác, tài xế đưa tôi đi hai vòng rồi mới đến lăng và đòi tôi trả 300.000 nghìn đồng. Tôi cảm thấy rất khó chịu khi bị lừa như vậy. Tôi nghĩ các bạn nên sớm cải thiện hình ảnh này".
Tình trạng "chặt chém", bắt chẹt khách du lịch những năm gần đây đang gia tăng, cần phải có biện pháp xử phạt mạnh để răn đe những hành động này.
Dường như phần đông người Việt đều nghĩ người nước ngoài đi du lịch là những đại gia, và đại gia thì phải có nhiều tiền, tội gì mà không "chặt chém". Phần họ chi chẳng đáng là bao so với cái gia sản "kếch xù" của họ ở bên kia nên tha hồ chém như chém gió... - đó là tâm lí của hầu hết các tài xế taxi, xe ôm, xe xích lô, chủ các hàng quán vỉa hè... Đặc biệt, những năm qua, ngành dịch vụ ngày càng chiếm tỷ trọng cao trong nền kinh tế thì lối suy nghĩ tiêu cực trên đang dần ăn sâu vào những người tranh thủ "chặt chém" du khách để kiếm sống.
Một độc giả kể với VEF.VN: "Hôm qua tôi mới trò chuyện với một chú chạy xe Honda ôm. Chú kể đồng nghiệp chú hôm nọ chở một cô người Nhật từ Tôn Đức Thắng (TP.HCM) đến sân bay Tân Sơn Nhất, sau đó "chém" đẹp 400 USD. Cô người Nhật không cãi được, tức quá khóc giữa đường. Bởi vậy người nước ngoài đến Việt Nam coi thường chúng ta là phải.
Để kiếm sống, họ bất chấp lương tâm, đạo lý, chỉ mong kiếm được nhiều tiền của khách. Độc giả Lili cho biết, sống gần trung tâm Sài Gòn (chợ Bến Thành, bảo tàng Chiến tranh hay dinh Độc Lập...), có một việc mà độc giả này thấy rất bức xúc là việc các bác tài xíchlô "chém đẹp" khách nước ngoài. Sau khi chở khách đi chừng hơn tiếng đồng hồ, họ bắt khách phải trả gần trăm đô.
"Tôi thường xuyên phải chứng kiến cách họ dằng co với khách. Tôi thật bức xúc nhưng không biết gọi cho ai để có thể giúp đỡ khách du lịch. Việt Nam nên thành lập một đường dây hotline tại tất cả các khách sạn lớn để du khách phản ánh tình trạng này để được giúp đỡ, có thêm thông tin khi cần thiết", độc giả Lili hiến kế.
Hàng rong cũng nối tay "chặt chém"
Sau các tài xế taxi là các chủ quán hàng rong, vỉa hè. Đặc biệt là ở những nơi như phố "tây" Hồ Tây, Hồ Gươm, phố cổ... hàng rong mọc lên như nấm để phục vụ khách du lịch, nhưng thực ra phần lớn là để bắt chẹt du khách nước ngoài.
Ông Saeed - khách du lịch đến từ Ấn Độ, kể rằng: "Tối thứ ba tuần trước tôi và anh ban Việt Nam đi từ Văn Miếu đến Hồ Gươm người lái xe lấy 230.000 đồng tiền Việt. Sau đó chúng tôi có ghé qua quán trên vỉa hè phố Lò Sũ ăn hết bốn con ghẹ bằng nắm tay và uống hai chai Heniken, khi tính tiền hết gần 1 triệu đồng. May quá lúc đó có cô gái người Việt nhận trả giúp một nửa số tiền, nếu không tôi biết làm thế nào?".
"Trước Tết 2012, gia đình tôi ở Sóc Trăng có đi du lịch Hà Nội và vịnh Hạ Long. Thú thật đây là lần đầu tôi đi du lịch ra thủ đô nhưng tôi chắc rằng đây cũng là lần cuối cùng không bao giờ quay lại hai địa điểm này nữa. Tại Hà Nội, khi mua đồ lưu niệm gần khu vực Lăng Bác, tôi trả giá liền bị cô gái bán hàng chửi xối xả nhưng sau đó vẫn bán. Chúng tôi ăn tô phở giá 50.000 đồng nhưng người Hà Nội ngồi kế bên chỉ trả 30.000 đồng. Tại Hạ Long, chúng tôi mua một con cá giò bị chém 600.000 đồng/kg. Tôi thấy con cá không lớn, chỉ chừng 5kg nhưng họ cân thế nào tới 9,8kg, trị giá 5.800.000 đồng. Chúng tôi nhờ đầu bếp dưới du thuyền nấu giúp thì mới biết phụ thu công nấu là 10%, tức 580.000 đồng. Thật khủng khiếp!", độc giả Tranvancuong1974 viết.
Một chủ quán dấu tên ở phố Lò Sũ, Hoàn Kiếm - Hà Nội, chép miệng: "Gớm, người nước ngoài người ta có tiền nên chúng tôi chém chút cũng chẳng sao". Chính vì cách nghĩ tiểu nông nên du khách phát hoảng và đang dần rời xa Việt Nam hơn. Và rõ ràng, để du lịch Việt.
Nhiều khách du lịch đã dính bẫy các quán ăn “chặt chém” khi đến TP Vũng Tàu (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu).
Quán ăn Như Ý
Sáng 2-2, ba người khách gồm hai nam, một nữ từ TP.HCM được một “cò” dẫn đến quán ăn Như Ý (306 Phan Chu Trinh, P.2). Ông Đức order (đảm nhận khâu đặt các món ăn) của quán - cầm thực đơn ra mời khách chọn món.
Ông Đức mồi chài: “Quán em bán đồ hải sản tươi sống thôi. Ăn cơm thì gọi lẩu ăn kèm” và gợi ý: “Anh chị gọi mấy lạng tôm sú loại nhỏ và cái lẩu nhỏ nha? Có nghêu, ốc hương, ghẹ đều hàng tươi sống hết, chỉ mấy trăm nghìn đồng thôi”. Khoảng một giờ sau, ba người khách này trố mắt nhìn khi hóa đơn tính tiền là 3.099.000 đồng.
Lúc này ông Đức đã đi khỏi đây, một thực khách nữ thắc mắc: “Sao lúc nãy ông kia nói làm tôm nhỏ, ghẹ chỉ mấy lạng? Sao giờ ghẹ tính 1,6kg, tôm gần 1kg? Lẩu nhỏ kiểu gì mà hơn 800.000 đồng?”. Đáp lại chỉ có câu trả lời quanh co của người quản lý, ba người khách thẫn thờ đành trả tiền rồi bỏ đi. Ông Văn, đầu bếp quán Như Ý, nhận xét: “Thằng Đức order đúng là sát thủ gọi món ở Vũng Tàu này mà”.
Ông Văn cho biết những đối tượng mà ông Đức “nặng tay” nhất là khách nước ngoài rồi mới đến khách từ TP.HCM. Những ngày thâm nhập tìm hiểu tại quán ăn Như Ý, chúng tôi phát hiện quán sử dụng tới ba chiếc cân để cân hải sản. Dưới bếp đặt hai cái, một loại 12kg để cân hàng nhập về, một cái loại 5kg dùng để cân hải sản lúc lên thớt (đầu bếp sử dụng).
Cái còn lại loại 12kg đặt gần bể chứa hải sản tươi sống để cân cho khách khi có nhu cầu. Trong đó chỉ có hai cân dưới bếp là chính xác, còn cân loại 12kg đặt dưới bể chứa hải sản mỗi lần cân trọng lượng “ảo” sẽ tăng xấp xỉ 300g.Trưa 5-2, bà Hương - chủ quán - bắt từ trong bể chứa hải sản hai con tôm tích rồi lấy cân đặt dưới bể chứa ra cân, nói với khách: “Em ơi, bảy lạng rưỡi (nhưng thực chất chỉ bốn lạng rưỡi - PV). Giá một ký tôm tích trong bảng giá quán Như Ý là 1.300.000 đồng. Như vậy, khách sẽ trả 975.000 đồng cho hai con tôm tích và bị móc túi tới 390.000 đồng. Ông Văn thủng thẳng: “Người nào khó tính thì mình cân cho họ tin. Nhưng kiểu nào cũng không thoát được”.
Trưa 6-2, một cặp vợ chồng từ TP.HCM ghé vào quán Như Ý. Người phụ nữ gọi một đĩa tôm sú nhỏ, ông Linh - người lấy thực phẩm - vớt trong thau sáu con tôm sú lên cân nhưng khi bà Hương xuống bếp không cần nhìn vào bàn cân, lấy bút kê vào phiếu gọi món ăn là 600g tôm sú (thực tế thấp hơn).
Độ 10 phút sau, khi tôm được rim chín, bà Trinh - người quản lý - nhìn phiếu rồi kê vào hóa đơn: tôm sú lớn 6 con 900g, giá 675.000 đồng, xem như nâng khống thêm 300g. Cầm tờ hóa đơn tính tiền, đôi vợ chồng không giấu nổi bực tức. “Lúc nãy nói làm đĩa tôm nhỏ rim, tô canh cá mú rẻ nhất mà giờ tính tiền thế này?” - người vợ nói. Bà Trinh trả lời: “Tôm rim bà thường ăn là tôm nuôi. Quán này bán tôm biển giá nó khác”. Hai người khách lắc đầu, rút tiền trả và gói tôm thừa mang đi.
Té ngửa vì bị “chặt chém”, nhiều thực khách không thể đủ tiền trả cho quán, phải cầm cố tài sản để có tiền thanh toán. 13g ngày 5-2, nhóm bốn người bạn học chung ở Trường THPT Hiệp Bình (Q.Thủ Đức, TP.HCM) mang 1,5 triệu đồng vào quán Như Ý ăn trưa.
Nhưng khi tính tiền cả nhóm té ngửa với hóa đơn lên tới 2.860.000 đồng. Phương, một người trong nhóm, phải theo một nhân viên giữ xe của quán đến một tiệm cầm đồ cầm hai điện thoại lấy 1,3 triệu đồng để thanh toán.
Thấy khách phản ứng dữ dội, một nhân viên nam của quán ăn mở nhạc to hết cỡ để át tiếng cãi nhau. Khách vừa đi khỏi, bà Hòa cười ruồi: “Chửi chán cũng phải trả tiền thôi”.
Quán Hưng Phát
Quán Hưng Phát 2 (189 Hoàng Hoa Thám, P.Thắng Tam) có cách “chặt chém” êm hơn, thủ thuật của bà Hòa - order của quán - là quảng cáo món lẩu thập cẩm, lẩu Thái với giá trên 100.000 đồng để dụ khách chọn, nhưng lẩu bưng lên sẽ kèm theo một đĩa hải sản được tính tiền riêng.
Khách ăn xong mới tá hỏa khi kêu một cái lẩu chỉ có giá trên 100.000 đồng nay thành vài triệu đồng.Chiều 7-2, một “cò” dắt mối quán ăn bằng xe máy dẫn gia đình anh Phan Đức Tiến (ngụ P.Phước Long B, Q.9, TP.HCM) vào quán Hưng Phát 2 ăn trưa. Lúc này, bà Hòa đon đả ra ghi thực đơn và không quên mời khách ăn món lẩu. Nhân viên quán bưng lên một nồi lẩu tôm sú có bốn con kèm theo một đĩa mực tươi. Sau bữa ăn, anh Tiến té ngửa khi hóa đơn tính tiền là 1,2 triệu đồng.
Đội ngũ “cò mồi ” giúp sức
Giúp sức để chủ quán “chặt chém” du khách là lực lượng “cò” mồi chài quán ăn rất đông đảo. Từ “cò” chạy xe máy đến “cò” chạy taxi dùng đủ mánh để chèo kéo khi các quán ăn sẵn sàng chơi đẹp bằng hoa hồng 20-30% số tiền móc túi khách cho “cò”. Dọc đường Thùy Vân, Hoàng Hoa Thám... lực lượng “cò” đi xe máy lên đến hàng chục người. Bà Hai, quản lý quán Hưng Phát 2, khẳng định: “Mỗi ngày một “cò” có thể kiếm được trên 1 triệu đồng, những ngày nghỉ lễ, số tiền còn tăng hơn nữa”.
“Cò” Liêm của quán Hưng Phát 2 cho biết công việc của các “cò” là cầm một xấp tờ rơi của quán ăn Hưng Phát 2, kèm theo giá cả các món ăn rồi dụ khách vào quán. Các món ăn trên tờ quảng cáo ghi giá khá mềm để khách không bị choáng. Khi khách chịu vào, nhân viên quán “gài” ăn những món sang như lẩu hải sản, lẩu cá, tôm...Sáng 2-2, “cò” Phong bám theo một chiếc xe 12 chỗ, nhanh chóng vứt tờ giấy quảng cáo vào đầu xe cho tài xế. Ngay chiều hôm đó, tài xế đã chở nguyên cả đoàn gần mười người khách vào quán Hưng Phát 2.
Công việc chỉ có bấy nhiêu nhưng tối hôm đó, ông Phong đến nhận tiền hoa hồng là 1.700.000 đồng. “Cò” Phong cười: “Có ngày tao kiếm được 4.000.000 đồng lận. Làm nghề này tuy bị khách chửi nhiều nhưng cũng sống khá”.Ngày 3-2, ngay sau khi báo chí đưa tin quán Hiệp Ký 1 (195B Hoàng Hoa Thám, P.Thắng Tam) “chặt chém” khách, giới “cò” quán ăn bàn luận rất sôi nổi. “Cò” Liêm phân bua: “Khách đi taxi lại có thêm người nước ngoài vô quán. Không bị “chặt chém” mới là chuyện lạ”.
Sau đó ít ngày, quán ăn Hiệp Ký 1 tạm thời đóng cửa. Nhóm “cò” khoảng 3-4 người từ quán ăn này đổ qua kéo khách cho quán Hưng Phát 2. “Cò” Lành từ quán Hiệp Ký 1 mới về “đầu quân” cho quán này nói: “Mấy ngày tết tui kiếm được hơn chục triệu đồng. Có ngày làm được gần 3 triệu lận”. Bà Hương, chủ quán Như Ý, cho biết sẵn sàng chi 20% cho “cò” chạy xe máy dẫn khách tới quán: “Nếu khách ăn 10 triệu đồng, cò sẽ được 2 triệu đồng”. Còn các “cò” chạy taxi giới thiệu được nhiều khách dễ tính nên hoa hồng được hưởng cao hơn.Những chiếc “máy chém” này luôn làm hãi hùng khách du lịch.
Trong những ngày thâm nhập các quán ăn “chặt chém” tại TP Vũng Tàu, chúng tôi chứng kiến nhiều tài xế taxi móc nối với các quán ăn có tiếng “chặt chém” khách để ăn chia hoa hồng. Chiều 10-2, tại ngã ba Hoàng Hoa Thám - Thùy Vân, một nhóm gồm năm tài xế taxi của Hãng Petro ngồi bàn nhau về việc đưa khách vào các quán Hưng Phát 2 và Như Ý (quán có tên trong danh sách “đen” được các cơ quan chức năng TP Vũng Tàu công bố trước đây).
Tài xế Nguyễn Văn Thương khoe: “Trưa nay mới dẫn sáu khách vào quán ăn Hưng Phát 2”. Ông này giải thích rành rẽ: “Bình thường, xe chở khách vào quán ăn sẽ nhận tiền hoa hồng 30%, đưa khách vào khách sạn sẽ được 20% và chở vào bãi biển kiếm được 50%”. Có ngày riêng thu nhập kiếm “thêm”, ông ta đã bỏ túi gần 5 triệu đồng. Thông thường sau khi thực khách thanh toán tiền hoặc cuối ngày, tài xế taxi sẽ quay lại để lấy hoa hồng.Một tài xế taxi cho biết tùy đối tượng khách mà giới thiệu khách vào quán nào, nhưng đa số giới thiệu vào quán ăn Như Ý.
13g45 ngày 10-2, chúng tôi đón taxi Hãng Petro đậu trên đường Thùy Vân. Khi nghe khách cần đến một quán cơm bình dân, tài xế Vinh liền cho xe rẽ vào đường Phan Chu Trinh rồi dừng lại trước quán ăn gia đình Như Ý. Ông Vinh nói: “Quán này cơm, lẩu, hải sản giá bình dân lắm. Mấy anh đi trên 15 người thì càng rẻ. Thấy không, quán ăn ngon, rẻ nên khách đông nghịt kìa”. Thấy khách chưa vừa ý, ông Vinh mồi chài tiếp: “Giá rẻ lắm. Ăn càng đông càng rẻ, anh gọi nhóm bạn đầy đủ tới đây rồi tui gọi lên tổng đài đặt bàn”.
Độc giả Phan Bảo Lâm hiến kế, để có ngành du lịch lành mạnh thì tại Việt Nam, về dịch vụ, phải làm sao để "vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi". Khách không hài lòng có thể tìm đến chính quyền địa phương có điểm tham quan, du lịch để góp ý phàn nàn, từ đó làm cơ sở cho chính quyền rút giấy phép hoạt động hoặc xử lý cơ sở kinh doanh du lịch tùy theo mức độ. Nên nhớ, "con sâu làm rầu nồi canh", một người có hành vi xấu sẽ ảnh hưởng đến văn minh cộng đồng. Khách không hài lòng chỉ một người hoặc một cơ sở dịch vụ du lịch thôi, họ sẽ đem cả cái địa điểm du lịch ấy ghi vào "sổ đen" của họ và không bao giờ đến nữa.
Hơn nữa, tự giá cả dịch vụ đã phân chia "đẳng cấp" du khách rồi. Nếu thái độ tiếp đón, phục vụ, hướng dẫn, giới thiệu... cũng phân chia "đẳng cấp" nữa thì có lẽ khách du lịch ở Việt Nam sẽ chỉ còn toàn người giàu.
Ông Nguyễn Văn Tuấn - Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch - Theo Tuổi Trẻ:" Tổng cục Du lịch luôn ý thức và không bao giờ lẩn tránh trách nhiệm của mình. Tất cả cơ sở lưu trú, đơn vị kinh doanh lữ hành của ngành đều cần được rà soát để đảm bảo không có tình trạng nâng giá, “chặt chém” khách. Chúng tôi sẽ quan tâm tới cả chuyện hướng dẫn viên của các hãng lữ hành “đi đêm” với các chủ cơ sở kinh doanh hàng hóa, đồ lưu niệm để ép khách mua, ăn hoa hồng. Nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ của vấn nạn chung....
Ở Việt Nam, trong khi chờ đợi những biến chuyển tích cực của hệ thống tuyên truyền giáo dục để người dân thấm thía lợi ích cá nhân song hành với lợi ích quốc gia, đồng thời tình nguyện tham gia ủng hộ những chiến dịch quảng bá du lịch kiểu “bán hàng giá rẻ” hay “nụ cười Việt Nam thân thiện” của Nhà nước, chúng ta cần có những chính sách đồng bộ và kiên quyết hơn ở tầm vĩ mô. Ai cũng biết một mình ngành du lịch sẽ chẳng thể nào giải quyết được “quốc nạn” này.
From : Vef ,...