Publicité

Cả phường bốc phét

Từ dưới lên trên

Cùng nhau bày kế moi tiền của dân

Hết khen thưởng, đến liên hoan

Bây giờ thành tội lại toan cười trừ

“Thông minh” lắm, chúng không ngu

Nhưng đành giả điếc giả mù làm ngơ

Vì nhỏ ăn nhỏ

To ăn to

Trên mà  há miệng, dưới nhét tro vào mồm

Toàn phường tạp nhạp lôm nhôm
Chúng ôm hoa chúc, dân ôm hận thù !


Le kha Sy

 

 

 

 

Hà Nam - Qua thời bao cấp quan liêu

Nước nghèo, dân khổ lại nhiều tai ương!

Từ ngày kinh tế thị trường

Tốn công tìm lại con đường đi lên.

Hẳn rồi, đây lẽ đương nhiên

Toàn dân tranh đấu lại kiên quyết đòi.

Tiếc thay dân khổ một thời

Tìm ra cơ chế cho loài bất lương?

Lợi dụng kinh tế thị trường

Lập dây, lập hội, lập phường kiếm ăn.

Miệng thì lải nhải khó khăn

Đầu tư, dự án lại lăn xả vào!

Những toà biệt thự vươn cao

Những sân gôn của phong trào đại gia.

Nhà hàng nối tiếp quán ba

Dân nghèo vẫn chẳng vượt qua cảnh nghèo.

Mỵ dân vài thứ lèo tèo

Đời sống đi xuống, giá leo lên giời.

Bao nhiêu của cải trên đời

Rủ nhau về chốn, về nơi cả bầy.

Giật mình thời đại ngày nay

Bọn tư bản đỏ ở ngay bên người!

Trời cho cái số tuyệt vời

Ăn trên, ngồi trốc chỉ chơi mà giầu!

 

Hoàng Đức Doanh

 

mh_tham-20nhung3-59f91.jpg

 

Lê Chân Nhân_:Tham nhũng là “quan nạn”!
(Dân trí) - Phòng chống tham nhũng là đụng tới quan chức, vì vậy làm thì không thể nửa vời, qua loa, dè dặt. Nếu chỉ quật mấy con mèo ăn vụng mỡ mà cho đó là diệt trừ tham nhũng thì làm sao dẹp được quan nạn.

Tổ chức minh bạch quốc tế đánh giá Việt Nam vẫn thuộc nhóm nước tham nhũng nghiêm trọng, hơn cả Trung Quốc, Indonesia… Có ý kiến cho rằng, tham nhũng là “quan nạn”, không phải là “quốc nạn”. Bởi vì chỉ người có chức vụ, quyền hạn mới tham nhũng được, còn người dân, cán bộ công chức bình thường không thể tham nhũng. Lý lẽ này trúng phóc, bởi vì tham nhũng thuộc nhóm tội phạm có chức vụ.

Ngày 9- 8 – 2012, Viện Nghiên cứu lập pháp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội tổ chức hội thảo nhằm chuẩn bị sửa đổi Luật phòng, chống tham nhũng. Nhiều đại biểu tỏ ra khẩn trương vì tham nhũng đã tràn lan, công khai, trắng trợn. Người dân thấy tham nhũng mà hoảng sợ, cán bộ công chức trong các cơ quan cũng thế, biết rõ mười mươi ông tham nhũng nhưng phải im miệng vì sợ mang vạ. Dân gian có câu chuyện ví von về tham nhũng rất hay: Con mèo ăn vụng cục mỡ thì bị chủ quật cho đến chết, nhưng con hổ bắt con trâu để ăn thì cả làng trốn sạch. Thời buổi này, “hổ rừng” thì ít nhưng “hổ” trong chốn quan trường thì không ít tí nào.

GS-TS Đinh Văn Mậu, chuyên gia cao cấp của Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh cho rằng phòng chống tham nhũng mà chỉ nhằm tới cá nhân người thực hiện hành vi tham nhũng là chưa đủ. Và sẽ không thể phát hiện ra tham nhũng nếu không coi vợ/chồng, con cái, người thân của quan chức là đối tượng phải giám sát. Ý kiến này quá đúng bụng dân, bởi vì, vợ con của các ông quan sống xa hoa, hưởng lạc rõ rành rành nhưng chẳng hề hấn gì. Có ai dám hỏi các “hổ phụ” và “hổ tử” lấy đâu ra lắm tiền để đi xe hơi sang trọng, ở nhà biệt thự lộng lẫy, có tiền tỉ để tham gia góp vốn, mua cổ phần ở các doanh nghiệp. Nếu hỏi cho tới nơi, e nhiều người không trả lời được nguồn gốc số tiền họ có. Thôi, không cần phải khai dân cũng biết chắc, tiền bạc vố số đó có từ nguồn tham nhũng của quan bố.


Chính vì thế nên việc minh bạch tài sản bắt buộc phải kê khai và công khai cả tài sản vợ, chồng, con cái, cha mẹ, của quan chức là chủ thể kê khai. Có ông quan nào lại dại dột đứng tên hàng lô nhà đất, đứng tên cổ phần và vốn góp trong các nhóm lợi ích ngân hàng, tài chính, bất động sản hay các doanh nghiệp, tập đoàn, họ phải đẩy cho người thân của họ. Vậy tại sao không mời con cái họ ra hỏi một câu cho ra lẽ: Quý vị mới tí tuổi đầu làm gì có ngần này tiền để mua biệt thự hoặc góp vốn cổ đông ở các doanh nghiệp? Trả lời không được là cái chắc.
Phòng chống tham nhũng là đụng tới quan chức, vì vậy làm thì không thể nửa vời, qua loa, dè dặt. Nếu chỉ quật mấy con mèo ăn vụng mỡ mà cho đó là diệt trừ tham nhũng thì làm sao dẹp được “quan nạn”.

 

 

Văn hóa tham nhũng bản sắc VN:

Chồng kiếm tiền về là để đưa cho vợ con, người thân. Tham nhũng cũng vậy, người thực hiện là cá nhân nhưng thụ hưởng là vợ/chồng, con cái, người thân của họ.

Ngày 8-8, Chính phủ đã thảo luận, cho ý kiến dự thảo Luật Phòng, chống tham nhũng (PCTN) sửa đổi, chuẩn bị cho việc trình QH xem xét, quyết định vào kỳ họp cuối năm. Chỉ sau đó một ngày, tại Quảng Ninh, Viện Nghiên cứu lập pháp thuộc Ủy ban Thường vụ QH mở hội thảo về vai trò của QH trong PCTN. Điều đó cho thấy tính thời sự, cấp bách của chủ đề này.

Ngày 9-8, tại hội thảo do Viện Nghiên cứu lập pháp tổ chức, cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc rất băn khoăn bởi QH vẫn “xuân thu nhị kỳ” - một năm hai tháng họp, còn lại 10 tháng, gần như cơ quan quyền lực nhà nước dân cử không hoạt động. Như thế, nhiệm vụ lập pháp, giám sát tối cao đã khó trọn vẹn chứ đừng kỳ vọng nhiều vào PCTN. Nhưng cho dù “bế tắc” như vậy, nhiều ý kiến cho thấy vẫn còn nhiều việc phải bàn, phải làm.

 

Tham nhũng ngày càng công khai, trắng trợn

Ông Lê Văn Lân, Phó Chánh văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về PCTN mô tả về nạn tham nhũng. Nhưng với ông Lê Nam, Phó Trưởng đoàn Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) tỉnh Thanh Hóa, tham nhũng thời gian qua còn có những sắc thái khác, đáng lo ngại hơn. “Tôi cho là tham nhũng thực tế đang diễn ra khắp nơi, công khai, trắng trợn, thách thức. Thậm chí người dân - nạn nhân của tham nhũng có xu hướng chấp nhận sống chung với tham nhũng. Người dân mất niềm tin nghiêm trọng về công cuộc PCTN. Chúng ta nói rất nhiều nhưng làm rất ít, kể cả QH” - ông bổ sung.

 

Nguyên nhân có rất nhiều, song theo ông Lân - người đang tham gia vào quá trình sửa Luật PCTN - có phần từ hạn chế của luật hiện hành. Về mặt pháp lý, tham nhũng hiện được định nghĩa với ba dấu hiệu: người có chức vụ quyền hạn; lợi dụng chức vụ quyền hạn; và có động cơ vụ lợi. Nhưng thực tế thời gian qua đã phát hiện nhiều vụ tham nhũng mà đối tượng là người ngoài xã hội, cấu kết với người có chức vụ quyền hạn để tham nhũng. Ngoài ra, luật hiện hành chưa đả động tới khái niệm làm giàu bất hợp pháp và để bên lề trách nhiệm của pháp nhân khi thực hiện hành vi tham nhũng.

 

Cần chú ý đến “bản sắc” Việt Nam

Ở khía cạnh khác, GS-TS Đinh Văn Mậu, chuyên gia cao cấp của Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, chỉ ra rằng PCTN đến nay chưa chú ý tới mặt đặc thù, mang tính văn hóa, truyền thống của tham nhũng ở Việt Nam. “Văn hóa của phương Tây là cá nhân luận. Họ cũng có gia đình nhưng mỗi thành viên có tài khoản, tài sản riêng, chỉ là cùng trích ra để duy trì cuộc sống chung. Còn ta là tổng thể luận, trong đó gia đình là nền tảng xã hội. Chồng kiếm tiền về là để đưa cho vợ con, người thân. Tham nhũng cũng vậy, người thực hiện là cá nhân nhưng thụ hưởng là vợ/chồng, con cái, người thân của họ” - ông nhấn mạnh.

Từ góc độ này, GS Mậu cho rằng PCTN mà chỉ nhằm tới cá nhân người thực hiện hành vi tham nhũng là chưa đủ. Và sẽ không thể phát hiện ra tham nhũng nếu không coi vợ/chồng, con cái, người thân của quan chức là đối tượng phải giám sát.

Giải trình cả nguồn gốc tài sản

Theo ông Trần Đức Lượng, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ - cơ quan chủ trì dự thảo Luật PCTN sửa đổi, lần này việc sửa luật sẽ phải dựa vào những quan điểm mới của Đảng. Cụ thể, Nghị quyết Trung ương 3 (khóa X) đặt ra yêu cầu công khai trong chi bộ bản kê khai tài sản, giải trình nguồn gốc tài sản và nếu không giải trình minh bạch, hợp lý thì phải bị xem xét kỷ luật. Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) yêu cầu cao hơn, phải công khai bản kê khai tài sản ở cả nơi công tác và nơi cư trú, có cơ chế để chủ động xác minh bản kê khai tài sản, người đứng đầu làm trước và thật sự gương mẫu để các cấp noi theo…

 

Bình luận về định hướng này, TS Nguyễn Ngọc Điện, Phó Hiệu trưởng ĐH Kinh tế-Luật, cho rằng vấn đề kê khai tài sản - một nội dung lớn của minh bạch tài sản - cho đến nay chưa giải quyết được ba câu hỏi: kê khai cái gì, với ai và để làm gì. “Đọc những văn bản hưởng dẫn vấn đề này, tôi cảm thấy cơ quan soạn thảo rất dè dặt” - ông Điện bày tỏ.

Dẫn kinh nghiệm quốc tế, ông Điện mong muốn kê khai tài sản không thể chỉ dừng ở giá trị tài sản mà phải ở cả nguồn gốc hình hành. Đối tượng kê khai không chỉ là quan chức, mà phải gồm cả vợ, con họ. Có vậy mới ngăn ngừa tẩu tán tài sản, hạn chế động lực tham nhũng, đối đầu với “văn hóa tham nhũng mang bản sắc Việt Nam” như GS Đinh Văn Mậu đề cập. Tương tự, việc minh bạch tài sản phải hướng tới công khai với cử tri, để mọi người dân đều có thể tiếp cận, lấy bản sao kê khai tài sản của bất kỳ quan chức nào một cách miễn phí.

QH phải độc lập hơn

Muốn PCTN thành công thì lập pháp phải độc lập tương đối với hành pháp. Cần có lộ trình hướng tới một cơ quan lập pháp chuyên trách, với những ĐBQH chuyên trách, hoạt động thường xuyên. Luật được QH thông qua cần chi tiết để có thể áp dụng ngay mà không phụ thuộc vào hướng dẫn của Chính phủ. Như thế mới giảm nguy cơ tham nhũng từ giải thích luật theo hướng có lợi cho nhóm lợi ích.

 

 

Kê khai tài sản: Tập trung vào vị trí chủ chốt
Nếu xác định đối tượng kê khai một cách rộng rãi thì sẽ làm giảm hiệu lực của việc giám sát.

Tuần trước, Chính phủ đã có phiên họp góp ý cho dự thảo Luật Phòng, chống tham nhũng (PCTN) sửa đổi vừa được Thanh tra Chính phủ hoàn thiện. Một vấn đề đặc biệt quan tâm ở lần sửa đổi này là chuyện kê khai tài sản và công khai bản kê khai tài sản của các đối tượng phải kê khai.

Liệu việc sửa đổi đạo luật quan trọng này có đem đến một kết quả khả quan hơn cho công cuộc chống giặc nội xâm? Pháp Luật TP.HCM hỏi chuyện các chuyên gia góp ý cho nội dung này.

 

Nguy cơ tham nhũng cao thì phải kê khai  
Với các quốc gia xã hội đã đi vào nề nếp, quy chuẩn thì việc cán bộ công quyền phải kê khai hằng năm, kê khai những biến động, tăng giảm của tài sản là chuyện rất bình thường như là chuyện đăng ký một thủ tục.

Việt Nam ta có hai đặc điểm riêng biệt liên quan đến vấn đề kê khai: Một là hiện nay chúng ta dùng tiền mặt trong các giao dịch rất nhiều và gần như ít có những hạn định ràng buộc kèm theo. Thứ hai là tình trạng tham nhũng đang diễn ra mang tính phổ biến và ngày cành tinh vi. Chính vì điều này, việc kê khai tài sản không phải là một hoạt động bình thường mà là hoạt động theo dõi. Có thể hiểu việc kê khai tài sản được xem như một hình thức để giám sát đạo đức công vụ nhằm ngăn ngừa tham nhũng.

 

Việc kê khai tài sản được xem như một hình thức để giám sát đạo đức công vụ nhằm ngăn ngừa tham nhũng.Mặt khác, vấn đề quan trọng của kê khai là phải công khai. Vì kê khai mà không công khai thì đồng nghĩa với việc gạt bỏ giám sát của hệ thống và xã hội.Ở đây, việc công khai phải mang lại tính thiết thực và có tính hiệu lực. Muốn thế, việc công khai và cả đối tượng công khai đều phải có trọng điểm; được thực hiện đúng người, đúng lúc.

 

Quan trọng là có muốn làm hay không 
Dự thảo Luật PCTN sửa đổi đưa ra đối tượng kê khai rất rộng, có ý kiến cho rằng như thế việc giám sát kê khai, phát hiện ra những kê khai không trung thực hiện nay là rất khó khăn, hiếm nơi nào phát hiện được sự việc không trung thực đó.

Tôi lại có suy nghĩ khác. Khó khăn lớn nhất là chúng ta có định làm một cách triệt để hay không. Cái lớn nhất hiện nay là quyết tâm của Nhà nước trong PCTN. Nếu chúng ta đủ quyết tâm thì hãy ban hành luật này. Nếu chưa định làm triệt để, hay chưa đủ quyết tâm làm thì hãy dừng lại kẻo sẽ thành chuyện “đánh trống bỏ dùi”. Vấn đề vẫn là ở chỗ chúng ta có quyết tâm làm hay không, có né tránh những cán bộ đương nhiệm hay không.

Ví dụ, dư luận hiện nay rất râm ran chuyện quan chức giàu bất thường, hiện tượng “sân sau” của các quan chức hiện nay rất phức tạp. Theo tôi, nên chọn điển hình để xử lý cho đủ kinh nghiệm rồi hãy thông qua luật. Chọn điển hình quan chức cả to, cả vừa, cả nhỏ nhưng làm thật kiên quyết để xem có làm được hay không. Như vậy cũng là tiếng trống báo hiệu mọi cán bộ hãy dừng tay tham nhũng lại cho dân nhờ và để rút ra kinh nghiệm cho việc soạn luật.

Ai giàu có quá mức thì dân đều biết, cơ quan đều biết và khi đó cần có sự giám sát nghiêm minh của cơ quan quản lý cán bộ, đảng viên đó.

 

Giảng viên đại học cũng phải kê khai

Xem : Trò ảo thuật biển thủ công quỹ ?

_http://lhdtt.blogspot.fr/2012/08/on-to-cao.html

_http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/509655/Truy-to-3-lanh-dao-so-lam-%E2%80%9Cao-thuat%E2%80%9D-dau-thau-thuoc.html

_http://www.baomoi.com/Home/PhapLuat/danviet.vn/Truong-phong-chiem-dung-tien-hoc-sinh-ngheo/9256699.epi

_http://www.tienphong.vn/xa-hoi/590648/Nhieu-dau-hieu-tham-nhung-dat-dai-o-Phu-Quoc-tpp.html

_http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://quanlambao.blogspot.com/2012/09/on-to-cao-lanh-ao-ba-ria-vung-tau.html

 

Theo Điều 50 dự thảo Luật PCTN sửa đổi, đối tượng phải kê khai tài sản, thu nhập rất rộng. Trong đó, ngoài các vị trí lãnh đạo chủ chốt thuộc cơ quan Đảng, chính quyền các cấp thì các đối tượng sau cũng phải kê khai:

- Giám đốc, phó giám đốc, viện trưởng, phó viện trưởng, kế toán trưởng, trưởng phòng, phó trưởng phòng, trưởng khoa, phó trưởng khoa, bác sĩ chính, nghiên cứu viên chính tại các bệnh viện, viện nghiên cứu của Nhà nước.

- Tổng biên tập, phó tổng biên tập, kế toán trưởng, trưởng phòng, phó trưởng phòng, trưởng ban, phó trưởng ban báo, tạp chí có sử dụng ngân sách, tài sản của Nhà nước.

- Hiệu trưởng, phó hiệu trưởng, kế toán trưởng trường mầm non, tiểu học của Nhà nước tại quận, thị xã, TP thuộc tỉnh; hiệu trưởng, phó hiệu trưởng, kế toán trưởng trường THCS, THPT, trường trung cấp chuyên nghiệp, dạy nghề, trung tâm giáo dục thường xuyên của Nhà nước; hiệu trưởng, phó hiệu trưởng, kế toán trưởng, trưởng phòng, phó trưởng phòng, trưởng khoa, phó trưởng khoa, giảng viên chính trường đại học, cao đẳng của Nhà nước.

- Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam đang công tác trong các cơ quan, tổ chức, đơn vị.

- Người làm công tác quản lý ngân sách, tài sản của Nhà nước hoặc trực tiếp tiếp xúc và giải quyết công việc của cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân do Chính phủ quy định.

 

Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của QH - ông Nguyễn Đình Quyền – cho rằng, việc kê khai tài sản của người có chức, quyền phần nào không hiệu quả bởi không có quy định rõ ràng về quy trình xác minh tài sản, cũng như trách nhiệm của những người liên quan đến quá trình kê khai tài sản.

“Hiện nay, người khai man hay xác minh sai đều không chịu bất cứ hình thức kỷ luật nào” – ông Quyền cho biết.

Theo ông Phí Ngọc Tuyển – Phó Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ – một trong những bất cập nữa của chính sách hiện nay là thay vì quy định phải kê khai “nguồn thu nhập” để từ đó phát hiện xung đột lợi ích, nguy cơ tham nhũng thì lại chỉ yêu cầu kê khai “tổng thu nhập”.

Không chỉ có vậy, theo ông Tuyển, hiện nay cũng chưa có quy định nào buộc cán bộ, công chức phải giải trình tăng, giảm tài sản, thu nhập, nên rất khó phát giác những tài sản có nguồn gốc từ hành vi tham nhũng. 
 

Một số đại biểu cho rằng, việc kê khai hiện nay chỉ dựa vào ý thức tự giác của người phải kê khai, trong khi những người trực tiếp đi xác minh tài sản lại chủ yếu là những người trong cùng đơn vị, nên công tác này không hiệu quả là điều dễ hiểu.

Bên cạnh đó, việc “bó tay” với tình trạng những người có chức, có quyền nhờ người thân đứng tên tài sản cũng khiến người dân chưa tin vào chủ trương kê khai tài sản.

Ngoài ra, các đại biểu cho rằng, cần công khai kết quả kê khai tài sản, thu nhập của những người có chức, có quyền tại đơn vị công tác và ở tổ dân phố, để người dân giám sát.


 

 

 

Publicité
Tag(s) : #Xã Hội - V@n Hóa
Partager cet article
Repost0
Pour être informé des derniers articles, inscrivez vous :