Tương lai Việt Nam sẽ ở trong tay của chỉ một trong hai loại người. Hoặc là trong tay của những công dân có trách nhiệm sẵn sàng dám hy sinh hoặc là trong tay những tên cướp sẵn sàng đi đêm với kẻ thù để bám vào quyền lực ít nhất cho đến hết nhiệm kỳ của mình hay của con cái-những tên cướp không bao giờ bận lòng trước vấn đề lương tâm và trách nhiệm.
Một kịch bản đáng sợ mở đầu cho thời kỳ Bắc thuộc mới biết đâu có thể đang âm thầm diễn ra trong bóng tối. Chính quyền CSVN có thể đi đêm, thỏa hiệp, thượng lượng trên lưng nhân dân Việt Nam để tiếp tục giữ quyền lực bằng mọi giá.
Việt Nam không thể nào là đối thủ của Trung Quốc trên biển. Một tờ báo lớn của Mỹ viết: "Việt Nam miễn cưỡng đánh nhau với Trung Quốc mà Việt Nam biết gần như chắc chắn sẽ thua." Và báo trích dẫn lời của giáo sư người Úc Carlye Thayer, một người rất am tường về tình hình Việt Nam, rằng: "Việt Nam không có các giải pháp quân sự. Quân đội Việt Nam rất ngại tham chiến... Việt Nam về mức độ nào đấy chỉ có thể trông cậy vào những giao thiệp giữa hai đảng với nhau." Ông nói thêm Hà Nội chẳng có thể làm được gì nhiều, họ phải chịu đựng vụ giàn khoan cho tới khi nào Trung Quốc đồng ý các cuộc họp cấp cao. (1)
Báo cũng cho biết về thương mại Việt Nam sẽ bị thiệt hại rất nặng nếu Trung Quốc cắt đứt các mối quan hệ thương mại. Trong năm 2013 Việt Nam nhập cảng từ Trung Quốc lượng hàng hóa trị giá 37 tỉ đô la chiếm 28% tổng trị giá nhập cảng trong năm. Báo có lẽ không tính đến thương mại không chính thức qua con đường tiểu ngạch mà khá lớn. Như vậy, có thể nói không ngoa rằng kinh tế Việt Nam nằm trong tay Trung Quốc.
Hơn nữa, Trung Quốc khẳng định lập trường rất rõ ràng qua lời phát biểu của Phòng Phong Huy, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Quốc tại Mỹ mới đây: "Chúng tôi quyết tâm vững chắc khẳng định chủ quyền, an ninh, và toàn vẹn lãnh thổ... Chúng tôi không từ bỏ tấc đất được thừa hưởng nào của tổ tiên." (2)
Đại đa số các ý kiến của báo chí và các chuyên gia nghiên cứu ở nước ngoài về Việt Nam đều thống nhất một điểm là Việt Nam không thể thắng Trung Quốc về phương diện quân sự lẫn kinh tế.
Chế độ cộng sản Việt Nam chỉ còn con đường ngoại giao quỳ gối với Trung Quốc vì họ không bao giờ tự nguyện từ bỏ quyền lực.
Con đường ngoại giao ấy bắt đầu nhộn nhịp. Trong cuộc họp báo quốc tế vào ngày 15-5 người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam xác nhận rằng "nhận lời mời của Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan sẽ tham dự Hội nghị thượng đỉnh CICA lần thứ tư" sẽ diễn ra vào ngày 20 tháng Năm tại Thượng Hải. Chế độ cũng cử Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Hồ Xuân Sơn sang Bắc kinh để trao đổi "thẳng thắn" với phía Trung Quốc.
Tại sao bà Doan không hủy chuyến đi để phản đối hành động xâm lược của Trung Quốc?
Tại sao ông Sơn phải đến nhà thằng ăn cướp để thương lượng về đồ bị cướp của mình? Tại sao hai bên không gặp nhau ở nước thứ ba?
Tại sao Nguyễn Phú Trọng muốn sang Bắc Kinh triều kiến Tập Cận Bình? Họ xâm lược nước mình, mình không những không đánh trả mà còn sang gặp họ để năn nỉ hay thương lượng?
Trung Quốc không bao giờ nói chuyện suông với Việt Nam mà phải có cái gì đó lót tay mà sẽ mở đường cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam toàn diện hơn về sau này như lịch sử đã chứng minh qua vụ công hàm Phạm Văn Đồng và Hội nghị Thành Đô cùng với bao nhiêu vụ nhường đất đai, biển đảo và kinh tế mờ ám khác mà không bao giờ được tuyên bố công khai đầy đủ trước dân chúng. Một Thành Đô thứ hai có thể diễn ra sau lưng và trên lưng nhân dân Việt Nam. Hiện nay theo ông Thayer "khái niệm chiến lược chỉ đạo của Việt Nam là vừa hợp tác vừa đấu tranh." (3) Nhưng biết đâu sau khi vụ giàn khoan qua đi chiến lược ngầm của Việt Nam sau khi đã thông qua thương lượng với Trung Quốc là hợp tác ngày càng tăng còn đấu tranh ngày càng yếu và chiếu lệ để rồi cuối cùng thời kỳ Bắc Thuộc mới sẽ bắt đầu.
Tờ New York Times viết sau vụ bạo loạn ở Bình Dương: "Nhưng đến nay mọi nỗ lực ngoại giao của Việt Nam đã thất bại. Việt Nam đã cố gắng thương lượng song phương, nhưng cuộc họp bàn về việc cùng nhau chia sẻ các tài nguyên dường như không có nghĩa gì sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào mà không báo trước." (4) Như vậy trong các cuộc thương lượng Việt Nam có thể sẽ đề nghị Trung Quốc cùng nhau khai thác biển Đông.
Nhà văn Nga Alexander Solzhenitsyn viết: "chủ nghĩa cộng sản là một loại chế độ hầu như không thể nào hiểu nổi mà không quan tâm đến sự phồn thịnh của quốc gia, hay quan tâm đến sức khỏe và phúc lợi của nhân dân mình. Dưới chế độ cộng sản quốc gia không bao giờ được chuẩn bị cho sự tồn tại kinh tế lâu dài và lành mạnh" (5)
Một minh họa cho lời nói trên của nhà văn Nga là câu nói của Đỗ Mười trong Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ sáu vào tháng Mười 1988. Ông đã nêu ra lý do Việt Nam không nên giàu có như các nước lân cận, cụ thể như bốn con rồng Châu Á vào thời đó-Thái Lan, Nam Hàn, Singapore và Đài Loan: "Chúng ta không nên so sánh nước mình với bốn con rồng này vì nếu Việt Nam thành rồng, chúng ta sẽ phải hạ thấp ngọn cờ Mác -xít Lê nin nít." (6). Một phần tư thế kỷ sau, Nguyễn Phú Trọng còn mơ màng đến một xã hội chủ nghĩa lý tưởng cho trăm năm sau.
Trung Quốc từ rất lâu cũng mưu tính chuyện trăm năm là thôn tính Việt Nam bằng mọi cách. Stephanie Kleine-Ahlbrandt, giám đốc các chương trình Châu Á -Thái Bình Dương ở viện nghiên cứu United States Institute of Peace nói: "Ở Trung Quốc không có gì xảy ra nhanh chóng. Bất kỳ động thái nào ta thấy đều đã được kế hoạch và chuẩn bị trong suốt nhiều năm trời, hay còn lâu hơn thế nữa. Vì vậy rõ ràng vấn đề tranh chấp trên biển rất quan trọng đối với Trung Quốc." (7)
Rừng Trung Quốc từ từ tiến về Việt Nam. Huang Jing, giám đốc Trung tâm về Châu Á và Toàn cầu hóa ở Khoa Chính sách Công cộng Lý Quang Diệu ở trường Đại học Quốc gia Singapore nhận xét rằng: "Người Trung Quốc mở mang bờ cõi giống như rừng vậy, rất chậm. Nhưng một khi họ đặt chân đến đâu, họ không bao giờ rời." (8) Cùng có chung ý tưởng này, tiến sĩ Mỹ Peter Navarro đã khẳng định trong một cuộc phỏng vấn dành cho nhật báo Người Việt ở California, Hoa Kỳ rằng: "mỗi tấc đất biên cương, mỗi hải lý biển đảo nhường cho Trung Quốc là mất đi vĩnh viễn." (9)
Sự nghi ngờ là một vũ khí cần thiết người dân cần phải trang bị khi phải sống trong một chế độ độc tài toàn trị hoàn toàn không có sự minh bạch và trách nhiệm đối với nhân dân. Chế độ có thể đã và đang tìm cách đi đêm với Trung Quốc xâm lược để thoát ra khỏi bế tắc hiện nay. Họ sẵn sàng thương lượng với những điều kiện mà có thể gây tổn thất nhiều mặt cho Việt Nam về sau.
Hãy nhớ công hàm Phạm Văn Đồng ký vào năm 1958 nhưng Trung Quốc chờ đến năm 1974 mới chiếm Quần đảo Hoàng Sa khi họ thấy thời cơ đoạt đảo đã chín muồi. Từ đấy Hoàng Sa mất vĩnh viễn.
Hãy nhớ hội nghị bí mật Thành Đô năm 1990 là lý do chính cho việc mở toang cửa cho Trung Quốc tràn vào nhiều tỉnh thành trên Việt Nam, vụ khai thác bô xít, sự biến mất trên bản đồ đất đai, biển đảo của Việt Nam và vụ giàn khoan khủng tiến vào vùng biển chủ quyền truyền thống của Việt Nam.
Tại sao lịch sử chống ngoại xâm Trung Quốc đã từ rất lâu rồi không được đưa vào sách giáo khoa hay chỉ được giảng dạy một cách rất hời hợt?
Một trong những lý do là Chu Ân Lai đã cấm Việt Nam dạy về lịch sử chống ngoại xâm Trung Quốc. Vào ngày 23 tháng Tám năm 1966, Chu Ân Lai đã phê bình Hoàng Tùng và Phạm Văn Đồng về việc dạy sử qua đoạn đối thoại sau:
"Chu Ân Lai: Thế còn chuyện mới đây báo chí Việt Nam đã đăng nhiều tài liệu về các cuộc xâm lăng Việt Nam của các triều đại phong kiến Trung Quốc?
Hoàng Tùng: Không có những tài liệu như thế trên báo. Tuy nhiên, một vài viện đang nghiên cứu về chủ đề lịch sử ấy.
Chu Ân Lai: Nhưng các đồng chí ngiên cứu vấn đề này trong lúc các đồng chí đang đánh Mỹ. Ám chỉ gì ở đây?" (10)
Quan hệ hơn nữa thế kỷ qua giữa hai chế độ cộng sản Việt Nam và Trung Quốc là quan hệ của kẻ cướp và đồng lõa. Thỏa hiệp hay thương lượng chỉ là mỹ từ của sự đầu hàng từ từ về phía Việt Nam và thắng lợi kiểu vết dầu loang về phía Trung Quốc.
Nhà văn Ayn Rand viết như sau:
"Không thể nào có sự thỏa hiệp giữa người chủ tài sản và tên trộm; đưa cho tên trộm dù chỉ một cái muỗng của mình thôi là không phải thỏa hiệp, mà là sự đầu hàng hoàn toàn, tức thừa nhận quyền của tên trộm đối với tài sản của mình. Giá trị nào hay sự nhượng bộ nào tên trộm trao đổi lại? Và một khi nguyên tắc nhượng bộ đơn phương được chấp nhận là cơ sở của mối quan hệ giữa hai bên, chỉ là vấn đề thời gian trước khi tên trộm sẽ chiếm đoạt tất cả những gì còn lại."
Hay như lời của cố tổng thống Hoa Kỳ John F. Kennedy: "Chúng ta không thể nào thương lượng với những kẻ nói rằng " Cái của tôi là của tôi, còn cái của anh có thể thương lượng".
Thác Bản Giốc bị cắt đôi, ải Nam Quan không còn nữa, biển đảo dần dần biến mất vì chính sự thỏa hiệp hay thương lượng kiểu trên.
Tương lai Việt Nam sẽ ở trong tay của chỉ một trong hai loại người. Hoặc là trong tay của những công dân có trách nhiệm sẵn sàng dám hy sinh hoặc là trong tay những tên cướp sẵn sàng đi đêm với kẻ thù để bám vào quyền lực ít nhất cho đến hết nhiệm kỳ của mình hay của con cái - những tên cướp không bao giờ bận lòng trước vấn đề lương tâm và trách nhiệm.
From : Hồn treo cột buồm Trần Quốc Việt (Danlambao)
http://danlambaovn.blogspot.fr/2014/05/hon-treo-cot-buom_18.html
Nếu chiến tranh Việt-Trung lại xảy ra một lần nữa trong tình hình như hiện nay, VN sẽ thua hay thắng?
Có thể cho đến giờ phút này nhiều người VN, vì yêu nước, vì lòng tự hào dân tộc, hay thậm chí vì vẫn còn niềm tin mơ hồ vào “đảng ta, chính phủ ta” đã từng đánh thắng hai đế quốc to Pháp, Mỹ, sau đó lại chiến đấu ngang ngửa, thậm chí còn trội hơn trong cuộc chiến biên giới với Trung Cộng năm 1979, nên nghĩ rằng VN có thể sẽ thua lúc đầu nhưng sau đó sẽ thắng, rồi nào Trung Hoa đã từng đô hộ ta cả ngàn năm nhưng ta cũng có bị xóa sổ đâu, ta vẫn là ta v.v…
Người viết bài này thì nghĩ khác. Nếu chiến tranh Việt-Trung lại xảy ra một lần nữa, VN chắc chắn sẽ thua và cái thua lần này sẽ dẫn tới một hậu quả bi đát hơn rất nhiều, nếu nhìn vào hình ảnh của các nước Tây Tạng, Tân Cương…hiện nay.
Lý do vì sao trước đây đảng cộng sản VN thắng được Pháp, Mỹ, cho đến bây giờ có lẽ đã có quá nhiều bài viết chỉ ra sự thật phía sau cái “hào quang chiến thắng” này, tưởng chỉ cần nói vắn tắt: Thứ nhất, bởi vì ít ra lúc đó cũng còn khá nhiều người VN tin rằng đảng cộng sản thực tâm vì dân vì nước, bản thân nhiều người trong hàng ngũ đảng cộng sản lúc đó chân thành tin vào đảng, vào lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản, vào tương lai tươi sáng sau khi giành được độc lập, thống nhất đất nước. Thứ hai, nói thẳng ra, chỉ trừ thịt da máu xương là của người Việt còn lại từ phong lương khô, quân trang quân dụng của người lính cho đến đạn dược, súng ống, vũ khí các loại, kể cả cố vấn…cũng là của các đồng minh trong khối XHCN anh em, đặc biệt là Liên Xô và Trung Quốc chi viện cho, đúng với cụm từ “Chống “ngoại xâm” bằng “ngoại nhân” trong một bài viết trên RFA trước đây.
Quan trọng nhất, lúc đó đảng cộng sản như những kẻ lên đồng, không sợ Pháp sợ Mỹ. Có thể nói họ tàn ác, sắt máu khi sẵn sàng thí quân trong các trận đánh theo kiểu “mười chọi một”, hoặc sẵn sàng đặt bom, nổ mìn, pháo kích, ám sát các yếu nhân…tại các thành thị cho tới nông thôn miền Nam mà không chùn tay, nhưng khó có thể nói họ hèn.
Còn bây giờ. Đối mặt với Trung Cộng, VN sẽ thua cũng vì quá nhiều lý do rõ ràng không kém. Không chỉ thua về tiềm lực quân sự, vũ khí, kỹ thuật, tiền của sẽ phải đổ vào cho cuộc chiến. Không chỉ thua vì không có bạn bè đồng minh thực sự như trước đây đã có Liên Xô, Trung Quốc và cả khối XHCN. Có thể Trung Cộng, mặc dù là một cường quốc nhưng cũng cô độc không kém gì VN trên thế giới, nhưng Trung Cộng có thừa tiền để nếu không mua được bạn bè đồng minh thì cũng khiến cho nhiều quốc gia cảm thấy ngần ngại không muốn mất đi một đối tác thương mại lớn, một thị trường kinh tế khổng lồ…nếu xen vào giữa cuộc tranh chấp, thậm chí chiến tranh nếu có, giữa hai nước Việt-Trung.
Thua về mặt quân sự, thua luôn về truyền thông. “Cái loa” tuyên truyền của Bắc Kinh từ trước đến nay luôn luôn to hơn, mạnh mồm hơn “cái loa” của Hà Nội, về nghệ thuật vu cáo, nói ngược, đổi trắng thay đen… thì Trung Cộng luôn luôn là thầy của Việt Cộng. Mọi mánh khóe của Hà Nội Bắc Kinh đều hiểu rõ, vì cùng một giuộc như nhau.
Thua về mặt pháp lý. Tranh chấp về lãnh thổ lãnh hải, trong lúc VN chần chờ, lưỡng lự chưa dám kiện Trung Quốc thì Trung Quốc đã đi trước, kiện VN ra trước Liên Hiệp Quốc. Một động thái hoàn toàn trái ngược so với việc theo đuổi đường lối chính sách khăng khăng chỉ giải quyết mọi chuyện song phương từ trước đến nay của họ, mà ví dụ mới nhất là từ chối không chịu tham gia vào vụ kiện do Philippines khởi xướng về quyền hàng hải.
Tại sao? Vì suốt trong mấy chục năm qua, khi đảng cộng sản VN u mê mù quáng tin tưởng vào tình hữu nghị giữa hai đảng, hai nhà nước, thì đảng cộng sản Trung Quốc đã âm thầm “gài bẫy” đảng cộng sản VN bằng rất nhiều cách khác nhau. Và hậu quả là những bằng chứng bán nước từ công hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng đến bản đồ, sách giáo khoa…của nước VNDCCH thừa nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Quốc mà Bắc Kinh vừa mới trưng ra. Đó là chưa nói đến những bản thỏa thuận ký kết bí mật giữa hai đảng, hai nhà nước cộng sản, đặc biệt là trong Hội nghị Thành Đô 1990…Nên khác với vụ kiện của Philippines, Trung Cộng tự cho là họ có đủ tự tin để đi kiện VN.
Nhưng cái lý do chính yếu nhất, là từ sự khác nhau của chính nhà cầm quyền VN khi đương đầu với Trung Cộng, so với khi còn đánh nhau với Pháp, Mỹ. Bây giờ họ hèn. Cái hèn của họ nhân dân đều thấy, thế giới cũng phải nhận thấy.
Họ hèn, họ bạc nhược một cách lạ lùng.
Cái hèn ấy một phần do bị ràng buộc về ý thức hệ, về mối quan hệ “anh em đồng chí 16 chữ vàng” mà Bắc Kinh thì đã vứt vào sọt rác từ lâu, nhưng Hà Nội vẫn chưa dám và chưa thể thoát ra, do bị vướng mắc bởi những món nợ từ sự viện trợ, giúp đỡ của Trung Cộng dành cho VN thời chiến tranh, mặc dù tính ra thì Trung Quốc mới chính là kẻ phải mang ơn VN từ cuộc chiến tranh đánh Mỹ. Nghĩa là đảng và nhà nước cộng sản VN chưa thể thoát “ta” thì nói gì đến “thoát Trung”?
Từ mưu mô tham vọng cho tới tầm nhìn, chiến lược của nhà cầm quyền Trung Quốc từ lâu đã là của một nước lớn, tính toàn chuyện đường dài, chơi canh bạc lớn và vì thế, họ đã âm thầm chuẩn bị mọi đường đi nước bước từ hàng chục năm trước khi xuất chiêu. Trong khi đó, nhà cầm quyền VN vẫn tư duy theo kiểu nước nhỏ, quen thói đu dây, dựa dẫm vào nước khác, lúc thì Liên Xô lúc thì Trung Quốc, không nhìn thấy hoặc giả có nhìn thấy trước âm mưu xâm lược của Tàu thì cũng không chuẩn bị nên khi chuyện xảy ra là lại lúng túng, bị động. Từ cuộc chiến biên giới Việt-Trung từ năm 1979 cho tới câu chuyện giàn khoan HD 981, vụ kiện Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế hay việc chuẩn bị cho các bước tiếp theo như thế nào, khi Trung Cộng xây xong các căn cứ quân sự khổng lồ tại Hoàng Sa-Trường Sa chặn bít lối ra biển của VN…tất cả đều cho thấy sự lúng túng, bị động, tầm nhìn kém cỏi đó của nhà cầm quyền VN.
Cái hèn ấy một phần do các thế hệ lãnh đạo VN kém tầm hơn các thế hệ lãnh đạo Trung Quốc, nhưng họ lại còn tự hù dọa mình trước nguy cơ phải đương đầu với Trung Quốc và bằng mọi giá tìm cách né tránh điều này. Nhưng họ có né tránh được không? Thực tế trong bao nhiêu năm qua và trong những ngày gần đây đã là câu trả lời.
Cái hèn ấy do trong hàng ngũ đảng cộng sản VN có qua nhiều những kẻ vì lợi ích của bản thân đã chọn con đường thân Tàu, thậm chí như nhân dân đã vạch ra, là những Lê Chiêu Thống thế kỷ XXI, sẵn sàng bán nước để giữ đảng, giữ chế độ và giữ ghế.
Cuối cùng, cái hèn ấy còn do suốt trong bao năm qua, VN đã trở nên lệ thuộc Trung Quốc nặng nề về mọi mặt, nhất là kinh tế, khiến mọi sự trả đũa của Bắc Kinh đều có thể khiến VN phải trả giá đắt v.v…
Nghĩa là lý do chủ quan là chính. Chưa kể, nguồn sức mạnh lớn nhất mà đảng cộng sản VN từng sử dụng rất hiệu quả là lòng yêu nước, chí quật cường của nhân dân trước mọi kẻ thù xâm lược thì bây giờ, chính họ đã hủy diệt lòng yêu nước ấy bằng sự bịt miệng, đàn áp…bao nhiêu năm, cộng thêm chính sách ngu dân, khinh dân, không muốn cho dân tham gia vào việc nước “Mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo”. Nên bây giờ một bộ phận dân chúng có thờ ơ, vô cảm, không hiều biết về tình hình thế sự hay nhút nhát sợ hãi không dám bộc lộ lòng yêu nước thì đó là lỗi của nhà cầm quyền.
Chưa kể, lòng dân đa phần đã không còn tin tưởng vào đảng cộng sản, chán ghét đảng cộng sản, chán ghét chế độ. Người VN muôn đời vẫn nồng nàn lòng yêu nước nhưng liệu bây giờ chiến tranh xảy ra, nhân dân có sẵn lòng hy sinh dưới ngọn cờ của đảng cộng sản một lần nữa?
Thế nên VN sẽ thua là vì vậy.
Cho đến thời điểm hiện tại, nói thẳng ra, VN chẳng có gì nhiều để mà chơi lại trong ván bài Việt-Trung và biển Đông, VN chỉ còn có một con đường, một sự lựa chọn duy nhất đúng, như nhiều người cũng đã phân tích, đó là phải thoát Cộng và thoát “ta” trước khi thoát Trung. Ngoài lý do để tập trung được tối đa sức mạnh đoàn kết của nhân dân, có thêm bạn bè đồng minh thực sự từ các nước dân chủ thì ai cũng thấy rõ, chỉ khi nào chế độ này không còn tồn tại nữa thì mọi ràng buộc, nợ nần ân oán cho đến mọi văn bản, ký kết, thỏa thuận giữa hai đảng, hai nhà nước cộng sản mới trở nên vô giá trị, VN mới có thể đường hoàng thắng Trung Cộng về mặt pháp lý, ngoại giao mà thôi.
From : Song Chi ,