Publicité

 Lẽ ra bài này phải tách làm 2, vì nó gồm 2 vấn đề tương đối khác nhau: việc biểu tình chống xâm lăng, và việc lo sợ quân Tàu rút về nước thì “ảnh hưởng đến kinh tế”, tức là trực tiếp ảnh hưởng đến đời sống người dân!. Nhưng nó lại có cùng một điểm chung, đó là: việc biểu tình yêu nước, chống quân Tàu xâm lược, là điều phải làm để giữ nước!


A. Biểu tình rồi không Biểu tình:


Suốt vài tuần lễ nay, mọi cuộc biểu tình đều im ắng vắng lặng! Nhiều người cho là tốt, nhưng nhiều người sinh lo âu bồn chồn tự hỏi: như thế là đúng, là tốt thật sao? Biểu tình yêu nước vậy là đủ rồi sao? Trong khi giàn khoan của Tàu xâm lăng còn chình ình ra đó! Không những thế, kẻ thù xâm lược còn hung hãn hơn, và sẽ còn hung hãn để giết ngư dân nhiều nữa, chứ không chỉ có một tàu ngư dân VN mới bị chìm đâu! Vậy AI ĐÃ THẮNG, VÀ AI ĐÃ THUA trong bàn cờ thế cuộc này? Kẻ thắng, phải nói thẳng ra, đó là bè lũ cướp cạn Tàu ô, và kẻ hưởng lợi ăn theo là bọn bán nước, chúng đang rung đùi cười nhạo người dân ta! Còn ai là kẻ thua? Rõ ràng là PHE TA, PHE BIỂU TÌNH YÊU NƯỚC, trong đó gồm những người, những đoàn thể hô hào biểu tình! Nào là sẽ xuống đường khắp nơi, nào là biểu tình hàng tuần, biểu tình liên tục cho đến khi giàn khoan Tàu Cộng phải rút đi! Nhất là những “trí thức”…lưng chừng, từng hô hoán rằng sẽ đứng bên cạnh người dân, rồi hăm he nhà cầm quyền rằng “cho hay không cho phép, thì nhất định cũng biểu tình”! Và họ làm leo queo được một lần vào ngày 11 tháng 5 vừa qua, xong rồi xếp giường …đi ngủ tiếp! Một “đại diện trí thức” lại còn e dè ẻo lả rằng :”Tôi cũng có hơi e ngại về biểu tình!” Hỡi ôi! Như thế thì “Tương Lai” nào mà đến với dân tộc Việt? Họạ chăng có “Tương Lai Đen Tối và Mù Mịt”, hay KHÔNG CÓ TƯƠNG LAI! Nội cái trước sau bất nhất, hăng tiết vịt tuyên bố vung vít, rồi bỗng tụt xuống… đất đen, điều đó chỉ làm bôi bác phỉ báng danh dự của chính mình, vì chứng tỏ “cái đầu” đã không biết suy nghĩ chín chắn, mà chỉ bốc đồng!


Bạn bè cười chê, người từng tin tưởng ủng hộ thì thất vọng và mất niềm tin vào sự bất nhất, hay nhìn thấy những cái đầu ấy có tính toán thiệt hơn điều gì, chứ chẳng phải vì dân vì nước thật lòng! Nếu đem so với nghĩa khí và lòng yêu nước cao vời của một người phụ nữ thường dân, chẳng “giáo sư” mà cũng chẳng “trí thức” của bà Lê Thị Tuyết Mai, vừa dùng chính thân mình “đốt lên một ngọn lửa soi đường cho người yêu nước”, thì thật đáng tủi nhục! Ở đây không phải phanh phui phê phán, nhưng nhất thiết là tất cả chúng ta cần duyệt xét lại việc làm của mình để mà rút ưu khuyết điểm, đồng thời rút tia những kinh nghiệm cần thiết cho những việc làm tiếp theo của mình. Chúng tôi xin lỗi trước mọi người phải nói thẳng, nói thật, mà “sự thật thì hay mất lòng”, “thẩm mực tàu sẽ đau lòng gỗ”, nhưng nếu im lặng không nói, thì e sẽ sai lầm chồng lên sai lầm, và thay vì chúng ta làm tốt cho đất nước, thì lại làm xấu đi, vì sự chia rẽ, nghi kỵ. Chúng ta cần thẳng thắn thành thật mà mổ xẻ, mà góp ý chung cho nhau trong sự chân thành, mới mong có sự đồng tâm nhất trí mà lo việc nước, việc cứu nguy Tổ Quốc chúng ta. Đó là chúng ta nên tìm hiểu tại sao khí thế đang bừng bừng chống xâm lăng, sau chỉ một lần biểu tình mạnh mẽ vào ngày 11 tháng 5, do sự khởi xướng của các “nhà trí thức” miền Nam cũng như miền Bắc, các tổ chức dân sự…, rồi đến tuần kế tiếp là ngày 18 tháng 5, cũng những lời kêu gọi tiếp tục biểu tình, hẹn nhau “cả nước cùng xuống đường”, thì “cả nước lại ở nhà” đắp chăn nằm nghỉ, để cho một ít mống dân “gà mờ” không biết gì (nhưng có lòng yêu nước chân thành!), đi dến nơi biểu tình theo lời “kêu gọi” của các “trí thức trùm mền”, các đoàn thể dân sự, thì đến ngóng hàng giờ, còn hơn ngóng mẹ về chợ, lại chẳng hề thấy một bóng dáng trí thức hay đoàn thể nào, là sao?


Thiết nghĩ các vị, các đoàn thể vì lý do gì đó muốn tạm ngưng biểu tình, thì ít ra cũng cần thông báo cho mọi người biết, đàng này kêu thật to, hô hào thật lớn rồi …ở nhà tỉnh bơ! Quý vị có biết tâm trạng của những người “được” các vị “đem con bỏ chợ” như vậy họ nghĩ thế nào không: một tâm trạng bỡ ngỡ lẫn lạc lõng, và nhiều người trở thành phẫn nộ, bực bội do cái cảm giác “bị lừa”, các vị có hiểu không? Và hệ quả tiếp theo là những lần sau các vị mà có kêu gọi, thì rất nhiều người sẽ dửng dưng, sẽ chán ngán, sẽ không còn tin tưởng và muốn hưởng ứng lời kêu gọi của các vị nữa! Tệ nhất là có nhà “giáo sư” lại còn trơ trẽ nói với báo chí: “Tôi cũng hơi e ngại về việc biểu tình!”. Kêu gọi, phát biểu vi vút, muốn phô trương diện mạo, danh tánh của mình (có lẽ nhiều hơn là lòng thực tâm yêu nước! Chính các vị khiến người ta nghĩ như thế đó!), rồi lại “hơi…e ngại!”, như vậy có nghĩa là các vị chưa suy nghĩ thấu đáo, chưa chín chắn? Tóm lại, các vị đã mắc phải một SAI LẦM GHÊ GỚM, là làm mất lòng tin của người dân, và làm mất uy tín của các vị rất nhiều! Nói thế, các vị đừng nghĩ rằng người dân không có lòng yêu nước, hay không đủ bản lãnh thể hiện lòng yêu nước! Không có đâu, chỉ hơi chới với một chút, rồi thì lại vững vàng, chủ động, và tiến hành biểu tình, không kém phần nồng nhiệt, khí thế! Chúng tôi muốn nói đến cuộc biểu tình tự phát ngày 18/5/2014 tại Sài Gòn, còn các nơi khác chúng tôi không có mặt nên không thể nhận định! Các vị sẽ nói: việc các vị không đi biểu tình các ngày chủ nhật 18 và 25/5 vừa qua, đều “có lý do của nó!”.


Vâng! Chúng tôi đủ hiểu, và sẽ trình bày thay quý vị, đó là vì ảnh hưởng của c uộc biểu tình bạo động của công nhân ở nhiều nơi vào ngày 13,14 tháng 5, khiến gây lo ngại, nhất là làm mất trật tự và gây thiệt hại “cả vật chất lẫn tiếng tăm của người Việt”, nên khiến cho toàn thể các “trí thức miền Nam” đã tự hủy bỏ lời kêu gọi biểu tình yêu nước, mà trước đó một tuần, quý vị đã rềnh rang phô trương trước nhà hát lớn TP SG, bên cạnh đoàn Thanh niên CS, có cả cờ xí lẫn đàn ca hát xướng tưng bừng (thay vì căm phẫn quân thù!), và những phát biểu cao giọng đầy “khí phách” của những nhà “trí thức 2 thì” của miền Nam! Rồi một vị gãi đầu gãi tai biện bạch với báo chí lý do mà các vị “gửi lời kêu gọi dân”, còn mình thì ở nhà đắp chăn dưỡng sức, chờ khi “có cơ hội” thì lại trình diễn, rằng “có chút e ngại”! Thử hỏi: các vị có biểu tình bạo động không? Các vị có đủ tự tin và tự chủ để “không bị xách động gây rối” của kẻ xấu nào đó không? Nếu không thấy tự chủ được nên mới ở nhà cho …chắc ăn, thì nội việc đó cũng làm người dân thất vọng và không dám tin, không dám bước theo bất cứ lời kêu gọi nào của quý vị sau này! Vì các vị còn không dám tin vào mình, thì ai dám tin và theo các vị? Nên thôi, tốt hơn hết là các vị từ nay đừng lên tiếng kêu gọi ai cả, còn bản thân có muốn “trình diễn” lúc nào, ở đâu thì tùy ý.


Cũng nhân đây xin góp ý chân thành đến các đoàn thể, tổ chức dân sự, cụ thể là 20 tổ chức đã phát lời kêu gọi toàn dân đi biểu tình, là nên cẩn trọng khi tung ra lời kêu gọi, đã kêu gọi thì mình phải làm, nếu có lý do ngưng thì phải báo lại, đó là phép lịch sự, và là điều phải giữ, nếu muốn bảo vệ được uy tín của mình lần sau. Kẻo vì sơ ý mà chính mình phá vỡ đội ngũ của mình, làm hỏng công việc tốt mình làm, chỉ vì gây sự e dè cho những người khác, kiểu như mình mời khách tham dự nhưng mình thì vắng mặt vậy! Chúng tôi cũng biết rằng nhiều người nhiệt thành nhưng bị sự kìm kẹp, theo dõi quá kỹ của đội quân chống biểu tình của nhà nước “bán nước”, không thể đi được, nhưng cũng nhiều nhóm, nhiều vị có vẻ “chủ động” ở nhà vì “phân vân, do dự” như vị giáo sư kia! Vả lại, nếu chúng tôi nhớ không lầm thì đã từng có vài lần như vậỵ, được tuần trước khí thế lên cao, tưởng tuần kế tiếp sẽ cao hơn, thì nó lại tụt xuống ngoài dự tình của nhiều người, giống như nhiệt độ của một người bệnh bị trồi sụt bất thường, khiến khó khăn cho người định bệnh! Chúng tôi nhắc lại, đây không phải là sự phê phán, nhưng là một sự góp ý chân thành đẻ rút kinh nghiệm cho những lần sau được tốt hơn.


B. Quân Tàu rút về nước, không làm ăn với ta, là tốt hay xấu?


Xin trả lời ngay: ĐÓ LÀ VẠN PHÚC! “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”! Việc biểu tình bạo động đốt phá nhiều hãng xưởng của Tàu tại Bình Dương, Vũng Áng… là do bọn Tàu và tay sai xách động để có cớ đưa quân vào nước ta xâm lăng, hay có cớ cho bọn tay sai ngăn chặn biểu tình, nhưng cũng là cơ hội tốt trời dành cho ta, sau đó vì chỗ làm bị phá, nên chúng rút đội quân cướp việc và cướp nước đông như kiến cỏ đi khỏi nước ta. Như ở Bình Thuận, sau vụ biểu tình, quân Tàu ô khai thác lén titan, được bọn tà quyền che dấu, và cả những tên Tàu Cộng chiếm nước ta bằng cách mua nhiều ruộng đất ở khu này làm sào huyệt, đã gần như rúng động và rút đi, khiến người dân rất mừng! Chúng ta đừng quá nghĩ về cuộc sống vật chất, đừng quá ngại khó ngại khổ, ngại hy sinh một giai đoạn, mà hãy nghĩ rằng:


-Nếu không chống Tàu Cộng xâm lược, giả sử chúng vao đô hộ nước ta, thì lúc đó “kinh tế” của chúng ta thế nào? Nó có còn phải là CỦA CHÚNG TA, HAY CỦA TÀU? Liệu chúng ta có còn ngại khó ngại khổ được nữa không? Có còn thoải mái kinh doanh buôn bán, thoải mái hưởng thụ nữa không, trong KIẾP SỐNG NÔ LỆ NGOẠI XÂM? Hãy nhìn Miến Điện, Tân Cương kìa, họ đau khổ thế nào? Họ bị đàn áp thế nào? Họ bị đe dọa cuộc sống thế nào? Vậy tại sao quân Tàu “đông hơn quân Nguyên” tại Vũng Áng và nhiều nơi trên toàn cõi nước ta, chúng rút ra khỏi nước ta, mà chúng ta lo sợ quá vậy? Thử hỏi chúng vào đây làm gì? Có phải chúng đi “xây dựng” nước ta chăng? Hay chí ít thì chúng cũng chiếm hết việc làm, cơm áo của người dân ta? Chưa kể cái mối nguy mà chúng ta chưa nhìn thấy, đó là những đội quân giả dạng công nhân, chúng ếm sẵn vào trong nước ta làm nội gián, để chờ ngày chúng nổi lên đánh phá chúng ta ngay trong lòng chúng ta, cụ thể là đội quân ở Tây Nguyên, dưới dạng các “công nhân” làm việc trong những dự án khai thác bô xít! Thành lũy của chúng đã xây sẵn, vũ khí cũng có thể đã chuyển vào sẵn, mà không một tên “chủ nhà” nào được bén mảng tới! Thử hỏi có chính phủ nào ngu đần thế không? Rước ma về dày mồ, rước giặc vào nhà, rồi giặc coi khinh như cục phân (xin lỗi!), và nó muốn làm gì thì làm, bảo sao thì mấy tên “chủ” tuân vậy!


Các dự án xây dựng của nước ta chúng chiếm hết 90%, rồi chúng phá hoại từ bên trong như chính c húng đã nói: sẽ đánh chúng ta bằng kinh tế! Có nghĩa là những công trình ấy sẽ LÀ HẬU HỌA CHO CHÚNG TA SAU NÀY! Chưa kể những tên chủ Tàu vào nước ta, cư xử với các công nhân như cư xử với nô lệ, khiến họ phẫn uất, và là một trong những nguyên nhân họ bạo loạn, phá phách trong lần biểu tình vừa qua! Chúng còn đầu độc công nhân, sỉ nhục và ức hiếp họ mà chính nhà nước này không hề bảo vệ dân mình, chỉ một mực cúi luồn khúm núm ngoan ngoãn tuân theo kẻ thù để hại dân hại nước, chỉ với mục đích là nhờ chúng mà giữ đảng, giữ ghế hầu bòn rút của nước, bóc lột của dân! Ở những nơi như Đà Lạt, chúng thuê đất chỗ nào, khi chúng rút đi thì đất trở nên độc địa và khô cằn không còn thể trồng tỉa! Ở vùng Cà Mau chúng thuê hay mua đất rồi bao vây không cho ai ra vào, trong đó chúng trồng những thứ cây độc hại để phân phối cho dân ta! Ở Cam Ranh chúng thuê cả vùng biển để “nuôi cá”, nhưng thật ra là dòm hành theo dõi quân đội của ta, nghiên cứu thăm dò cảng của ta để nắm vững trong lòng tay chờ khi hữu sự! Ở Bình Thuận, Phan Thiết, và nhiều nơi ở miền Trung, quân Tàu vào khai thác titan, khoáng sản của ta, vừa thu tóm nguồn nguyên liệu quý giá của ta với giá rẻ mạt, vừa phá tan môi trường, gây ô nhiễm và độc hại nguồn nước ngầm, vừa phá nát cuộc sống của người dân vì cát phủ hết ruộng đồng vườn tược, khiến dân không còn sống được! Nhưng bọn lãnh đạo thì tỉnh lờ, vì đã được quân giặc đấm mõm cho những đồng tiền là xương máu của dân! Bọn Tàu Cộng còn thu tóm các xí nghiệp, các cơ sở sản xuất của ta, như hệ thống nước nước suối thiên nhiên Vĩnh Hảo ở Tuy Phong, thuộc Hàm Thuận Bắc, giờ này không còn chủ VN, mà đã là của Tàu.


Chúng vừa kinh doanh kiếm tiền, vừa đầu độc dân ta bằng thứ nước khoáng từ trước đến nay vẫn có khả năng chữa bệnh, nay đã bị đầu độc thành thứ nước uống có chất độc hại! Tin Này được một số nhà kinh doanh nước suối Vĩnh Hảo phát hiện ra khi họ thử thứ nước mới của bọn Tàu chế ra, và họ đã thông báo cho nhau không kinh doanh loại nước suối Vĩnh Hảo thời Tàu này nữa! Chúng tôi chỉ nêu sơ qua, còn biết bao nhiêu thứ độc hại tiềm ẩn mà bọn Tàu ác nhân thất đức đã nhờ tay sai đàn em CS để vào hại dân ta và phá nước ta! Đấy! Bằng ấy thứ mà Tàu mang lại cho nền kinh tế nước ta, với khoản nhập siêu của ta cao hơn hành nhiều chục lần so với nó tiêu thụ hàng của ta, cộng thêm với những kế hoạch bủn xỉn, ti tiện, tiểu nhân của bọn con buôn Tàu đã áp dụng để phá nông dân và phá nước ta, như trò mua móng trâu số lượng cao với giá cao, để nông dân ta khờ dại đem giết hết trâu bán móng, cuối cùng là không có trâu cày ruộng, phải đi nhập vô số máy cày của nó! Hay nó hô mua cây rừng cân ký, to nhỏ cũng mua, khiến đồng bào vùng thượng du Bắc phần đua nhau cả làng đi đốn hết cây rừng, để bị lũ lụt trôi làng trôi rãy, rồi cả nhiều đống cây chất như núi chờ thương lái Tàu đến mua mà chúng không đến! Hoặc bẩn thỉu nhỏ mọn hơn, chúng thu mua mèo để chuột phá hết lúa ngô khoai sắn của nông dân khiến họ đói, mất mùa! Chúng thu mua giây khoai lang số lượng vô hạn, thế là dân cắt hết giây lang, mất hết thu hoạch củ, còn giây lang để thối mà không thấy người mua đâu!


Hỡi người dân ta! Đồng bào ta! Hãy thức tỉnh mà nhận định xem, dân TÀU LÀ BẠN HAY THÙ? LÀ PHÚC THẦN ĐEM CƠM NO ÁO ẤM, ĐEM CÔNG VIỆC CHO DÂN TA, HAY LÀ ÁC THẦN GIẾT HẠI DÂN TA? NẾU CHÚNG CÒN BÁM LẤY NƯỚC TA MÃI, THÌ CHÚNG TA CHẾT HAY SỐNG? Thế tại sao chúng rút đi mà mình lại tiếc, lại sợ? Chúng ta không thể dứt vòi sữa độc của Tàu, để mà tránh cái chết hay sao? Chúng ta không thể cố gắng trong một giai đoạn, để dọn dẹp, tẩy uế ngôi nhà của chúng ta, để mà sống tốt hơn hay sao? Dẹp Tàu, là những kẻ cướp và hiểm ác, phá hoại nền kinh tế của ta lâu dài, để chúng ta có những đối tác tử tế lành mạnh hơn, không tốt hay sao? Chúng ta còn muốn những con ký sinh trùng độc hại này đeo bám rúc rỉa và giết chết dân ta đến bao giờ? Các nước Âu Mỹ đã sợ hãi, tẩy chay sản phẩm Tàu, mà chúng ta cứ bám lấy là sao? Rẻ được một chút mà mang bệnh, thì cái rẻ đó có đủ tiền mua thuốc không? Sao chúng ta cứ mãi u mê thế này? Sao chúng ta không quyết tâm trừ bệnh, trừ giặc phá nhà và giết hại chúng ta, con cháu chúng ta? Hỡi đồng bào! Xin hãy cố gắng lên! Chúng ta hãy đồng lòng trừ loài sâu, loài thú độc hại Tàu Cộng, để dân mình được sống bình an, để đất nước mình được thanh sạch và vững mạnh, không bị loài sâu quảng ruồng rúc, tàn phá THÂN THỂ VN của ta nữa, có được không?! Nhân cơ hội trời cho này, toàn dân ta hãy ý thức chớp lấy mà tiếp tục thoát Hán, mạnh dạn biểu tình với các khẩu hiệu:


-Dẹp bỏ 16 chữ vàng và 4 tốt xảo trá của bọn bán nước và cướp nước! Dẹp bỏ!


- Dẹp bỏ các làng Tàu, phố Tàu để làm sạch đất nước VN! Dẹp bỏ!


- Dẹp bỏ ngay các khu bô xít Tân Rai và Nhân Cơ, tống cổ quân xâm lăng nằm vùng về Tàu! Dẹp bỏ!


- Kiên quyết tẩy chay hàng Tàu độc hại giết người! Kiên quyết!


-Kiên quyết thu lại công ăn việc làm từ tay quân Tàu để dành cho dân ta! Kiên quyết!


- Kiên quyết xua hết Tàu Cộng ra khỏi đất nước ta, để bảo vệ Tổ Quốc! Kiên quyết!


Ngoài ra, chúng ta cũng nên mỗi nhà dân hay cơ quan chọn một khẩu hiệu chống Tàu xâm lăng để viết và treo trước nhà, để thể hiện sự đồng lòng quyết tâm chống giặc. Khi có nhiều nhà, nhiều khu phố làm, thì sẽ gây ý thức cho toàn dân, và hào khí chống giặc sẽ dâng cao.


Hãy nhớ rằng, hãy xác tín rằng: QUÂN TÀU RỜI BỎ ĐẤT NƯỚC TA, LÀ ĐẠI PHÚC CHO DÂN TA! Xin tạ ơn Trời đã cứu dân con!


*NÓI VỚI NHỮNG BÀ CON NGƯỜI VIỆT GỐC HOA: Việc chống xâm lăng Tàu Cộng của người dân Việt, sẽ không có gì liên lụy đến bà con, vì chính bà con đã chọn nước VN là quê hương thứ hai của mình, đã gắn bó sinh tử với quê hương này! Chúng tôi mong rằng, bà con vì sinh sống nhiều đời tại VN, biết rõ nguồn gốc đất đai và biển đảo quê hương, và xác định được hành động gian tham của Trung Cộng, sẽ sẵn sàng đứng bên cạnh người dân Việt mà chung tay bảo vệ, xây dựng quê hương của chúng ta một cách thật lòng, vì đó là cách bà con bảo vệ cho chính mình. Chúc bà con sự bình an và hạnh phúc.

 

From : Nhóm nhà giáo miền Nam (Danlambao) -
http://danlambaovn.blogspot.fr/2014/05/tau-o-cut-ve-nuoc-la-ai-phuoc-cho-dan.html  

 

 

 

**********

******************

 

 

 16vang.jpg

 

 

 

Dẹp bỏ 16 chữ vàng và 4 tốt xảo trá

Lê Trung Tĩnh và Lê Vĩnh Trương

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

 

Trước tình hình căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc ngày càng gia tăng trên Biển Đông tháng 5/2014, thông tin gần nhất cho thấy lãnh đạo Việt Nam đang tính đến biện pháp pháp lý, hay nói cách khác là kiện Trung Quốc ra tòa.

 

Có người còn nhắc đến việc Việt Nam thậm chí đã chuẩn bị tinh thần cho những biện pháp không hòa bình, một cách nói khác của chiến tranh.

Liên quan đến việc kiện Trung Quốc, nhiều bài viết đã trình bày các vấn đề như cách thức tiến hành, hệ quả pháp lý và kinh tế của việc kiện.

Bài viết này tập trung phân tích mối vai trò của việc kiện vừa như một biện pháp đối ngoại cần thiết vừa như một giải pháp ngăn chặn và kết thúc chiến tranh, nếu xảy ra.


Hai trường pháiVề đối ngoại, đưa ra vụ kiện cũng là một thứ vũ khí mang tính ngăn chặn trong quan hệ quốc tế.


Các quốc gia phải 'tự xoay xở' để bảo vệ mình

Tồn tại hai trường phái chính trong việc giải quyết các quan hệ quốc tế :

Trường phái tự do (liberalism) đề cao các giá trị chung của nhân loại như hòa bình, công bằng và tin tưởng vào một thế giới hướng thiện nơi các quốc gia mong muốn cùng phát triển và mưu cầu hạnh phúc cho mình và cho người khác.

Trường phái thực tế (realism) ngược lại nhấn mạnh vai trò của từng quốc gia phải tự xoay xở để tự bảo vệ chính mình.

Hay xa hơn nữa là trường phái thực dụng (realpolitik) hoài nghi các giá trị như hòa bình và công bằng, đề cao sức mạnh của quốc gia để cạnh tranh và sống còn.

 

Với vị thế nước nhỏ hiện giờ, Việt Nam cần phải tận dụng sức mạnh của các giá trị của trường phái tự do (liberalism), mà đại diện là các điều luật quốc tế, như UNCLOS 1982, hay Hiến chương Liên Hợp Quốc, hay các cơ quan trọng tài quốc tế như Tòa án Công lý, Tòa Trọng tài về luật biển.

Cụ thể, Việt Nam cần phải nhanh chóng kiện việc Trung Quốc triển khai giàn khoan Hải Dương 981 tại một tòa trọng tài thành lập theo cơ chế giải quyết tranh chấp bắt buộc của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS 1982).

Đó có thể là Tòa Trọng tài Quốc tế về Luật Biển (International Tribunal for the Law of the Sea) ở Hamburg, Đức; Tòa án Công lý Quốc tế (International Court of Justice) tại La Haye, Hà Lan; hay một tòa trọng tài được thành lập đúng theo thủ tục của UNCLOS như cách Philippines đang làm.

 

Song song đó, Việt Nam nên yêu cầu chính thức Trung Quốc đưa tranh chấp Hoàng Sa ra giải quyết tại Toà án Công lý Quốc tế. Đây là một cách thức đấu tranh hoà bình được Điều 33.1, Hiến chương Liên Hợp Quốc quy định.

Đối với Việt Nam, việc sử dụng biện pháp pháp lý không phải là một lựa chọn tình thế, và sau cùng. Mà ngược lại đó là một sự bắt buộc, một lựa chọn tất yếu không cần bàn cãi khi bất công có khả năng, mầm mống xảy ra (không phải lâm vào thế khi bất công đã diễn ra trước mắt).

Đó là một dạng vũ khí ngăn chặn, vũ khí răn đe (arme de dissuasion) của bên yếu hơn để ngăn chặn việc căng thẳng có thể bị đẩy đến tình trạng đáng tiếc là chiến tranh.

Việc không sử dụng, hay thậm chí chỉ không tuyên bố ngay từ đầu về khả năng sử dụng những biện pháp pháp lý giống như tự trói tay trước đối phương.

Đây là một cách tiếp cận không khôn ngoan, nhất là khi đối phương mạnh hơn rất nhiều và có tiền sử sử dụng vũ lực, tức là có nhiều sơ hở để Việt Nam có thể răn đe bằng sức mạnh của biện pháp pháp lý.


Càng không phù hợp hơn cách tiếp cận đó là lập trường như 'kiên trì đàm phán hòa bình' và đặc biệt là các khẩu hiệu 16 chữ vàng 4 tốt.

Các khẩu hiệu trên trên không thuộc một trường phái quan hệ quốc tế nào, và chắc chắn không thuộc trường phái tự do (liberalism).

Vì nó không dựa trên sự công bằng, mà là sự nhượng bộ, không dựa trên hòa bình và tự do, mà là kết quả của sự đe dọa và dàn xếp.

Có thể có lập luận các khẩu hiệu đó chỉ là những mỹ từ ngoại giao hay nghi binh.

Sự nghi binh có thể làm hình ảnh gần với đầu hàng, buông xuôi thì liệu có còn sử dụng được hay không?

Ai sẽ dốc vốn liếng chính trị và tài chính quốc gia ra để tin và giúp một kẻ buông xuôi? Thay vì vậy họ sẽ thủ thân theo cung cách thực tế (realism) cho chính họ.

Việt Nam cần từ bỏ ngay và vĩnh viễn các khẩu hiệu bất thường trên và sử dụng cách thức bình thường và duy lý để giải quyết các mối quan hệ quốc tế: kiện Trung Quốc ra tòa khi ngay khi xuất hiện mầm mống bất công.

Kiện hay chiến tranh?Chiến tranh, dầu kết thúc thế náo, cũng khó mà giải quyết mâu thuẫn rốt ráo. Khuất phục một người bằng sức mạnh đã khó, khuất phục cá một dân tộc bằng sức mạnh là điều không thể.

 

Trong lịch sử cận đại, Việt Nam và Trung Quốc đã qua bao nhiêu cuộc chiến 1974, 1979, 1988 ; mâu thuẫn chỉ chất chồng lên thêm.

Các cuộc chiến đó, dầu Việt Nam thua hay thắng, dĩ nhiên cũng không làm Việt Nam đồng ý hơn với Trung Quốc.

Ngược lại, Trung Quốc có thắng hay thua, họ cũng không hài lòng và 'tốt, vàng' với Việt Nam hơn.

Kết quả của chiến tranh chỉ làm cho bên mạnh thêm bạo tàn và tham lam, bên yếu hơn vẫn bất bình, bức xúc, dầu các nhà nước đại diện họ có đưa ra bao nhiêu mỹ từ để diễn tả mối quan hệ.

Xin nhấn mạnh ở đây chỉ nói đến sự thất bại của chiến tranh như một phương tiện để giải quyết mâu thuẫn cho cả hai nhà nước Việt Nam và Trung Quốc. Còn về những tội ác và đau khổ của chiến tranh với người dân thì không còn gì phải nói.

Ngược lại, đấu tranh pháp lý trược tòa là một biện pháp tốt hơn rất nhiều cho cả hai nước giải quyết tranh chấp và mâu thuẫn.

Khi đó, mỗi quốc gia đều công bằng, và tùy nghi sử dụng các vũ khí của mình : những lập luận, chứng cứ pháp lý, và lịch sử. Phán quyết sẽ là duy lý, rõ ràng, thông báo rộng rãi, và được sự công nhận của quốc tế.

 

4tot.jpg


"Lập trường như 'kiên trì đàm phán hòa bình' và đặc biệt là các khẩu hiệu 16 chữ vàng 4 tốt không thuộc một trường phái quan hệ quốc tế nào, mà là sự nhượng bộ, kết quả của sự đe dọa và dàn xếp"
Việt Nam nên nhanh chóng sử dụng các biện pháp pháp lý, cách thức duy nhất để thực sự giải quyết dứt điểm các tranh chấp. Trung Quốc phải lắng nghe điều này.

Có thể Trung Quốc sẽ không chấp nhận giải quyểt tranh chấp bằng biện pháp pháp lý do phần nào mất đi lợi thế kẻ mạnh của mình. Nhưng chính quyền Trung Quốc, dầu có thể hiếu chiến đến cỡ nào, cũng hiểu rằng chiến tranh đồng nghĩa với đau khổ, mất mát.

Nhất là như trên đã nói, chiến tranh không bao giờ giải quyết được mâu thuẫn với Việt Nam, láng giềng phương Nam của họ.

Và Trung Quốc cũng thấy rằng cái giá phải trả của chiến tranh sẽ cao hơn nếu họ biết rằng Việt Nam không ngại chiến đấu về cả pháp lý và vũ trang.

Mặt khác, ngay cả khi chiến tranh xảy ra, biện pháp pháp lý cũng cần thiết và phải được Việt Nam tiến hành, Vì nếu chỉ có chiến tranh, kết quả có thế nào thì mâu thuẫn vẫn còn đó, và càng thêm trầm trọng.

Mặt khác việc Việt Nam đề cao biện pháp pháp lý và ôn hòa sẽ tạo được sự ủng hộ của dư luận thế giới trong thời chiến.

Và khi đi đến cùng, chiến thắng của Việt Nam trên công pháp quốc tế sẽ giáng một đòn vào Trung Quốc.

Tóm lại, Việt Nam nên nhanh chóng và mạnh mẽ sử dụng biện pháp pháp lý, đó vừa là một cách thức tích cực trong giải quyết mối quan hệ quốc tế, vừa là một vũ khí ngăn chặn và kết thúc chiến tranh.

 

 

From :  BBC,............

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Dư Luận Chính Trị VN
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :